, trong tích tắc đã bay lên không trung bay thẳng về Đông Cực.
“Tiên cô đanh đá, danh tiếng của ngươi vang khắp lục giới, Hoa ca ca đã nghe từ lâu, hôm nay gặp mặt quả là danh bất hư truyền!” Quay đầu lại, Hoa Vô Ngôn nhìn chiếc roi Kim Giao bị Tử Tô xoắn chặt trong tay, lòng thầm nghĩ giờ mình không có binh khí phòng thân, tỷ lệ chịu thiệt thật cao, nhưng cái miệng không chịu thua cứ thao thao bất tuyệt, ngả ngớn trêu cợt: “Nữ tử hả, phải dịu dàng một chút, như vậy mới có thể giữ được trái tim của nam tử, đến đây để Hoa ca ca ta dạy muội nào…”
Y còn chưa dứt lời, Kim Giao tiên rực lửa đã không thể nhẫn nhịn tiếp, “vút vút” đập thẳng tới.
******
Trên Yên sơn, chim hót trùng kêu, rõ ràng là một vùng bình an yên tĩnh, nhưng trái tim Thanh Huyền không thể bình lặng, đầu óc rối loạn. Nam Cực Trường Sinh đại đế và Vân Trạch nguyên quân đích thân đem đến một bí mật ngoài dự đoán khiến suy nghĩ của hắn rối tinh rối mù, sốt ruột và bất an lẫn lộn trong lòng khiến hắn ngẩn ngơ, thật lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
Hắn thật là Tử Vi đại đế ở Bắc Cực Trung Thiên sao?
Hắn phải đến đài Phong Thần trước chờ quy vị ư?
Không thể không nói, tin tức bất thình lình này khiến hắn khiếp sợ. Nếu không phải đích thân sư tôn Nam Cực Trường Sinh đại đế đến đây, chỉ e hắn lại nghĩ là có người đến trêu đùa hắn. Nhưng, sau khi hoảng sợ, trong lòng chợt dâng lên cảm giác hư vinh và bất lực khó hiểu, nét mặt của hắn vẫn rất bàng hoàng.
Thật không ngờ, đằng sau hắn lại có một bí mật to lớn như thế, hắn thật là đế quân đứng đầu “Tứ ngự” sao?
Từ xưa hắn đã luôn khát khao mình trở nên mạnh mẽ, biến thành một phu quân có thể che gió cản mưa cho nàng, bây giờ quay về thần chức, bất luận là thân phận, địa vị, năng lực hay quyền thế đều thay đổi nghiêng trời lệch đất. Thế nhưng hắn lại thấy quá khó thích ứng, trong lòng vẫn luẩn quẩn tương lai của hắn và nàng…
Thế này thì Thiên Sắc làm thê tử của hắn sẽ chẳng còn ai dám dùng lời thô tục, đê tiện mắng nàng nữa chứ!
Nghĩ thế, nét mặt hắn rất rạng rỡ.
Tuy nhiên, theo tính của nàng, nếu biết được mọi chuyện chẳng biết nàng sẽ nghĩ thế nào nữa…
Ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng xa, hắn lại bắt đầu lo lắng vô cớ.
Không sao đâu, hắn tự an ủi bản thân, cho dù quay về thần chức, mọi chuyện cũng sẽ không có gì khác biệt, bất luận hắn là người phàm hay đế quân thì vẫn như lời nàng từng nói, hắn mãi mãi là Thanh Huyền của nàng.
Quan sát thấy biểu cảm phong phú không ngừng lướt qua mặt Thanh Huyền mà hắn vẫn chưa tự phát giác, Vân Trạch nguyên quân không hề ngạc nhiên, chỉ khẽ cười nhàn nhạt, im lặng đứng chờ một bên. Còn Nam Cực Trường Sinh đại đế nhíu mày ngày càng chặt, đến cuối cùng một chữ “Xuyên” (川) bày rõ rành rành ở giữa ấn đường, biểu đạt sự lo lắng không e dè gì nữa.
