“Anh đâu có nói dối. Những chuyện này, đàn ông không chủ động, đàn bà làm sao làm nổi?” Anh lau mạnh tay quá, nước mắt chẳng khô mà lại làm cho da Thôi Yên đỏ rát cả lên. Cô vẫn như một đứa trẻ, dù muốn trở thành mẹ của con anh. “Món quà” dù không được chọn lựa, khi mở ra vẫn thấy vui.
“Có em bé thì có, cũng tốt…”
Nửa sau của từ “tốt” mà anh nói ra bị Thôi Yên nuốt cả vào miệng, cô quên hết tất cả, nhảy bổ lại. Tăng Phi dừng lại trong khoảnh khắc, lần đầu tiên đáp lại Thôi Yên trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, nhưng dù sao anh cũng lí trí hơn cô, vào thời điểm dâng trào cuối cùng cũng đã làm cô lắng xuống, và cũng làm mình bình tâm lại.
“Tại sao lần này không để em đạt được mục đích?” Thôi Yên che dấu sự thất vọng, chực trào nước mắt.
Tăng Phi ôm lấy cô, nói: “Thực tế chút đi, em bây giờ không phải chỉ có một mình.”
Thôi Yên vẫn không chịu, vặn vẹo trong lòng anh, nũng nịu nói: “Em không sợ.”
“Anh sợ!” Tăng Phi vỗ vỗ vào lưng cô. “Đừng quấy nữa, chuyện gì cũng đợi anh đưa em đi gặp bác sĩ hỏi xem thế nào rồi tính.”
Thôi Yên không nói gì, dần dần cũng không động đậy nữa, chỉ áp vào ngực anh thật lâu. Nhiệt độ trong xe rất ấm, vậy mà cô cứ run lên từng cơn.
Bệnh viện vào buổi trưa khá vắng vẻ, Thôi Yên cúi đầu ngồi ở góc hành lang dài, qua lớp quần áo, mà dường như vẫn cảm nhận được mặt ghế inox cứng queo và lạnh lẽo.
Đứng trước mặt Thôi Yên là Ngô Giang trong áo blouse trắng, cô có số điện thoại của anh là do Phong Lan cho. Có vẻ Phong Lan đã thông báo với anh trước, chí ít Ngô Giang cũng kiên nhẫn nghe cô nói hết, khi cô đưa ra lời yêu cầu hoang đường đó, nét mặt anh cũng không lộ vẻ ngạc nhiên.
“Tôi không phải là bác sĩ phụ sản.” Người mới cách đây hai tháng Thôi Yên còn gọi là “chú Ngô” từ chối thẳng thừng bằng lời lẽ ôn hòa.
Thôi Yên cũng không bất ngờ. Lúc cho cô số điện thoại, Phong Lan cũng đã báo trước kết quả sẽ như thế này, nhưng cô không còn đường lui. Sau khi cô và Tăng Phi ra khỏi nhà, tối hôm đó nhận được điện thoại của Tăng Văn. Thôi Yên vừa chào một câu “dì ạ”, Tăng Văn đã vội vàng chặn lại, bảo cô không bao giờ được gọi như vậy nữa, chỉ nghe thôi đã điên người.
Ý tứ của Tăng Văn rất rõ ràng. Nhà họ Tăng đường đường chính chính, chưa bao giờ vạch áo cho người xem lưng, cũng không bao giờ dung thứ kiểu người tráo trở bạc tình bội nghĩa. Tăng Phi làm điều sai trái thì tự gánh chịu hậu quả, duy có một điều, bà cụ Tăng theo đạo Phật, phá thai là ác nghiệp lớn. Còn về Thôi Yên, bảy năm qua coi như gia đình họ đã làm một việc thiện, sau này không cần phải nhắc đến nữa. Trước khi bụng to hẳn thì làm thủ tục xin phép nghỉ học, cần làm giấy kết hôn thì đi làm, phải sinh con thì sinh con, không cần làm việc gì gây ồn ào quá, bạn bè thân thích không nhất thiết phải gặp thì không cần gặp, bớt mất mặt trước thiên hạ. Vấn đề hộ khẩu, họ sẽ nghĩ cách giải quyết.
