Tuy không thể xem là tìm được phương pháp giúp Thiên Sắc tụ hồn trọng sinh, nhưng khi Bình Sinh mang theo Ôn thú quay về Tử Vi viên thì lòng vẫn rất vui mừng. Chí ít, đây cũng xem như có chút thu hoạch.
Hắn không biết mình phải chờ bao lâu, nhưng hắn tin rằng Thiên Sắc nhất định sẽ trở về.
Tuy nhiên hắn còn chưa vui mừng được bao lâu thì những chuyện đau đầu liên tiếp kéo tới…
Đầu tiên là đôi song sinh Nha Nha và Miêu Miêu đã giúp hắn gây ra một tai họa mà hắn cảm thấy thật muốn vỗ tay khen ngợi, nhưng vì e ngại thể diện nên không thể không nghiêm nghị trách mắng như một người cha nghiêm khắc.
Nói qua nói lại, chuyện Nha Nha gây ra họa cũng là do Hoa Vô Ngôn.
Ngày đó, Bình Sinh rời khỏi Tử Vi viên, Nha Nha và Miêu Miêu quỳ gối cầu xin trước mặt Ngự Quốc Tử Quang phu nhân khiến bà không thể nuốt trôi cục giận. Cuối cùng, Ngự Quốc Tử Quang phu nhân vừa đau buồn vì đứa con trai ngang bướng, giờ hai đứa cháu lại không nghe lời, bà thấy chúng khiến bà hao tổn tinh thần quá mức nên không thèm để ý tới chúng nữa. Nhưng hai đứa bé vì muốn tỏ rõ thái độ kiên quyết của mình, thậm chí còn định noi gương cha của chúng bỏ nhà đi bụi. Ai ngờ, đúng vào dịp đó, hai đứa bé vừa ra khỏi Huyền Đô Ngọc Kinh thì đã gặp được Hàm Nhụy và Bán Hạ.
Đương nhiên Bán Hạ và Hàm Nhụy đã hiểu rõ chân tướng mọi chuyện, hơn nữa hai đứa bé còn luôn miệng kể khổ. Một mưu tính chợt lướt qua đầu Bán Hạ, y không đưa hai đứa bé quay về Huyền Đô Ngọc Kinh ngay lập tức mà đưa đến Ngọc Hư cung ở Tây Côn Luân gặp Nam Cực Trường Sinh đại đế.
Tại Ngọc Hư Cung ở Tây Côn Luân, Nha Nha và Miêu Miêu đã gặp được Nam Cực Trường Sinh đại đế, sau đó việc quen biết các vị sư thúc, sư bá kỳ quặc cũng thành chuyện đương nhiên.
Hiển nhiên, sau cùng Nha Nha và Miêu Miêu vẫn bị đưa về Huyền Đô Ngọc Kinh, nhưng sau khi được các sư bá, sư thúc có lòng tốt xúi giục, hai đứa bé lại tiếp tục mục đích “kiên trì không bỏ cuộc” với tổ mẫu của mình. Ngự Quốc Tử Quang phu nhân thấy tâm can bảo bối của mình tự dưng biến mất, nóng ruột như kiến bò trên chảo lửa. Khi thấy hai đứa bé quay về, hai đứa đều là tim gan ruột rà của bà, làm sao bà nỡ trách mắng chúng, ngược lại bà còn hứa sẽ nghĩ cách cứu mẹ chúng về thì hai đứa bé mới chịu yên ổn.
Nhưng yên ổn không có nghĩa là chịu an phận, kết quả là do có chỗ dựa nên Nha Nha và Miêu Miêu bắt đầu thỉnh thoảng chạy đến Ngọc Hư cưng.
