Miêu Uyển che miệng lại, gương mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai, Trần Mặc mỉm cười nhìn Miêu Uyển, anh vô cùng bình tĩnh, Miêu Uyển dùng giày cao gót đạp cho anh một cái ở dưới gầm bàn, ngượng quá hóa giận: “Trần Mặc….”
Vậy là bắt đầu từ ly nước chanh, đến món ăn, canh, món chính, trái cây, món điểm tâm, mỗi một món ăn được mang ra cũng đổi một nhân viên phục vụ, bọn họ đều cười thần thần bí bí, giống như mờ ám lại có chút thô tục, lén lút đưa cho Miêu Uyển một tờ giấy nhỏ, màu chữ khác nhau, kiểu chữ khác nhau, nhưng lại chỉ viết đúng một câu:
““Miêu Uyển thân mến, Trần Mặc nói anh ấy sẽ chăm sóc cho bạn cả đời, bạn có nguyện ý lấy anh ấy không?”
Nhạc công violon vừa đi đến vừa kéo bài “Hôm nay em phải gả cho anh”, nhạc công kéo rất nhiệt tình, phát ra những giai điệu vui vẻ rộn rã, rốt cuộc có người khách phát hiện ra có một bàn đặc biệt, sau đó từng người từng người quay đầu lại nhìn bàn của bọn họ, Miêu Uyển có cảm giác mình đã trở thành trung tâm, ngượng ngùng không dám ngẩng đầu lên, Trần Mặc lấy dũng khí, anh nghĩ khó hơn nữa cũng không sánh bằng việc đối diện với viên đạn đang bay tới được ngắm bắn ở cự ly 7.62 milimet, ngay cả chuyện như vậy anh cũng không sợ, giờ lại sợ những người ở đây sao?
Trần Mặc đứng lên ho khan một cái lấy giọng, rốt cuộc Miêu Uyển không nhịn được nữa đưa tay kéo tay của anh, nhỏ giọng cầu xin: “Em gả cho anh, em gả cho anh, không phải em đã gả cho anh rồi hay sao, xin anh, đừng quậy nữa!”
Trần Mặc cố chấp đứng im tại chỗ, anh không muốn từ bỏ, đoạn này anh phải luyện tập hai giờ đồng hồ, tập khom lưng, luyện giọng, đâu có dễ dàng gì…Miêu Uyển kéo kéo cánh tay của anh không buông, gương mặt càng ngày càng đỏ, tựa như màu cánh hoa tường vi buổi sớm. Trần Mặc từ từ ngồi xuống, cười nói: “Được, vậy anh không nói nữa là được chứ gì.”
Chuyện này thật sự quá mức kinh hãi, quá kích thích, quá khảo nghiệm sức chịu đựng của cô rồi, Miêu Uyển phát hiện hóa ra rất nhiều sách ngôn tình viết đủ mười phần lãng mạn, nhưng nếu chỉ áp dụng một phần vào thực tế thôi, quả thực cũng đã tưởng chừng như là kinh thiên động địa rồi. Khi Miêu Uyển phát hiện ra tất cả mọi người trong nhà hàng đều đang thảo luận chuyện của bọn họ thì tâm hồn yếu ớt như thủy tinh của cô rốt cuộc không chịu nổi áp lực lớn như vậy, cô dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Trần Mặc, giọng tha thiết: “Trần Mặc, chúng ta về nhà đi!”
Cuối cùng Trần Mặc cũng gọi phục vụ tính tiền, Miêu Uyển thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận gấp những mảnh giấy nhỏ kia lại, bỏ vào trong túi xách.
Rốt cuộc cũng về nhà!
Từ khi Miêu Uyển đứng ở cửa nhà liền bắt đầu cười không ngừng, đôi mắt cười híp lại thành một đường thẳng, cô nói: “Trần Mặc, em biết nói như vậy là không tốt, nhưng mà thật sự em thấy hôm nay anh không bình thường.”
“Anh có chỗ nào không bình thường?” Trần Mặc giả ngu, không lấy được hiệu quả thâm tình chấn động như trong kịch bản, trong lòng anh vô cùng buồn bực.
Miêu Uyển cười chỉ chỉ vào đầu.
Trần Mặc nghiêm mặt làm bộ muốn đánh cô, vì thế Miêu Uyển cười khúc khích chạy về phía phòng khách, trên ghế sa-lon trong phòng khách có để một bó hoa hồng đỏ rực như lửa, Miêu Uyển “A” lên một tiếng, sau đó sững sờ đứng yên tại chỗ.
Đúng vậy, hoa hồng tầm thường, quá tầm thường, tầm thường không giới hạn, nhưng lại miêu tả chính xác nhất tình yêu cuồng nhiệt, nồng nhiệt, rực rỡ, xinh đẹp như ráng mây.
Trần Mặc ôm Miêu Uyển từ phía sau, hơi thở nóng bỏng quấn quít bên tai cô: “Em thích không?”
“Ừ!” Miêu Uyển cười lau nước mắt trên khóe mắt: “Anh đừng làm tốt hết tất cả mọi thứ trong cùng một ngày, em sẽ sợ.”
