Lời nàng nói chẳng khác nào đang khiêu khích sự tu dưỡng và cơn giận của hắn!
“Nàng nhất định phải nói những lời khó nghe như thế vào thời điểm này sao?” Đăm đăm nhìn nàng, hắn bỗng nhiên nhớ nhung thời gian nàng im lặng không nói chuyện lúc trước… Khi đó, cho dù nàng im hơi lặng tiếng nhưng lúc nào cũng quanh quẩn bên hắn, rửa bút mài mực, tuyệt đối không nói những lời khiến hắn căm thù đến tận xương tủy thế này.
“Vậy Đế quân muốn nghe cái gì?” Trầm mặc thật lâu, Thiên Sắc mới ngẩng đầu hỏi, nàng nở nụ cười đau thương, từng chữ từng lời đều mang theo mệt mỏi như trong tích tắc đã mất đi toàn bộ sức lực, nhưng vẫn luôn giữ lưng thẳng tắp. Hình như có những cây kim cực nhỏ đâm vào trái tim nàng, đau đớn đến mắt cũng nhòe nhoẹt. Trong tầm mắt mông lung, bóng dáng hắn như bị phủ một màn sương, vừa xa xôi vừa mờ ảo, rõ ràng là gần trong gang tấc nhưng vĩnh viễn cách tận chân mây.
“Bây giờ nàng đã không còn nội đan, lang thang bên ngoài cũng không ổn.” Đương nhiên hắn không rõ những điều nàng lo nghĩ, hắn chăm chú nhìn nàng suy tư một lát, tính toán tất cả mọi chuyện giúp nàng: “Ta cũng đã cùng nàng…” Thoáng dừng lại, có chút chuyện không nên nói ra mà ngầm hiểu trong lòng là đủ rồi, hắn khẽ ho, nghiêm túc nhìn nàng: “Nàng theo ta về Tử Vi viên, tuy sau này không thể ghi tên vào tiên tịch nữa, nhưng ta có thể chăm sóc nàng, trường sinh bất lão cũng không phải là chuyện khó…”
Đây chẳng khác nào một lời hứa hẹn.
Nàng không còn nội đan không thể tiếp tục duy trì nữa. Nếu không quay về Tử Vi viên thì bất cứ lúc nào nàng cũng có thể hiện nguyên hình. Đừng nói cái khác, cho dù muốn duy trì hình người cũng không dễ gì, nếu muốn trường sinh bất lão… cái gọi là “chăm sóc” của hắn, xem ra là định cùng nàng song hành song tu.
Hắn muốn “chăm sóc” nàng quả thật không khó, nhưng nếu nàng là một mầm tai họa thì sao?
Đè nén sự yếu đuối của bản thân, nàng cố dùng thần sắc lạnh nhạt đối diện tất cả mọi chuyện, hơi cúi đầu mái tóc rũ xuống che khuất sắc mặt nhưng lại không che giấu lời từ chối của nàng: “Thiên Sắc không muốn đi, chỉ mong có thể ở lại đây, làm bạn với vong phu…”
Vong phu!
Vong phu!
Lại là cái tên vong phu đó!
Lần này, Bình Sinh thật không thể chặn nổi cơn giận phừng phừng sắp bộc phát.
“Hắn đã hồn phi phách tán, nàng còn chấp nhất như thế làm gì?” Cơn giận của hắn không bùng nổ mãnh liệt như Hạo Thiên, mà ẩn giấu trong sự bình tĩnh khiến người ta không rét mà run, giống như ngọn lửa hừng hực cháy trong lớp băng lạnh, bất kỳ lúc nào cũng có thể nổ tung như thiêu đốt đồng cỏ biến thành biển lửa cắn nuốt mọi thứ: “Chẳng qua là một đoạn nhân duyên như sương sớm, cho dù nàng có cố giữ chấp niệm đời đời kiếp kiếp ở lại nơi này nhìn vật nhớ người thì hắn cũng không thể quay về nữa!”
