Tiểu Lạc đón lấy tài liệu, liếc mắt qua vài dòng:“Thẩm Lộ Dao, chủ nhân ngôi vị quán quân trong bảng xếp hạng ca sĩ mới của các Đài truyền hình, từng là người đại diện phát ngôn cho hãng mỹ phẩm...”
Làng giải trí giờ đây đúng là “Trường Giang sóng sau xô sóng trước – Sóng trước mất hút trên bờ cát trắng phau”. Sao lại xuất hiện một nghệ sĩ mới lạ hoắc, cô chưa từng nghe qua thế này?
Bạn đang đọc truyện online tại website: 77F1.XTGEM.COM
Nhân viên trong tòa soạn tạp chí Minh tinh phong hướng tiêu điển hình cho kiểu “âm thịnh dương suy”. Bên Bộ phận Phát hành chỉ có hai anh chàng đẹp trai, còn bên Bộ phận Biên tập thì đều là mỹ nữ cả. Không khó để thấy được rằng phụ nữ trời sinh đã thích “buôn dưa lê”. Tổ QQ bên Bộ phận Biên tập có ba biên tập hiệu đính, hai biên tập nghệ thuật được mọi người gọi là “ổ buôn dưa lê của yêu tinh”. “Lão yêu bà” Từ Lợi không bị liệt vào danh sách này.
Hàng ngày, ngay sát giờ ăn trưa, những “bà cô buôn dưa lê” lại bắt đầu “hành nghề”. “Buôn trước khi ăn, bán trong khi ăn” đã trở thành “tiết mục” thường nhật không thể thiếu của họ.
A: “Mọi người chia sẻ xem hai ngày cuối tuần đã làm những gì?”
B: “Hai ngày cuối tuần tớ chỉ toàn dọn dẹp vệ sinh, chẳng đi được đâu cả.”
C: “Đó là nhà riêng của cậu, dọn dẹp vệ sinh nhà cửa là điều đương nhiên. Cống hiến cho chính ngôi nhà thân yêu của mình sẽ khiến cậu có cảm giác hạnh phúc và thành công. Còn tớ thì thôi rồi, phải đi dọn dẹp vệ sinh cho cả người khác. Cái người thuê trọ chung với bọn tớ ấy, thật hết chỗ nói! Lần nào cô ta cũng nhét đủ mọi thứ vào thùng rác trong nhà bếp, thế mà ngay cả câu chào hỏi cũng không có, cứ làm như tớ là bảo mẫu của cô ta vậy. Đã thế, lần nào ăn xong cô ta cũng không thèm rửa bát, cho nên bây giờ gián ùn ùn kéo đến nhà tớ.”
Tiếp đó, các đồng nghiệp khác sẽ túm tụm vào an ủi, đa phần là biểu thị sự đồng tình.
Cứ theo đà như vậy, đề tài “cuối tuần làm gì” dần dần chuyển sang “đối tượng thuê nhà trọ chung” từ lúc nào không biết.
Tiểu Lạc: “Tớ thấy cô ta vẫn chưa nhằm nhò gì, cô bạn thuê chung cùng chúng tớ mới là cực phẩm. Một “giọng ca vàng” chính cống đó. Khi XXX cùng bạn trai, cô ta không ngại thể hiện sự phóng túng của mình. Cái âm thanh mà cô ta phát ra ấy à, cứ gọi là có thể vang xa đến mấy dặm ấy chứ. Không chỉ âm thanh lớn mà tất cả những âm thanh cao thấp, trầm bổng đều rõ mồn một.”
Câu nói vừa rồi của Tiểu Lạc đúng là có hiệu quả, lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người trong tổ. Ngay cả người C vừa kêu ca cằn nhằn cũng tỏ vẻ cực kỳ thích thú:
“Có thật không? Vậy chúng ta đổi phòng nhé?”
“Wow! Có thể thưởng thức “phim hay” miễn phí à? Tớ có thể đến nhà cậu ngủ nhờ một tối không?”
“Cậu nên đục một lỗ bên tường nhà cậu, sau đó cài một cái camera để truyền hình trực tiếp toàn cảnh rồi tung lên mạng, bảo đảm hai người họ sẽ nhanh chóng trở thành nhân vật hot nhất trên mạng hiện nay.”
“Tiểu Lạc, tớ thấy giọng cậu cũng không nhỏ đâu. Cậu có thể thi thố với bọn họ một phen xem thế nào?”
“Phải đòi cô ta tiền quấy nhiễu giấc ngủ chứ, nhân cơ hội này tống tiền một mẻ.”
