bản thân ngươi hoàn toàn không giúp được gì…” Đúng vậy, cho tới nay, y thường cố ý giận dỗi, ghen tuông, nóng nảy, tính tình càng lúc càng giống trẻ con, Nhưng khắp lục giới mênh mang, có ai hiểu được nỗi khổ sở trong lòng y? Năm đó là chàng thiếu niên nồng nàn, thuần khiết như nước. Rồi sau đó hết lần này đến lần khác đổi qua những cơ thể trẻ trung, nhưng hồn phách lại giống như sỏi đá trải qua mưa gió, vỡ nát, loang lổ vết tích. Cơ thể này rất trẻ trung, đẹp đẽ, tràn đầy nhiệt huyết, nhưng nào phải thân thể của mình, sao có thể chịu đựng được trái tim chai sạn, già nua đã trải qua mấy ngàn năm?
Dụ Lan của y, thích Cứ Phong trẻ trung đẹp đẽ kia, cho nên dù già nua y cũng nguyện lòng đóng bộ dạng nàng thích, giống như một đứa trẻ, để nàng có cảm giác cao cao tại thượng giả tạo.
Cuộc nói chuyện này của Cứ Phong, không thể nghi ngờ đã đâm trúng tử huyệt của Thanh Huyền cực nhanh cực mạnh, khiến hắn không thể mở miệng một lúc lâu, không thể gật đầu thừa nhận cũng không thể thề thốt phủ nhận, chỉ có thể xấu hổ trầm mặc thế này.
Trong bóng đêm, Cứ Phong tiếp tục nói từng chữ rõ ràng như mũi kim đâm khắp thân thể hắn thật đau đớn, vừa mang theo cả sự ngạc nhiên pha lẫn đau xót xa: “Không biết ngươi có đồng cảm không, được một cô gái bảo vệ như vậy thật sự rất may mắn, nhưng không thể phủ nhận là phải chịu áp lực rất lớn.”
“…”
Thanh Huyền chỉ có thể im lặng, coi như cam chịu. Có lẽ, nói phải chịu áp lực rất lớn là không chính xác, còn nói đến chuyện xa xôi hơn là sự kiêu ngạo và tự tôn của một người đàn ông thì bảo vệ người phụ nữ mình yêu chắc chắn là trách nhiệm của người đó. Hắn muốn kề vai sát cánh với nàng, lúc nguy cấp có thể bảo vệ nàng sau lưng mình, chứ không phải là đứng sau lưng nàng, bất lực im lặng nhìn bóng dáng nàng.
Như vậy làm cho hắn cảm thấy, bản thân không xứng với sự coi trọng của người con gái ấy, lại càng không xứng làm đàn ông!
Bây giờ nhìn Cứ Phong, chẳng phải đang nhìn thấy bóng dáng của chính mình sao?
Đối mặt với cảm giác tự ti nặng nề, không có cách nào ngăn lại được.
Khác với sự trầm mặc của Thanh Huyền, vừa nói xong, ánh mắt Cứ Phong khẽ lay động, không tránh khỏi xúc động, sự chua xót nhanh chóng thấm tràn vào máu thịt. Hít sâu một hơi, y cố gắng khống chế hơi thở run run, hạ thấp giọng, cuối cùng nói hết những lời trước giờ muốn nói mà không ai lắng nghe: “Giống như vậy, ta là gánh nặng của Dụ Lan. Nếu không có ta, nàng sẽ không có nhiều kẻ thù như vậy, cũng không bị trục xuất cả đời. Và có lẽ, không có ta, hiện tại nàng đã tốt hơn rất nhiều…”
Y chưa dứt lời, Thanh Huyền đột nhiên đứng dậy quay lưng, thốt lên ba chữ kiên định —
“Ngươi đi đi!”
Cứ Phong kinh ngạc, không biết vì sao Thanh Huyền đột nhiên muốn thả y đi, ngạc nhiên một lúc mới nghi hoặc hỏi lại: “Vì sao?”