“Cho dù cố chấp đời đời kiếp kiếp thì đã sao?” Tuy thần sắc nàng rất bình tĩnh nhưng khuôn mặt lại tái nhợt, Thiên Sắc chậm rãi xoay người khép mắt lại, rèm mi rũ xuống phủ bóng mờ tăm tối như muốn trốn khỏi hắn ngay lập tức: “…Cho dù chàng không về nữa, nhưng trái tim chàng vẫn sống trong cơ thể ta, hồn phách chàng vẫn quanh quẩn trong giấc mơ của ta… Chuyện giữa ta và chàng, Đế quân không hiểu đâu…”
…Đế quân không hiểu…
Một câu nhẹ nhàng, chậm chạp đập thẳng vào trái tim Bình Sinh, chẳng khác nào muốn kéo giãn khoảng cách đang gần trong gang tấc giữa nàng và hắn thành kẻ góc biển người chân mây.
Hắn nhìn theo bóng dáng hờ hững của nàng, cho dù cố kiềm nén nhưng vẫn không thể khiến trái tim thôi quặn thắt, hắn muốn nói điều gì đó nhưng lại không thể tìm được lời thích hợp: “Ta thật không biết rõ…” Thật lâu, thật lâu sau, hắn thở dài, ép bản thân đi lướt qua nàng, chỉ bình thản để lại một câu tỏ rõ lập trường của mình: “Nếu đã thế, nàng tự giải quyết cho tốt đi.”
Nàng không rõ tại sao mình có thể thốt ra câu đó, giờ nàng chỉ thấy tim đau như dao cắt, lục phủ ngũ tạng như bị đảo loạn co rúm lại, cảm giác đau đớn khó tả len lỏi từng ngóc ngách trong cơ thể. Cơn đau này, giống như nơi mềm mại nhất được che giấu sâu trong lòng nàng bỗng nhiên bị một lưỡi dao sắc cứa vào.
Tuy đời đời kiếp kiếp là giấc mộng đẹp vĩnh viễn không thể thực hiện, nhưng tại sao nàng cứ cố chấp chuyện kiếp kiếp đời đời?
Dù sao, nàng đã từng có một giấc mơ đẹp…
“Chỉ mong không gặp gỡ…” Vươn tay vuốt ve chiếc mũ phượng chưa làmxong, quyến luyến từng tấc một, tựa như đang chậm rãi ôm lấy khuôn mặt hắn, vuốt ve đôi môi hắn, cuối cùng nàng nắm chặt Tù hồn châu trong tay, cúi đầu thì thầm: “Sau này, sẽ không để chàng đau nữa…”
******
Xuống Yên sơn, Bình Sinh đi một mạch đến Ngọc Hư cung.
Hắn rời khỏi đó cũng không phải bị Thiên Sắc chọc giận mà mất đi lý trí. Tuy những lời nàng nói đều thẳng thừng từ chối hắn, nhưng lúc hai người đắm say nồng nàn, nàng cũng quyến luyến không muốn xa rời hắn.
Hết lần này đến lần khác sóng tình trào dâng, nàng và hắn vẹn tròn hoàn mỹ. Theo bản tính ngang bướng cứng đầu của nàng, nếu nàng không đồng ý thì kết quả chỉ e là ngọc nát đá tan, đồng quy vu tận chứ sao có thể ngoan ngoãn như thế?
Lúc trước hắn từng nghe Chu Ngưng kể, có người ác ý phỉ báng nàng, nói nàng là kẻ lẳng lơ gì đó, bây giờ dường như rất giống lời đồn đãi… Nhưng, nếu nàng thật là người lẳng lơ vậy tại sao có thể vì một người phàm mà cam lòng từ bỏ tiên đạo vĩnh hằng?
Tất cả mọi chuyện có gì đó khó hiểu, hơn nữa hắn quả thật không phải người chồng đã chết của nàng…
Hắn cảm thấy giữa nàng và hắn còn có ẩn tình gì đó, xem ra đó không phải ảo giác của hắn, nghĩ đến thái độ bất thường của Hạo Thiên, hắn càng chắc chắn.
Bước vào Cửu Tiêu điện, không chỉ có Hạo Thiên, thậm chí cả ba vị trong tứ ngự cũng đã có mặt, chỉ thiếu một mình hắn.