…
Nghe những bình luận của các đồng nghiệp, Tiểu Lạc cảm thấy dở khóc dở cười. Quả nhiên không hổ danh là toà soạn của tạp chí viết về làng giải trí, tập trung một đội ngũ những cái miệng “buôn dưa lê” xuất sắc nhất trần đời. Không biết khi “lão yêu bà” Từ Lợi chứng kiến cảnh này thì có tức giận đến mức mặt mày tím tái không?
Tiểu Lạc: “Người ta đang kể khổ đấy ạ, mọi người cho xin ít lòng thương hại đi có được không?”
A: “Ây da, cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng. Buổi đêm có giọng ca nữ ngọt ngào như thế ru ngủ, còn lo gì không ngủ được chứ.”
Tiểu Lạc nghĩ thầm, đó là khúc ca ru ngủ sao? Đó phải gọi là thuốc kích dục, ảnh hưởng đến giấc ngủ mới đúng. Tối qua, sự mãnh liệt của cô và Trình Hạo chẳng phải là bằng chứng đanh thép đó ư? Nhưng cô sẽ không đem chuyện riêng tư của mình phơi bày giữa bàn dân thiên hạ đâu.
B: “Tớ đóng góp cho cậu một ý này. Cậu hãy mua một chiếc còi, khi bọn họ bắt đầu XXX thì cậu “tuýt” một bản nhạc làm cho họ một phen khiếp vía. Nếu tên đàn ông đó vì thế mà biến thành ED[2] thì cậu chẳng phải đã trừ được mối lo về sau rồi sao?”
[2] Viết tắt của từ tiếng Anh “Erectile dysfunction” - Rối loạn cương dương.
Tiểu Lạc: “...”
C: “Người ta đổi một tên đàn ông khác, vậy là có thể tiếp tục “ca hát” thôi. Đó không phải là một kế lâu dài.”
B: “Vậy kế sách lâu dài là đổi bạn thuê nhà trọ chung đi, hoặc là tự mua lấy một căn hộ.”
Tiểu Lạc: “...”
Nhắc đến việc mua nhà đúng là đã chạm vào chỗ nhức nhối nhất trong lòng Tiểu Lạc.
Không phải Tiểu Lạc chưa từng nghĩ tới việc mua một căn nhà trong thành phố này. Nếu được như vậy thì cuộc sống của hai người sẽ ổn định và không phải hết lần này đến lần khác dọn nhà giống như những con kiến chăm chỉ nữa. Lịch sử dọn nhà của cô dường như là một “cuốn sổ chứa đầy máu và nước mắt”. Cô đến Bắc Kinh chưa được bao lâu đã phải dọn nhà rất nhiều lần, từ một căn phòng chưa đầy bảy mét vuông và tất cả sáu hộ gia đình cùng dùng chung một nhà vệ sinh dọn đến một căn phòng ba gia đình cư ngụ. Giờ đây, để tiết kiệm tiền thuê nhà, cô và Trình Hạo đã quyết định chuyển đến một căn phòng đôi thuê chung với người khác ở gần ngã ba. Cuộc đời thuê trọ của Tiểu Lạc chấp hành nghiêm chỉnh theo lộ trình “từ nông thôn tiến lên thành phố”.
Có một điều an ủi cô là càng chuyển nhà nhiều lần thì nhà càng gần với nơi làm việc. Cô có thể tiết kiệm được khoảng thời gian đi trên đường để làm một số việc có ích cho xã hội. Nhưng điều đáng buồn là chuyển đây chuyển đó, chuyển tái chuyển hồi vẫn là chuyển vào căn phòng của người khác, còn bản thân thì không thoát khỏi số mệnh phải chạy tới chạy lui, mãi vẫn chưa có được một mái nhà của riêng mình.
Vì vậy, từ khi sống cùng Trình Hạo, Tiểu Lạc đã hạ quyết tâm: Đây là lần thứ hai từ dưới lên mình chuyển nhà, lần cuối cùng sẽ dọn đến căn nhà của mình!
Người cùng thuê trọ lần trước với họ tên là Trương Nghiêu, cùng tuổi với Trình Hạo. Cô ta chuyển đi chính là do đã mua được nhà riêng. Tin tức này đã tác động một cách sâu sắc đến Tiểu Lạc. Căn nhà của Trương Nghiêu mua cách đây một năm, ở gần ngã ba, hơn nữa lại là nhà mới. Cô ta vừa cầm chìa khoá là dọn sang nhà mới ngay.
Cứ lần nào đi bộ về nhà từ bến xe buýt, Tiểu Lạc thường đi qua khu nhà Trương Nghiêu ở. Mỗi lần như vậy, cô đều không kìm lòng được, đưa mắt nhìn chăm chăm về hướng đó. Ánh đèn sáng dìu dịu hắt ra từ khung cửa sổ vô cùng ấm áp khiến cô không khỏi tưởng tượng, mong ước đến một ngày mình cũng sẽ có căn nhà như thế và ánh đèn sau khung cửa sổ kia sẽ chiếu sáng vì cô.
