Tuy bị Bạch Liêm kéo, nhưng Thiên Sắc vẫn không đi cùng y như dự đoán.
“Đi?” Nàng đứng thẳng tắp, thân mình cứng đờ, nâng niu viên Tù hồn châu trong bàn tay, sự kinh ngạc và cảm động ban đầu tan dần đi, câu hỏi kia như tự vấn như than thở, mang theo sự bất lực nhạt nhòa: “Cho dù đi được, thì có thể đi đến đâu?”
Đúng vậy, trời đất rộng lớn thế, nhưng hôm nay nàng không còn đường để đi nữa.
Câu trả lời của nàng làm trái tim Bạch Liêm ngừng đập, như bị kim thép đâm vào tim, Bạch Liêm xoay người lại nheo mắt nhìn nàng: “Thiên Sắc, ý muội là gì?”
“Tiểu sư huynh, lần này huynh đến Càn Nguyên sơn cướp Tù hồn châu có lẽ đã đánh một trận ác chiến, làm thị giả của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn trọng thương, chỉ e là…” Giãy khỏi tay Bạch Liêm, Thiên Sắc chăm chú nhìn y, sau đó nàng dời mắt đi, ngữ điệu bâng quơ như chuyện chẳng liên quan đến mình, nàng chậm rãi lựa lời: “Nếu Thiên tôn trách tội, chỉ sợ…”
Nàng còn chưa dứt lời, Bạch Liêm đã đoán được nàng sắp nói gì. “Muội lại muốn nói những thứ linh tinh như đã liên lụy ta chứ gì!” Bạch Liêm tức giận hừ lạnh, cười nhạt cắt ngang lời nàng.
“Vậy…” Thiên Sắc khổ sở cười, nàng do dự lùi lại, chẳng biết có phải vì vừa rồi hoảng hốt nên thân mình hơi lảo đảo, chênh vênh: “Hay để muội đổi cách nói, vậy nhờ tiểu sư huynh sau này đừng đến liên lụy muội nữa!”
“Nói nhảm!” Như có nhiều đốm lửa nhỏ lan tỏa trong mắt bốc lên thành ngọn lửa hừng hực đủ để lan ra đồng cỏ, Bạch Liêm đổi sắc mặt, một câu như bật ra khỏi môi. Cả đời y chưa bao giờ tức giận đến mức này! Nghiến răng nghiến lợi, Bạch Liêm hung dữ bước lên trước, không chấp nhận lời từ chối của nàng, y nắm chặt tay nàng lần nữa: “Từ xưa tới nay, ta muốn làm gì đều theo ý mình, hôm nay ta cứ muốn liên lụy muội đấy!”
“Huynh thích làm theo ý mình, vậy sao tiểu sư huynh không để muội làm theo ý mình một lần!” Chăm chăm nhìn bàn tay nắm chặt cánh tay mình, Thiên Sắc cúi đầu hỏi, ánh mắt sâu thẳm, phức tạp khiến Bạch Liêm không thể nhận ra, đến cuối cùng Thiên Sắc đáp ba từ cực kỳ đơn giản lại tạo thành một sự giằng co giữa hai bên: “Ta không đi.”
Thấy tình cảnh này, sắc mặt Bạch Liêm trắng bệch, nhả từng lời cực chậm, khóe mắt nóng rực, một cơn đau tê tim buốt phổi đánh thẳng vào ngực y, thế nhưng ngữ điệu y lại bình thản kỳ dị: “Lúc này, nếu ta để muội làm theo ý mình, muội sẽ chẳng còn cơ hội quay đầu lại nữa!”
