ạm ổn. Mới gần đây trong một buổi gặp gỡ bạn bè, Phong Lan tình cờ gặp lại anh ta, nghe anh ta than vãn: “Đến khi nào mới cho anh chụp người đàn ông đó để photoshop vào ảnh cưới cho em?” Phong Lan lờ đi không trả lời. Chu Đào Nhiên đã không hiểu ý, lại có chút thương tình, hỏi cô: “Em định thế nào?”
Phong Lan trả lời: “Em yêu anh ấy. Anh ấy hơn anh nhiều.”
Chu Đào Nhiên không tin, anh ta có kém cỏi đến đâu, kiểu gì cũng phải khá hơn một kẻ tội phạm, cho nên cố hỏi tiếp: “Cậu ta hơn anh ở chỗ nào?”
Phong Lan đưa mắt nhìn Chu Đào Nhiên từ trên xuống dưới trả lời: “Tất cả mọi chỗ!”
Khang Khang cũng đã có bạn gái, ban đầu khi cô gái mới tiếp cận cậu, tự giới thiệu mình là một “les”, Khang Khang coi cô là “chị em tri kỷ” đi đâu cũng có nhau. Nhưng đến khi Phong Lan nhìn thấy cô gái đó liền biết ngay, chẳng qua Khang Khang tưởng thật thì biết thân biết phận đành chấp nhận vậy, chứ cô chưa bao giờ thấy cô les nào lại đi thích con trai ngốc cả. Quả nhiên chưa đến nửa tháng sau, “cô gái les” đã tóm gọn Thần tình yêu Saint Cupid Khang vào túi.
Ngô Giang và Tư Đồ Quyết lựa chọn cách sống “DINK” – thu nhận gấp đôi, không con cái, bác cả của Phong Lan rất buồn phiền. Ngô Giang chẳng để tâm những chuyện này, sống rất vui vẻ. Tư Đồ Quyết là một trong những cổ đông của nhà hàng chi nhánh của Phong Lan, nên hai nhà lại càng gặp gỡ đi lại thường xuyên hơn, những câu hát Ngô Giang ngâm nga trong mấy năm nay còn nhiều hơn trong nửa phần đời trước đây của anh.
Thái quá nhất phải kể đến Tăng Phi. Phong Lan phàn nàn với Đinh Tiểu Dã: “Anh có tưởng tượng được một người đàn ông như vậy lại suốt ngày chia sẻ bí quyết làm sao cho em bé khỏi ợ chớ trên mạng không?”
Đến bây giờ đôi Tăng Phi và Thôi Yên cũng không thể trốn tránh lời gièm pha của người khác nữa. Nhưng phàm là người biết chút nội tình, ngoài mặt thì khen hai người họ xứng đôi, nhưng vừa ngoảnh mặt là sau lưng toàn những nụ cười đầy hàm ý.
Thôi Yên là người chẳng bao giờ quan tâm đến ý kiến người khác, nhưng thật ra lại rất để ý. Sau khi cô sinh con, nhà họ Tăng đã hoàn toàn chấp nhận sự có mặt của cô. Phong Lan có chút không chấp nhận nổi kiểu ngọt ngào nũng nịu của cô, cố tình giội cho gáo nước lạnh: “Em không hỏi Tăng Phi xem anh ấy có thực sự yêu em hay không à?”
Thôi Yên trả lời: “Nếu như một người đàn ông quan tâm đến vui buồn của em, tha thứ cho những lời nói dối của em, chấp nhận mọi thiếu sót của em, thì cho dù từ miệng anh ấy có nói ra rằng không yêu em, em cũng không tin.”
Phong Lan cũng không tin, cô chỉ trêu Tăng Phi, vợ trẻ con thơ thế, khủng hoảng tuổi trung niên chắc chắn sẽ đến sớm.
Mỗi khi cô nói thế, Tăng Phi đều cười rất “tốt bụng”.
