chất cô như vậy, trời sinh dễ dàng xuất hiện dấu vết.
Trận tranh tài kịch liệt thứ nhất vừa chấm dứt, Miêu Uyển liền quan tâm chuyện về thăm người nhà, vị trí buôn bán của nàng bây giờ không thể so với năm đó, thật sự rất khó xin để được nghỉ dài ngày, lấy lợi ích ra dụ dỗ và uy hiếp ông chủ thật lâu mới xin được bốn ngày. Miêu Uyển với danh hiệu nhân viên ưu tú thấy tự hào và chưa xót mà bồi hồi không dứt. cha Miêu không hút thuốc lá, không uống rượu, không uống trà, nói đơn giản không có ham mê bất lương, hơn nữa cũng không có cái gì đặc biệt yêu thích, Trần Mặc thấy đau đầu không dứt, đến cuối cùng Miêu Uyển rốt cuộc cũng nhớ tới cha nàng đang luyện Thái Cực rất thuận buồm xuôi gió, có loáng thoáng nói qua cuối năm mua cho ông một thanh kiếm tốt để luyện Thái cực kiếm. Trần Mặc thở dài ra một hơi, sai người mua một thanh trường Hán kiếm thượng đẳng.
Hộp gấm được mở ra, vỏ kiếm làm từ gỗ tử đàn, là kiếm đồng đầu bảng, được làm bằng đồng thau, chuôi kiếm có màu đen được điêu khắc bằng hoa văn hoa rồng cuộn, văn hoa tráng lệ khí thế bức người. Thân kiếm dài ba thước ba tấc, lưỡi dao trạm trổ tám nét bằng thủ công tạo ra hoa văn tuyệt đẹp trên thép, trên mũi kiếm màu đen toả sáng hoa văn như sóng cuộn.
Miêu Uyển nhìn muốn chảy nước miếng, ánh mắt toát ra vẻ rất hài lòng, cái này… là tặng cho cha em?
Trần Mặc rất cẩn thận gật đầu, Miêu Uyển ồn ào nhào tới ôm hắn nói, rất đẹp trai quả thực rất đẹp trai! Trần Mặc thấy vui mừng, nghĩ rằng hai tháng tiền lương của hắn tiêu cũng thật xứng đáng.
Bởi vì thời gian quá cấp bách, Miêu Uyển rất phóng khoáng đi mua vé máy bay, dù sao không phải mùa du lịch, vé máy bay so với xe lửa cũng không đắt hơn là bao nhiêu, Trần Mặc phát hiện loại việc không đáng kể này cực ít khi gặp được trong cuộc sống của Miêu Uyển, vì chính lời cô nói ngay cả khi có cưỡng bách, cô thà cùng Bích Lạc xuống hoàng tiền vơ vét chiếm tiện nghi của diêm vương, chứ tuyệt không buông xuôi. Trần Mặc thuật sơ lại mấy lời ca ngợi về thói quen tốtnày mà chỉ đạo viên dành cho cô. Miêu Uyển bi thương mà biện bạch: anh cho rằng em vui lòng bị hành hạ như thế kia, em đây không phải sửa được thói quen xấu sao? Nhớ năm đó vì hai đồng tiền chênh lệch giá em mất một buổi chiều tranh cãi, em bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.
Trần Mặc lặng lẽ oán thầm, hai đồng tiền, ừ, ít nhất cũng phải hai trăm tiền mới đáng…
Lúc thu dọn đồ đạc để lên đường, tâm tình của Miêu Uyển vô cùng kích động, trước khi cất cánh lúc tắt điện thoại di động, cô đột nhiên cười lăn lộn ngả vào trong ngực Trần Mặc. Trần Mặc không hiểu gì nhìn cô, Miêu Uyển giơ tay lên chỗ sáng của máy bay cho hắn nhìn…
“Thân ái bảo bảo, cháo gà đã hầm cách thuỷ, chăn đã phơi thơm tho, ta đứng trên ban công nhìn hướng con về nhà, đã đợi ba giờ rồi, còn phải đợi bao lâu con mới về đến nhà, Thượng Đế ngoại quốc ta liên lạc không được, Ngọc Hoàng Trung Quốc nói bình thường ta không có thắp hương. Cha của ngươi hiện tại rất lo âu.”
Trần Mặc chỉ cảm thấy một đạo sấm chớp kinh hoàng đánh vào mặt, toàn thân chua chua nhìn ba lần mới phản ứng được đó là cha của cô. Trần Mặc kinh hồn không ngừng xác nhận tin tức này, Miêu Uyển vui vẻ ấn trả lời.