Cả nhà trong lòng đều hiểu rõ, tuy lời dặn dò này từ miệng Tăng Văn nói ra, nhưng chính là ý kiến của bà cụ Tăng. Theo lời Khang Khang tiết lộ, cuối tuần cậu về nhà nghe mẹ và bà ngoại nói đến việc “đáng xấu hổ” này, Tăng Văn đã trách mẹ xuống tay quá nặng, không biết có làm Thôi Yên bị đau không, lỡ mà có chuyện gì… Bà cụ Tăng rành rọt từng lời nói cái mặt già này bị chúng nó làm cho xấu hổ tận cùng rồi, sau này cũng không ngẩng đầu lên làm người được nữa. Nhưng đến khi Tăng Văn khuyên bà đừng nên “không ngẩng được đầu lên” mà coi như “cúi đầu xuống ngắm cháu”, bà cũng không cự cãi gì nữa.
Khang Khang khuyên Thôi Yên nên rộng lòng, bà không thể thoải mái vui vẻ ngay lập tức với hai người được, nhưng cũng không làm việc gì “chia loan rẽ thúy” đâu.
Sự tình diễn biến thuận lợi hơn rất nhiều so với tưởng tượng. Thôi Yên biết điều đó không phải là do vận may của cô, mà tất cả căn nguyên đều từ thứ trong bụng cô, đứa bé không còn tồn tại, đó mới là mấu chốt quyết định vấn đề. Không có đứa bé, người nhà họ Tăng chắc chắn sẽ không chấp nhận mối qun hệ đường đột này một cách dễ dàng như vậy. Còn Tăng Phi thì sao? Tất cả những quyết định và suy nghĩ của anh chẳng phải cũng vì Thôi Yên có thai nên không còn đường rút, đành đánh liều tiến tới?
Hôm qua, trên đường đi làm về Tăng Phi đã mua cho Thôi Yên một chiếc nhẫn. Tăng Phi nói mình không lãng mạn, nhưng Thôi Yên vẫn còn trẻ trung, nên hưởng thụ tất cả những thứ cô đáng được hưởng, cho nên trình tự thủ tục cần làm gì thì vẫn nên làm. Gần đây công ty nhiều việc, anh lại còn chạy chỗ này chỗ kia hộ cho Đinh Tiểu Dã và Phong Lan, đợi anh có thời gian rảnh sẽ đưa cô đi khám tiền sản, nhân tiện đi làm thủ tục đăng kí kết hôn luôn. Cho dù không có ai đến chúc mừng, anh cũng sẽ làm cho cô một nghi thức đơn giản.
Tăng Phi hiếm khi mua đồ trang sức cho phụ nữ, kích thước chiếc nhẫn không được vừa vặn, Thôi Yên đeo hơi lỏng, chỉ cần cử động mạnh là bị tuột ra. Anh định cầm đến tiệm trang sức để chỉnh lại, nhưng Thôi Yên kiên quyết không cho. Một khi đã đeo nhẫn vào tay, cô không muốn nó rời khỏi thân thể mình một khoảng khắc nào, như thể lấy đi sẽ không bao giờ nhận lại được nữa.
Tăng Phi cảm thấy cô ngốc nghếch trẻ con, thuyết phụ không được, đành kệ cô vậy.
Cả đêm, Thôi Yên đeo chiếc nhẫn chìm vào giấc ngủ, cô phải giữ nó thật chặt, mới có thể biết chắc chắn nó vẫn ở trong tay mình. Ngô Giang có phải là bác sĩ khoa sản hay không, điều đó không quan trọng, quan trọng là vị trí của anh ở bệnh viện nổi tiếng đó sẽ khiến anh tìm được cách, để Tăng Phi tạm thời tin rằng đứa bé vẫn còn trong cơ thể Thôi Yên, tuy đây không phải là kế lâu dài, nhưng vẫn có thể ứng cứu trong lúc cấp thiết.