Rốt cuộc, dường như không thể chờ đợi thêm nữa, Nam Cực Trường Sinh đại đế cũng cất lời, giọng nói trầm thấp hơi khàn: “Thanh Huyền, ngài mau thu dọn, theo Vân Trạch nguyên quân đến đài phong thần trước đi, đừng để trễ giờ quay về thần vị.”
Thanh Huyền hoàn hồn, sự bối rối thoáng qua đáy mắt, nhưng lại hỏi một câu đầy nghi ngờ: “Sư tôn, sao chúng ta không chờ sư phụ về?”
“Không cần.” Nét mặt Nam Cực Trường Sinh đại đế rất nghiêm trang, lời ít ý nhiều đáp lời, nhưng đôi mày ngày càng nhíu chặt.
Thanh Huyền không phải là kẻ khờ khạo ngây thơ, không bị hư vinh bất ngờ làm choáng váng, hắn lặng im đứng nguyên tại chỗ, trông không có gì khác thường, nhưng trong đầu bất chợt xuất hiện rất nhiều câu hỏi khiến tim hắn đập nhanh, hoảng hốt.
Còn có cả một nghi ngờ đại nghịch bất đạo xuất hiện trong đầu.
Thật ra, trong tình hình cấp bách, sư tôn giục giã cũng không có gì quá đáng, nhưng gần đây Thanh Huyền phát hiện quanh mình có rất nhiều bí ẩn. Tại sao đến cả sư tôn cũng tỏ vẻ thần bí, lạ lùng như thế?
Hơn nữa, tại sao sư tôn và Vân Trạch nguyên quân quản lý thần tịch cố tình đến vào lúc Thiên Sắc ra ngoài, lại còn báo cho hắn biết bí mật to lớn này? Tất cả mọi chuyện là cố ý hay vô tình?
Thậm chí, Trường Sinh sư tôn dường như có ý tránh mặt Thiên Sắc, chẳng lẽ đằng sau chuyện này còn ẩn giấu một âm mưu không thể tiết lộ sao?
Vì sao hắn có dự cảm rằng, việc hắn quay về thần vị là họ cố tình giấu diếm Thiên Sắc?
Vì sao phải giấu?
Chẳng lẽ, còn có ẩn tình gì?
Chẳng lẽ, việc hắn quay về thần vị không phải là tin vui với Thiên Sắc?
Chẳng lẽ…
Trong khoảnh khắc, Thanh Huyền lập tức nghĩ rất sâu xa, lòng ngập tràn nỗi lo cho Thiên Sắc, thậm chí còn muốn lớn tiếng tuyên bố quyết tâm của mình…
Nếu Thiên Sắc không về, ta sẽ không đi!
Nhưng, nếu hắn thật nói ra lời này, Trường Sinh sư tôn và Vân Trạch nguyên quân chưa biết chừng sẽ sử dụng thủ đoạn phi thường ép hắn đi, vậy thì hắn sẽ phải rơi vào thế bị động. Chẳng bằng thông minh hơn không đáp lời, tìm mọi cách kéo dài thời gian được tới đâu thì hay tới đó, chờ đến khi Thiên Sắc quay về.
Nhưng vào lúc hắn suy tính xong, Vân Trạch nguyên quân đứng bên cạnh như đã nhìn thấu tâm tư của hắn. Tuy nụ cười ấm áp vẫn còn giữ trên khuôn mặt, nhưng y lại lặng lẽ nhìn lướt quanh một vòng, nhướng cao mày tỏ vẻ bí hiểm, rồi y như cười như không mở miệng phụ họa: “Đế quân, sắp đến giờ rồi, người đừng chậm trễ.”
Lòng Thanh Huyền thắt lại suýt tí nữa là ngừng hô hấp. Nếu không thể kéo dài thời gian vậy hắn nên làm gì đây?
Chẳng lẽ phải trở mặt với sư tôn sao?
Đúng lúc lúc này, Trường Sinh đại đế hình như phát hiện ra điều gì đó, ông quan sát Thanh Huyền một lượt rồi trầm giọng hỏi: “Thanh Huyền, Càn Khôn kiếm của ngài đâu rồi?”
