n không hề cử động, xem ra người đó thật đang nhập định.
Thiên Sắc nắm chặt Lục Kiếm Tiên, toàn thân toát mồ hôi lạnh, gió thổi qua hơi lạnh thấm tận tâm can. Chỉnh lại vị trí của Thanh Huyền trên lưng mình, nàng bỗng cảm thấy căng thẳng khó thốt nên lời, hít thở cũng khó khăn. Dù nói thế nào đi nữa, vừa rồi nàng tự tiện xông vào đã là quá bất kính, nếu chọc giận đế quân thì hậu quả rất nghiêm trọng, nhưng điều nàng lo lắng là đế quân sẽ không chịu cứu Thanh Huyền.
“Thiên Sắc cả gan cầu kiến Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế.” Cõng Thanh Huyền, nàng kiên quyết quỳ rạp xuống, cất lời cung kính đầy thành ý nhưng hòa lẫn trong đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ: “Vừa rồi tự tiện xông vào chỉ là bất đắc dĩ, mong đế quân rộng lòng từ bi, cứu mạng phu quân Thiên Sắc. Tất cả mọi hậu quả Thiên Sắc nguyện một mình gánh vác!”
Đại điện vẫn yên lặng như tờ, không có một âm thanh. Mà nam tử đó vẫn không hề nhúc nhích như mắt mù tai điếc.
Thiên Sắc đứng dậy, càng nghi ngờ hơn, nàng đang định cõng Thanh Huyền bước vào trong Tử Vi điện, không ngờ một tiếng hét như sấm dậy đinh tai nhức óc vang lên: “Đứng lại!”
Thiên Sắc lập tức đề phòng, còn chưa kịp chuẩn bị đã bị năm luồng sấm sét đánh thẳng vào thân thể Thanh Huyền đang nằm trên lưng nàng, luồng sét như một thanh đao sắc bén trong chớp mắt đã xuyên thấu qua cơ thể hai người.
Cơ thể Thiên Sắc run lên bần bật, bụng đau buốt, Lục Kiếm Tiên rơi xuống. Sau một lát, nàng không thể tiếp tục chịu đựng, chân mềm nhũn quỳ phịch trước cửa Tử Vi điện, mà cơ thể Thanh Huyền cũng trượt khỏi lưng nàng đổ sang một bên. Nàng cắn chặt răng, không chịu từ bỏ, quật cường chống tay lên, nửa quỳ nửa lê tiến lên trước cho đến khi ôm được cơ thể Thanh Huyền mới quay đầu nhìn lại.
Đứng trên đám tường vân lúc này là Ngọc hoàng đại đế chí tôn Hạo Thiên và ba vị đế quân khác trong “Tứ ngự” là: Nam Cực Trường Sinh đại đế, Câu Trần Thượng Cung đại đế, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa.
“Thiên Sắc to gan, ngươi dám tự ý xông vào Tử Vi viên, đánh trọng thương thị thần của Bắc Đẩu phòng vệ ti, lại còn có ý đồ mạo phạm Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế?” Thấy Thiên Sắc quay đầu lại đôi mắt không hề hoảng sợ, Hạo Thiên lại nghĩ đến những thị thần bị thương nằm đầy đất, sắc mặt Hạo Thiên xanh mét, ánh mắt như những mũi tên sắc lẹm ghim chặt hồn phách người khác, sự lạnh giá ùn ùn ùa tới: “Ngươi có biết, ngươi đã phạm phải luật trời, tội không thể tha?”
Đúng vậy, nếu họ đến chậm một chút nữa thôi, chỉ e nàng đã xâm nhập vào Tử Vi điện.
Ba hồn bảy phách của Bình Sinh chưa quay về bản thể, nếu lúc này có người chạm vào cơ thể hắn, như vậy không những kinh vĩ độ trong trời đất hỗn loạn, trời trăng sao vận hành lộn xộn, mà cả núi sông cũng thay đổi, lúc đó chỉ e sẽ biến thành đại họa cho lục giới.
Thiên Sắc không nói một lời, xem như chấp nhận tất cả, nàng cố gắng đứng dậy, cố chấp kéo cơ thể lạnh ngắt giá băng của Thanh Huyền lên lưng, không hề xem các vị tôn thần sau lưng ra gì.
Bây giờ, nàng chỉ còn một hơi thở cũng phải xông vào Tử Vi điện, cầu xin Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế cứu mạng Thanh Huyền.
