cô suy sụp thất thần, đầm đìa nước mắt như thế. Thế nhưng anh phát hiện Phong Lan không nghe thấy tiếng anh nói.
“Anh có thể đưa luôn em mấy bức ảnh này không?” Phong Lan bỗng nhiên hỏi.
“Tất nhiên là được.” Chu Đào Nhiên rầu rĩ nói. “Vội gì chứ, nếu em thích, về anh sẽ chỉnh sửa cẩn thận rồi chuyển cho em.”
Phong Lan kiên quyết. “Không cần, em muốn có ngay bây giờ.”
Chu Đào Nhiên gửi hình cho cô, sau đó buổi chụp hình cũng không tiếp tục nữa.
Bọn họ quay trở về studio, Phong Lan nhanh chóng thanh toán tiền. Chu Đào Nhiên xua xua tay bảo không cần, giả vờ không nhìn thấy ánh mắt rực lửa của Phùng Oánh. Không phải anh làm bộ không cần tiền, mà từ một góc sâu thẳm trong lòng, anh thực sự cảm thấy mình đã mắc nợ Phong Lan, mà việc anh làm được cho cô quả thật có hạn. Kết quả, Chu Đào Nhiên vẫn thất bại trước sự cương quyết của Phong Lan như trước, cô thanh toán đầy đủ, thậm chí còn không nhận chút ưu đãi giảm giá nào. Cô hiểu giai đoạn mới bắt đầu gây dựng sự nghiệp gặp nhiều khó khăn, vất vả, nguồn khách của anh lại có hạn, Phùng Oánh vài tháng nữa sẽ sinh, còn rất nhiều thứ phải chi tiêu.
Quay về trung tâm thành phố, Phong Lan gọi Khang Khang ra ngoài ăn cơm. Cô đặt bàn ở một quán ăn nhỏ gần nhà mình, chỗ này cách trường Khang Khang học không xa lắm.
Ở ngay cửa tiệm ăn, một cô gái tất tả bước thẳng đến. Tâm trạng Phong Lan lúc đó đang nặng nề, khi cánh tay chạm phải người đó mới sực tỉnh. Người kia đi quá nhanh, va chạm không phải lỗi ở Phong Lan, chỉ là sau khi cô đứng vững lại, mới nhìn thấy bụng cô gái đó nhô cao, nhận ra cô ta đang mang bầu, liền vội vàng hỏi thăm: “Cô không sao chứ?”
Vừa cất tiếng hỏi, ở sau lưng bỗng có người vỗ vào vai cô.
“Chị Lan!”
Phong Lan quay lại, Khang Khang đứng đó.
“Bạn chị à?” Khang Khang tò mò khi thấy còn một cô gái nữa đứng bên cạnh Phong Lan, khuôn mặt lạ hoắc. Cậu tưởng Phong Lan chỉ hẹn mình cậu đi ăn.
“Không phải.” Phong Lan nhìn cô gái một lần nữa, hỏi lại: “Cô ổn chứ?”
Cô gái đó vẫn không trả lời. Cô ta ngẩng đầu nhìn Phong Lan, ánh mắt đó khiến sống lưng Phong Lan ớn lạnh.
Đến cả Khang Khang cũng cảm thấy người này không được thân thiện, bèn giải vây, nói: “Em đói lắm rồi, không có chuyện gì thì chúng ta vào nhanh đi.”
Phong Lan ngập ngừng rồi đi cùng với Khang Khang vào nhà hàng. Bóng cô gái đó cũng biến mất khỏi cửa.
“Chị Lan, chị biết cô ta à? Nhìn người đó cứ là lạ làm sao ấy?” Khang Khang lại ngó nhìn về phía cửa, thì thầm nói.
“Không quen. Lúc nãy vô ý đụng phải cô ấy, cũng không rõ ai va phải ai, may mà không làm sao…” Phong Lan nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại. Ban nãy cô chột dạ không phải vì ánh mắt khác lạ của cô ta mà vì gương mặt đó có chút quen thuộc, nhất thời không nói ra được đã gặp ở đâu. Bây giờ cô đã nhớ ra, buổi chiều ngày hôm kia cô gái này cũng đi vào nhà hàng cô, nhân viên phục vụ hỏi cô ta có đặt chỗ trước không,cô ta nhìn quanh bốn bề rồi lại đi ra. Lúc đó Phong Lan đang chào hỏi khách quen ở bàn khác, chỉ vô tình nhìn lướt qua cô ta, trong lòng cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng thường thì những khách như thế cũng không phải hiếm, đa phần là không thích khung cảnh của nhà hàng, hoặc đến tìm người mà không gặp, nên cô cũng không nghĩ nhiều. Không ngờ hôm nay lại gặp mặt.
Nếu là trước đây, Phong Lan chỉ coi đó là một sự trùng hợp. Nhưng kể từ khi cô bị cướp hai lần liên tục, trong đó có một lần suýt mất mạng, nhờ Đinh Tiểu Dã cảnh báo cô mới biết, một số tên cướp khi ra tay vẫn thường đi dò la thám thính.