Đúng vậy, lúc trước nàng dùng câu “Ta sẽ bàn bạc với phu quân” bèn đẩy hắn ra xa tận chân trời, nếu nói lòng không nguội lạnh là giả dối, nhưng không ai ngờ được, thằng nhóc con Thanh Huyền lại dùng cả sinh mệnh bảo vệ nàng. Lòng thầm than thở, nhưng y cũng chẳng biết phải làm sao. Sau đó, biết Hạo Thiên phạt nàng vào Hóa Yêu trì, suýt chút nữa y đã không thể kiềm chế được, nhưng lại không ngờ nàng vào Hóa Yêu trì mà không tổn thương một sợi tóc. Sau đó y biết tin nàng bị nhốt vào Tỏa Yêu tháp, biết nàng bị đưa về Tử Vi viên, y vẫn cố khống chế cảm xúc của mình, chỉ tự nhủ thầm nàng còn sống là đủ lắm rồi, y cũng không dám mong cầu quá nhiều.
Nhưng hôm nay, đã kiếm được cơ hội cho nàng thoát đi, như vậy y sẽ không còn phải sống cô độc lặng lẽ nữa. Dù sao, bất kỳ ai cũng biết, sự thỏa hiệp và chấp nhận số phận của nàng cuối cùng chỉ có thể đổi lấy cái chết.
“Không thể quay đầu cũng được, dù sao đó cũng là con đường muội phải đi.” Thiên Sắc nhắm chặt mắt, cơn đau và lửa bỏng trào dâng trong lồng ngực, thiêu đốt gặm nhấm, ngọn lửa vô biên vô hạn trong ngực lượn lờ trong từng suy nghĩ, cuối cùng hóa thành những lời hờ hững như đã sớm biết mình sẽ chết: “Tới tới lui lui, cũng chẳng thể trốn tránh được.”
“Ta vốn tưởng rằng…” Trái tim như bị một tảng đá đè lên, chèn ép từng chút một khiến y không thể hô hấp, từng hơi thở đều phải chịu cơn đau vô hình, trầm mặc thật lâu, Bạch Liêm hơi chần chờ, mí mắt khẽ run, chôn sâu trong đáy mắt là sự mỉa mai vô hình: “Muội cũng biết, Cứ Phong chuyển thế mười kiếp phải chết yểu, sinh mệnh mỗi kiếp đều rất ngắn ngủi nhưng Dụ Lan chưa từng từ bỏ, mà bây giờ muội… Thiên Sắc, muội…”
Bạch Liêm không biết phải trách mắng nàng thế nào. Có lẽ đây vốn là con đường nàng tự chọn lấy, ai có thể bình luận gì đây?
Trước đó không lâu, vì có duyên gặp gỡ, Bạch Liêm từng gặp Dụ Lan, ngoại trừ thương xót cho tình trạng thảm hại của Dụ Lan thì còn khiến y nhớ tới người y vẫn hằng nhung nhớ trong lòng, y không muốn nàng phải rơi vào bước đường như thế.
Lúc trước, y cảm thấy số mệnh của những nữ tử quật cường và tuyệt vọng luôn lận đận hơn những người khác, tỷ tỷ Hàm Nhụy của y và Dụ Lan đều thế, cho nên tận đáy lòng Bạch Liêm không mong Thiên Sắc cũng như vậy.
Lâu lắm rồi mới nghe lại cái tên đó, suy nghĩ của Thiên Sắc bị kéo về những tháng năm xưa cũ. Những ngày này, nàng vẫn luôn ở cạnh người nàng nhung nhớ, nàng cũng từng chứng kiến cuộc tao ngộ của Dụ Lan và Cứ Phong, vui sướng có thừa mà hoảng loạn cũng không ít, nhưng bây giờ nàng cũng không biết phải nhìn nhận mọi chuyện thế nào cho phải.
“Dụ Lan là Dụ Lan, muội là muội.” Lắc đầu, nàng đáp lời, dường như có một lớp sương tuyết đọng lại trên môi, trên mắt khó mà hòa tan, giờ phút này lòng rất quạnh quẽ. Tay cầm Tù hồn châu, nàng cười rất nhẹ, rất nhạt, rất đau thương: “Tiểu sư huynh, cảm ơn huynh cho mẹ con muội một cơ hội gặp gỡ, nay muội đã không còn mong cầu gì hơn…”
“Muội tuyệt vọng đến thế…” Trong thời gian ngắn, Bạch Liêm không biết mình nên nói gì. Vốn là y đã quyết tâm, nếu nàng ngang bướng không chịu đi, thì dù phải đánh ngất rồi khiêng nàng đi y cũng sẽ làm. Nhưng bây giờ, Bạch Liêm không biết mình có thể hành động theo kết hoạch mà vi phạm ý nguyện của nàng không.
