Những lời này không thể nghi ngờ là sự từ chối lạnh lùng, vạch rõ khoảng cách giữa y và nàng. Như bị một cây châm nhọn đâm trúng chỗ đau, ánh mắt Phong Cẩm trầm xuống, sắc mặt buồn bã, đường nét u rũ.
******
Đêm đã về khuya, Thanh Huyền lo lắng đi tới đi lui trong căn phòng ở Ngô Cư, nhìn cây nến đỏ rực cháy hết phân nửa trong cái chén ngọc lưu ly, Thiên Sắc vẫn chưa trở về, lòng lại càng nôn nóng hơn.
Tuy rằng, trước lúc Thiên Sắc đi đã thay thuốc cho hắn, bàn tay bị bỏng đã bớt đau hơn rất nhiều nhưng trong lòng hắn lại có một sự khó chịu vô hình, kèm theo hoảng loạn lẫn sợ hãi lo lắng, như đang đục khoét trái tim hắn.
Hắn nhớ rất rõ đã từng hoảng sợ như vậy, đó là khi hắn bỏ trốn khỏi viện kỹ nam, bị đám bảo vệ kỹ viện bắt trở về, lại biết Vân Xuyên công tử thừa dịp rối loạn bỏ trốn, biến hắn thành bia đỡ đạn. Đó là cảm giác hoàn toàn hoảng sợ và tuyệt vọng trước cái chết, dường như bao trùm lấy hắn. Lúc này cũng như thế, hắn hoảng loạn chờ đợi, cứ chờ đợi, suy đoán, bất an, không biết sau khi sư phụ trở về sẽ là thứ gì đang chờ đợi hắn.
Là trừng phạt sao?
Vậy hắn cam tâm tình nguyện chịu phạt!
Bất kể là muốn hắn chép kinh bao nhiêu lần, hắn đều chấp nhận và toàn tâm toàn ý chép phạt, tuyệt đối không oán hận, chỉ mong sư phụ đừng giận hắn.
Nếu chỉ là trừng phạt thì quá tốt, hắn sợ đó là —
Đang suy nghĩ miên man, hắn đột nhiên cảm thấy lạnh, gió đêm lạnh lẽo thổi qua cửa vào phòng ngủ, cuốn trôi hết hơi ấm.
“Sư phụ, người về rồi sao?” Hắn vui sướng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thấy bóng dáng áo đỏ của Thiên Sắc, lòng đã rõ còn cố ý hỏi han, mỉm cười không tự nhiên. Vẻ ngoài rất bình tĩnh nhưng hắn vô cùng hồi hộp, tim đập thình thịch.
Thiên Sắc vẫn đứng ngoài cửa, khẽ gật đầu, không bước vào.
Dừng một chút, Thanh Huyền vội vàng chạy tới phía trước bàn, vươn tay định mài mực: “Thanh Huyền mài mực cho người.” Lúc đưa tay ra, hắn mới sực nhớ bàn tay phải cháy đen, da tróc thịt bong, không thể chạm vào, sao có thể mài mực được chứ?
“Thanh Huyền, tay ngươi bị thương, không cần mài mực.” Thiên Sắc nhìn bàn tay bị bỏng của hắn, lại nhìn vẻ mặt hoảng hốt cố gắng che giấu của hắn, nhẹ nhàng lên tiếng, giọng có chút chua xót: “Hơn nữa, đêm nay vi sư cũng không định chép kinh.”
Đúng vậy, gặp mặt lần này, dặn dò hắn xong thì nàng cũng nên đi.
“Vậy sư phụ là muốn nghỉ ngơi phải không?” Trong phòng, Thanh Huyền tiếp tục hỏi han, hắn vẫn chưa biết suy nghĩ của Thiên Sắc, nghĩ là mình đoán đúng nên tiếp tục bận rộn: “Thanh Huyền sẽ trải chiếu nằm dưới đất.”
“Cũng không cần.” Thiên Sắc lắc đầu, lẳng lặng nhìn hắn: “Vi sư có chuyện muốn nói với ngươi.”
Thanh Huyền đột nhiên nhận ra hành động khác thường của Thiên Sắc nhưng không dám xác định, chỉ dừng bước, chần chờ xoay người nhìn nàng.