Thanh Huyền kinh ngạc, thầm nghĩ trên Yên sơn còn cần mang theo Càn Khôn kiếm để phòng thân sao? “Càn Khôn kiếm đang ở…” Hắn đảo tròn con ngươi, đột nhiên phát hiện đây là cơ hội tốt để bỏ trốn bèn bình thản cúi chào, thong thả đáp: “Sáng nay con nhập định xong thì hơi sơ suất, cho nên để Càn Khôn kiếm trong phòng ngủ rồi. Xin sư tôn chờ một lát, con sẽ mang kiếm đến!”
Hắn vừa dứt lời, Trường Sinh đại đế khẽ gật đầu, hắn rất bình thản ung dung đi về phía phòng ngủ, không hề sơ hở chút nào. Cho đến khi bước vào trong phòng ngủ đóng cửa lại, hắn ôm ngực thở hỗn hễn, nắm chặt lấy Càn Khôn kiếm để ở trên giường, sau đó hắn mở cửa sổ, lặng lẽ nhảy ra ngoài.
Hắn tốt xấu gì cũng sống trên Yên sơn hơn mười năm, am hiểu từng cành cây ngọn cỏ ở đây, nếu muốn tìm đường im lặng rời đi thì không phải việc khó gì.
Sợ Trường Sinh sư tôn và Vân Trạch nguyên quân phát hiện ra sẽ đuổi theo, hắn chạy một mạch từ phía sau xuống khỏi Yên sơn, ngẫm nghĩ hắn lập tức quyết định rời khỏi Đông Cực, tìm kiếm dọc theo chợ, như vậy chắc sẽ tìm ra Thiên Sắc nhanh hơn!
Còn việc trễ giờ không kịp quay về thần vị gì đó thì cứ đi gặp quỷ đi!
Nếu hắn thật là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, thì vẫn còn cơ hội quay về thần vị, chắc chắn sẽ không thể có việc xuất hiện một người khác thay thế hắn. Cho nên, chuyện này không cần hắn quan tâm nhiều. Mà trước mắt, việc hắn cần làm gấp là kể hết những chuyện khác thường này với Thiên Sắc.
Dù nói thế nào đi nữa, Thiên Sắc là thê tử của hắn, là người hắn tin tưởng nhất, dù là người phàm hay là tôn thần, hắn nguyện bên nàng đời đời kiếp kiếp, tuyệt đối giữ lời. Hơn nữa, hắn quyết không để bất cứ kẻ nào giấu diếm Thiên Sắc.
Nhưng hắn đã không ngờ được một chuyện, hắn vừa ra khỏi Đông Cực, lại bắt gặp Chu Ngưng mặt mày xám xịt, lảo đảo chạy về, hắn ngạc nhiên trợn mắt!
“Sư phụ!” Chu Ngưng gặp được người cần gặp thì thoáng ngơ ngẩn, nàng cố nhấc cái chân còn chưa bị thương lập tức nhào tới, ôm chầm lấy hắn khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn bụi đất đen đen trắng trắng, lem nhem trên mặt, muốn bao nhiêu nhếch nhác thì có hết bấy nhiêu.
“Chu Ngưng, ngươi…” Thanh Huyền thất thố, không hề biết đã xảy ra chuyện gì, trong khoảng thời gian ngắn chỉ đành để mặc nàng ôm mình khóc lóc thê thảm: “Sao ngươi lại trở nên nhếch nhác thế này?”
Chu Ngưng lau nước mắt, cố trấn tĩnh tâm thần, nàng biết bây giờ không phải là lúc khóc lóc kể lể, nàng bèn nén khóc, thút thít mở miệng: “Sư phụ, sư tôn người… người gặp nguy hiểm, sư phụ mau tới cứu sư tôn đi!”
Nghe thấy tin này, Thanh Huyền nhíu mắt lại, nét mặt bỗng nghiêm trang tàn khốc.
******
Lúc chạy tới hang động Yêu Kiêu Quân ẩn thân, Chu Ngưng không hề nhìn thấy viện binh khác, đoán rằng Hoa Vô Ngôn còn đang gặp phiền phức ở dưới núi Côn Luân, nàng bèn giữ chặt Thanh Huyền, ra hiệu bảo hắn chờ thêm một chút, đừng quá nóng vội.