Trong tích tắc, y nghĩ đến lời Bán Hạ từng nói…
Ngươi cho rằng, nàng sẽ vui mừng vì chuyện này sao?
Đúng vậy, Thiên Sắc chính là Thiên Sắc, y vĩnh viễn không biết phải làm thế nào để nàng vui vẻ…
Lúc trước nàng dứt tình với Phong Cẩm, đau thương vô hạn, y chỉ hận mình không thể giết kẻ phụ lòng nàng, đòi lại công bằng cho nàng. Nhưng mà nay, y chỉ hận mình không phải là thằng nhóc như miếng cao da chó kia, y biết rõ nàng đang khóc thầm mà vẫn không có cách dỗ dành nàng cười.
Bạch Liêm ơi Bạch Liêm, sao ngươi dốc tình đến mức này mà vẫn bại hoàn bại?
Từ trước tới nay, y vẫn thường tự giễu nàng hết hy vọng, chẳng phải y cũng giống nàng sao?
Rốt cuộc cũng là người mình hiểu rõ, những điều Bạch Liêm suy tư sao Thiên Sắc không biết. “Tiểu sư huynh, cảm ơn huynh đã ưu ái Thiên Sắc nhiều năm nay, Thiên Sắc vô cùng cảm kích, nhưng mà…” giãy khỏi tay y, nàng xoay người đưa lưng về phía y, đôi mày thoắt hiện vẻ vắng lặng, lời nàng nói vẫn đều đều không cảm xúc nhưng đến tận cùng càng nặng trĩu ưu thương: “Huynh và muội là hai kẻ khác đường, thế thì đừng tiếp tục dây dưa đau khổ nữa.”
Tuy nói những lời này là muốn thuyết phục Bạch Liêm, nhưng nói cách khác lời này cũng là dành cho Bình Sinh. Đúng vậy, rốt cuộc là hai người không cùng một thế giới, dù quyến luyến không buông thế nào đi nữa thì hắn đã không còn nhớ nàng…
Điều nàng có thể làm là mãi không quên hắn.
Đến chết cũng không quên.
Bạch Liêm không trả lời ngay mà nghiêm mặt lại, dừng một lát, y nở nụ cười chua chát: “Ý của muội là chúng ta tự đa tình, xen vào chuyện của người khác?”
“Chúng ta?” Thiên Sắc ngừng một lát, sau đó mới phản ứng kịp: “Chẳng lẽ các sư huynh sư đệ khác cũng bị kéo vào chuyện này?”
“Bằng không, muội nghĩ một mình ta có thể làm cái chuyện một tay che trời này được sao?” Nét mặt nghiêm nghị, con ngươi tối đen vì tức giận dần dần lắng đọng nỗi bình thản chua chát, sau một lúc rất lâu hắn mới từ tử thở dài: “Việc này, đương nhiên là Bán Hạ sắp xếp, tất cả chúng ta đều lên Kiền Nguyên sơn. Đám người Lam Không lấy cớ đưa Trường Sinh thiếp lôi kéo hai thị giả kia, ta thừa cơ cướp lấy linh châu, còn Phong Cẩm chịu trách nhiệm giải quyết hậu quả, đến cả Quảng Đan…”
Bạch Liêm chẳng biết nên nói thế nào nữa.
Từ xưa đến nay, Quảng Đan là người nghiêm túc, đàng hoàngnhất trong tất cả sư huynh sư đệ,thuở nhỏ mọi người gây họa quay về, Nam Cực Trường Sinh đại đế tức điên lên sẽ sai Thiên Sắc dùng roi mây tét mông họ, mà Quảng Đan vĩnh viễn là người đứng một bên nhìn họ bị phạt. Từ xưa đến nay y là người luôn thận trọng từ lời nói đến hành động, chỉ một lòng tu đạo, tuyệt đối không gây ra chuyện gì sai trái. Mà lần đó, nghe nói Quảng Đan chặn đường Dụ Lan muốn cướp lại Cửu chuyển chân hồn đan từ tay Phong Cẩm, đừng nói là các sư huynh sư đệ đều kinh ngạc mà đến cả Phong Cẩm cũng khó mà tin.
