ất thuận lợi. Phong Lan xác nhận tên tội phạm, đúng như Đinh Tiểu Dã đoán, gã đã nghiện hút lâu năm, tiền án nhiều không đếm xuể. Vụ của Phong Lan là hắn cùng với đồng bọn thực hiện cú lớn nhất, cũng chẳng có chiêu gì mới, sau khi hắn lái xe của cô ra khỏi tòa nhà thì lượn vào con đường nhỏ bên cạnh, ở đó đồng bọn của hắn đã đợi sẵn cùng chiếc công ten nơ. Xe mini của Phong Lan được đưa vào khoang hàng, xử lý đổi đồ rồi mang ra chợ đen bán. Vụ án này vốn không phức tạp nhưng gặp đúng lúc camera giám sát ở đoạn đường xảy ra sự việc lại hỏng nên mới tốn nhiều thời gian và công sức như vậy.
Phong Lan nhận giấy xác nhận giao xe rồi cùng Tăng Phi rời khỏi đồn công an. Lúc trước cô rất tức tối vì chiếc xe không được tìm thấy ngay, để tên trộm kia sớm bị trừng phạt thích đáng. Bây giờ người đã bị bắt, vật đã nhận về, trong lòng bớt đi một nỗi thấp thỏm, nhưng lại dâng trào một nỗi buồn không ngờ đến. Thời gian gần đây, cô lấy cớ xe bị mất cắp, tự tin đàng hoàng tận hưởng sự hộ tống gần gũi của Đinh Tiểu Dã, còn bây giờ lý do đó hết rồi.
Cô từng rất yêu thích cái xe đó, nhưng nghĩ đến chuyện nó đã bị thay đổi bởi bàn tay của bọn trộm cướp đáng ghét kia, bị sửa sang thành hình dạng hoàn toàn khác, cô không dám chắc sau này mình có với nổi nỗi hằn học căm ghét mà lái nó trên đường nữa không.
Dù người ở đồn công an không nói với Phong Lan nhưng cô cũng biết lần này tìm được xe cho cô, Tăng Phi đã tốn rất nhiều công sức. Đứng trước cổng đồn công an, cô nói với Tăng Phi bằng giọng chân thành: “Cám ơn anh.”
Tăng Phi không coi đó là chuyện quan trọng, bảo Phong Lan chỉ cần mời anh ăn một bữa là được. Sau đó anh ngập ngừng một hồi rồi hỏi cô: “Em với Đinh Tiểu Dã… đang hẹn hò à?”
“Sao vậy?” Phong Lan ngạc nhiên.
“Tốt nhất là đừng nên.” Tăng Phi nói. “Tránh xa cậu ta một chút, anh cảm thấy cậu ta có điều gì đó đáng ngờ.”
Phong Lan đương nhiên không cho rằng Tăng Phi nói những lời này là vì ghen tuông, anh không phải người như vậy.
Cô khẽ giọng hỏi: “Cậu ấy làm sao thế?”
Cô nhận ra lòng bàn tay mình toát mồ hôi lạnh.
Tăng Phi lắc đầu, nói: “Bây giờ anh vẫn chưa chắc chắn một trăm phần trăm và chưa có chứng cứ đầy đủ, không dám nói những câu vô trách nhiệm. Nhưng sớm muộn anh cũng sẽ tìm ra tông tích cụ thể của cậu ta. Cho dù bộ mặt thật của cậu ta là thế nào đi nữa, cũng không phải là đối tượng em nên chọn. Phong Lan, đừng bị vẻ ngoài của cậu ta đánh lừa.”
Phong Lan im lặng không thốt ra được tiếng nào. Đinh Tiểu Dã lập dị bất thường thế nào cô có thể không biết, nhưng cô cam tâm tình nguyện để tình yêu che mờ đôi mắt. Nếu như bố của Đinh Tiểu Dã thực sự là người như anh miêu tả thì có người bố như vậy, cũng chẳng có gì lạ khi những gì anh trải qua không phải là một trang giấy trắng. Gốc rễ của con người không thể tự chọn lựa, nhưng thiện ác thì do bản tính riêng của mỗi người.
Đinh Tiểu Dã hành động cư xử không hoàn hảo, nói năng lạnh lùng vô tình, nhưng trái tim anh lương thiện hơn miệng lưỡi của anh rất nhiều. Phong Lan không tự tin để nói rằng mình hiểu được con tim anh, nhưng tuyệt đối tin tưởng rằng trái tim đó không hề có ý xấu gì với cô.
