Thiên Sắc bưng một chậu nước ấm, nét mặt không chút biểu cảm đẩy cửa bước vào. Trông thấy điệu bộ quấn nhau như như sam của hai người họ, Thiên Sắc càng chán ghét, nàng cất tiếng đuổi khách. Đặt chậu nước xuống, Thiên Sắc không thèm liếc mắt nhìn hai người họ dù chỉ một cái, chỉ chăm chú quan sát Thanh Huyền, nàng phát hiện hắn không hao tổn lấy một sợi tóc. Nàng có thể đoán được mục đích của hai tên yêu nghiệt này bèn lạnh lùng cảnh cáo: “Nếu đã biết ta không dễ chọc, thì tránh xa hắn ra một chút! Nếu không…” Thiên Sắc nhướng mày, nàng lườm Dụ Lan vẫn luôn cười biếng nhác, lời lẽ không hề nể nang: “Dụ Lan, ngươi thừa biết thủ đoạn của ta, nếu quả thật muốn dùng vũ lục, e rằng ngươi không phải đối thủ của ta.”
Đúng vậy, tuy Dụ Lan là bạn của Hàm Nhụy, cho dù cả hai đứng cùng chiến tuyến trong chuyện của Triệu Thịnh lần này, nhưng không có nghĩa là hai người sẽ trở thành bạn bè.
Bị quấy nhiễu trong lúc đang thân mật, Dụ Lan cũng không thèm để ý, xưa nay nàng là loại người thích gì làm nấy, đã bao giờ để bụng những chuyện đó. Nhưng khi nghe thấy lời cảnh cáo của Thiên Sắc, nàng có phần không vui. “Ta vốn chẳng có âm mưu gì, chỉ muốn đến xem tiểu đồ đệ bảo bối của ngươi đẹp trai thế nào, mà có thể khiến kẻ không coi ai ra gì như ngươi liều lĩnh kim ốc tàng kiều.” Dụ Lan cố ý nói chuyện ở tận đẩu tận đâu, cuối cùng nàng nhếch miệng cười, cố ý khiêu khích: “Tuy nhiên, ngươi đã nói thế, vậy ta càng muốn chọc giận ngươi đó, làm gì được ta?”
“Dụ Lan!” Vào thời khắc mấu chốt, Cứ Phong giữ chặt nàng, ngăn cản nàng khiêu khích Thiên Sắc. Cứ Phong nhận ra thanh “Lục kiếm tiên” của Thiên Sắc, đương nhiên y cũng biết chút chuyện có liên quan đến Thiên Sắc, y lo lắng Dụ Lan sẽ chịu thiệt bèn hạ thấp giọng khuyên can: “Đừng gây chuyện nữa, chúng ta đi thôi.”
“Chọc vào ta, ngươi không có kết quả gì tốt đâu.” Thiên Sắc chậm rãi vắt chiếc khăn trong chậu nước, nét mặt bình thản, nhưng lời nói không những thẳng thừng ám chỉ mà ý cảnh cáo càng rõ ràng hơn: “Nghĩ lại, nếu y không có ngươi, chỉ e tình cảnh của y cũng chẳng tốt đẹp gì.”
Nụ cười trên khuôn mặt của Dụ Lan hoàn toàn biến mất, câu này của Thiên Sắc chọc trúng chỗ hiểm của nàng, lát sau nàng khẽ hừ rồi kéo Cứ Phong ra ngoài.
Trông thấy đôi yêu nghiệt bỏ đi, Thiên Sắc bước tới đóng cửa phòng ngủ lại. Bây giờ nàng mới nhúng khăn tay rồi vắt lại lần nữa, nàng ngồi trước giường cẩn thận lâu khuôn mặt và cổ của Thanh Huyền.
Có lẽ, nàng nên giúp hắn lau sạch cơ thể, như vậy có lẽ hắn sẽ ngủ ngon hơn.
Ôm ý tưởng như vậy, nàng không nghĩ gì nhiều, bèn vén chăn rồi cởi áo tháo thắt lưng giúp hắn lau người.