“Nếu ta không có gì vướng mắc, có lẽ sẽ dùng thân thể của ta để thành toàn cho các ngươi.” Đưa lưng về phía Cứ Phong, Thanh Huyền nhìn Thiên Sắc vẫn đang ngồi điều tức, giọng tự giác hạ thấp. Sự dịu dàng tràn ngập đôi mắt, mềm mại như một tấm lụa, chỉ có giọng nói nặng nề đáp lại: “Chỉ tiếc, ta không phải thánh nhân, sẽ không vì hạnh phúc của người khác mà hy sinh thân mình. Ngươi lưu luyến không thể rời đi vì có người cần ngươi đời đời kiếp kiếp, ta cũng có.”
Thật ra, hắn cũng hiểu Cứ Phong cố ý để bị bắt là vì Dụ Lan, không muốn Dụ Lan liều lĩnh, bị đẩy vào bước đường cùng. Tuy rằng, hắn không biết vì sao mình cần cửu chuyển chân hồn đan, cũng không biết sư phụ có tính toán gì, chỉ là hắn không muốn nhìn thấy vào giây phút cuối cùng Dụ Lan và Cứ Phong bị chia cắt — nếu thân thể Cứ Phong đã thật sự tới hạn.
Nếu có một ngày, hắn và sư phụ phải chia xa, vậy hắn tình nguyện ở bên cạnh sư phụ, không muốn sư phụ vì hắn mà liều lĩnh.
Cứ Phong chậm rãi đứng lên, nhìn bóng dáng cao lớn củaThanh Huyền, lại thấy Thiên Sắc đang ngồi điều tức chợt mở mắt ra lẳng lặng nhìn mình nhưng không hề có ý cản trở. Trong chớp mắt, lòng y đột nhiên dâng trào sự cảm kích không thể nói thành lời, giống như học sinh lần đầu tiên cảm thấy ngại ngùng, cắn răng chắp tay hướng về phía hai người nói lời cảm tạ rồi mới xoay người rời đi.
Nhưng y mới đi chưa được mười bước, một sợi roi không biết từ bãi đá trống nào chợt quấn lấy cổ y!
Giống như cảm giác bị bỏng vì lửa thiêu đốt, Cứ Phong chỉ cảm thấy da thịt ở vùng cổ bỏng cháy đau đớn đến không thở nổi, định đưa tay gỡ sợi roi đang quấn cổ mình. Nhưng không chờ bàn tay y đụng tới, sợi roi kia đột nhiên siết chặt. Y hoàn toàn không đề phòng, bị roi cuốn lấy không thể đứng vững ngã mạnh xuống đất, xương cốt toàn thân như vỡ vụn, muốn cử động một chút cũng khó khăn!
“Còn muốn chạy ư!? Không dễ thế đâu!”
Cùng với một tiếng quát khẽ lạnh lùng, sợi cuốn lấy cổ Cứ Phong như mang theo sức sống, “vút” một tiếng rời khỏi cổ y, đồng thời lửa đỏ nổ “tách tách” mang theo sự uy hiếp tàn khốc.
Thanh Huyền không đoán được sẽ xảy ra biến cố bất ngờ thế này, xoay người kinh ngạc nhìn Cứ Phong rên rỉ đau đớn trên mặt đất, lại nhìn thấy vết bỏng trên cổ Cứ Phong, hắn liền nhận ra ai là người đã ra tay, lập tức nổi giận!
Hắn hét lớn một tiếng, phóng lại định đỡ Cứ Phong dậy, nhưng kẻ giấu mặt liền vung cao sợi roi, dường như muốn quất thẳng lên người hắn. Cuối cùng, sợi roi kia không thực hiện được ý đồ mà quấn vào cổ tay Thiên sắc, bị nàng kéo mạnh, lôi kẻ đang trốn ở một nơi bí mật gần đó ra.
Chính là Tử Tô.
Nhìn vẻ mặt kiêu căng của Tử Tô, đôi mắt Thiên Sắc nhíu lại. Sự tức giận hiếm khi bắt gặp dâng trào cuồn cuộn, mọi sự lãnh đạm đều biến thành sắc bén, tụ lại giống như giông tố sắp kéo đến, như biến thành hai lưỡi dao nhọn sắc bén, cắm chặt và giết chết Tử Tô ngay tức khắc.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, nàng có cảm giác muốn đuổi cùng giết tận đến vậy!