Bởi vì hai đứa trẻ là con của Thiên Sắc nên các sư bá, sư thúc đương nhiên cưng chiều như ngàn sao vây trăng, đến cả người cứ ru rú ở U Minh Ti suốt ngày như Bạch Liêm khi biết tin cũng chạy đến thăm. Đúng lúc đó, Hoa Vô Ngôn kẻ rãnh rỗi sinh nông nổi cũng đến la cà…
Ngày trước, mọi người vốn không thích gặp Hoa Vô Ngôn, nhưng sau đó có lẽ vì đứng cùng chiến tuyến trong chuyện của Thiên Sắc và hai bên qua lại thường xuyên, mọi người bắt đầu cảm thấy Hoa Vô Ngôn với họ là cá mè một lứa. Bất luận là uống rượu, ngâm thơ, đánh cờ, chơi đàn, thậm chí là ngắm đông cung đồ thì Hoa Vô Ngôn đều thuộc hàng cao thủ, tài năng của y rất được khâm phục, cho nên mối quan hệ vốn cách trở trăm núi nghìn sông giờ cũng thành hồ bằng cẩu hữu.
Kết quả là, Nha Nha gặp Hoa Vô Ngôn, Miêu Miêu gặp Bạch Liêm thì gây ra tai họa cũng không phải chuyện gì bất ngờ.
Hoa Vô Ngôn và Tử Tô vì chuyện của Thiên Sắc mà bất hòa từ lâu. Sau khi Hoa Vô Ngôn biết Tử Tô yêu thầm Phong Cẩm nên giận chó đánh mèo sang Thiên Sắc, và sau khi Tử Tô thấy Hoa Vô Ngôn và các sư bá sư thúc của mình xưng huynh gọi đệ với nhau, thì cả hai người đều thầm khinh bỉ đối phương nhưng chẳng dám nói ra.
Lúc đó, Miêu Miêu dùng cớ đến thăm Hàm Nhụy để bám theo Bạch Liêm đến U Minh Ti. Con bé hệt như miếng da trâu chọi hoài không thủng, cho dù Bạch Liêm có nóng tính đến mức nào cũng không tiện so đo với một đứa bé, nên y đành phải nén giận, ngoan ngoãn chịu sự chi phối. Mà Nha Nha theo Hoa Vô Ngôn đi chơi khắp nơi, vô tình gặp được Tử Tô, Hoa Vô Ngôn bèn chỉ vào bóng Tử Tô ở đằng xa, thêm mắm dặm muối kể lại những chuyện ác Tử Tô làm năm xưa cực kỳ sinh động. Đã thế, khi đi lướt qua nhau Tử Tô còn ngứa miệng, thấy Nha Nha có khuôn mặt giống Thiên Sắc nên đã nói lời gì đó không êm tai bị Nha Nha nghe được.
Cho nên, Nha Nha không có Miêu Miêu ở bên lại bị Hoa Vô Ngôn xúi giục, nên đã tiến hành một trận trả thù liên hoàn với Tử Tô.
Kết quả trả thù tạm thời lược bỏ không đề cập ở đây, nói tóm lại khi Bình Sinh trông thấy Tử Tô một tay xách cổ áo Nha Nha còn Hoa Vô Ngôn đi ở đằng sau, thì hắn chợt có cảm giác dở khóc dở cười. Ngày xưa, hắn cũng giống hệt con hắn, từng có xung đột với cô ả vênh áo kiêu ngạo này. Huống hồ gì, nếu lúc đó không phải nàng ta làm khó thì…
Nếu nói trong lòng hắn không có thành kiến và oán giận thì là nói dối, nhưng hắn và Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa có thần chức tương đương, mà lại còn chút quan hệ cá nhân nên không tiện so đo. Chẳng qua tính ra, con hắn tuy còn bé nhưng đã nhận được chân truyền của hắn, thằng bé chọc ghẹo cô ả tự kiêu này đến mức chật vật không chịu nổi, mặt xám mày tro!
Được rồi, thật ra lòng hắn hiểu rõ bản lĩnh của con hắn ra sao, chuyện này hơn phân nửa là do Hoa Vô Ngôn xúi giục, cả hai cấu kết làm chuyện xấu…
Bây giờ, người ta đã tìm đến tận cửa tố cáo rồi!
Được!
Hay lắm!
Cực kỳ tốt!