******
Thanh Huyền chưa từng ngủ ngon như vậy, tuy rằng vẫn luôn nằm mơ, nhưng trong giấc mơ này sư phụ nở nụ cười xinh đẹp, dịu dàng săn sóc, không còn vẻ nghiêm túc và hững hờ ngày thường, khiến hắn say mê, lưu luyến. Nếu có thể nhìn sư phụ như thế này cả đời thì cho dù hắn ngủ mãi không tỉnh cũng được.
Nếu không phải chiếc khăn ấm áp lau qua cơ thể, mang đến sự thoải mái khó nói nên lời, có lẽ hắn vẫn sẽ không thoát khỏi giấc mơ. Đáng tiếc, đây là thời điểm cuối thu, sau khi chiếc khăn ấm áp lướt qua, một ít nước còn sót lại bị gió thổi qua khiến hắn cảm thấy lạnh run.
Vừa mở mắt, hắn liền trông thấy sư phụ ngồi trước giường, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh không cười như trước, dường như người đang bận bịu gì đó.
Trong thời gian ngắn, hắn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ, đương nhiên hắn vẫn chưa nhận ra sư phụ xuất hiện trước mắt mình là người thật hay là ảo giác, cho đến khi…
Đến khi chiếc khăn ấm áp trong tay sư phụ lướt qua vị trí mẫn cảm ở bên dưới của hắn, gió lạnh lướt qua, hắn bất giác nổi hết da gà. Lúc này hắn chợt hoảng hốt, hắn lớn như vậy rồi mà bây giờ nằm bẹp trên giường, từ đầu đến chân hết bị nhìn một lần rồi đến bị sờ một lượt.
“Tỉnh rồi?” Thiên Sắc không hề chớp mắt, tiếp tục giúp hắn lau người rồi lạnh nhạt hỏi: “Đã đỡ hơn chưa?”
Thanh Huyền ngơ ngác nhìn sư phụ, hắn quên mất phải gật đầu. Chỉ cảm thấy những ngón tay mảnh khảnh của nàng cách một lớp khăn lướt qua nơi mẫn cảm của hắn một cách cẩn thận, khiến hắn khó có thể kiềm chế nỗi kinh hoàng bùng lên trong trái tim, đôi tay bất giác run lên nhè nhẹ. Thậm chí, cái bản mặt xưa nay còn dày hơn cả tường thành của hắn cũng thoắt đỏ bừng.
Trong tình cảnh này, đối diện với người mình yêu mến, hắn khó lòng kiềm chế được phản ứng bình thường của cơ thể. Hắn cực kỳ xấu hổ, đầu óc trống rỗng, tri giác mất tự chủ mà chạy theo chiếc khăn kia như con ngựa hoang lạc đàn, dù cố thế nào cũng không kéo lại được.
Giúp hắn lau người xong, Thiên Sắc kéo chăn che lại cơ thể trần trụi của hắn, nàng xoay người đi, bấy giờ mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mới vừa nãy, thật ra nàng không dám nhìn, nàng không những phải dựa vào tri giác lau người giúp hắn, mà lại còn phải giữ vẻ trấn tĩnh và lạnh nhạt bề ngoài. Thật ra, nàng phải liên tục niệm kinh, thế mới có thể áp chế tà niệm bùng lên trong lòng.
Dù sao, nàng chưa bao giờ làm những chuyện như thế, đây quả là lần đầu tiên!
“Sư phụ…” Thấy thái độ Thiên Sắc như chẳng có chuyện gì xảy ra mà nhúng nước vắt khăn. Thanh Huyền ôm chăn ngồi dậy, đầu óc rối loạn, khẽ khàng gọi Thiên Sắc, giọng nói hơi run rẩy.
“Ừ.” Thiên Sắc đáp lời, vẫn còn đang đắm chìm trong sự xấu hổ.
“Sư phụ…” Hắn khẽ gọi, lúc này giọng nói hơi cao lên, hình như càng run rẩy hơn.