“Sẽ không!” Trần Mặc kéo Miêu Uyển đến ngồi trên ghế salon, một chân quỳ trên đất, ôm bó hoa đặt vào tay Miêu Uyển.
Ở giữa bó hoa hồng đỏ rực có một bông màu hồng, bên trong cất giấu một chiếc nhẫn, kim cương lóe sáng dưới ánh đèn, Trần Mặc rút bông hồng đơn độc đó ra kẹp ở ngón giữa, không khí vừa đúng, trái tim đập kịch liệt cũng vừa đúng.
Miêu Uyển vô cùng mong đợi nhìn anh, Trần Mặc há miệng, trong mắt chợt thoáng qua vẻ lúng túng.
Ừ… con người…khi họ khẩn trương…thường thường họ sẽ quên mất từ cần phải nói! Nhất là khi những từ kia được viết ra hết sức không phù hợp………..
Miêu Uyển hoàn toàn bị anh lấy đi tinh thần, nghe theo lời anh nhắm mắt lại, Trần Mặc lập tức luống cuống lật kịch bản ra xem, đoạn cuối cùng! Đoạn cuối cùng, quên cái gì không quên lại quên điều mấu chốt nhất…Trần Mặc âm thầm tự trách, nhanh chóng lật qua vài trang A4, đáng tiếc, không tìm thấy trang anh cần!
Không thể nào! Trần Mặc nhất thời sững sờ.
Miêu Uyển lén lút hé mắt nhìn trộm, nói: “Trần Mặc, anh đang làm gì?”
Trần Mặc vô cùng quẫn bách, trơ mắt nhìn kịch bản bị Miêu Uyển lấy mất, Miêu Uyển cúi đầu nhìn, từng tờ từng tờ được lật đi, Trần Mặc căng thẳng nhìn cô chằm chằm. Miêu Uyển không tin, gương mặt nhỏ nhắn càng ngày càng co rúm lại, giơ kịch bản lên hỏi: “Người nào viết?”
Trần Mặc cảm thấy không còn khí thế gì nữa, nhỏ giọng nói: “Chủ yếu là Lục Trăn, nhưng mà anh cũng viết rất nhiều….Thật….”
Miêu Uyển mím môi cười, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, cô nâng mặt Trần Mặc lên in lên đó một nụ hôn, cười nói: “Trần Mặc, anh thật tốt.”
“Em không để ý sao?” Trần Mặc kinh ngạc?
Miêu Uyển cười đến mức không khép miệng lại được: “Có vài người a, trời sinh đã không có bản lĩnh này, nhưng mà, xét đến tinh thần tích cực cầu tiến, cũng đáng được khích lệ đấy! Có điều, bây giờ, đoạn kết đâu?”
“Vậy thì không tùy tiện, anh nói vài câu xem nào.”
“Không tùy tiện thì nói như thế nào đây?”
“Trần Mặc!”
“Aiz!”
Miêu Uyển rất cô gắng nghiêm mặt lại để tiếng hết lên có chút khí thế, đáng tiếc, cuối cùng hai người cùng cười lăn cười lộn, chứng tỏ chỉ số thông minh của hai người này có xu hướng là số âm.
Chợt Trần Mặc kéo Miêu Uyển lại nói: “Xin hỏi, em có muốn, sau khi chết sẽ được nhập vào mộ phần tổ tiên nhà anh không?”
“A!” Miêu Uyển dở khóc dở cười: “Có lời cầu hôn như thế này sao?”
“Cái này hay, cái này hay, thật mà!” Trần Mặc nghiêm trang giải thích: “Xin em hãy gả cho anh, có thể không sinh con, nhưng em phải đồng ý với anh, đời này hãy giao phó cho anh, thế nào? Có làm hay không?”
“Làm!” Miêu Uyển cười híp mắt rồi dứt khoát trả lời, lại nghĩ đến một chuyện: “Trần Mặc, nhà anh bây giờ còn có tổ phần sao?”
“Cái này!” Trần Mặc đã đứng lên, anh ôm Miêu Uyển vào trong ngực, nhìn cô một lát: “Đến lúc đó anh cho em một cái! Hai chúng ta ở chung một cái, sau này khi con trai chúng ta cầu hôn cũng phải như vậy, từ dương gian đến âm gian, lúc còn sống đến khi chết đi, tất cả cũng đều phải như vậy!”
Miêu Uyển im lặng một lát, rất bình tĩnh nói: “Trần Mặc, anh cảm thấy tốt như vậy sao? Anh không được lừa gạt con của em, sao em lại cảm thấy, hình như… anh cũng không có nhiều tiền !”
“Không nhiều cũng phải tìm nha!” Trần Mặc nói lớn xong đưa tay lên đặt ngang lưng Miêu Uyển, anh bế bổng cô lên, cúi đầu hôn lên mặt Miêu Uyển, hạ thấp giọng thầm thì bên tai cô: “ Cùng anh vào động phòng, bà xã!”
Miêu Uyển ngứa ngáy cười mãi không ngừng, mắng anh lưu manh.