Vợ chồng Phong Thao vừa sinh đứa con thứ tư, ông bà Phong không thể hoàn thành được nhiệm vụ trông trẻ liên tục trong thời gian ngắn như vậy. Bà Phong bây giờ đã từ bỏ ý định khuyên bảo Phong Lan, mối lo lắng lớn nhất hiện nay của bà là sợ Phong Lan qua độ tuổi tốt nhất cho việc sinh nở, sẽ không sinh được con, thậm chí còn chạy đường vòng nhờ Phong Thao hỏi Tăng Phi xem, liệu án của Đinh Tiểu Dã có khả năng rút ngắn hay không.
Đinh Tiểu Dã trả lời Phong Lan bằng cách đưa mắt một vòng trên người cô rồi nói: “Đẻ được hay không, cứ thử nhiều lần là biết ngay.”
Phong Lan bức bối nói với Đinh Tiểu Dã, bay giờ cô hận nhất là bạn bè khoe hạnh phúc. Kiểu “hận” đó giống như một kẻ nghèo khó nhìn thấy phú ông, xông lại hỏi: “Ông có tiền, nhưng ông có hạnh phúc không?” Phú ông trả lời rằng: “Hạnh phúc không chịu nổi!” Nhưng cô vẫn biết, người ta không phải là cố tình dùng chút chuyện đó để khoe kháng, mà đó chỉ là phong cách sống của họ, bình thường giống như hít thở. Chỉ mình cô không có nên mới cảm thấy lạ.
Kỳ thực Phong Lan rất nhiều lần cảm thấy mình không thể tiếp tục chịu đựng được nữa, sự chờ đợi sắp khiến cô phát điên. Cô nói với Đinh Tiểu Dã, mỗi khi cảm thấy như thế, cô coi như mình đang chạy một hiệp ma ra tông, không được nghĩ đến đích còn bao xa, mà luôn nhìn vào một vật có cự ly gần nhất, nhắm vào nó mà chạy đến, sau đó lại đổi sang vật khác. Vật làm đích của cô là mỗi một ngày “hôm nay”, hôm nay ít nhất hai người vẫn ở bên nhau, hôm nay tiếp theo vẫn còn ở bên nhau… ngày qua ngày, hết “hôm nay” này đến “hôm nay” khác, sẽ trở thành rất nhiều “hôm qua” đã trôi qua thành công, ngày tháng bỗng nhiên không dài lê thê nữa, vô tình đợi chờ được đến mấy năm.
Đinh Tiểu Dã cố nén thương xót, cười cô luôn nghĩ ra rõ là nhiều tà thuyết lộn xộn. Nhiều lúc khác, cô than thở, anh lại im lặng mà nghe, chịu đựng cỗ trút giận. Đợi đến khi Phong Lan nói mệt rồi, cô sẽ tự vực dậy tinh thần, hất tóc nói: “Đến giờ mới bảo bỏ cuộc, anh tưởng em ngốc à!”
Đinh Tiểu Dã bèn nói: “Đúng rồi, em thật là sáng suốt!”
Tất cả đạo lý chỉ là viện cớ. Đinh Tiểu Dã và Phong Lan đều hiểu rất rõ, đâu có nhiều thứ không đáng tin đến thế? Không dám thôi chờ đợi, cũng không dám bảo cô đừng chờ, đều là vì không nỡ.
Chưa đến năm thứ tư, Phong Lan một mình đi Sát Nhĩ Đức Ni. Hành trình phải chuyển hai lần máy bay, rồi lại ngồi xe khách, bắt xe đò, xe lam vào bản, cuối cùng đến chân núi mới nhìn thấy A Mục Sắt và chồng lái xe bán tải đang đợi đón cô.
A Mục Sắt quả đúng như lời Đinh Tiểu Dã kể, đôi mắt to sâu thăm thẳm, làn da màu lúa mạch, dáng vóc mạnh khỏe săn chắc, so với Phong Lan là một phong cách hoàn toàn khác biệt, diễn đàn lê quý đôn chồng cô là một thanh niên dân tộc Kazakhstan cao to, để ria mép. Hai người lúc nghe tin, vô cùng nhiệt tình và thân thiện với “người yêu” của Đinh Tiểu Dã.
Chú Ba Tư Khấn và vợ đợi Phong Lan ở nhà dưới chân núi. Trà sữa sôi trong chiếc ấm đồng, trên bàn bày đầy những món mời khách như bánh sữa, bánh rán, đường vuông, nho khô và hạnh nhân. Hai đứa trẻ đang ở bên ngoài vắt sữa ngựa với bác gái, thỉnh thoảng vén rèm bước vào nhà, bẽn lẽn liếc nhìn Phong Lan.
