Lục Trăn cảm thấy được, aizzz, cậu nói chuyện gì, ở trong đại đội vài năm, nhất là sau khi anh Giai đi, cho dù là chuyện vặt vảnh gì trong đội, mọi người ai cũng mời anh tham dự, cậu nói tôi cũng nghiêm chỉnh một chút, thích chọc người khác một chút, ửng xử tào lao một chút, cũng không cần như vậy chứ!
Lục Trăn suy nghĩ làm sao để cho tên Trần Mặc bí ẩn kia nói nhiều một chút.
"Vậy cô gái đó đang làm gì?" Lục Trăn quyết định bắt đầu chung chung.
"Làm bánh ngọt."
"À... Không sai, công việc tốt, vậy nhìn như thế nào? Có xinh đẹp như chị Giai không?"
Trần Mặc nhớ về bà xã của Trịnh Giai xinh đẹp ngời ngồi, rùi suy nghĩ đến ánh mắt như mèo con của Miêu Uyển, thở dài "Làm sao có thể so sánh với chị dâu được chứ."
"Cũng phải, Trịnh lão Đại đó đúng là vận cứt chó." Lục Trăn lỡ lời.
"Nhưng mà thật ra cũng rất xinh đẹp." Trần Mặc đáp lại một câu không suy nghĩ.
"Tốt rồi." Lục Trăn vỗ đùi "Trần Mặc, thật tinh mắt, tôi cảm thấy cậu nên tìm một người như vậy."
Trần Mặc chần chừ "Cậu thật sự cảm thấy như vậy là tốt hả?"
"Tuyệt đối, cậu nghĩ xem, hai cái pháo đốt ở chung với nhau thì đồng thời nổ chung, hai cái đầu gỗ ở với nhau thì sinh ra tẻ nhạt. Quê tôi có một câu chuyện, một ổ bánh mỳ nối với ổ bánh ngọt, y như cậu bây giờ." Lục Trăn kích động liền nói nhảm, nói liên miên không ngớt, nói xong lau mồ hôi nghĩ thầm, muốn tôi để ý như vậy để làm gì chứ?
Vì thế Trần Mặc lâm vào thế suy nghĩ trầm mặc, Lục Trăn mặc dù nói không đầu không đuôi nhưng lại làm anh tin tưởng rất lớn, bỗng nhiên anh cảm thấy được chuyện này quả thật không sai.
"Trần Mặc?"
"Hử?"
"Tôi nói cho cậu biết, bây giờ các cô gái có tính tình dễ thương, cậu phải dỗ dành một chút, đừng mất hứng rồi không thèm để ý đến người ta...." Lục Trăn dừng một chút "Không phải, cậu mà không cao hứng giống như giết người vậy, phải nói là, cho dù cậu có cao hứng hay không, thì cũng đừng nói ra, hiểu rõ chưa? Lời này nói hơi khó nghe... dù sao cậu cũng phải tiếp thu, nghe tôi không có sai đâu."
Trần Mặc ngượng ngùng "Nói như cậu có kinh nghiệm lắm vậy."
"Có kinh nghiệm hơn cậu, không biết phân biệt." Lục Trăn tốn hơi thừa lời mãi.
Trần Mặc hàm hồ nghe theo, Lục Trăn còn muốn nói thêm hai câu nữa, nhưng Trần Mặc đã cúp máy.
Lục Trăn trừng mắt nhìn điện thoại thở phì phì, nghĩ thầm, nếu cậm dám mang bạn gái cậu đến đây, bảo đảm cậu sẽ bị trêu chết thì thôi. Tôi, con mẹ nó, thật là tức giận, không nhắc nhở cậu. Khí thì quay về khí, một gương mặt tươi cười thì không thể nào nghiêm được.
Vì thế anh bất đắc dĩ cảm khái: Lục Trăn à Lục Trăn, người ta tìm bạn gái kết hôn sinh con, cậu cao hứng như vậy làm gì? Mắc mớ gì đến mình chứ?
Đúng vậy, lẽ ra là không có liên quan chút gì đến anh, nhưng mà, vẫn không ngăn được mừng rỡ ngây ngất trong lòng.
