đen sâu thẳm nhíu lại, hai con ngươi ánh lên cơn tức giận như hai khối băng lạnh.
Lặng lẽ niệm chú, y vươn tay lên cao, đầu ngón tay thoáng hiện luồng sáng màu lam, bàn tay hơi nắm chặt, cuối cùng gọi ra một thanh kiếm màu xanh thẫm sáng loáng!
“Mới nói vậy đã muốn đánh nhau rồi, đây cũng là chuyện Thần Tiêu phái ngươi am hiểu nhất!” Hoa Bất Ngôn nhướn mày lạnh lùng liếc Ngọc Thự, dường như không muốn đánh nhau với y: “Sư bá sư điệt các ngươi từ từ nói chuyện đi, hôm nay bản công tử không có tâm trạng đánh nhau, không tiếp!”
Nói xong, y liền niệm quyết ẩn thân lủi mất, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Thấy Hoa Bất Ngôn bỏ đi, Ngọc Thự thu kiếm, không tính tiếp tục tốn thời gian với Chu Ngưng, bèn xoay người định bỏ đi nhưng Chu Ngưng tay mắt lanh lẹ đã nhào lên giữ chặt ống tay áo của y.
“Ngọc Thự! Huynh muốn đi đâu?” Nàng hiện tại trái ngược hoàn toàn với bộ dạng hung dữ chửi mắng y lúc nãy, đôi mắt có một tầng sương che phủ, khiến người ta thương tiếc.
“Nếu ngươi là đệ tử của Thanh Huyền sư huynh thì sẽ không gọi thẳng tên ta như thế.” Lúc nãy Ngọc Thự không thể hất ra, nhớ lại lời của Hoa Bất Ngôn, biết nàng cũng là đệ tử Thần Tiêu phái. Tính kỹ ra thì cũng là đồ tôn của Thiên Sắc, cũng ngại khi tỏ ra nghiêm túc lạnh lùng quá mức, đành vừa xấu hổ vừa khuyên bảo: “Ta có chuyện quan trọng, ngày khác nhất định sẽ lên Yên sơn bái kiến Thanh Huyền sư huynh và tiên tôn, ngươi đừng theo ta nữa.”
Chu Ngưng chơi bời lêu lổng lăn lộn ngàn năm, sao không nghe ra lời nói có lệ của y? Kéo mạnh ống tay áo, nàng nhào lên ôm chặt thắt lưng của y, vòng tay thật chặt, tức giận thốt lên lời thề sắt son: “Cả đời ta nhất định phải ở bên cạnh huynh!”
“Đúng là không thể nói lý với ngươi!” Ngọc Thự bị nàng ôm như vậy, đúng là nửa bước cũng không đi nổi, vừa lúng túng vừa xấu hổ, y chịu không nổi hừ một tiếng đưa tay đẩy nàng ra: “Mau buông ra! Lằng nhằng dây dưa, ôm ôm ấp ấp còn ra thể thống gì?”
Chu Ngưng ôm chặt Ngọc Thự, không những không buông tay mà còn cứng đầu cãi lại: “Trước đây huynh từng ôm ta mấy trăm năm, bây giờ thành tiên rồi lại nói như vậy, huynh còn mặt mũi nào nói ta không ra thể thống chứ?!”
Thấy nàng nhất định không chịu buông tay, rốt cục Ngọc Thự không thể nhịn được nữa. Miệng thầm niệm chú, nhanh chóng vẽ bùa trong lòng bàn tay, giữ nàng lại sau đó hút vào chiếc hộp trói yêu mang theo bên người.
“Huynh! Huynh thật sự thu ta sao?!” Chu Ngưng bị nhốt trong hộp trói yêu, bốn phía đều bị tường che kín, không thể thoát nổi. Nàng không biết vì sao Ngọc Thự lại ra tay đối xử với nàng không khách khí như thế, đành phải gào lên: “Có bản lĩnh thì huynh ném ta vào tháp Khóa Yêu đi! Nhốt ta vào cái hộp cỏn con này làm gì?”