Chú Ba Tư Khẩn và con rể ngồi tiếp chuyện Phong Lan, Phong Lan hầu như không hiểu chú nói gì, chồng A Mục Sắt nói cô hiểu được một nửa. Theo phong tục của họ, khi có khách đến nhà, phụ nữ thông thường không được ngồi cùng, chỉ lo việc vâng dạ tiếp trà, ở điểm này thì Đinh Tiểu Dã không bịa chuyện với cô.
Các phong tục cơ bản trước khi đi Đinh Tiểu Dã đều đã dặn dò cô, cô biết thảm treo tường là “tư nhĩ mã khắc”, uống sữa ngựa nhất định phải uống đủ ba bát. Mùi vị đó Phong Lan không thể quen ngay lập tức, bát thứ ba vào đến bụng xong, cô lấy hai tay che lên miệng bát, tỏ ý đã đủ rồi.
Gia đình này hẳn là rất thân thiết với Đinh Tiểu Dã, cho nên cũng không coi Phong Lan là người ngoài. Chú Ba Tư Khẩn rất vui, nói chuyện vừa nhiều vừa nhanh, con rể chú “phiên dịch” lại xong càng làm cho Phong Lan lùng bùng mịt mù, đang cười đến méo cả mặt thì A Mục Sắt sai con trai năm tuổi vào phát huy vai trò. Cậu bé này nói tiếng Hán giỏi nhất trong nhà, cậu nói với Phong Lan, họ đang nói về chuyện ngày trước của chú Đinh Tiểu Dã.
Phong Lan hỏi về cuộc sống trước đây của Đinh Tiểu Dã, hầu như không khác gì những câu chuyện từ miệng anh miêu tả. Chỉ có trong lời kể của chú thì Đinh Tiểu Dã là “đứa bé ngoan”, thật thà, chăm chỉ lại thông minh tốt bụng, điểm này thì có chút ít khác biệt so với ấn tượng của Phong Lan.
Sau đó Phong Lan bị chú mời nhiệt tình quá nên uống hai cốc rượu sữa ngựa, so với trà sữa ngựa thì món này hợp khẩu vị của cô hơn. Rồi cô đưa ra một “yêu cầu đường đột”.
Phong Lan xin chú hát cho cô nghe bài dân ca của dân tộc Kazakhstan mà chú đã dạy Đinh Tiểu Dã. Tên Đinh Tiểu Dã đáng ghét đó, chỉ hát duy nhất một lần, rồi không nhất định chịu cất giọng hát vang lần nào nữa.
Chú chẳng hề chối, hào hứng hát ngay. Dù Phong Lan không hiểu lời bài hát, lúc Đinh Tiểu Dã hát giai điệu cũng lộn xộn nhưng chắc chắn chính là bài này. Cô hỏi đùa chú, có phải hồi trẻ chú cũng hát bài tình ca này để thổ lộ tình cảm với thím không. Chồng A Mục Sắt nghe hiểu, bèn cười ầm lên rồi nói liến thoắng liên hồi với chú.
Con trai lớn của A Mục Sắt tên là Mạnh Sa giải thích: “Bài hát này là ca ngợi phong cảnh của Sát Nhĩ Đức Ni.”
Phong Lan ngạc nhiên, lại hỏi chú xem có dạy cho Đinh Tiểu Dã bài tình ca nào không. Chú nói, cả đời chú chỉ thích nhất bài này.
Ăn cơm xong, hai vợ chồng A Mục Sắt lái xe đưa Phong Lan lên núi chơi, ngồi ghế sau cùng Phong Lan còn có bé Mạnh Sa đầy hiếu kì về cô. Suốt dọc đường đi, Phong Lan nhìn thấy những vạt rừng tiếp giáp với thảo nguyên như lời Đinh Tiểu Dã tả, thấy bầy cừu xuống núi như đám mây bay sà xuống, vạt hoa dại không biết tên, còn có cả đá khắc thảo nguyên có lịch sử lâu đời trên đỉnh núi bát ngát. Đến bất kỳ nơi nào, cô cũng ngầm so sánh với lời kể của Đinh Tiểu Dã, dường như lúc đó anh cũng đang ở bên, thầm thì bên tai cô giải thích, giọng nói trầm ấm dịu dàng, khi ánh mắt hai người gặp nhau, khóe miệng anh như có như không động một nét cười.