Lục Trăn do dự cầm điện thoại, hiện ra một loạt số thuộc làu trong đầu, không lý do liền nghĩ đến vẻ mặt đáng đánh của Hạ Minh Lãng nhìn hắn vui vẻ "Cậu xem, loại chuyện này đâu chỉ có mình cậu chứ? Tôi đã nói rồi, bản thân cậu như vậy, cũng không thể nào oán Thượng đế được.
Dựa vào.
Lục Trăn trong lòng bực bội than ngắn thở dài, cúp ống nghe xuống.
"Được rồi, kết thúc công việc." Lục Trăn đứng lên, kêu lớn lên phía ngoài "Hôm nay tâm tình tốt, đi ra ngoài ăn khuya, tôi mời."
"Woa, woa" Hơi thở nóng hổi đều đổ qua, Lục Trăn cảm thấy trong lòng yên ổn trở lại.
Mặc kệ mọi người có chấp nhận hay không, mùa đông vẫn vô cùng náo nhiệt đến đây, trời lạnh, ngược lại lòng người lại nóng, cầm một cái bánh được bao bằng lá, chen lấn đi trên đường, mặt mũi đều bị lạnh mà đỏ lên, nhìn thấy sao cũng lộ ra vẻ vui mừng. Gần đây Miêu Uyển nhiệt tình chiến đấu, cô định ra một kế hoạch chế biến một sản phẩm mới, không sai biệt lắm thì thứ 2 thứ 3 là thời điểm quán không đông khác có thể nghiên cứu cách làm, ăn thử, thứ 3 thứ 4 mở bán thử, thứ 5 thứ 6 định giá, thứ 7 là có thể chính thức lên quầy.
Miêu Uyển kết thúc vòng tuần hoàn vào thứ 7, bởi vì thứ 7 là ngày Trần Mặc sẽ xuất hiện.
Hiện giờ, cứ đúng 9h40 mỗi tối là cô sẽ gọi điện thoại cho Trần Mặc, vừa đúng lúc cô kết thúc công việc trên đường về nhà, lúc mới đầu cô còn cảm thấy ngại ngùng, nhưng từ từ phát hiện Trần Mặc cũng không nói nhiều lắm, vì thể chí có thể đơn phương tác chiến, cũng may Trần Mặc nhanh miệng, lỗ tai lại rất hòa nhã, cho nên đến bây giờ cũng không ngại phiền.
Cô quật khởi nói, đem toàn bộ tình hình gần đây của mình nói ra hết. Nói trong tiệm đùa vui với khách hàng, nói những điều mắt thấy tai nghe mỗi ngày, nói món mới của mình làm ra gần đây được mọi người khen, nói... Trần Mặc à, thứ bảy này anh có đến không? Em mời anh ăn bánh ngọt.
Miêu Uyển trầm mặc, không yên lòng chờ đợi.
Trần Mặc nói "Được"
Miêu Uyển nhìn phòng trọ ở ngay trước mắt, lưu luyến nói tạm biệt.
Mình bị thuần hóa rồi.
Miêu Uyển ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường, cô nghĩ đến nghiên cứu về loài chó của Ivan Petrovich Pavlov*, cô cảm thấy hiện tại chính là mô hình "phản xạ có điều kiện". Mỗi ngày vào lúc 9h đêm cô sẽ bắt đầu chờ mong, ngọt ngào lẫn lo âu, nhìn đám khách rời đi, nhìn kim đồng hồ lách cách đi qua, những người khách quen sẽ trêu ghẹo cô : Cô gái à, gần đây sao cô nhìn chúng tôi tính tiền liền vui vẻ như vậy hả? Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Miêu Uyển cúi đầu cười, trên mặt hồng hồng.
Kỳ thực còn chưa có ăn cơm với nhau, chỉ lắc lắc chuông một cái, con chó đáng thương này đã chảy nước miếng rồi.
Tôi là con chó ngốc, vậy anh là cái gì đây? Miêu Uyển dùng ngón tay chọc vào hình ảnh trên màn hình di động.