Nếu không phải Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa đang đứng ở bên cạnh thì Bình Sinh đã ôm lấy con trai mà hôn vài cái rồi khen ngợi một phen. Đáng tiếc, hiện tại vì thể diện, hắn không thể không nén lại xúc động muốn vỗ tay ăn mừng, rồi cố tình tỏ thái độ nghiêm nghị lặng lẽ “giải cứu” đứa con trai nằm trong tay Tử Tô. Sau đó vờ đau lòng, dùng những lời đẹp đẽ bề ngoài mà không có nội dung bên trong như chi, hồ, giả, dã trách mắng một phen.
* Chi hồ giả dã là những hư từ trong văn cổ Trung Hoa, có nghĩa là hồi đó không có dấu câu hay liên từ mà dùng những hư từ này để phân biệt, phân tích câu. Sau này họ dùng cụm chi hồ giả dã nhằm để chỉ những người học cao hiểu rộng, bụng mang một bồ sách, mở miệng ra là dùng cách nói chữ, khiến những người nghe chẳng hiểu nổi => ý chỉ những người khoe khoang chữ nghĩa.Đáng tiếc Nha Nha tuổi nhỏ ngây thơ, không biết đây là trách mắng nên không thèm quan tâm. Cậu bé chạy vòng quanh phụ quân, đầu tiên chỉ kéo góc áo bào tím của phụ quân cậu, sau đó càng không thèm kiêng dè bắt đầu mắt đi mày lại với Hoa Vô Ngôn đang cung kính đứng cúi đầu ở bên kia.
Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa đương nhiên đã nhận ra Bình Sinh bao che cậu nhóc, bà không tiện nói thêm gì khác đành phải trầm giọng thừa cơ này chậm rãi nói ra lời Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đã dặn dò: “Thằng bé còn nhỏ xíu mà ngang bướng như thế thì sau này phải làm sao? Thằng bé sao có thể kế thừa thần chức của Đế quân? Đế quân đã là cha của thằng bé thì nên từ bỏ việc vân du tìm kiếm vô vị kia mà lo dạy dỗ con mình thì hơn…”
Chỉ tiếc bà còn chưa nói hết thì đã có một kẻ không biết điều tiếp lời: “Đúng vậy, đừng có như cái vị thần nào đấy dạy được một đứa con gái tuổi còn nhỏ mà hung dữ như cọp cái, chuyện bé tí cũng đi tính toán chi li với một đứa trẻ con, aiii… Sau này, sao gả ra ngoài được đây…”
Những lời này ám chỉ rất rõ ràng, nữ tử vốn đang cực kỳ giận dữ rốt cuộc cũng không nén giận được quát lớn: “Hoa Vô Ngôn!”
Vung quạt “soạt” một cái, công tử áo trắng tao nhã luôn tự xưng là “tiểu sinh” bây giờ ngẩng đầu ưỡn ngực, cười cực kỳ mê hoặc lòng người, khẽ phe phẩy chiếc quạt cực kỳ phong độ nhưng đuôi lông mày y lại nhướng lên tỏ vẻ trào phúng, y đáp lời cực kỳ vang dội: “Tiểu tiên ở đây!”
“Ngươi cứ kiếm chuyện với ta khắp mọi nơi, rốt cuộc ngươi có ý gì?” Tử Tô giận dữ trừng trừng nhìn y, không hề che giấu sự tức tối nghiến răng nghiến lợi, oán hận không thể nhào lên cắn y thành tám khúc! Biết Hoa Vô Ngôn là một kẻ khéo léo, rất có tài ăn nói lại biết cách ngụy biện, đương nhiên nàng biết mình không có cách nào nói lý với y bèn cố tình nói ngược làm y khó coi: “Chẳng lẽ, ngươi có tình ý với ta cho nên mới liều chết bám chặt, dây dưa không dứt?”
Đáng tiếc, nàng ta quá xem thường bản lĩnh của Hoa Vô Ngôn, trong tình cảnh đó một kẻ đã quen với sóng to gió lớn như Hoa Vô Ngôn làm sao để mình bị bắt nạt? Đảo tròn con ngươi, Hoa Vô Ngôn đã có ý định: “Nhớ năm xưa, Tử Tô tiên cô kiếm chuyện không ngớt với Thiên Sắc cô nương, đừng có nói là vì tiên cô có tình ý với nàng nên mới bám chặt không buông?” Y cố tình nhắc tới Thiên Sắc là vì muốn kéo Bình Sinh vào vòng chiến, đây mới thật là âm mưu của Hoa Vô Ngôn.