“Ừ?” Thiên Sắc đáp lời, xoay người lại nhìn. Nàng chợt bắt gặp hắn cuộn chặt tấm chăn ngồi co ro một góc, nét mặt hắn trông rất đáng thương. Khoảnh khắc đó nàng chỉ nghĩ rằng hắn không khỏe. Thiên Sắc sốt ruột, tức khắc bước đến bên giường, thân thiết quan tâm: “Ngươi sao vậy?”
“Thứ nên sờ không nên sờ người đều sờ tất, cái nên nhìn không nên nhìn người đều nhìn bằng sạch…” Thanh Huyền cúi đầu khẽ khàng lẩm bẩm không rõ lời. Nhưng giây lát sau hắn ngẩng đầu nét mặt có phần đắc ý, giọng nói run run kia không giống đang khó chịu, rõ ràng là hắn quá mức kích động, cuối cùng hắn mới thốt ra lời đã chuẩn bị từ lâu: “Người không thể bội tình bạc nghĩa, nhất định phải chịu trách nhiệm với Thanh Huyền!”
Trong giây lát Thiên Sắc bị lời lẽ và phản ứng của hắn làm cho không biết nên cười hay nên khóc, nàng định đứng dậy lại bị hắn vươn tay kéo lại. “Chịu trách nhiệm thế nào đây?” Nhìn nét mặt chờ mong của hắn, nàng hơi bất đắc dĩ, đành cố tình xụ mặt nhíu mày nhìn hắn.
“Chi bằng để Thanh Huyền đời đời kiếp kiếp làm tiểu lang quân của người đi.” Đôi mắt hắn vụt sáng, tận dụng triệt để vẻ mặt tội nghiệp của mình, dường như nếu nàng không nể tình từ chối thì chính là tội ác tày trời, không thể dung tha.
Thiên Sắc dở khóc dở cười, trả lời không được mà không trả lời cũng không xong, chỉ đành cúi đầu thở dài: “Ngươi muốn làm tiểu lang quân của vi sư đến vậy sao?”
Thanh Huyền quả quyết gật đầu: “Sư phụ có thấy Cửu Công chúa kia không, chẳng phải luôn có một tiểu lang quân vênh váo kiêu ngạo, oai phong lẫm liệt đi theo nàng ta sao?” Hắn vô liêm sỉ kéo Dụ Lan và Cứ Phong ra làm ví dụ, lời lẽ cực kỳ kiêu hãnh: “Chỉ có những nữ tử có bản lãnh thì mới có tiểu lang quân theo bên cạnh.”
Những lời này của Thanh Huyền nếu để Cứ Phong nghe thấy, đương nhiên y tức nghiến răng nghiến lợi hận không thể lột da, róc xương của hắn ra. Mà Thiên Sắc cho dù biết chân tướng, nhưng trong tình huống thế này, đối diện với bộ mặt dày vô sỉ của Thanh Huyền, nàng chỉ đành giữ im lặng.
Thiên Sắc không đáp, Thanh Huyền thấy chẳng thú vị gì. Hắn quệt miệng, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt đày hoang mang: “Sư phụ, gần đây Thanh Huyền thấy hơi kỳ lạ.”
“Hở?” Thiên Sắc không nhìn hắn, còn đang hiểu lầm hắn lại giở trò đùa không đứng đắn, nàng bèn thuận miệng đáp một tiếng: “Lạ cái gì?”
“Hình như gần đây Thanh Huyền trở nên lợi hại.” Thanh Huyền nhìn thanh kiếm Càn Khôn giản dị đang đặt bên gối, hắn càng nhìn càng thấy nó lạ lùng: “Chắc là vì thanh kiếm này.”
Trước kia, hắn vẫn luôn sử dụng thanh “Lục Kiếm Tiên” của sư phụ, ngày thường đa phần là hắn dùng cách thức điều khiển hồn kiếm, rất hiếm khi cầm kiếm. Nhưng thanh kiếm Càn Khôn này lại khác hẳn, mỗi lần rút kiếm, hắn đều cảm nhận thấy dường như có một sức mạnh vô hình từ chuôi kiếm dâng lên truyền vào tứ chi bách hải của hắn. Khi vung kiếm xuất chiêu sức mạnh phát ra to lớn đến độ cả hắn cũng thấy khó tin.
