vậy, nàng ngừng bước, phân vân không dám bước tiếp, sự do dự ngập tràn lòng nàng.
Nhưng ngay lúc đó, nàng loáng thoáng nghe thấy một giọng nói.
Đó là tiếng nói nơi sâu thẳm đáy lòng của Thanh Huyền.
Âm thanh đó lôi kéo nàng tiến lên phía trước, cuối cùng giọng nói đó lọt vào tai nàng cực kỳ rõ ràng.
Chư thần chứng giám, hôm nay Thanh Huyền thề rằng, nhất định phải cưới sư phụ làm thê tử, đời đời kiếp kiếp, quý trọng như châu như báu, nắm tay cho đến bạc đầu, mãi không rơi xa, nếu con nuốt lời, nguyện chịu thiên lôi trừng phạt!
Bị từng lời chấn động, Thiên Sắc đờ ra ngay tại chỗ, nàng đã quên mất ý định ban đầu của mình. Thiên Sắc đứng chôn chân ngơ ngác, cho đến khi một cánh tay ấm áp vươn ra từ sau lưng, ôm chặt lấy nàng, bao bọc nàng trong vòng ôm ấm áp.
Cánh tay đó rõ ràng là của Thanh Huyền!
Khoảnh khắc đó, Thiên Sắc cảm giác có điều gì đó không ổn!
Theo lý mà nói, nàng xuất hồn bước vào giấc mơ của hắn, cho dù lúc này hồn phách của hắn cũng đang trôi dạt trong giấc mơ, tuy có thể ngẫu nhiên gặp gỡ nàng, nhưng đáng lẽ hắn không thể chạm vào nàng, chẳng hiểu tại sao lại…
Nàng hoảng hốt, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, nhưng còn chưa kịp biến ý nghĩa đó thành sự thật. Tiếp sau đó, hơi thở nóng bỏng của hắn đã vờn quanh gáy nàng, đôi môi ấm áp mang theo niềm thiết tha và khát khao, không hề khách sáo nhẹ hôn lên chiếc gáy mẫn cảm của nàng, nụ hôn dịu dàng quyến luyến rồi trượt dần xuống. Trong chớp mắt, toàn thân nàng cứng đờ, bất giác run lên, từng hơi thở nóng bỏng và những nụ hôn liên miên không dứt của hắn khiến trái tim nàng run rẩy mà chẳng thể hiểu nguyên do, giống như có một ngọn lửa mãnh liệt đang bao lấy nàng, thôn tính nàng!
Hắn muốn làm gì?
Thiên Sắc nghẹn thở, trái tim xoắn xuýt, một cảm giác sợ hãi khó hiểu thấm dần thấm dần vào cõi lòng nàng, khiến nàng vô cùng bất an. Hơi nóng lạ lùng nhanh chóng tràn khắp toàn thân, ào ào ùa tới, đến cả thần trí cũng dần tan ra trong cảm giác nóng bức kia, dòng suy nghĩ càng ngày càng hỗn loạn.
Đúng lúc này, đôi môi mỏng đang tỉ mẩn hôn gáy nàng khẽ cất tiếng thỏ thẻ không rõ ràng: “Sư phụ, Thanh Huyền biết mình lại mơ nữa rồi… Tuy biết rằng nằm mơ thế này thì chắc chắn phải giặt chăn, nhưng Thanh Huyền vẫn thấy rất hạnh phúc…” Kèm theo giọng nói đó, đôi tay hắn vẫn ôm chặt lấy nàng, vô cùng thân thiết chạm vào vai nàng, hắn kiên nhẫn quấn quýt từng tấc từng tấc, rồi chậm rãi kéo dần y phục của nàng từ sau gáy,hắn thật quen thuộc hôn lên bả vai nàng mang theo cảm giác hơi đau.
“Lại” nằm mơ nữa?
Theo giọng điệu này, chẳng lẽ đây không phải là lần đầu tiên?
Hóa ra, đây chính là nguyên nhân thật sự khiến hắn giặt chăn thường xuyên ư?
Rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào hắn lại có dục niệm thế này trong đầu?