Liệu có phải cô lại bị thần rủi ro đeo bám nữa không đây? Nhưng người đó là một cô gái, lại còn đang mang bầu, có ý đồ xấu xa gì mà nhất định phải bám riết lấy cô? Vì tài sản hay là vì cái gì khác? Ánh mắt hằn học của cô ta khiến Phong Lan rờn rợn, nhưng cô không thể tìm ra chút manh mối nào.
May mà bây giờ có chuyện quan trọng hơn phân tán sự chú ý của Phong Lan. Cô rút điện thoại di động ra, đặt lên tờ thực đơn trước mặt Khang Khang và nói: “Đừng có chỉ lo ăn, nhìn giúp chị mấy bức ảnh này đi.”
Từ khi Đinh Tiểu Dã bỏ đi, Phong Lan và Khang Khang trở nên thân thiết hơn, vài ba ngày cô lại gọi riêng Khang Khang ra “tâm sự” đôi điều. Khang Khang ban đầu nghĩ là do Phong Lan sợ cậu mồm miệng bép xép để lộ thông tin này nọ ra bên ngoài, cho nên mới hay gọi cậu ra để nhắc nhở giữ kín bí mật. Nhưng Phong Lan lại không hề nhắc đến Đinh Tiểu Dã, khiến Khang Khang tưởng bở rằng hay chị chủ sau khi để mất Đinh Tiểu Dã bèn chuyển mục tiêu sang cậu, vì dù sao cậu cũng trẻ hơn Đinh Tiểu Dã, mặt mũi trông cũng không hề kém cỏi. Vì thế, Khang Khang cũng mất một thời gian ngắn bối rối, cho đến khi hiện thực tàn khốc buộc cậu phải từ bỏ ý nghĩ này.
So với những người đàn ông như Đinh Tiểu Dã và cậu Tăng Phi mà Khang Khang không thể hiểu nổi, thì Khang Khang lại hiểu được Phong Lan và Thôi Yên. Kết luận cuối cùng của Khang Khang cho thấy, chỉ là do Phong Lan quá buồn chán, vì tất cả mọi người trong nhà hàng đều giữ thái độ im lặng kín tiếng với chuyện của Đinh Tiểu Dã, nên có lúc cô hoài nghi, liệu Đinh Tiểu Dã có thực sự tồn tại. Ngoài đương sự ra thì Khang Khang là người duy nhất tận mắt chứng kiến cảnh Đinh Tiểu Dã bỏ đi, nếu như cậu là thật thì điều đó chứng minh Đinh Tiểu Dã không phải chỉ là người xuất hiện trong trí tưởng tượng của Phong Lan.
Trong điện thoại, những bức ảnh Phong Lan mặc váy cưới làm Khang Khang giật mình nhảy dựng lên, cậu hấp tấp hỏi: “Chị lấy ai vậy?”
Mấy tấm ảnh chỉ có một mình bóng dáng Phong Lan. Trọng điểm mà Phong Lan muốn cậu tập trung không phải là ở chỗ đó. Cô chỉ vào một góc trong phần nền của bức ảnh, gợi ý: “Em nhìn kĩ lại xem, có nhận ra gì không?”
Khang Khang mở to mắt, vẫn không phát hiện ra điều gì. Cậu hỏi: “Đây là ảnh 3D sao?”
“3D cái đầu cậu ấy!” Phong Lan bỏ ý định đố Khang Khang, chỉ thẳng ngón tay vào một góc ảnh, nói giọng bí mật: “Chị nhìn thấy Đinh Tiểu Dã.”
Khang Khang giật bắn mình, vội vàng ghé sát lại nhìn. Cậu ta đưa màn hình điện thoại hết gần rồi lại xa, lật xuôi lật ngược,rồi phóng đại ảnh hết cỡ, nhưng chỉ nhìn thấy những cảnh và người mờ ảo mơ hồ, mỗi gương mặt chỉ là một cái chấm trắng, chưa nói chuyện có phải Đinh Tiểu Dã hay không, đến nam nữ còn chẳng phân biệt nổi.
“Có phải cậu ta không? Chị biết là chị không nhìn nhầm mà, tên khốn đó có hóa thành tro chị cũng vẫn nhận ra được!” Phong Lan nôn nóng muốn nhận được sự đồng cảm.
Khang Khang không nỡ làm cô thất vọng, gãi đầu gãi tai, đành dối lòng mình. “Mắt em không được tốt lắm… có hơi giông giống một chút!”
Phong Lan sáng mắt lên, rồi ngay lập tức tỉnh ngộ. Cô ỉu xìu nói với Khang Khang: “Cậu thấy người nào giống, chỉ cho chị xem.”
Khang Khang cúi đầu. Tất nhiên cậu không chỉ được.
Phong Lan lặng lẽ cất điện thoại đi. Không thể trách Khang Khang nói dối vụng về được, vì chính cô cũng không dám chắc. Cô không phải chỉ một lần có ảo giác này, dường như Đinh Tiểu Dã không bỏ đi quá xa mà anh đang ở một nơi nào đó lặng lẽ nhìn cô. Đây là việc không thể xảy ra, có lẽ cô mắc bệnh rồi, đã thế trước khi chết còn cuống cuồng tìm một loại cây cỏ cứu mạng mình.