Quả nhiên vừa nghe thế, sắc mặt Bình Sinh sa sầm lại.
“Thiên Sắc…” Nhắc đến cái tên này, Tử Tô cũng hơi chột dạ. Ngày xưa nàng vẫn chưa biết Bình Sinh chính là Thanh Huyền, khi có ai nhắc đến Thiên Sắc thì nàng sẽ tức giận mắng chửi. Sau đó, nàng biết được chân tướng sự thật từ Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa thì thâm tâm mới thấy bất ổn, nàng ta hận Thiên Sắc giờ đã tan thành tro bụi mà còn khiến biết bao người hao tổn tinh thần như vậy, không nói đến Tử Vi đế quân, U Minh Diêm Quân Bạch Liêm, thậm chí còn có cả sư phụ của nàng… Vừa nghĩ đến Phong Cẩm, Tử Tô đã thấy rất đau khổ, nàng ta cố vực dậy tinh thần: “Ta còn nhớ, ngươi bênh ả ta chằm chặp, nghe nói ngươi từng mượn cớ canh giữ Tỏa Yêu tháp để đến thăm ả… Xem ra, tình ý của ngươi với ả thật sâu đậm, không tầm thường đâu…”
Muốn quậy cho đục nước sao, bao nhiêu đây thì nhằm nhò gì?
Tên khốn Hoa Vô Ngôn này dám ngang nhiên khiêu khích, Tử Tô nàng cũng không sợ gì y!
Ai ngờ, Hoa Vô Ngôn nghe thấy chỉ bật cười ha hả mà không hề hoảng hốt.
“Sách có câu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu cũng là chuyện thường tình của nhân sinh. Tiểu tiên quý trọng Thiên Sắc cô nương cũng không phải là chuyện mờ ám gì. Chỉ tiếc, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, trong lòng Thiên Sắc cô nương chỉ có mỗi mình Bình Sinh đế quân, tiểu tiên làm sao có phúc phần ấy?” Từng lời y nói đều rất thận trọng, không hề e ngại hành vi và lời nói bám chặt Thiên Sắc ngày xưa của mình, y lẳng lặng quan sát nét mặt Bình Sinh, sau đó lại chuyển mục tiêu: “Thật ra, tiểu tiên và sư phụ Phong Cẩm của tiên cô cũng xem như đồng bệnh tương lân, theo tiểu tiên thấy chưởng giáo Phong Cẩm dường như vẫn chưa thể nguôi ngoai…
Lời này chẳng khác nào xát muối và miệng vết thương của Tử Tô: “Ngươi…” Nàng ta trừng mắt nhìn Hoa Vô Ngôn, cứ thế nghẹn lời không biết nên nói gì cho phải, nàng ta tức đến mức sắc mặt trắng bệch cả ra.
Tuy nhiên Hoa Vô Ngôn dù đã chiếm được thượng phong thì vẫn chưa hài lòng, y tiếp tục đổ đầu vào lửa: “Ngẫm nghĩ kỹ thì tiên cô và tiểu tiên cũng có thể xem như đồng bệnh tương liên đó…” Lời y nói rất thâm sâu, ngầm ám chỉ chuyện Tử Tô thầm yêu Phong Cẩm. Khi trông thấy nét mặt Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa hơi thay đổi, lúc này y mới hài lòng, nhàn nhã phất phơ cây quạt xem náo nhiệt.
Đáng tiếc, mọi chuyện tiếp theo không giống như dự đoán của y, U Minh Diêm Quân Bạch Liêm đột ngột nổi giận đùng đùng xách Miêu Miêu xông thẳng tới, trong tích tắc đã khuấy đảo cục diện.
Hóa ra, chuyện Miêu Miêu làm còn kinh thế hãi tục hơn cả Nha Nha. Cô bé không những đứng trước mặt các vị chân quân của U Minh Ti Cửu Trọng Ngục tuyên bố rằng cô bé đã chấm trúng Bạch Liêm, mà lại còn nghiêm trang bàn điều kiện với Bắc Âm Phong Đô đại đế…