Vảo khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Bình Sinh mẫn cảm phát hiện, mọi ánh mắt đều tập trung vào mình, mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu, họ vốn đang thì thầm to nhỏ lúc này cũng đã yên tĩnh lại.
“Bình Sinh…” Nét mặt Hạo Thiên sa sầm, trong phút giây nhìn thấy Bình Sinh sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhưng ngay lập tức y phát hiện đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, nhất thời Hạo Thiên muốn nổi trận lôi đình: “Bình Sinh, đệ, đệ chạm vào con bé đó?”
Giọng điệu kia như người bị sét đánh giữa trời quang.
“Không chỉ chạm thôi đâu.” Việc này hắn cũng lười che giấu, nhưng cũng không muốn kể rõ. Con ngươi đen sâu không thấy đáy, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng thong thả, hờ hững dùng lời kích thích những người có mặt ở đây, giọng nói không chứa bất kỳ cảm xúc nào.
Đúng vậy, không chỉ chạm mà hắn còn ân ái cùng nàng thì thế nào?
Tại sao Hạo Thiên lại kinh hoàng đến thế?
Sự nghi hoặc ngày càng sâu sắc.
“Đệ thật là…” Hạo Thiên nhất thời không thể tìm thấy lời trách mắng thích hợp, y cuống quýt như kiến bò trên chảo nóng bực bội đi qua đi lại, cuối cùng chỉ đành đỏ phừng mặt quát: “Làm càn!”
Lời mắng này chẳng khác nào ném hòn đá vào trong mặt nước tĩnh lặng tạo nên từng vòng gợn sóng. “Đệ làm càn?” Bình Sinh nheo mắt lại, chằm chằm nhìn Hạo Thiên, sâu trong con ngươi đen bắn ra tia lửa, Bình Sinh không bỏ qua một biểu cảm nhỏ bé nào trên khuôn mặt Hạo Thiên, giọng nói trầm thấp lạnh lùng: “Rốt cuộc đệ đã làm bậy chuyện gì, đệ cũng muốn nghe xem sao.”
Được rồi, cho dù hành động của hắn là vi phạm thiên luật, phải chịu trách phạt thế nào hắn cũng sẽ không oán hận, nhưng cái tội “làm loạn” này tại sao lại rơi xuống đầu hắn?
Cho dù hắn muốn tìm đối tượng để song hành song tu, dù rằng Thiên Sắc cũng không phải đối tượng có thân phận phù hợp với thần vị của hắn, thì đó cũng là việc riêng của hắn chứ?
Chuyện này đáng xé ra to lắm sao?
“Bây giờ sắp đến trận chiến thần ma, mà đệ lại…” Hạo Thiên sa sầm mặt, nhất thời khó kiềm chế cơn giận suýt nữa đã buột miệng nói ra, y đành phải hít sâu một hơi cố sức đè nén cơn giận muốn bùng nổ trong đáy lòng, cố ý dùng lời mơ hồ không rõ để khuyên nhủ: “Đây chẳng phải làm loạn thì còn là cái gì?”
Là trách hắn không thèm bận tâm khi đối đầu với kẻ địch sao?
Bình Sinh lạnh lùng nhìn Hạo Thiên, cũng không màng ở đây là Cửu Tiêu điện, dưới chân bức tượng các vị thần khai thiên lập địa mà hai huynh đệ ruột thịt lại đối chọi gay gắt.
Hạo Thiên hậm hực, vẫn cố nén giận, nhưng vì biết rõ tính Bình Sinh nên không tiện nói thêm: “Tiểu yêu tước kia đang ở đâu?” Hạo Thiên nghiến răng nghiến lợi hỏi, ánh mặt lộ rõ sát khí.
“Nàng đang ở một nơi rất an toàn.” Bình Sinh đáp cực ngắn gọn qua loa, hắn dùng ngữ điệu nhẹ nhàng nhất cất lời chất vấn, nở một nụ cười nhạt nhòa, cười đến mức khiến người ta sởn cả gai óc, sâu trong đáy mắt tỏa ra vẻ âm u trước cơn bão tố: “Hạo Thiên, rốt cuộc huynh đã gạt đệ chuyện gì?”