Điều tệ hại vẫn còn ở phía trước. Bố mẹ Phong Lan không biết bằng cách nào đã hay chuyện xe của con gái bị cướp, rồi còn bị cảnh sát tra hỏi, lòng dạ rối bời triệu con gái đến “yết kiến”.
Tăng Phi thề không phải anh tiết lộ thông tin, nhưng không dám khẳng định là không phải từ miệng mẹ hay chị gái anh nói ra.
Chị Tăng Văn của anh hiện nay vẫn đang làm trong ngành Công an, tuy chỉ làm văn phòng nhưng cũng nhạy bén với tin tức. Còn mẹ anh thì càng không phải nói, gia đình toàn làm công an, người quen trong ngành cũng rất đông, kể cả đã nghỉ hưu lẫn đang tại chức. Tăng Phi không hề nhắc đến chuyện này trước mặt họ, chắc họ nghe được tin tức từ đâu đó, liền bày tỏ lòng “quan ngại sâu sắc” với bố mẹ Phong Lan.
Tăng Phi đưa Phong Lan về đến trước cửa nhà bố mẹ cô rồi đi. Đúng như Phong Lan dự đoán, một màn “tra tấn bức cung” đang đợi cô.
Phản ứng quá khích của bố mẹ cũng chỉ là vì lo lắng cho cô, cô biết nói gì đây, chỉ còn cách nhẫn nhịn nghe giáo huấn lẫn mắng chửi thôi chứ sao.
Sau khi Phong Lan hứa với bố mẹ từ nay trở đi sẽ thay đổi tâm tính, chú ý an toàn, có bất kì chuyện gió thổi cỏ lay nào cũng sẽ ngay lập tức chuyển về nhà ở, không được thoái thác, chuyện này tạm thời coi như cho qua. Nào ngờ mẹ cô lại chuyển sang chủ đề Đinh Tiểu Dã.
Mẹ cô trong khi mắng xối xả đã phải dừng lại uống nước ba lần, bà nói đại ý là: Đừng có tưởng bà không biết bây giờ cô đang rất thân mật với cậu phục vụ đó, bà cảm thấy sợ hãi thay cho Phong Lan. Bao công khó nhọc nuôi cô khôn lớn, chăm sóc dạy dỗ cô, chẳng lẽ lại để cô cùng một đứa bồi bàn phong hoa tuyết nguyệt với nhau? Điều khiến mọi người điên đảo nhất là Phong Lan đến bây giờ vẫn chưa chắc chắn đối phương có ý gì với cô hay không, thực sự là một nỗi nhục cho gia phong.
Mẹ Phong Lan đơn giản là không muốn con gái và Đinh Tiểu Dã thành đôi, nhưng bà còn khó chấp nhận được hơn chuyện con gái của bà điều kiện đầy đủ như vậy, lẽ ra cô phải xoay vần một thằng nhóc nhân viên phục vụ trong lòng bàn tay, nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại.
Mẹ hỏi một câu, Phong Lan đáp một câu. Tuy không thể hoàn toàn khai hết sự thật, nhưng theo như những gì bà hiểu về cô, không cần tra khảo thêm nhiều cũng rõ con gái lâm vào mối quan hệ này sâu đến đâu và đang ở thế khó như thế nào.
“Con có não hay không thế? Thằng Đinh Tiểu Dã đó chính là phiên bản đời thực của “ba điều không đáng mặt làm đàn ông” trên truyền hình hay nói, không chủ động, không từ chối, không cam kết. Ái dà, con làm mẹ tức chết đi được.” Bà Phong đặt tay lên ngực, đau khổ than vãn.
Phong Lan cũng rất ấm ức, nói: “Con biết làm thế nào được chứ? Con không thể phân định trắng đen tình cảm của mình, cũng không thể nắm bắt được ý tứ của cậu ta.”
