thẳng tới trước, trong ánh mắt kinh ngạc của các vị tôn thần, tiên tôn, hắn ngạo nghễ bước cho đến khi tới trước ghế chủ vị mới dừng lại, hắn cất cao giọng, vừa không cúi đầu cũng không chắp tay thi lễ mà rằng: “Nếu đế tôn đã muốn triệu kiến, Thanh Huyền ngay thẳng đường hoàng, chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, rõ ràng minh bạch, cần gì nhọc lòng đế tôn phải lòng vòng quanh co khiến người khác khó xử như vậy?”
Hạo Thiên từ tốn quan sát Thanh Huyền đang dùng thái độ bình thản đối mặt với mình một lượt: “Ngươi là đệ tử của Thiên Sắc?” Hạo Thiên đột ngột mở miệng, hai tròng mắt sâu không lường được. Hạo Thiên bất tri bất giác dùng lời nói kéo luôn Thiên Sắc vào cuộc, quan sát thấy nàng lòng như lửa đốt nhưng vì tình thế không thể không cố nhẫn nại, đôi mắt Hạo Thiên lập tức tối đen như nước hồ sâu.
“Đúng vậy.” Thanh Huyền thẳng lưng đáp rất rõ ràng, không thèm quan tâm ánh mặt kinh ngạc của những người xung quanh.
“Ngươi đã nhận được chân truyền của sư phụ ngươi ư?” Hạo Thiên lên tiếng, sóng mắt lay động ánh lên vẻ châm chọc. Hạo Thiên khẽ cười liếc nhìn Thanh Huyền rồi đột ngột nghiêm mặt, thần sắc nghiêm trang, nét mặt lạ lùng không thể rõ nguyên do, giọng nói cũng không lộ rõ vui buồn hay giận dữ, Hạo Thiên nhíu mày giọng điệu trào phúng một cách lạ lùng: “Quả là giống hệt nàng ta, kiêu căng ngạo mạn, không xem ai ra gì.”
Hạo Thiên thốt ra lời này rõ ràng là tỏ ý không vui, đừng nói là Thiên Sắc mà đến cả Trường Sinh đại đế cũng cảm thấy lo lắng, chỉ sợ Thanh Huyền nhất thời kích động, không biết tiến lùi, chạm vào điều kiêng kị của Hạo Thiên. Tuy nhiên, Thanh Huyền chỉ suy nghĩ một lát rồi lặng lẽ nở nụ cười, hắn không hề hoang mang cất tiếng đối đáp, từng câu từng lời vô cùng tuyệt diệu.
“Đa tạ đế tôn khen ngợi.” Nét mặt không hề thay đổi, hắn đứng đó ngẩng cao đầu, tư thế vững chắc như sắt đá, không mảy may lay động, một vẻ thong dong lãnh đạm ẩn hiện trong thần thái. Giọng nói lanh lảnh, từng chữ từng lời đội trời đạp đất cực kỳ trang trọng vang lên: “Đệ tử vẫn luôn đọc ‘Vân quỹ thất thiêm’, đệ tử biết trong đạo môn có câu rằng “Tâm sáng bồ đề, chẳng phân sang hèn”, chuyện khom lưng uốn gối, a dua nịnh hót quả thật sư phụ chưa từng dạy đệ tử.”
Chỉ trong chớp mắt, nét mặt lạnh lùng của Hạo Thiên lập tức biến mất, thần thái lúc này chỉ còn lại sự bình tĩnh đáng sợ. Nhưng mà, Hạo Thiên vẫn không lên tiếng, rũ mày lơ đãng nắn bóp các khớp ngón tay, từng âm thanh “rắc rắc” đơn điệu khẽ khàng vang lên trong bầu không khí áp lực nặng nề, khiến lòng người căng thẳng. Sau một lúc rất lâu, rất lâu sau, Hạo Thiên đột ngột vỗ tay, bật cười thành tiếng…
“Quả nhiên, rất gan dạ rất có tầm nhìn, khó trách Trường Sinh lại đồng ý giữ ngươi lại Ngọc Hư Cung, tự mình dạy bảo!” Hạo Thiên cười rất vui vẻ, khiến không ít người ngồi đây không thể không cười hùa theo. Sau đó, một nét thâm trầm thoáng hiện bên khóe môi khi Hạo Thiên nở nụ cười rồi lan dần vào sâu trong đáy mắt, ánh mắt Hạo Thiên sáng như đuốc, chói lọi rạng rỡ, hắn thật chăm chú nhìn Thanh Huyền: “Nếu bản đế tôn muốn mang ngươi lên Cửu Trọng Thiên, tự mình hướng dẫn ngươi tu tiên ngộ đạo, ngươi có bằng lòng không?”
Đây không phải là một câu nói đùa.
Hạo Thiên – vị Ngọc Hoàng đại đế chí tôn, thống lĩnh Cửu Trọng Thiên chưa từng nhận đệ tử. Xưa nay Hạo Thiên là người có đôi mắt tinh tường, một khi đã lên tiếng, cho dù chỉ là một câu chỉ điểm lơ đãng là đã mang đến rất nhiều lợi ích cho người được chỉ dẫn, từ đó về sau người đó sẽ mắt tinh tâm sáng. Bây giờ y mở miệng muốn đích thân dạy Thanh Huyền tu tiên ngộ đạo?