“Thiên Sắc.” Nhìn đệ tử mình một tay bồi dưỡng rơi vào bước đường này, thấy con bé cố chấp không buông, cứ chấp nhất ước nguyện ban đầu, lòng Nam Cực Trường Sinh đại đế đau xót khó nói nên lời, nhưng không có cách nào kể rõ tình hình thực tế với con bé. Ông biết, vừa rồi Hạo Thiên dùng một chiêu “Ngũ lôi oanh đỉnh” là một sự cảnh báo bất đắc dĩ, nếu Thiên Sắc vẫn tiếp tục tiến lên trước, đương nhiên Hạo Thiên sẽ ra sát chiêu không nương tay nữa, ông vội mở miệng khuyên giải: “Thiên Sắc, chấp niệm là ma chướng, con đã đi sai một bước, cố chấp nữa chỉ tạo thêm sai lầm.”
Nghe thấy giọng của Nam Cực Trường Sinh đại đế, dường như Thiên Sắc đã hơi tỉnh lại khỏi chấp niệm của mình.
Thật ra, khi nãy nàng chạm vào cơ thể lạnh lẽo cứng ngắc của Thanh Huyền, nàng biết hy vọng cứu được Thanh Huyền đã cực kỳ nhỏ nhoi. Vô kế khả thi, lòng như tro tàn nàng buông cơ thể Thanh Huyền, quỳ rạp xuống đất, thành kính dập đầu, nỗi đau khổ choán ngợp trái tim, nhưng lời thốt ra chỉ là những lời khe khẽ nghẹn ngào: “Sư phụ, Đế tôn, các vị Đế quân, tất cả đều là lỗi của Thiên Sắc, Thiên Sắc chấp nhận hình phạt, chỉ mong các vị có thể cứu lấy Thanh Huyền.”
Bốn phía tĩnh lặng, những vị thần không gì không làm được này đưa mắt nhìn nhau, nét mặt khó xử, không một ai dám đồng ý bừa.
“Cầu xin các vị, cứu Thanh Huyền của con!” Đầu đập mạnh trên nền đất vang lên tiếng động khiến sự kiên quyết của những người xung quanh cũng chùng lại, nhưng Thiên Sắc như không thấy đau, dập dầu hết cái này đến cái khác khổ sở cầu xin: “Cầu xin các vị, cứu Thanh Huyền của con!”
Trong khoảnh khắc, nữ tử đã tu hành cả vạn năm từng bị nam tử mình yêu thương nhất phản bội, bị lục giới hiểu lầm, gánh chịu mọi lời đồn đại vô căn cứ, nữ tử xưa nay chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng giờ khắc này, nàng lệ rơi lã chả, bụng đau từng cơn, mặc dù lúc trước bị moi tim rất đau, nhưng không đau đớn bằng nỗi tuyệt vọng quặn thắt cõi lòng lúc này. Nàng dập đầu liên tục, nước mắt nóng hổi thiêu đốt mắt nàng, thái dương nhuốm đầy máu tươi xen lẫn dòng nước mắt tuôn rơi, dòng máu đỏ dính trên má tựa như một vết son, lại vừa giống như một đóa hoa nở rộ, nhuốm đẫm nỗi đau thương cùng cực.
Cầu xin các vị… cứu Thanh Huyền của con… cứu Thanh Huyền của con… cứu Thanh Huyền của con…
Từng tiếng cầu xin rung động lòng người, âm thanh dập đầu văng vẳng bên tai, đến cả Hạo Thiên đang phẫn nộ cũng thấy không đành lòng, Hạo Thiên đành nén tức giận xuống, cắn răng tức tối mắng một câu. Câu Trần Thượng Cung đứng bên cạnh lại lắc lắc đầu, như cười như không than thở: “Thật là oan nghiệt nhiều kiếp! Hay lắm Bình Sinh đế quân, vì muốn cứu mạng nữ tử này, lại moi tim mình cho con bé? Ta thấy xưa nay núi Thái Sơn có đổ xuống trước mặt ngài ấy, ngài ấy cũng không đổi sắc, luôn thấy vạn vật là hư vô, thật không ngờ hóa ra ngài ấy lại có thứ tình căn hiếm có thế này.”