“Thanh Huyền!”
Nàng vừa xấu hổ vừa cuống quýt, cúi đầu khẽ gọi, muốn thức tỉnh hắn nhưng không hề có kết quả.
Tích tắc đó, nàng mới bắt đầu ý thức được mối nguy hiểm, nàng muốn giãy dụa nhưng chợt phát hiện linh hồn mình như bị trúng thần chú, nàng bị giữ chặt trong lòng hắn, cũng không biết nên đối phó thế nào với cơn sóng tình vừa xa lạ vừa mãnh liệt của hắn. Nàng bỗng cảm thấy mình giống như một đống tuyết dần dần tan ra trong cơn sóng cuộn trào mãnh liệt đó.
Tình cảnh này chưa bao giờ xảy ra, vấn đề rốt cuộc nằm ở ai?
“Sư phụ, Thanh Huyền biết là mình đang mơ…” Hắn vừa kéo dài động tác thân mật, vừa tiếp tục nỉ non, giọng nói trầm thấp, nồng hậu tựa như hương rượu quý lâu năm, từng lời bật thốt khỏi môi đều khàn khàn khiến lòng người say đắm: “Thanh Huyền biết, chỉ trong mơ Thanh Huyền mới dám làm chuyện xưa nay vẫn luôn khao khát mà không dám mà thôi… Thật ra, Thanh Huyền biết dù mình có thế này một nghìn lần một vạn lần, cũng vẫn chỉ là một giấc mơ, chẳng biết bao giờ mới có thể trở thành sự thật… Sư phụ, Thanh Huyền thật lòng thích người… Thanh Huyền muốn mãi mãi ở bên người… Thanh Huyền muốn cưới người làm vợ…”
Thuận theo tự nhiên, hắn ôm nàng ngã xuống đất, vồn vã mà khát khao hôn nàng. Nàng không thể từ chối, cũng không biết phải từ chối thế nào mới có hiệu quả, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn vươn tay kéo từng lớp y phục xuống, làn da dán chặt vào nhau, như ngọc kề trên tơ lụa.
Hắn vươn tay ôm lấy thắt lưng nàng, kéo nàng về phía mình. Khoảnh khắc đó, nàng dường như thấy mình đang vô thức đáp lại hắn, bên trong cơ thể có một ngọn lửa lạ lùng rừng rực bùng lên, còn bên ngoài hắn dùng nhiệt độ cơ thể của hắn ủ ấm nàng từng tấc từng tấc một. Không hề che giấu, cũng không thể trốn tránh, nàng gần như sắp chứng kiến sự sai lầm tày trời trong tình cảm mãnh liệt trào dâng thì…
Thiên Sắc đột ngột mở mắt ra, nàng như giật mình choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nàng cảm thấy tâm thần bất an, hồn phách lơ lửng, nàng vội cúi đầu mới phát hiện y phục vẫn còn nguyên trên người, cũng không có chỗ nào bất ổn, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm, trái tim thoáng chốc bình tĩnh lại.
Quay đầu qua nhìn Thanh Huyền, Thiên Sắc phát hiện Thanh Huyền vẫn đang nhắm mắt lẩm bẩm thì thầm, giống hệt như đang tụng kinh văn, không có chỗ nào bất thường cả.
Nhưng trong lòng nàng biết rõ, thứ vừa rồi mình gặp chắc chắn là ma chướng!
Tuy nhiên, lúc nãy là nàng xuất hồn bước vào mộng cảnh của Thanh Huyền, hay là ma chướng trong lòng nàng đang tác quái, khiến nàng quên mất bản tính của mình mà phát sinh vọng niệm tình yêu và khát vọng trong ảo cảnh?
Đây là lần đầu tiên, nàng không thể chấp nhận được sự thật!
Đúng vào lúc nàng vẫn còn đang rối rắm không thể hiểu nguyên do, một giọng nói hơi trào phúng vang lên từ đằng sau…
“Quả là thầy trò tình thâm, đến cả phạt quỳ mà cũng bên nhau như hình với bóng. Sao nào, chẳng lẽ lại sợ hắn bị ai ăn mất à?”