Dù sao, thủ đoạn của ma tôn Yêu Kiêu Quân rất độc ác, không hề có lòng thương hại, lúc trước không những sai Ôn thú giam giữ nàng mà còn thi triển pháp thuật khiến nàng sống không bằng chết. Khi trông thấy nét mặt đau đớn lăn qua lộn lại của nàng, Yêu Kiêu Quân cười càng vui vẻ. Nếu cả Thiên Sắc cũng không phải là đối thủ của ả thì dù nàng và Thanh Huyền chạy vào thì cũng chỉ có chết vô nghĩa mà thôi.
Chỉ tiếc, chuyện đã đến nước này, Thanh Huyền một lòng lo lắng cho an nguy của Thiên Sao, sao có thể dừng chân lại được?
Hắn gạt tay Chu Ngưng ra, xông thẳng vào trong hang động tối đen.
Hang động tối tăm vươn tay không thể nhìn thấy năm ngón, mắt Thanh Huyền chưa kịp thích ứng, đương nhiên không thể nhìn rõ tình hình bên trong. Một âm thanh cực nhỏ vọng vào tai, kèm theo là một mùi hương rất quen thuộc, hắn theo phản xạ tránh đi, rút Càn Khôn kiếm ra.
Nháy mắt, Càn Khôn kiếm tỏa ra một luồng sáng vòng cung, tựa như mặt trời, mặt trăng cùng xuất hiện trong hang động nhỏ hẹp này, đồng thời cũng giúp hắn nhìn rõ cảnh tượng trong động.
Kẻ vừa rồi tấn công hắn chính là Ôn thú sống nhờ vào thi thể Nhục Nhục, nó bị ánh sáng của kiếm Càn Khôn đẩy lùi đến phía sau tảng đá lớn, cúi đầu la hét. Mà trên tảng đá lớn là một con quái vật nửa nam nửa nữ đang ngồi xếp bằng, trong lòng nó đang ôm lấy một nữ tử mặc áo đỏ…
Đó là Thiên Sắc!
“Thiên Sắc!” Thanh Huyền thét lên, hơi thở nghẹn lại, trái tim suýt nữa đã ngừng đập.
Thiên Sắc bị cái tên quái vật nửa nam nửa nữ ôm chặt trong lòng, quái vật đó chính là ma tôn Yêu Kiêu Quân.
“Tiểu tử, bản ma quân còn đang tìm kiếm ngươi khắp nơi, giờ ngươi lại tự dâng đến cửa, hay, hay lắm!” Yêu Kiêu Quân vừa trông thấy Thanh Huyền, ả nở một nụ cười kỳ dị, dùng một bàn tay vén tóc Thiên Sắc, rồi lại kề sát đôi môi đỏ tươi như muốn nhỏ máu đến bên tai Thiên Sắc, ả cất tiếng cười lạnh cao vút mà the thé, vừa trêu tức vừa trào phúng: “Tiểu tước nhi, ngươi mau mở mắt xem đi, cứu binh của ngươi đến rồi.”
Nghe thấy giọng nói của Thanh Huyền, dường như Thiên Sắc rất hoảng sợ, nàng cố sức giãy khỏi lòng quái vật, nhưng lại bất lực, chỉ có thể dùng hơi thở mỏng manh cố sức cảnh báo: “Thanh Huyền… đừng… đừng… qua đây…” Còn dưa dứt lời, dường như nàng phải chịu một nỗi đau khôn tả, khẽ cúi đầu rên lên, khiến trái tim Thanh Huyền cũng quặn thắt.
Chẳng lẽ, Thiên Sắc bị thương rồi ư?
Chắc chắn là vậy, nếu không thì sao cái ả quái vật bán nam bán nữ đó có thể ôm nàng vào lòng, xằng bậy tùy thích.
“Thiên Sắc!” Tức giận vì lời nói và cử chỉ của Yêu Kiêu Quân, đồng thời cũng lo lắng cho an nguy và vết thương của Thiên Sắc, Thanh Huyền bước lên trước cầm kiếm