“Thiên Sinh, ngươi bớt châm chọc đi!” Hạo Thiên tức giận trừng mắt nhìn Câu Trần Thượng Cung đại đế, tiện thể chỉ vào thể xác đã hồn phi phách tán của Thanh Huyền, rồi lại quay về phía Thiên Sắc đang khóc lóc dập đầu cầu xin: “Nó, bản đế tôn nhất quyết cứu, không cần ngươi quan tâm! Mà ngươi…” Kéo dài âm cuối, Hạo Thiên lớn tiếng ra lệnh: “Người đâu, bắt Thiên Sắc lại, chờ xử lý!”
Nhanh như chớp, Lục giáp thần tướng vẫn đứng một bên chờ lệnh lập tức bước lên, bắt lấy Thiên Sắc, dùng dây trói tiên trói nàng thật chặt.
“Như vậy thì hồn phách Bình Sinh không thể thuận lợi quay về bản thể, chỉ e sẽ xảy ra chuyện lớn!” Câu Trần Thượng Cung đại đế khẽ nhếch môi, nét mặt vẫn cười như có như không, liếc Hạo Thiên một cái, thái độ rõ rành rành là đang cười trên nỗi đau của người khác: “Bây giờ, nếu muốn thu xếp ổn thỏa, giải quyết hết cục diện rối rắm này, chỉ e phải kinh động đến Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn.”
“Ai bảo nhất định phải quấy rầy Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn?” Hạo Thiên cực hận cái thái độ vừa châm chọc vừa khiêu khích của Câu Trần Thượng Cung đại đế, lại nhìn sang Thiên Sắc bị trói, lửa giận vừa mới khống chế được lại bùng lên. Hạo Thiên nhíu chặt mày, nghĩ rằng chuyện này khó mà thu dọn ổn thỏa, nên cũng không thể quan tâm quá nhiều: “Chỉ cần đem nữ tử to gan làm loạn vi phạm luật trời tước tiên tịch, phế tu vi, đưa vào Hóa Yêu trì là được. Chỉ cần có thể luyện hóa cơ thể nó, thu lại trái tim của Bình Sinh thì ba hồn bảy phách của Bình Sinh có thể trở về bản thể, thuận lợi quay về thần vị, bầu trời, mặt đất, mặt trời, trăng, sao cũng không còn sai lệch, sẽ không gây ra họa lớn gì!”
Thiên Sắc là nữ đệ tử duy nhất của Nam Cực Trường Sinh đại đế, bất luận về tình hay lý, ông tuyệt đối không chấp nhận phương pháp xử lý qua loa của Hạo Thiên. Nhưng, ông còn chưa kịp phản đối thì Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa đã lạnh lùng lên tiếng…
“Hạo Thiên, ngài vẫn chưa phát hiện sao, ngài đã phạm phải sát nghiệp rồi!”
Bà vừa dứt lời, đừng nói là Hạo Thiên mà ngay cả Nam Cực Trường Sinh đại đế và Câu Trần Thượng Cung đại đế cũng sững sờ, họ theo bản năng nhìn qua.
Lúc đầu cũng không thấy gì lạ, nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện, tuy bộ y phục đỏ rực của nàng thấm đẫm máu tươi, nhưng đôi giày dưới chân cũng nhuốm đẫm thứ gì đó đỏ thẫm, trước cửa Tử Vi điện cũng có không ít những dấu chân đỏ sậm.
Chẳng lẽ…
Chư thần đều kinh hoàng á khẩu trước suy đoán của mình, họ trừng trừng nhìn Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa, chờ bà xác nhận.
“Ta đoán, con bé đã có con với Bình Sinh.” Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa là nữ thần nên ánh nhìn tỉ mỉ, chi tiết hơn các vị thần khác. Sau một phen quan sát, bà nhìn Hạo Thiên khẽ lắc đầu như muốn trách mắng: “Nhất định chiêu ngũ lôi oanh đỉnh của ngài quá mạnh làm con bé động thai rồi! Chỉ e không giữ được đứa trẻ này!”
Một bụng tức của Hạo Thiên lập tức tan thành mây khói, thay vào đó là nỗi kinh ngạc sững sờ, đứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Thiên Sắc có con với Bình Sinh?
Có phải vì nguyên nhân này nên Bình Sinh mới moi tim mình cho nó?
Như vậy nếu không giữ được đứa bé, sau này y phải giải thích với Bình Sinh ra sao đây?