Mẹ Phong Lan cầm tờ báo lên đập mạnh vào đầu cô. “Mày có phải do mẹ đẻ ra không đấy? Đồ cứng đầu ương ngạnh, giống hệt như bố mày. Mày tưởng nó từ chối mày thực sự là do không ưng mày sao? Người ta hơi bị quái đấy, làm cho mày thấy khó khăn thèm khát rồi mới ăn thịt mày không còn cả xương con ạ.” Bà thở dài thườn thượt. “Mày bây giờ bị quỷ ám mê muội rồi, nói thế nào với mày cũng chỉ tốn hơi tốn sức thôi. Giờ thế này, mày dẫn nó về đây, mẹ phải nói chuyện cho ra nhẽ với nó lần nữa, hỏi thẳng nó muốn gì, chứ không thể để mày tung tẩy bên ngoài làm càn được. Lần này cả bố mày cũng tham gia, mày sợ mất mặt thì hai ông bà già này sẽ ra tay xử lý hộ.”
Phong Lan hốt hoảng sợ hãi, sự việc chuyển biến quá đột ngột. Cô thà để mẹ cương quyết phản đối như trước đây, đánh chết cũng không được đi lại với Đinh Tiểu Dã nữa, còn hơn bây giờ phải đưa Đinh Tiểu Dã ra trước đoạn đầu đài đối diện với bố mẹ.
“Bố mẹ đừng có khuấy cho nước đục thêm nữa! Lo con chưa đủ rối ren sao? Không được, con chưa chuẩn bị tinh thần!” Cô lập tức phản kháng.
Mẹ Phong Lan hơi nguôi nguôi, hỏi: “Là con chưa chuẩn bị tinh thần, hay là cậu ta chưa bao giờ có ý định đó? Mẹ đọc trên mạng thấy một câu, gọi là “hiệu ứng Romeo và Juliet”, ý nói người nhà mà càng phản đối, đôi trẻ sẽ càng khắng khít, còn tưởng cứ nổi loạn chống lại người lớn mới là tình yêu đích thực. Mẹ với bố mày đã bàn bạc xong rồi, bố mẹ cũng không phải kiểu phụ huynh bất chấp lý lẽ, mày cũng là người lớn rồi, khăng khăng đòi đi đường khó, bố mẹ cũng không thể ngăn được, nhưng giúp mày dò đường một chút thì vẫn có thể. Đừng nói với mẹ, mày đến cả bản lĩnh đưa nó về nhà cũng không có, nếu như mày là bố mẹ, mày sẽ nghĩ thế nào?”
“Mẹ… đừng ép con thế.”
“Phong Lan này, con không phải là trẻ con nữa, bố mẹ đều muốn tốt cho con, chẳng lẽ chuyện đó con cũng không hiểu sao?” Bố Phong Lan là người luôn nghe nhiều, nói ít, khi gia đình có việc cũng chọn lúc thích hợp góp lời. “Bố mẹ không yêu cầu con phải tìm đại gia ông chủ gì, con thích, bố tôn trọng. Lao động không phân sang hèn, chúng ta không thể nhìn người qua lăng kính. Cậu đó nếu đúng là có tư cách tốt, có chí tiến thủ, thì mẹ con có không đồng ý, bố cũng vẫn ủng hộ con…”
Bố Phong Lan giơ tay chặn không cho mẹ cô góp lời, tiếp tục nói: “Đầu tiên bố mẹ muốn gặp cậu ta một lần, không nhất thiết phải chính thức, cứ ăn một bữa cơm giản dị thôi, bố đến nhìn giúp con, cũng không quá đáng phải không? Bố nhìn người thì con tin tưởng chứ? Quyết định luôn tối mai đi. Nếu người đàn ông nào mà đến yêu cầu này cũng không đáp ứng nổi con thì không đáng phải xem xét nữa.”
Phong Lan không nói nổi câu nào. Bố cô bình thường tuy không quan tâm đến chuyện gì, bề ngoài như thể mọi chuyện lớn bé trong nhà đều do mẹ cô quyết định, nhưng mọi người trong nhà đều hiểu rõ, bố mà không nói gì thì không sao, nhưng một khi ông đã thể hiện thái độ thì chỉ cần một câu là chặn đứng mười câu cằn nhằn của mẹ. Những lời ông vừa nói đã thể hiện hết thái độ của ông, hoặc là đưa khách về nhà, hoặc là từ nay trở đi cấm chỉ. Ngày mai nếu như cô không đưa nổi Đinh Tiểu Dã về nhà, bố mẹ cô sẽ từ bỏ mọi cơ hội chấp nhận anh, công việc của Đinh Tiểu Dã tại nhà hàng cũng chắc chắn không thể tiếp tục. Đây đã là nhượng bộ lớn nhất mà bố mẹ có thể dành cho cô.