Như khi ở U Minh Ti, hắn không rõ sức mạnh lúc đó đến từ đâu, mà hắn lại có thể đối kháng với Bắc Âm Phong Đô đại đế.
Xem ra, hôm đó sư tôn truyền thanh kiếm này lại cho hắn, dường như người đã biết chuyện đó mới dám phó thác an nguy của sư phụ cho hắn.
“Đây là thần binh thời thượng cổ.” Thiên Sắc cũng theo tầm mắt hắn nhìn thanh kiếm Càn Khôn, sự nghi ngờ của nàng không kém cạnh gì hắn, nhưng nàng không nói rõ chỉ trấn an hắn: “Nó có thể phát huy được sức mạnh trong tay ngươi thì đó là duyên phận.”
“Nhưng mà Thanh Huyền lại có cảm giác, sau khi rút kiếm ra hình như Thanh Huyền hoàn toàn biến thành người khác.” Hắn vẫn hoang mang, khó hiểu: “Thanh Huyền không thể nói rõ đó là cảm giác thế nào nữa.”
Thiên Sắc mỉm cười, giây tiếp theo, nàng thốt ra một câu mà chính nàng cũng không ngờ tới: “Dù ngươi biến thành thế nào, ngươi vẫn mãi mãi là đồ đệ của vi sư.”
Thanh Huyền chợt sửng sốt, ngay sau đó hắn cấp tốc phản ứng, nghiêm trang chỉnh lại: “Sư phụ, người nói sai rồi.”
Nàng quả thật không hiểu mình nói sai ở chỗ nào, dù thế nào đi nữa thì hắn vẫn mãi là đồ đệ của nàng, nàng sẽ dốc hết sức bảo vệ hắn, việc này có gì sai ư?
“Người phải nói…” Thanh Huyền đột ngột sáp đến gần Thiên Sắc, cười hắc hắc rồi tiếp lời: “Dù Thanh Huyền có biến thành thế nào thì mãi mãi vẫn là tiểu lang quân của người.”
Thanh Huyền lại tiếp tục nhắc tới “Tiểu lang quân”, khiến Thiên Sắc càng xấu hổ, không biết nên trả lời thế nào, bèn ho nhẹ hai tiếng tránh khỏi sự lôi kéo của hắn, nàng đứng dậy tìm y phục sạch sẽ khô ráo cho hắn.
“Sư phụ.” Kết quả là khi Thiên Sắc đưa quần áo đến thì Thanh Huyền lại gọi một tiếng, giọng nói ngập tràn vui sướng.
Thiên Sắc sợ hắn lại nói những lời kinh thiên động địa, tuy nàng lo lắng bất an nhưng chỉ đành nén lòng, kiên nhẫn hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”
Trông thấy điệu bộ cẩn thận của sư phụ, nụ cười của Thanh Huyền càng rạng rỡ.
“Chuyện người hứa với Thanh Huyền, khi nào mới thực hiện?”
Quả nhiên, lại là những lời rung trời giật đất.
“Ngươi…” Thiên Sắc thấy đau đầu, nàng biết nếu mình còn trả lời qua loa nữa, chưa biết chừng hắn còn sẽ hỏi những lời còn trắng trợn và giật gân hơn. Nàng đành lắp bắp trả lời, không những giọng nói hạ xuống rất thấp mà đến cả biểu cảm cũng lúng túng, xấu hổ: “Chuyện này, ngươi phải cho vi sư chút thời gian cân nhắc, vì đây không phải chỉ là chuyện của hai người. Ta và ngươi là thân phận thầy trò, có liên quan đến thể diện và danh tiếng của Thần Tiêu phái. Nếu vội vàng, gấp gáp quá thì lại không ổn, tóm lại sẽ không ổn…”
Thiên Sắc nói những lời này một cách đứt quãng còn Thanh Huyền thì cực kỳ vui sướng: “Sư phụ