Tôi thích anh, mà anh lại không biết.
Anh nói xem cái này gọi là cái gì?
Anh chính là đồ ngốc đó.
Vì thế con chó ngốc đặt ảnh chụp đồ ngốc ở chiếc gối bên cạnh, làm một giấc mơ có liên quan đến con chó ngốc và đồ ngốc cùng mô hình con chó "phản xạ có điều kiện" của Ivan Petrovich Pavlov.
Trần Mặc biết đây chính là lần hẹn hò đầu tiên trong cuộc đời anh, bởi vì nếu muốn tìm về chuyện trước đây, vậy thì phải đi ngược dòng năm tháng . Mười năm trước? Mười lăm năm trước? Được rồi, không thể không thừa nhận lúc anh ở trung học cũng không phong lưu gì.
Nhưng là lần đầu tiên hẹn hò phải làm cái gì? Ăn cơm, dạo phố, xem phim? Nói thật, đối với chuyện này Trần Mặc cũng rất đau đầu, vì thể có thể lấy nguyện vọng của Miêu Uyển an bày, anh thật cám ơn trời đất quá tốt, tựa như Lục Trăn nói, ai biết con gái bây giờ trong lòng muốn gì? Còn không bằng làm theo lời cô nói. Chẳng qua, Trần Mặc cảm thấy nếu như ở trong tiệm, rõ ràng Miêu Uyển còn phải tiếp những người khách khác, như vậy, anh ngồi đó chờ đợi vô ích thật ngốc. Vì thế, sau khi Trần Mặc nghĩ tường tận, mang theo vài tờ giấy, đánh trước bản nháp chuẩn bị tổng kết cuối năm.
Lần này Miêu Uyển chuẩn bị chiếc bánh Soufflé gồm mứt cam và chocolate, một khối hình tròn nho nhỏ được cắt ra, trên mặt bánh màu vàng, ở giữa thì là chocolate, trang trí trên bánh là hai lá bạc hà. Miêu Uyển dùng một chút rượu cam brandy làm mùi vị, chiếc bánh mềm mại tinh tế cực kỳ ngào ngạt, bởi vì có hơi ngọt quá, nên đồ uống chung phải là Hồng Trà bá tước.
Miêu Uyển ngồi đối diện Trần Mặc, ánh mắt khẩn trương chờ mong, bỗng nhiên Trần Mặc bản thân mình bị áp lực quá lớn, thật lo lắng nếu như cơ trên mặt không chịu nghe theo lý trí mà tỏ ra biểu cảm không ngon, may mà miếng thứ nhất sau khi bỏ vào miệng, đáy lòng Trần Mặc liền buông lỏng, không cần diễn, thật là cực kỳ ngon.
"Ăn ngon không?"
"Ừm." Trần Mặc gật đầu, liếm bánh còn dính lại khóe miệng.
Hu.... Miêu Uyển phát hiện bản thân mình vô sỉ lại đỏ mặt tim đập, thôi, trốn.
Cô vội vàng bỏ lại một câu, ăn ngon là tốt rồi, nhanh như chớp bỏ đi.
Trần Mặc trầm mặc ba giây, tự đáy lòng cảm giác được con gái bây giờ rất kỳ quái, anh cẩn thận ăn sạch bánh ngọt, đem giấy ra bắt đầu viết bản nháp.
Miêu Uyển đi đến giúp anh châm 1 lần trà, hồng trà bá tước đắng nhưng thật ôn nhuận, Trần Mặc phát hiện thì ra đầu lưỡi của anh vẫn có thể thích ứng rất nhiều đồ ăn trên thế giới này, thực ra anh cũng không có nhiều cấm kỵ như tưởng tượng ban đầu của mình.
Ăn tối, nó chính là một vấn đề mà.
Trần Mặc trong lòng phỏng đoán Miêu Uyển hôm nay gọi anh đến đây, chẳng lẽ cũng chỉ là vì muốn mời anh ăn một cái bánh ngọt?
Ăn tối à, ăn tối, mày đúng thật là một vấn đề.