Rồi giọng nói trẻ thơ của Mạnh Sa vang lên, đưa Phong Lan quay về thực tại, cậu chớp đôi mắt to tròn với hàng mi dài, nói: “Trông cô giống hệt như chú Tiểu Dã kể, trừ mái tóc ra.”
Phong Lan cười, lúc Đinh Tiểu Dã khi khỏi Sát Nhĩ Đức Ni vẫn chưa quen biết Phong Lan, làm sao có thể kể với một cậu bé con về cô cơ chứ? Mạnh Sa thấy cô không tin, khăng khăng bảo: “Chú Tiểu Dã nói thế thật mà, cháu hỏi chú tại sao không lấy mẹ cháu, chú bảo cô gái chú yêu, trông giống cô thế này.”
Chồng A Mục Sắt ngồi ở ghế trên cười vang, hóa ra họ nhìn sự việc này rất cởi mở. Mạnh Sa dịch lại và khẳng định một lần nữa, Phong Lan mới hiểu ra, Đinh Tiểu Dã thực sự đã từng nói, cậu thích con gái da trắng, môi đỏ, tóc quăn dài, dáng cao ráo mảnh dẻ, người thơm tho, chẳng phải giống hệt như hình dáng của Phong Lan đó sao?
Phong Lan vừa vui vừa tức. Dễ là lần đầu tiên nhìn thấy cô, gã Đinh Tiểu Dã đó đã nảy sinh tâm địa xấu xa, thế mà đánh chết cũng không chịu thừa nhận, lại còn nói bao nhiêu lời cay đắng để chê bai vùi dập cô. Là hồ ly rồi sẽ phải lộ đuôi cáo, là sói đói sớm muộn cũng phải cởi lốt cừu. Để xem rồi cô sẽ xử lý tên này ra sao!
Thế rồi, những lời nói dối của Đinh Tiểu Dã dần dần bị “vạch trần”, không chỉ dừng lại ở một, hai chuyện đó.
Phong Lan từ chối lời mời ngủ lại nhà A Mục Sắt, nhất định đòi đến “nhà” của Đinh Tiểu Dã ở Sát Nhĩ Đức Ni.
Không giống như lều mà gia đình chú Ba Tư Khẩn ở, “nhà” của Đinh Tiểu Dã cũng nằm ở dưới núi nhưng là một căn nhà xây bằng gạch đỏ nhỏ xíu, tường nhà sơn màu trắng và khu vườn to hơn ăn nhà rất nhiều lần, sau khi chủ nhân ngôi nhà bỏ đi, trông nó cô đơn vắng vẻ nhưng vẫn ngăn nắp sạch sẽ.
Vào lúc hoàng hôn, Phong Lan lấy chiếc chìa khóa mà Đinh Tiểu Dã đưa cho cô để mở cổng, đập vào mắt cô là một vạt hoa hướng dương héo úa và một loại cây Phong Lan không biết, cô đoán đó chính là cây “bối mẫu” trong câu chuyện Đinh Tiểu Dã kể, vườn sau có một chuồng nuôi gia súc, nhưng hiện đang trống không.
Vườn cây ăn quả mà Đinh Tiểu Dã khoe khoang cũng không hề tồn tại, theo lời A Mục Sắt kể, anh không hề đi cướp vợ, thậm chí nếu anh chịu để các cô gái cướp thì không chừng đã trở thành bố của Mạnh Sa từ lâu rồi.
Thật ra góc vườn đúng là có một cây táo, nhưng không được tươi tốt cho lắm, đang là mùa thu, trên cây chỉ có lác đác vài quả. Phong Lan đứng dưới cây “trùng tên” với cô đó rất lâu, không nỡ hái một quả để nếm thử xem sao, không biết nó có chua như lời anh tả không, chua đ