Bỗng nhiên nàng thấy cột băng phía trước hiện ra một góc trong suốt, giống như bên trong có cái gì. Có lẽ hai người luyện công tỏa nhiệt khiến lớp tuyết sương tích trên cột băng hòa tan, mới hiện ra cột băng vốn trong suốt.
Nàng đứng lên, nhìn kĩ cột băng trước mặt, bàn tay ngưng tụ nội lực, phất đi những hạt sương nhỏ trên cột băng, không ngờ thật sự trong đó có thứ gì!
Nhìn giống như là thi thể một đứa trẻ, chỉ là không biết vì sao mặc quần áo người lớn.
Lúc này Mộc Phong Đình cũng đã thu công, tiến lên, nói: "Cẩn thận chút, để ta."
Mạc Hi lắc đầu nói: "Không có việc gì." Nàng lấy đoản kiếm đâm mạnh vào lớp băng ngoài cùng của cột băng, chỉ chốc lát, lớp băng rắc vỡ ra khe hở như mạng nhện. Mạc Hi tiếp tục dùng lực, khe hở dần dần mở rộng, cả tấm băng khẽ vang lên một tiếng thanh thúy, hoàn toàn sụp đổ. Lộ ra vật bên trong.
Quả thật là một thi thể, nhưng bề ngoài thoạt nhìn đã không giống người, giống con rối hơn. Mạc Hi lấy tay chạm vào, làn da của cô ta đã cứng như da thuộc.
Mạc Hi nhẹ giọng nói: "Thi thể này mặc quần áo nữ tử trưởng thành, trên đầu còn cài trâm hoa, hẳn là người trưởng thành. Ngoại hình thi thể rút nhỏ như vậy, nhất định là vì thi thể trong khoảng thời gian ngắn nghiêm trọng mất nước tạo thành." Mạc Hi biết tủ lạnh có tác dụng hút ẩm, mà nơi đây giống như một hầm chứa đá thật lớn, thi thể ở trong cột băng cũng như một cái quan tài bằng băng, hiệu quả hút ẩm không cần nói cũng biết. Ở núi Alps nước Pháp từng có hai người thích leo núi phát hiện được một thi thể, trải qua nghiên cứu của các nhà khoa học, thi thể đó là người của năm ngàn năm trước, hơn nữa cũng giống như xác nữ trước mặt này, thi thể khô rút nghiêm trọng, vật tùy thân lại hoàn hảo không tổn hao gì. Nhưng mà hiện tại như vậy, chỉ dựa vào quan sát bề ngoài thi thể khó có thể phán đoán thời gian tử vong. Bởi vì dưới tình huống nhiệt độ thấp mất nước, người chết vài năm thậm chí vài thập niên, bề ngoài không có khác biệt nhiều. Chỉ có thể từ cách ăn mặc của xác nữ phán đoán ước chừng năm tử vong.
Mộc Phong Đình nói: "Xem kiểu dáng quần áo của cô ấy, hẳn là người triều đại này. Trâm hoa cũng không quý trọng, chắc là con nhà thường dân. Quần áo được sửa sang lại vô cùng chỉnh tề, hình như có người muốn giữ lại cô ấy sau khi chết, đặc biệt chôn cô ấy ở đây."
Bỗng nhiên hắn giống như thấy cái gì, ra tay như điện phất đi vụn băng trên xác chết, lấy xuống.
Mạc Hi thấy cũng không khỏi chấn động, hai người nhìn nhau, trong lòng đều hiểu ra vài chuyện.
Mộc Phong Đình đem vật ấy cẩn thận cất vào lòng.
Mạc Hi nói: "Nếu có thể đem cô ấy chôn ở đây, có nghĩa nơi này vốn thông với bên ngoài. Đáng tiếc trải qua quá nhiều năm, lại bị phong kín."
Mộc Phong Đình nói: "Cũng đến lúc đánh nát tường băng rồi. Xin cô nương giúp ta một tay."
Mạc Hi gật gật đầu, nói: "Nội công của ta không bằng huynh, có một cách mạnh ngang huynh."
Mộc Phong Đình thấy nàng cười giảo hoạt, liền biết nàng lại có mưu ma chước quỷ, cười nói: "Cô nương xin vui lòng chỉ giáo."
Mạc Hi lấy hỏa tập ra, tháo phần băng gạc mới dùng còn dư ra, châm phần dưới, tay cầm đầu trên, chọn một chỗ trên băng kính nhìn có vẻ mỏng, đưa đầu băng gạc đang cháy tới gần tường băng. Chính là muốn đốt chảy tường băng.
Mộc Phong Đình nói: "Đáng tiếc cuộn băng gạc này hơi ngắn, nếu không chúng ta ngay cả một phần lực cũng không tốn."
Mạc Hi thản nhiên tiếp lời: "Nếu huynh đồng ý cởi quần áo ra đốt, cũng không phải không thể."
Mộc Phong Đình nhất thời nghẹn lời, sờ sờ mũi, không hé răng. Nữ tử lời nói lớn mật hắn gặp cũng không tính là ít, nhưng nàng có thể nói đạm mạc như thế, hơn nữa chữ chữ đều chân thật. Nữ tử có thể trong vài câu liền khiến hắn nghẹn lời, nàng xem như là người đầu tiên.
Rất nhanh băng gạc liền đốt hầu như không còn. Vách băng cuối cùng cũng tan ra một hố nhỏ sâu và dài cỡ hổ khẩu (phần giữa ngón cái và ngón trỏ).
Tiếp theo, Mạc Hi lấy đoản kiếm ra đục lỗ. Đại khái đục nửa canh giờ, mặc dù không thấy có dấu hiệu đục xuyên, nhưng cũng rất có tiến triển.
Mộc Phong Đình nói: "Còn lại để ta. Cô nghỉ ngơi chút đi."
Mạc Hi tay cũng đau, liền vui vẻ chuyển giao nhiệm vụ.
Mộc Phong Đình dù sao nội công hơn Mạc Hi một bậc, đối với hoạt động đào khoét, đục lỗ linh tinh cũng am hiểu hơn Mạc Hi, tiến triển rất nhanh. Không đến nửa canh giờ, mắt thấy thắng lợi đã trong tầm mắt.
Hắn vừa đục tiếp một khối băng vụn, đột nhiên băng kính phát ra tiếng "rắc rắc", rất nhanh bắt đầu rạn nứt.
Mạc Hi thấy thế lớn tiếng nói: "Không tốt, cứ thế toàn bộ sẽ sập xuống!" Khối băng dày nặng như vậy nện xuống cũng không phải là chuyện đùa, hơn nữa rất có thể sẽ đè chết hai người trong động!