Thôi Yên muốn lấy Tăng Phi đến mức điên dại. Anh sau này trách cô cũng được, ghét cô cũng xong, chuyện ngày mai để ngày mai tính, luôn phải có một giải pháp nào đấy, vì điều đó cô có thể làm tất cả mọi chuyện, giống như cô nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, cho dù trông nó không hề hợp với cô.
Trong mắt Ngô Giang, Thôi Yên là một người rất khó hiểu. Dáng vẻ khẩn cầu của cô rất đáng thương, có gắt gỏng thì cô cũng chỉ im lặng rồi chảy nước mắt, nhưng ngày cả khi anh đã từ chối không biết bao nhiêu lần, lý do hết từ khéo léo sang đến thẳng thắn, cô đều không thay đổi ý định ban đầu, tuyệt vọng nhưng không lùi bước.
Giờ nghĩ đã hết, Ngô Giang quay trở lại vị trí làm việc. Buổi chiều anh ngồi khám bệnh, ba tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua, khi bệnh nhân cuối cùng ra về, Thôi Yên vẫn ngồi ở chỗ cũ không hề nhúc nhích.
“Cô không cần phải lãng phí thời gian như vậy. Là bạn bè của nhau, tôi không thể giúp cô đi lừa Tăng Phi; là bác sĩ, tôi cần phải có y đức tối thiểu nhất, đây là vấn đề nguyên tắc. Về đi, tôi có thể coi như cô chưa từng đến đây.”
Ngô Giang khuyên cô lần cuối rồi quay mặt bước đi.
Ánh sáng ở trong các phòng khám bệnh ở hai bên hàng lang tắt dần, mọi người đi ngang qua chỗ Thôi Yên ngồi, ra về. Có một ý tá đến hỏi cô là bệnh nhân hay người nhà, có cần giúp gì không. Thôi Yên lắc đầu, thu người ôm lấy hai vai mình.
Có thể ngày mai cô lại đến, trước khi Tăng Phi biết được sự thật, Thôi Yên sẽ không từ bỏ bất kỳ cơ hội nhỏ nhoi nào. Chỉ cần bước về phía trước một bước là chạm được vào cuộc sống cô vẫn mơ ước bấy lâu, còn nếu như quay về hình thái ban đầu, chẳng qua vẫn là kiếp phận đáng thương như xưa, có gì để mất đâu? Thế rồi, khi ánh đèn ở hành lang cũng tắt đi, Thôi Yên cảm thấy từng cơn ớn lạnh cuộc lên trong người, cô giống như một con chó hoang đói là ngồi dưới trời mưa lạnh.
Lại có tiếng bước chân đến gần, Thôi Yên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngô Giang tưởng đã về rồi lại quay trở lại. Anh ấy vẫn chưa đủ khinh bỉ cô hay sao? Thôi Yên muốn nói gì đó, chưa cất lên lời thì đã mắc lại ở bên miệng. Người đứng đằng sau Ngô Giang không phải là Tăng Phi thì còn ai vào đây?
Ngô Giang rõ ràng đã hứa với cô là giữ bí mật mà!
Thôi Yên tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt lại. Cô vẫn còn non lắm. Đối với Ngô Giang, bạn bè và người dưng bên nào trọng bên nào khinh, anh tự biết cách phân biệt rõ ràng.
Tăng Phi bước lại, nói giọng trách móc. “Anh đã bảo sẽ đưa em đi khám, tại sao lại phải phiền đến Ngô Giang?”
Thôi Yên lí nhí nói: “Em xin lỗi.”
Có sự tình có vẻ không giống như cô nghĩ.
Ngô Giang khẽ cười. “Khoa phụ sản bệnh viện tôi thực sự rất đông, cô ấy sợ phải xếp hàng lâu cũng là lẽ thường. Chuyện đi cửa sau vặt vãnh này, thỉnh thoảng có một lần cũng không sao cả.” Anh lại quay sang Tăng Phi, nói: “Cô ấy còn trẻ, tâm trạng khó tránh khỏi nóng lạnh bất thường, cậu phải chăm sóc cô ấy nhiều vào.”