“Khang Khang, chị nói cậu nghe một bí mật…”
Khang Khang bất giác run rẩy, trước đây cậu ta thích nhất là buôn chuyện, nhưng gần đây lại bắt gặp quá nhiều điều bí mật. Trong phim nhưng người như thế thường hay chết sớm. Trong đầu cậu ta có một giọng nói đang vang nài: “Đừng nhét thêm bí mật vào đầu tôi nữa, tôi vẫn còn là mầm non của tổ quốc, các người bắt tôi biết những chuyện này, có thật thích hợp hay không? Thích hợp không…”
Phong Lan không quan tâm đến sự giày vò vật vã trong nội tâm của Khang Khang, ôm lấy đầu, nói bằng giọng sợ hãi: “Lần này chị không thể nén lại được.”
Phong Lan tin vài tình yêu, cũng không thiếu can đảm. Cô từng rất tự tin vào sự kiên cường và khả năng tự làm lành vết thương của mình. Trong thế giới này, thứ không bao giờ thiếu chính là đàn ông, ngã xuống ở đâu thì đứng dậy ở đó, sao phải sợ không tìm được người mình sẽ phải lòng tiếp theo? Nhưng dần dần cho đến bây giờ cô không còn dám chắc vào điều đó nữa. Bởi thời gian gian luôn dành cho phụ nữ một sự ưu đãi keo kiệt, vì thế cô không được phéo chủ quan. Cô đã thề với bản thân, sẽ đợi đến khi người đàn ông đích thực cô yêu xuất hiện, mới cam tâm tình nguyện đi vào thánh đường hôn nhân. Thế nhưng bố mẹ đang thúc giục, dung nhan sau khi tẩy trang đang thúc giục, trái tim ngày càng không biết phải rung động vì ai cũng đang thúc giục.
Không lấy sai lầm của người khác để trừng phạt mình, Phong Lan vẫn nghĩ như vậy. Tiếc rằng lời lẽ hào hùng hoa mỹ thì dễ nói, như thể người bệnh nặng hô to phải sống một vạn năm, tâm thì thừa, nhưng lực không đủ. Mỗi lần cô đánh trống giương cờ trở lại là thêm một lần tiêu hao sức lực, mỗi lần lành vết thương thì vết sẹo lại càng dày, mỗi lần dọn dẹp sắp xếp lại trái tim, lại mong mỏi đây sẽ là lần cuối. Bốn năm kéo cưa với Chu Đào Nhiên khiến cô vô cùng mệt mỏi, nếu không đã chẳng nhất thời nảy ra ý tưởng kết hôn với Tăng Phi cho xong. Khi gặp Đinh Tiểu Dã, cô hoàn toàn đắm chìm mê muội, kỳ thực cô hoang mang lo lắng hơn bất kì ai, vì cô chẳng khác gì liều mình sống chết một phen trong chuyện tình cảm, dữ dội như hồi quang phản chiếu. Biết rõ anh không đáng tin nhưng vẫn mặc kệ mà tiêm liều thuốc trợ tim, chỉ vì cảm giác trái tim được rung động vì một người quá tuyệt diệu – kết quả là khi cơn điên cuồng qua đi, anh bỏ đi đầy lý tính. Cô cứ sống tiếp như không có điều gì xảy ra, dọn dẹp bản thân ngay gọn hơn bất kỳ lần nào, nhưng lòng dạ dường như có một lồng than cháy đỏ, nóng đến mức như thiêu đốt cô, không chạm được, không nói được, cho đến khi chỉ còn lại một đống tro tàn.
Cảm giác một mình đi chụp ảnh cưới thật ngốc nghếch. Nhưng Phong Lan không biết mình phải đợi đến khi nào thì ngày đó mới đến, cô bắt đầu hoài nghĩ ngày đó liệu có đến không, điều đó khiến cô hoảng loạn, bèn nghĩ khi mình vẫn còn xinh đẹp, nên lưu lại một chút gì đó. Người ta nói, con gái mặc váy cưới ai cũng xinh đẹp, qua ánh mắt của stylist và Chu Đào Nhiên, Phong Lan biết, cô mặc váy cưới lên ảnh cũng không kém cạnh bất kỳ người con gái nào, thế nên cô đã ngắm nhìn mình trong gương rất lâu, nhưng trong đó vẫn chỉ là chính bản thân cô trong một bộ trang phục khác.
Trên thực tế cái đẹp không phải ở bộ váy cưới, mà là ở ánh mắt nhìn lấp lánh hạnh phúc trong đôi mắt người con gái. Gói chụp ảnh cưới siêu cao cấp của cô có kèm theo bảy set tại hình, hai nội cảnh, bốn ngoại cảnh, còn có khung ảnh gắn bao nhiêu viên pha lê không nhớ rõ và album cỡ đại, duy có hạnh phúc là người ta quên không tặng cho cô.