Bởi vì vui vẻ, rất vui vẻ, cho nên càng nhiệt tình hơn, thiệt tình, muốn chứng minh cái gì hả! Trần Mặc đặt Miêu Uyển dưới người anh, vuốt ve làn da non mịn ướt mồ hôi, hơi thở hỗn loạn mà nặng nề, cảm giác khi cao triều giống như đang bay lơ lửng giữa nhưng đám mây, kích tình mạnh mẽ đánh thẳng vào mạch máu toàn thân, cả người tựa như muốn nổ tung, đắm chìm cực độ, hưng phấn cực độ, thỏa mãn cũng cực độ.
Trần Mặc ghé vào tai Miêu Uyển, chậm rãi nói từng câu một:
Anh bảo đảm, bắt đầu từ bây giờ, chỉ yêu một mình em.
Chỉ cưng chiều em, không lừa gạt em, mỗi một chuyện anh hứa với em, anh đều sẽ làm được.
Đối với em, mỗi một câu anh nói đều là thật lòng.
Không ức hiếp em, không mắng em.
Tin tưởng em, có người ức hiếp em, anh sẽ là người đầu tiên lấy lại công bằng cho em.
Khi em vui, anh sẽ vui cùng em.
Khi em không vui, anh sẽ cố gắng chọc cho em vui.
Vĩnh viễn thấy em là người xinh đẹp nhất.
Nằm mơ cũng sẽ mơ thấy em.
Trong lòng anh, chỉ có em.
Miêu Uyển im lặng chớp chớp mắt, từng cái, từng cái, lông mi giống như cánh bướm bay lượn. Lúc đầu cô cho là mình đang khóc, nhưng sau đó lại phát hiện không phải, tất cả mọi thứ trước mắt đều rõ ràng, đều sáng ngời như vậy mà, sáng lấp lánh trong bóng đêm. Người đàn ông của cô nói những lời thoại dung tục trong phim truyền hình bên tai cô, từng chữ, từng chữ, vừa nghiêm túc vừa sến như thế sẽ khiến người xem phim cảm thấy buồn cười.
Nhưng Trần Mặc không xem phim truyền hình, cũng không thích nói đừa, anh không biết những lời kia đều đã bị vô số nam nữ nói đi nói lại đến trăm ngàn lần, anh chỉ từng nghe cô nói, anh chỉ nói cho mình cô nghe.
Miêu Uyển vẫn không khóc, mặc dù cô là cô gái rất thích khóc!
Mọi người khóc khi đau khổ, vui vẻ cũng có thể khóc, cô đơn, hạnh phúc, đau đớn… Tất cả mọi cảm giác đều có thể khiến người ta khóc thút thít, dùng nước mắt để buông thả mình. Vậy mà Miêu Uyển lại quên mất, cô mở to hai mắt chống đỡ mỗi một phút, một giây, cô nghe được tiếng trái tim mình đang đập vang dội, trong mắt là ánh đèn vàng ấm áp.
Cô chợt cảm thấy không có gì hạnh phúc hơn, thật sự, cuộc sống chẳng qua cũng chỉ mong như vậy!
Giữa Hồng Trần [Hồng Trần: nhân gian] vạn trượng tìm được nửa kia của mình, gặp nhau, quen biết, sau đó gây gổ … Vì vậy, thế giới này bởi vì yêu anh mà trở nên khác biệt, cuộc sống này bởi vì có anh mà cũng trở nên khác biệt, không liên quan đến bất luận là chuyện gì.
Anh khiến mọi thứ đều trở nên đặc biệt, chỉ có anh mới có thể khiến những ác tục trở thành kích động lòng người, trở thành kinh điển, anh nói những lời thoại đã được nói qua ngàn lần có lẻ nhưng lại khiến tim cô đập nhanh đến mức gần như đau đớn.
Đúng vậy, anh chẳng qua cũng là một người đàn ông bình thường, vậy mà tình tình, tình yêu giữa thế tục phi phàm thần bí, nó lại biến mục nát thành thần kì. Ở bên anh, dường như ngay cả ăn cơm uống nước cũng biến thành thể nghiệm lãng mạn.
Chỉ có anh… Chỉ vì cô!
Miêu Uyển mở to hai mắt nhìn lồng ngực rắn chắc lên xuống trước mặt, quá khứ và tương lai nối tiếp nhau, trong sinh mệnh của cô từng xuất hiện vô số người vẫy tay mỉm cười với cô, nhưng lí trí mách bảo cô chính là anh. Miêu Uyển ôm chặt lấy Trần Mặc, cô là cô gái nhu nhược nhất, nhưng lúc này lại giống như một chiến sĩ kiêu ngạo đầy đắc ý.
Tương lai của cô… Miêu Uyển tuyệt đối tin tưởng rằng: cô sẽ hạnh phúc!
Hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc cũng chỉ là mèo ăn cá, chó ăn thịt, Miêu Uyển làm bánh ngọt cho Trần Mặc!
Miêu Uyển nắm chặt tay, điều chúng ta thật sự cần, cho tới bây giờ, cũng chỉ đơn giản như vậy!