Tất cả các vị tôn thần tiên tôn đều khiếp sợ, có người thầm ghen tị, có người thầm giận dữ, có người ngậm ngùi không thôi, cũng có người than thở não nùng. Nhưng mọi người đều biết, kẻ phàm Thanh Huyền này nếu đi theo Hạo Thiên tu hành, chỉ e chưa nói đến tôn vị thần chức mà ngày sau tiền đồ sáng lạn cũng không thể đoán trước được!
Nhưng mà, dường như Thanh Huyền không hề yêu thích chuyện tốt mà mọi người cực kỳ hâm mộ này, Hảo Thiên hỏi một đằng hắn lại trả lời một nẻo: “Thanh Huyền to gan xin hỏi đế tôn, nếu đến Cửu Trọng Thiên thì phải mất bao lâu mới có thể tu thành tiên thân?”
“Việc tu tiên ngộ đạo không thể vội tiến được.” Hạo Thiên khẽ nhíu mày, hơi khó hiểu nguyên nhân hắn đặt câu hỏi, đôi mắt thâm sâu hơi khép lại mang đến một cảm giác thật nghiêm trang: “Chỉ cần ngươi một lòng cầu đạo, tích lũy đủ công đức, một khi gặp được thời cơ việc tu thành tiên thân sẽ là lẽ tất nhiên.”
Đôi mắt Thanh Huyền thoáng lóe lên tia sáng kỳ dị rồi lập tức biến mất, hắn chỉ khẽ “Ừm”, không thể nhận ra chút cảm xúc dao động nào: “Theo như ý đế tôn, vậy nói cách khác, cho dù đệ tử lên Cửu Trọng Thiên thì cũng không giúp ích gì nhiều cho việc tu thành tiên thân?”
Trong khoảnh khắc đó, Thiên Sắc đột nhiên hiểu ra mấy chữ “Tu thành tiên thân” mà Thanh Huyền cứ lặp đi lặp lại là có hàm ý gì, nàng vừa cuống vừa giận, nhất thời không nhẫn nhịn được quát lớn…
“Thanh Huyền, không được ăn nói lung tung trước mặt đế tôn!”
Trong tích tắc, nàng hơi hoảng hốt, nàng sợ Thanh Huyền nói ra điều không nên nói.
Trong khoảnh khắc đó, một sự kỳ vọng khó hiểu lặng lẽ dâng lên trong lòng nàng, sự kỳ vọng này khó có thể thốt thành lời!
Thấy Thiên Sắc cuống quýt nên lỡ lời, Hạo Thiên chỉ thản nhiên liếc nhìn, rồi tầm mắt lại quay về lẳng lặng nhìn Thanh Huyền: “Bây giờ ngươi mang thân thể người phàm, nếu có cơ hội lên Cửu Trọng Thiên, hấp thụ linh khí trời đất lại được chư thần chỉ dạy, việc tu hành ngộ đạo sẽ là bỏ một được mười, có lẽ chuyện có được vạn năm đạo hạnh mà chỉ tu hành trong ngàn năm cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.” Quả thật Hạo Thiên không hề nói quá, nhưng đôi mắt lại ánh lên nét xúi giục và dụ dỗ khó hiểu: “Chuyện tốt như thế, người khác cầu còn không có được đâu.”
Thanh Huyền im lặng, quay đầu lại nhìn Thiên Sắc.
Khoảnh khắc đó, tất cả các vị tôn thần, tiên tôn đều phỏng đoán cái quay đầu liếc nhìn đó của Thanh Huyền là có ý gì.
Có lẽ là kẻ làm đồ đệ muốn trèo cành cao khác, nên lòng ngập tràn áy náy với sư phụ, đương nhiên cái ngoảnh đầu đó cũng có thể mang ý hỏi hưng phấn, một kiểu hoang mang thăm dò. Nhưng mà, càng nhiều người nghĩ rằng, bây giờ Thiên Sắc xem như có thể hãnh diện, dù sao tiểu nam sủng nàng nuôi này có dịp may gặp được cơ hội tốt thế này, về tình về lý, nàng xem như cũng được viên mãn.
Nhưng mà, ẩn ý trong cái liếc của Thanh Huyền lại chỉ có mình Thiên Sắc hiểu.
Nàng muốn ngăn cản, nhưng lại không có cách nào can ngăn, chỉ có thể bất đắc dĩ nghe giọng nói du dương gằn từng tiếng từng tiếng cất lên quyết định chưa bao giờ che giấu.
“Từ xưa đến nay lòng Thanh Huyền không ôm chí lớn, hôm nay được đế tôn nâng đỡ, vốn không nên từ chối, nhưng mà…” Hơi dừng lại một lát, hắn không hề cuống quýt căng thẳng như người bình thường, hắn dùng ngữ điệu thản nhiên giải thích, rõ ràng không phải nói với nàng nhưng dường như những lời ấy lại dành riêng cho nàng, giọng nói trầm thấp, thong thả dịu dàng như làn nước ấm áp chậm chạp chảy xuôi vào trái tim nàng: “Thanh Huyền tu tiên, chẳng qua là mong có được tiên thân được trường sinh bất tử, mới có thể đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh người mình quý trọng nhất. Nếu lên Cửu Trọng Thiên không đạt được lợi ích gì nhiều với việc tu thành tiên thân, vậy xin đế tôn thứ lỗi Thanh Huyền chỉ có thể phụ ý tốt của người.”