Kỳ thật, lần này họ to gan đến thế cũng là vì có chỗ dựa. Dù nói thế nào đi nữa, đại chiến vạn năm giữa thần ma sắp nổ ra, theo lời Bắc Âm Phong Đô đại đế thì Hạo Thiên bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng đã nóng ruột nóng gan lắm rồi. Cho dù họ có để Thiên Sắc chạy thoát, cướp lấy linh châu thì Hạo Thiên cũng không phạt họ quá nặng. Nhiều lắm là khiển trách qua loa thôi…
… Có lẽ là như vậy… Tóm lại, họ không thể lo nghĩ quá nhiều… Nếu thật sự sư phụ cũng không cứu được Thiên Sắc, vậy bọn họ đành bất chấp tất cả…
Thiên Sắc nhẹ thở dài.
Quả nhiên, những chuyện phạm tội thế này, có bao giờ họ đơn thương độc mã làm liều chứ? Từ xưa tới nay họ đều có phúc cùng hưởng, đến gây họa cũng cùng nhau gánh vác…
“Vốn tưởng chỉ liên lụy mình huynh, nhưng không ngờ…” Thiên Sắc vẫn không nhúc nhích, cúi đầu xuống, chớp chớp rèm mi dài, trong đôi mắt đen thẳm lấp lánh tia sáng khác thường. Thật lâu sau, giọng nói trầm trầm thoát ra khỏi môi mang theo một niềm chua xót: “Vậy lại càng không đáng…”
“Có gây họa hay không không quan trọng, chúng ta tự biết rõ!” Dường như không thể nhịn thêm nữa, Bạch Liêm không muốn lằng nhằng với câu chuyện không có điểm dừng này. Lần thứ ba y vươn tay bắt lấy cánh tay nàng, khí thế sắc bén tỏa ra từ bàn tay, y đã mất kiên nhẫn, có ý ép buộc: “Ta hỏi lại lần nữa, rốt cuộc muội có đi theo ta không?”
Thiên Sắc lùi về sau một bước tránh khỏi tay y. Nàng đứng đó, yên lặng nhìn Bạch Liêm, tất cả những âm thanh u u ám ám, sâu nặng nhạt nhòa, muôn hình vạn trạng ùa tới kết thành một mối, nỗi bi thương dâng trào, những rối rắm không thể cởi bỏ cuối cùng biến thành nhịp tim trầm ổn trong lồng ngực nàng. Sau cuối, nàng thản nhiên đáp lời từ chối tất cả ý tốt của y: “Muội đã không còn đường đi nữa.”
“Muội!” Bạch Liêm khó mà che giấu cơn giận ngập trời, y khẽ quát để để lộ sự thất thố của mình, y thật không biết nên làm thế nào cho đúng. Cuối cùng, Bạch Liêm dường như được ăn cả ngã về không, đành phải làm theo cách của Bán Hạ chỉ, nước cờ cuối cùng là những lời y không muốn nói ra nhất: “Thiên Sắc, muội có bao giờ ngẫm lại, nếu Thanh Huyền còn sống, hắn sẽ cho phép muội làm thế này ư?”
Câu cuối cùng của Bạch Liêm như một lời chú, ăn mòn trái tim nàng, đục khoét tầng tầng lớp lớp, tích lại thành thứ kịch độc không thể cứu chữa rồi hòa tan vào máu, theo dòng máu lưu chuyển khắp toàn thân, vừa như băng lại vừa như lửa tàn phá mọi thứ. Sức tấn công quá mạnh, giống hệt một cơn sóng triều đẩy trái tim lung lay sắp đổ của nàng ngã nhào.
Đúng vậy, đương nhiên Thanh Huyền của nàng sẽ không để nàng làm thế.