“Cha thân yêu, con gái cha còn có Thiên Sơn muốn đuổi vạn thuỷ muốn nhảy qua, con còn muốn ngồi máy bay, đi xe hơi, đáp taxi, thỉnh cha cứ về ngủ chết không sao, con sẽ vượt qua mà về ăn cơm tối.”
Trần Mặc thấy trên đầu đầy khói nhẹ lượn lờ, hắn nói, cha em? Miêu Uyển vui vẻ gật đầu, Trần Mặc chợt mãnh liệt dự cảm chuyến du lịch này sẽ rất nhiều cảm xúc.
Máy bay vừa hạ cánh thì chuyển sang xe hơi, Trần Mặc dọc đường đi thấy Miêu Uyển như đinh chém sắt mà đối với cha nàng kêu la: “Không cần làm cơm tối, ta van cha không cần làm cơm tối, đúng, đúng… Chúng con không đói bụng, con chỉ muốn húp cháo, không cần, con muốn húp cháo trắng…”
Trần Mặc vuốt bụng của mình nghĩ thầm cơm trưa trên máy bay ăn thật ngon sao? Hắn thế nào không cảm thấy được.
“Cha yêu, coi như con xin cha, lát nữa cha mẹ đừng có doạ Trần Mặc được không? Anh ấy lá gan thực rất nhỏ…” lông mày Trần Mặc vừa giãn ra, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Miêu Uyển, nhưng Miêu Uyển giống như chưa thực sự tỉnh táo, tiếp tục nói: “Ừ, đừng doạ anh ấy, ừ, có lời gì lát nữa để cho mẹ con nói…”
Trần Mặc liền cau mày mà ra sức nhớ lại cha Miêu Uyển, đáng tiếc lúc ấy cùng ông ấy gặp gỡ thời gian ngắn quá, trừ vẻ mặt hoàn toàn đề phòng ra không nghĩ tới còn có vẻ mặt khác, Trần Mặc nhắm mắt lại, trong bóng tối đề phòng cha Miêu Uyển giơ cao trường Hán kiếm hướng đầu hắn bổ tới, Trần Mặc sau lưng toát ra mồ hôi lạnh.
Được lắm, được lắm, người con gái mà ta ra sức chăm bẵm hai mươi năm ngươi nói một câu thì liền muốn mang đi, lại còn có ấn tượng hỏng bét khi gặp gỡ lần trước, người ta không muốn gặp ngươi cũng hoàn toàn bình thường.
Trần Mặc! Đảng và quân ta đang khảo nghiệm năng lực chịu đựng của cậu, bất luận thế nào cũng phải làm Tôn Tử ba ngày. Vào giờ phút này Trần Mặc cảm thấy thật vô cùng may mắn vì Miêu Uyển chỉ xin được bốn ngày nghỉ, thật là làm người ta mừng rỡ phấn chấn biết bao nhiêu, dù sao loại công năng tỏ vẻ đáng thương này, hắn vô luận là phần mềm hay phần cứng đều không có đầy đủ.
Vậy mà cha Miêu rất nhiệt tình, nếu như muốn đối với loại nhiệt tình này hình dung từ đó chính là vô cùng, nếu như muốn đối với chữ vô cùng thêm một phó từ đó chính là tuyệt đối. Trần Mặc cơ hồ kinh ngạc nhìn khuôn mặt của người đàn ông trung niên khi cười rộ lên giống Miêu Uyển như cùng một khuôn mẫu đúc ra này. Mặc dù quần chúng đều nói nhạc phụ và con rể căn bản là quan hệ tình địch, nếu quả thực vị kia chính xác là nhạc phụ quá mức độ lượng, cái đó cũng là chuyện làm người ta hoảng sợ. Cái loại hoảng sợ đó giống như đi siêu thị máy tính gặp gian thương, hắn nói đây là kiểu quả táo mới nhất của tôi, tôi tặng cô mười cái không lấy tiền, cô có cần hay không… nếu không… Trần Mặc càng chảy nhiều mồ hôi lạnh.
Cơm tối là cháo gạo nếp trắng mịn, nước cơm đặc quánh, viên viên rõ ràng, cùng với chút rau dưa, còn có nước dưa muối xào thịt băm, ăn rất vào dạ dày rất thoải mái. Trần Mặc chưa bao giờ ăn qua loại cháo này, hơn nữa thức ăn trên máy bay không ngon, hắn một hơi húp hết ba chén. Đến cuối cùng khi Trần Mặc vô tình ngẩng đầu lên thấy thần sắc Miêu Uyển đầy âu lo, hắn chợt nhớ tới dọc đường đi Miêu Uyển ngàn căn vạn dặn, ngàn vạn lần không được ăn nhiều, chỉ được bảy phần no bụng, ngàn vạn lần không được ăn nhiều.