“Đợi đến khi ta làm xong chuyện quan trọng sẽ thả ngươi, đưa ngươi đến gặp Thanh Huyền sư huynh và tiên tôn.” Ngọc Thự nhìn Chu Ngưng bị nhốt trong hộp trói yêu, không hiểu vì sao cảm thấy rất nhẹ nhõm. Khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh và lạnh nhạt, y đặt chiếc hộp nhỏ bên hông, không quên cảnh cáo Chu Ngưng: “Bây giờ ngươi cũng coi như đệ tử của Thần Tiêu phái, nhưng nói năng hành động không chừng mực, không biết thận trọng, nên ở trong hộp trói yêu tự kiểm điểm đi, nếu không giữ im lặng đừng trách ta niệm chú khóa miệng ngươi lại.”
Vừa nghe lời này, Chu Ngưng không mắng nữa, chỉ là không cam lòng bĩu môi!
*******
Tố Bạch dùng bữa tối ở Ninh An vương phủ xong, được Triệu Thịnh đích thân đưa về cửa hàng bán hạt rang mới phát hiện không thấy bóng dáng Chu Ngưng. Nàng nghĩ là Chu Ngưng một mình đến Ninh An vương phủ mà không gặp nên cũng không quá mức để ý. Mãi đến trưa hôm sau, Triệu Thịnh đón nàng đến Ninh An vương phủ thử áo cưới, nàng thuận miệng hỏi mới phát hiện Chu Ngưng mất tích. Triệu Thịnh lập tức phái người tìm kiếm cẩn thận trong ngoài thành, Tố Bạch vẫn không yên tâm, vội vàng sai người mời Thanh Huyền qua kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
Tuy rằng Thanh Huyền bất đắc dĩ nhận Chu Ngưng làm đồ đệ, cũng chưa từng dạy dỗ bản lĩnh gì cho nàng, nhưng rốt cuộc cũng mang đanh sư phụ, giờ đồ đệ mất tích mà chẳng quan tâm thì không ổn chút nào. Thanh Huyền suy tư, sau khi trở lại tẩm phòng vừa vặn nhìn thấy một lá bùa màu vàng xếp thành hạc giấy bay từ cửa sổ vào phòng, nằm trong lòng bàn tay Thiên Sắc.
Đây là pháp thuật rất ít đệ tử Thần Tiêu phái có thể dùng được, dùng để truyền tin tức từ xa.
Không biết, hạc giấy này do ai đưa đến.
Tuy Thanh Huyền tò mò về lai lịch cũng như nội dung của con hạc giấy kia, nhưng trước mắt có chuyện quan trọng hơn, liền cung kính đứng trước mặt Thiên Sắc báo lại mọi chuyện theo lời Tố Bạch cho Thiên Sắc biết.
Đơn giản là chỉ nói những điểm quan trọng, thấy Thiên Sắc nghe xong sắc mặt vẫn bình tĩnh, không nói gì, trong lòng Thanh Huyền hơi nghi ngờ, cẩn thận hỏi tiếp: “Sư phụ, người xem. Chu Ngưng đột nhiên biến mất, có thể gặp nguy hiểm gì không?”
“Hạc giấy này do Ngọc Thự phái đến.” Thiên Sắc khẽ cười khổ, mở lá thư bằng hạc giấy đặt trên bàn, khẽ thở dài rồi nói ra nơi Chu Ngưng đã đến: “Chu Ngưng gặp Ngọc Thự rồi.”
Thanh Huyền sửng sốt, nghĩ tới khúc mắc giữa Chu Ngưng và Ngọc Thự, chợt cảm thấy lo lắng: “Vậy — nàng ấy biết Ngọc Thự —”
“Nó đương nhiên không biết, cho nên mới bám theo Ngọc Thự mãi. Ngọc Thự có việc quan trọng, không còn cách nào đành phải tạm nhốt vào hộp trói yêu để nó tự kiểm điểm, chỉ nói là xong xuôi mọi việc sẽ tự đưa nó trở về.” Thiên Sắc khẽ lắc đầu, nghĩ đến Chu Ngưng vốn không biết rõ mọi chuyện, chợt cảm thấy chua xót, một ngày nào đó nếu biết được sẽ thất vọng đến mức nào. Nhưng dù thế nào thì nàng cũng chỉ có thể đứng ngoài, tự xúc động than thở mà thôi: “Có những chuyện không thể giấu giếm cả đời.”