Thôi Yên đi theo sau Tăng Phi, nghe anh và Ngô Giang tạm biệt nhau rồi đi cùng anh ra khỏi bệnh viện, cảm giác mơ hồ vẫn còn lơ lửng trong đầu cô.
“Đúng giờ cao điểm lúc tan tầm, đoạn đường này tắc quá nên anh phải đỗ xe hơi xa.” Tăng Phi quay lại nắm lấy tay cô, cau mày nói. “Thảo nào Ngô Giang nói em bị hạ đường huyết, tay làm sao lại lạnh thế này?”
“Ngô Giang còn nói gì với anh nữa?” Thôi Yên cẩn thận hỏi.
“Nói gì? Nói em khóc khóc mếu mếu nhờ anh ấy cho chen ngang. Chuyện này em cũng giỏi quá nhỉ?” Tăng Phi cúi đầu nhìn cô, trong mắt thấp thoáng nét cười. “Cũng may kết quả xét nghiệm đều tốt cả, Ngô Giang nói hết với anh rồi. Lần sau anh đưa em đi… Em khóc gì thế? Càng ngày càng khó hiểu.”
Anh vội đến đón cô nên đỗ xe tại một khu dân cư gần bệnh viện. Rời khỏi con đường chính, hai người rẽ vào một con ngõ nhỏ hai bên trồng rất nhiều hoa giấy, phía trước có người bán mì trộn rao ầm ĩ, đi một đoạn nữa thì có bậc tam cấp.
“Cẩn thận nhìn đường.” Tăng Phi nhắc nhở.
Thôi Yên nhõng nhẽo như trẻ con: “Anh cõng em được không?”
Tăng Phi sững lại, rồi nhìn bên đường không có quá nhiều người qua lại, cũng đồng ý, cười nói: “Rõ là đồ lười mà, không được để dây nước mắt nước mũi ra người anh đâu nhé.”
Anh khom người, cho Thôi Yên trèo lên lưng mình, chầm chậm bước đi, những hình ảnh từng diễn ra trong quá khứ giờ như một đoạn phim cũ chạy trước mặt.
Đưa Tĩnh Lâm đi ngày hôm đó, từ nhà tang lễ trở về, Tăng Phi cũng cõng Thôi Yên như vậy. Cô vừa ngừng khóc, vừa gục trên vai anh, hỏi: “Mẹ cháu mất thật rồi… Người chết đi rồi thì sẽ không còn đau nữa phải không?”
Tăng Phi hứa: “Anh sẽ chăm sóc em.”
Thôi Yên áp mặt vào cổ Tăng Phi, mái tóc mượt mà tung bay trong gió, chạm vào da thịt anh. Giọng cô vẫn còn nét trẻ con, bướng bỉnh đòi phải hứa chắc chắn.
“Thật nhé, chăm sóc em cả đời nhé?”
Tăng Phi nói: “Tất nhiên rồi.”
Lúc nhận được điện thoại của Ngô Giang, Tăng Phi không phải là không cảm thấy tức giận, anh đảo lộn cuộc sống của mình, đổi lại là một lời nói dối vụng về. Thế rồi sự tức giận chỉ trong thoáng chốc lại bị khuất phục bởi lòng thương vô hạn, Thôi Yên sống trong giấc mơ của cô và anh là đôi cách dệt nên giấc mơ đó.
“Định là việc xấu dù bất thành cũng là có tội, nhưng xét về tình thì có thể lượng thứ.” Đó là lời khuyên của Ngô Giang dành cho anh.
Tăng Phi nhớ lúc đó Đinh Tiểu Dã mới ra tự thú, có một lần anh với Phong Lan nói chuyện với nhau.
Tăng Phi hỏi Phong Lan, tại sao lại sa đà sâu như vậy, lẽ nào chưa bao giờ nhận ra Đinh Tiểu Dã có gì đó không đúng?
Phong Lan nói: “Rất nhiều khi, chúng ta chọn cách không vạch trần một người, là bởi v