“Sư phụ —”
Hắn khẽ gọi một tiếng.
“Sư tôn đã đồng ý cho ngươi ở lại Ngọc Hư Cung.” Thiên Sắc rũ mắt xuống không nhìn hắn, buộc mình cứng rắn, quyết tâm dặn dò: “Sau này, phải biết nắm lấy cơ hội, dốc lòng tu đạo, sớm tu thành chính quả. Bất kể bị ai nói khích, cũng tuyệt đối không được lỗ mãng như hôm nay.”
“Thanh Huyền nhất định vâng lời sư phụ dạy bảo.” Thanh Huyền gật đầu, ngoan ngoãn đáp lại, bước chân vẫn không dừng lại, chỉ cách nàng khoảng mấy bước.
“Vậy được rồi, ngươi ngủ sớm đi.” Nói xong tất cả, nàng hờ hững xoay người, tính đi mà không từ biệt.
“Sư phụ, người đi sao!?” Khoảnh khắc đó, Thanh Huyền như bị sét đánh, đứng sững sờ tại chỗ, toàn thân cứng ngắc như tảng đá, đoán ngay được ý đồ của Thiên Sắc. Dường như là dùng hết sức lực cả người, hắn đột nhiên vươn tay đến, vội vàng ôm nàng từ phía sau, ngăn cản bước chân của nàng!
“Sư phụ, người đã nói sẽ ở lại với Thanh Huyền mà ——” hắn vội vàng thốt lên, mới nói được nửa câu chợt bừng tỉnh: “Sư phụ, vì nụ hôn kia sao?”
“Không phải.” Thiên Sắc không ngại ngần phủ nhận, muốn gỡ vòng tay đang ôm lấy mình, vô tình đụng phải bàn tay bị thương của hắn. Cảm giác được hắn co người lại, nhưng càng ôm chặt hơn như là chết cũng không chịu buông ra.
“Phải!” Thanh Huyền cắn chặt răng, mày nhướn cao, sắc mặt dần trở nên thê lương: “Vì nụ hôn đó nên sư phụ mới thay đổi!”
Không, không phải là thay đổi, có lẽ sư phụ vốn không hề để ý tới hắn!
Suy nghĩ này khiến lòng hắn lạnh lẽo, như rơi xuống vực thẳm.
“Ngươi đừng suy nghĩ lung tung —” Thiên Sắc nhíu mày, lòng hơi buồn phiền, muốn gỡ cánh tay hắn ra lại sợ đụng tới vết thương, đành phải đứng yên.
“Thanh Huyền không suy nghĩ lung tung!”
Ôm chặt lấy nàng, rốt cuộc hắn chẳng muốn bận tâm điều gì nữa. Tình thầy trò, nam nữ khác biệt, tiên và người không chung đường, những trở ngại chắn trước mặt hắn cao như núi nhưng hắn mặc kệ tất cả! Hôm nay, dù bị sư phụ đánh một chưởng cho chết, hắn cũng mặc kệ, nhất định phải nói hết tình cảm trong lòng!
Lúc này, hắn muốn bất chấp tất cả hét lên thật to, hận không thể cho tất cả mọi người nghe thấy lời hắn, biết tâm sự của hắn —
Ta thích sư phụ, chỉ muốn thân thiết với sư phụ, hận rằng không thể lúc nào cũng ôm sư phụ, hôn sư phụ! Ta không muốn thấy sư phụ bị kẻ khác sỉ nhục, càng không muốn nhìn sư phụ héo mòn vì kẻ phụ bạc kia! Chỉ cần sư phụ vui vẻ, ta có thể liều mạng lột da lóc xương kẻ phụ bạc đó, phanh thây thành tám mảnh! Chỉ cần sư phụ hạnh phúc, dù là núi đao biển lửa, địa ngục tối tăm cũng không e ngại, càng không lùi bước!
…
Nhưng cuối cùng, hắn vùi đầu vào gáy nàng, tất cả mọi tình cảm đều biến thành lời nói đơn giản mà kiên định.
“Thanh Huyền không cầu mong trường sinh, không muốn tu tiên, chỉ có tâm nguyện duy nhất là có thân thể bất tử, linh hồn bất diệt, để có thể ở bên cạnh sư phụ, trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn không chia lìa!”