Đối với cảnh ngộ của Ngọc Thự, Thanh Huyền cũng không biết những điều sâu xa khó hiểu trong đó: “Thật ra, dù Ngọc Thự quên Chu Ngưng cũng không thành vấn đề, chúng ta có thể nói hết chuyện của y với Chu Ngưng.” Hắn nghĩ mình làm đúng nhưng không rõ vì sao Thiên Sắc lại lo sợ bất an: “Nói hết tất cả mọi chuyện không phải tốt hơn sao?”
Thiên Sắc biết hắn không hay biết những vấn đề sâu xa trong chuyện này, chỉ mỉm cười không trả lời, đột nhiên chuyển sang đề tài khác: “Thanh Huyền, mười kiếp trước, ngươi từng vì hoa yêu thược dược không ngần ngại đại náo Âm ty, nếu ngươi may mắn gặp lại hoa yêu thược dược, ngươi còn coi nàng như châu như báu nữa không?”
Không biết vì sao Thiên Sắc đột nhiên nhắc tới chuyện hồ đồ mười kiếp trước, Thanh Huyền cảm thấy mất tự nhiên.
Hắn chỉ nhìn thấy hoa yêu thược dược một lần trên đá Tam sinh. Nếu nói dáng người xinh đẹp thì kém xa sư phụ, còn về chân tình thì hoa yêu kia miệng lưỡi gian dối, coi hắn như công cụ lợi dụng, sao sánh được với sư phụ luôn cẩn thận che chở bảo vệ hắn? Nếu hắn gặp lại hoa yêu thược dược kia, chắc chắn sẽ né thật xa, sao có thể nối lại tiền duyên?
Hắn không có tâm nguyện gì, chỉ cầu mong được ở cùng với sư phụ trọn đời trọn kiếp, bách niên giai lão!
“Đương nhiên không.” Để thể hiện bản thân không chút do dự, hắn lập tức thề thốt phủ nhận, để bộc lộ rõ sự toàn tâm toàn ý đối với Thiên Sắc, hắn cực kỳ tỉnh táo giải thích: “Năm đó người thích nàng ấy không phải Thanh Huyền, là kiếp trước của Thanh Huyền, vốn không phải cùng một người với Thanh Huyền. T là y, Thanh Huyền là Thanh Huyền, Thanh Huyền chỉ thích một mình sư phụ thôi —”
Hắn vốn định mượn cơ hội này thổ lộ tấm lòng thủy chung son sắt của mình với Thiên Sắc, nhưng nàng đã ngắt lời, cắt đứt những lời thao thao bất tuyệt buồn nôn của hắn.
“Vậy là được rồi. Đối với Ngọc Thự mà nói, tình huống này cũng giống vậy, những chuyện mà y và Chu Ngưng đã trải qua giống như kiếp trước của y thôi. Bây giờ Chu Ngưng và y là hai người xa lạ, tất cả tình cảm ngày xưa đã biến mất không còn nữa. Mà tình yêu nam nữ, phải đích thân trải qua mới có thể khắc cốt ghi tâm, nếu chỉ nghe người khác nói mà không hề nhớ thì cũng chỉ là nghe một câu chuyện cũ không liên quan đến mình mà thôi.” Thiên Sắc cúi đầu có phần thương tiếc, đột nhiên nghĩ tới chuyện liên quan khác cần phải nói cho Thanh Huyền biết, liền chuyển đề tài sang người khác: “Thanh Huyền, ngươi có biết vì sao Dụ Lan phải trộm cửu chuyển chân hồn đan không?”
Lúc này, coi như Thanh Huyền cũng xúc động với những hiểu lầm rắc rối giữa Ngọc Thự và Chu Ngưng. Có điều chưa kịp cảm thán đã nghe Thiên Sắc nhắc tới chuyện khác làm hắn chẳng hiểu ra sao, chỉ biết há hốc mồm, đành phải thành thật trả lời: “Thanh Huyền không biết.”