Miêu Uyển nhìn Trần Mặc miệt mài, nghiêm chỉnh viết và viết, cảm thấy, chẳng lẽ hôm nay anh không tính mời mình ăn cơm sao?
Miêu Uyển ngẩng đầu nhìn đồng hồ, Mạt Mạt gõ gõ ngón tay nhắc cô, muốn làm gì thì làm lẹ đi, bằng không, không cho cậu thay ca, Miêu Uyển hít sâu một hơi, lẻn đến trước mặt Trần Mặc "Trần Mặc, anh đói bụng không?"
Nếu anh đói bụng, cùng lắm thì tôi mời anh ăn tối được không?
Miêu Uyển có chút ít xót xa nghĩ.
"Muốn đi ăn ở đâu?" Trần Mặc ngẩng đầu vui mừng, đóng nắp bút lại, nếu em không nói, tổng kết của tôi cũng viết xong rồi.
"Ặc... Chúng ta đi ăn bánh bao thịt dê đi." Miêu Uyển hứng trí bừng bừng đề nghị, vì thế Trần Mặc kinh ngạc hiếm thấy.
Ban đầu, Trần Mặc luôn luôn suy nghĩ xem lần đầu tiên mời bạn gái ăn cơm phải đi đâu, nhưng mà nghĩ nửa ngày cũng không có được kết luận gì, vì thế, anh tính triệt để ủy quyền, tùy cho Miêu Uyển muốn đi nơi nào cũng được. Vì chút nữa không muốn nghèo rớt mồng tơi, buổi trưa khi anh ra khỏi cửa đi rút ATM lấy 500 đồng, sau đó cô nàng vô cùng nhiệt tình nhìn anh nói: Em muốn đi ăn bánh bao thịt dê.
0
Ý đồ của Trần Mặc muốn tìm trong mắt của cô có chút nói đùa nào không, nhưng mà không có kết quả. Nói cách khác, đó là một thỉnh cầu chân thật, cô thành tâm thành ý muốn để anh mời cô đi ăn bánh bao thịt dê!! Vì thế, Trần Mặc thở dài, nghĩ rằng, được rồi, cung kính không bằng tuân mệnh. Tuy rằng Miêu Uyển luôn luôn được xưng là không phải người địa phương, cho nên muốn ăn món ăn chính tông nhất của bản địa này, cho nên ngụ ý, cô muốn đi ăn những món ăn khi Trần Mặc còn nhỏ đã ăn qua, nhưng Trần Mặc vẫn lái xe đưa cô đến Đồng Thịnh Tường, dù sao hồi nhỏ anh cũng rất thích cửa tiệm này, thật sự hơi thô tục một chút, cũng có chút dơ bẩn, lần trước lúc dẫn Lục Trăn đến đây, anh cũng không dám đặt tay lên mặt bàn.
Nhưng đúng vào giờ cơm, bên trong Đồng Thịnh Đường có tiếng người ồn ào, toàn bộ đều mang khẩu âm khắp đất nước, Trần Mặc chọn 2 cái bánh bao, vốn định chọn một đĩa rau xào, Miêu Uyển giật mình nhìn anh nói, nếu anh sợ ăn không đủ no, em có thể chia cho anh một chút, em ăn một chén cũng không hết.
Trần Mặc nghĩ một chút, cho dù, thật ra rau xào ở đây có chút mắc tiền, cũng không có ngon, mấu chốt là, ăn cũng không ngon.
Hai cái bát, bốn cái bánh bao, mỗi người dùng ngón tay ngắt bánh bao, Miêu Uyển nói chút nữa anh có việc gì gấp không?
Trần Mặc nói không có.
Vì thế Miêu Uyển cao hứng phấn chấn nói, chúng ta từ từ ăn đi.
Việc bẻ cái bánh này nếu không vội, hai cái bánh bột bắp có thể phải bẻ nửa giờ, trong lòng Miêu Uyển đắc ý, vì sao muốn ăn bánh bao chấm thịt dê? Bởi vì có thể bẻ bánh bao thôi. Tuy rằng hay tán gẫu trong điện th