Ách, Trần Mặc trong lòng thấy hoảng hốt, hắn vì vậy mà đã mất điểm ngay từ đầu rồi sao? Chỉ là, cũng thế kỷ hai mươi mốt rồi, chẳng lẽ còn lo lắng hắn sẽ đem trong nhà ăn chết hay sao?
Trên tay hắn dừng lại, cha Miêu đã đem một muỗng cháo cuối cùng thêm vào trong chén của hắn, ý tứ vẫn chưa thoả mãn mà nạo vét đáy nồi, tiếc nuối mà bùi ngùi: hết mất rồi, quên phải nấu nhiều thêm một chút, aiz, Trần Mặc con đã ăn no chưa?
Trần Mặc lập tức ưỡn thẳng ngực nói con ăn no rồi ạ, con cực kỳ no bụng.
Cha Miêu thu bát đũa dơ trên bàn mang theo cái nồi đi rửa bát, mẹ Miêu và Miêu Uyển rất tự nhiên cùng đi ra phòng khách xem ti vi, Trần Mặc quay đầu xem một chút mẹ con Miêu gia rồi lại xem một chút cha Miêu đang vất vả cần cù lao động trong phòng bếp, nhớ tới dọc đường đi Miêu Uyển cường điệu lặp đi lặp lại nhà cô việc nhà toàn bộ do cha cô làm. Trần Mặc lúc ấy cũng có chút kinh ngạc, nhưng nghe thấy dù sao cũng không bằng mắt thấy, kế tiếp đến đoạn cha Miêu biểu hiện đầy đủ cho thấy lực chiến đấu của ông rất cường đại, bởi vì ngưu nhân này ở trong phòng bếp chùi rửa hai giờ đồng hồ, giặt xong tất cả quần áo bẩn, rồi lau sạch toàn bộ sản nhà.
Trần Mặc xách thùng nước đi theo nghe cha Miêu đích thân dạy dỗ: lão bà cưới vào cửa chính là để nuông chiều, nữ nhân đúng là không thể làm việc nhà, trên tay hơi dính nước thì xong rồi, con xem mẹ Miêu Miêu, ta chưa bao giờ để cho bà ấy dính chút nước, tay kia mới có thể bảo dưỡng tốt đến vậy. Trần Mặc tầm mắt sắc bén trong nháy mắt xuyên qua phòng khách nhìn hai bàn tay của mẹ Miêu, mười ngón tay thon dài, mềm mại mà trắng nõn thật giống như cọng hành, Trần Mặc nhất thời có một loại gánh nặng đường xa, hơn nữa nặng đến nỗi khiến hai mắt hắn tối sầm lại.
Bởi vì thiếu kinh nghiệm sống ở nhà người khác, Trần Mặc quên cầm theo áo ngủ, dĩ nhiên tình huống hiện tại đúng là Trần Mặc hắn căn bản cũng không có áo ngủ, vì ngăn ngừa rêu rao chuyện mặc quần lót ở trong nhà bạn gái, cha Miêu nhiệt tình cho hắn mượn một cái áo ngủ, Trần Mặc là khách, từ chối mãi không được liền đi tắm, đồng thời để ngăn ngừa trong tương lai nhạc phụ nhạc mẫu trong lòng lưu lại ấn tượng xấu nói hắn mất vệ sinh, Trần Mặc tẫn tâm tẫn trách ở trong phòng tắm kỳ cọ mười lăm phút.
Thay xong áo ngủ lúc ra cửa, Trần Mặc nhìn vào gương một chút, thấy thuần khiết một màu đen, được làm từ vải nhung, là đồ phi thường phi thường bình thường, chẳng biết như thế nào lại cố tình cho hắn mặc có chút …. ừ, là xã hội đen! Trần Mặc cấp cho mình suy nghĩ.
Nói tóm lại, đúng là rất không tốt.
Trong phòng khách đã không còn ai nữa, từ trong phòng ngủ phát ra một tia sáng. Trần Mặc đi tới đang định gõ cửa gọi Miêu Uyển đi tắm, qua khe cửa nhìn thấy Miêu đồng học dị thường chân chó ân cần nắn vai cha Miêu. cha Miêu giơ lên một ngón tay nói: “ừ, nơi này… Nơi này, thêm chút sức! Hôm nay mệt chết ta, nha đầu này, cha của ngươi hôm nay biểu hiện tốt chứ?
Miêu Uyển điên cuồng gật đầu nói tốt tốt, đặc biệt tốt!
Cha Miêu thật đắc ý, tăng thể diện cho ngươi chứ, đánh chết tiểu tử Trần Mặc kia chứ …
Trần Mặc lặng lẽ thu tay lại, lặng lẽ xoay người đi về phía phòng khách, lặng lẽ đóng cửa lại, lặng lẽ đấm lên tường điên cuồng cười không ngừng.