Thiên Sắc đứng dậy, đưa lưng về phía Thanh Huyền, nhất thời cũng không biết nên kể như thế nào. Dù sao, nàng cũng có thể hiểu được hành vi tác oai tác quái của Dụ Lan. Nghiêm khắc mà nói, Dụ Lan yêu thương sâu nặng Cứ Phong không khác gì nàng bảo vệ Thanh Huyền.
Suy tư một lúc, nàng mới nhẹ nhàng nói hết mọi chuyện: “Cứ Phong vốn là một thiếu niên người phàm, sau khi bất ngờ gặp gỡ Dụ Lan thì luôn theo sát bên nàng. Tuy rằng, tư chất của Cứ Phong không tệ, có tâm tu đạo, nhưng vì vướng duyên kiếp nên khó thành thiện quả, trải qua mười kiếp người vẫn phải vào vòng luân hồi, đầu thai chuyển kiếp, trải qua hồng trần khổ ải. Cho nên, Dụ Lan một thân một mình hao hết tâm sức, không tiếc trở mặt với Âm ty, nhất định bảo vệ hồn phách Cứ Phong, thậm chí bị trục xuất khỏi yêu giới cũng bất chấp. Nàng thà chết cũng không bằng lòng để Cứ Phong nhập vòng luân hồi, nên đã mang theo y không ngừng tìm kiếm thể xác để sống nhờ —”
Cho tới nay, Thanh Huyền không thể giải thích nổi hành vi tác oai tác quái của Dụ Lan và Cứ Phong. Nhưng đôi khi hắn rất hâm mộ Cứ Phong, vì lúc nào Dụ Lan cũng chủ động, nhiệt tình như lửa, một khi hai người thân thiết thì chẳng cần phân biệt thời gian hoàn cảnh. Trái lại, sư phụ nhà mình thì lại quá thanh tâm quả dục, không thích thân mật với hắn. Có khi hắn ‘thèm ăn’ đến phát hoảng mà còn phải vắt hết óc mới có thể nghĩ ra cách tiếp cận thân mật không lộ dấu vết.
Dưới góc độ này, Cứ Phong có phúc cỡ nào chứ, còn hắn sao mệnh khổ thế này chứ!?
“Nếu Cứ Phong vào vòng luân hồi thì sẽ thế nào?” Nghĩ như vậy, hắn liền cảm thấy bản thân hứng thú, thì ra đôi này cũng không hạnh phúc như hắn tưởng tượng. Thanh Huyền bĩu môi, cảm thấy thật công bằng.
“Ngươi quên rồi sao, Dụ Lan là yêu, Cứ Phong sống nhờ thân thể người phàm lại có quan hệ vợ chồng với nàng. Sinh hồn và yêu khí không thể dung hòa, giống như ngươi và hoa yêu thược dược, đương nhiên sẽ bị cắn nát hồn phách. Cho nên, một khi Cứ Phong vào vòng luân hồi, quên mất Dụ Lan không phải là nghiêm trọng nhất, mười kiếp không thể chết già mới là điều Dụ Lan không muốn thấy nhất.” Thiên Sắc vẫn đưa lưng về phía Thanh Huyền như trước, đương nhiên không biết Thanh Huyền đang suy nghĩ miên man điều gì: “Cho tới nay Dụ Lan luôn hy vọng tìm được thể xác đủ mạnh mẽ để Cứ Phong có thể sống nhờ, sau đó dùng cửu chuyển chân hồn đan để cho Cứ Phong thoát khỏi vòng luân hồi của lục giới —”
Đúng lúc Thiên Sắc đang giải thích cặn kẽ, bên ngoài cửa vang lên giọng cười lười biếng pha lẫn chút chế giễu: “Thiên Sắc, thật không ngờ, ngươi còn hiểu ta hơn chính bản thân ta.”
Thiên Sắc không quay đầu lại cũng biết người đến là Dụ Lan tâm địa chẳng tốt lành gì kia. Từ ngày biết Dụ Lan có cửu chuyển chân hồn đan, nàng liền hiểu Dụ Lan nhất định sẽ thừa cơ xuống tay với Thanh Huyền. Ch