Có một hôm, Tiểu Lạc không kìm được đã nói chuyện và nhắc đến ước mơ mua nhà vĩ đại nhưng xa vời này với Trình Hạo. Mặc dù cô mới chỉ gợi ý chứ không phải lập tức triển khai (vì dù có muốn cũng không đủ sức) nhưng đã bị Trình Hạo dội cho một gáo nước lạnh: “Áp lực cuộc sống ở Bắc Kinh vô cùng lớn, giá nhà lại rất cao. Anh không muốn mua nhà ở đây.”
“Vậy ý anh có nghĩa là chúng ta sẽ thuê trọ cả đời hay sao?” Tiểu Lạc khó khăn lắm mới có thể làm một thanh niên cầu tiến, có lý tưởng, có chí hướng trong thời đại mới, vậy mà Trình Hạo lại phủ định hết lý tưởng của cô, khiến cô cảm thấy vô cùng thất vọng. Mọi lần, chỉ cần cô nói muốn mua gì thì Trình Hạo đều đáp: “Ừ, em mua đi.” Nhưng lần này anh lại trả lời không mấy vui vẻ, hơn nữa còn nói “không” một cách dứt khoát. Lẽ nào, căn nhà cô muốn mua lại là thứ vật chất vô cùng nặng nề nên đã làm khó cho Trình Hạo sao? Nếu anh không đồng ý thì cũng nên chọn cách cự tuyệt mềm mỏng một chút, ví dụ như: “Vậy hãy đợi đến khi nào chúng ta có được ba trăm nghìn mới suy nghĩ đến vấn đề này được không em?” Tóm lại, Tiểu Lạc vô cùng bất mãn với câu trả lời của Trình Hạo, vì lời nói đó đã tác động nghiêm trọng đến tính tích cực trong ý nghĩ mua nhà của cô.
“Anh không có ý đó, anh chỉ không muốn mua nhà ở Bắc Kinh và mua nhà sớm như vậy. Số tiền trong tài khoản của chúng ta còn cách rất xa số tiền đặt cọc nhà nữa cơ, hà tất chúng ta phải như con ốc sên khổ sở mang chiếc vỏ ốc nặng nề trên lưng chứ? Hơn nữa, mua nhà sớm có nghĩa là tự bó buộc mình sống cố định ở một thành phố, đó không phải là một lựa chọn thông minh. Biết đâu chúng ta lại có cơ hội đến phát triển ở một thành phố khác tốt hơn thì sao? Em xem, mặc dù Đặng Giai và Thẩm Diệu có tiền mua trọn một căn nhà nhưng sau đó Thẩm Diệu lại bị công ty điều ra nước ngoài khảo sát ba năm. Vốn dĩ hai người mua một căn nhà là muốn biến nó thành toà lâu đài bảo vệ cho tình yêu của họ nhưng hiện tại chẳng phải là Đặng Giai phải ở một mình cô đơn trong căn phòng trống vắng đó sao.” Trình Hạo bắt đầu giải thích một cách thấu tình đạt lý.
“Xí, anh ấy, anh đúng là không ăn được nho thì chê nho chua mà.” Tiểu Lạc tỏ ra không thể “tiêu hoá” nổi những lý lẽ vừa rồi của Trình Hạo.
Đặng Giai và Thẩm Diệu đều là bạn cùng lớp đại học với Tiểu Lạc. Sau khi tốt nghiệp, họ đã đến Thâm Quyến mua nhà, bố mẹ hai bên cho tám trăm nghìn tệ. Lúc đó, Tiểu Lạc thầm nghĩ có bố mẹ giàu thật tốt vì áp lực mua nhà sẽ không lớn như những người khác. Có điều, lúc đó cô vẫn chưa có ý niệm mua nhà, bởi bố mẹ cô và bố mẹ Trình Hạo đều không giàu có, cô tự cảm thấy ý định mua nhà không thực tế chút nào. Nhưng bây giờ, người bạn cùng thuê trọ trước đây là Trương Nghiêu và bạn trai cô ta đã tự dựa vào sức mình mà mua được nhà ở Bắc Kinh, điều đó chứng tỏ không cần dựa vào tiền của bố mẹ, chỉ dựa vào năng lực của bản thân thì việc mua nhà cũng không phải là hoàn toàn không thực hiện được. Đây là lần đầu tiên cô thấy rằng, việc mua nhà không phải một ước mơ xa vời.
***
Mục đích Tiểu Lạc muốn mua nhà là hy vọng có thể sống một cuộc sống ổn định với Trình Hạo. Thêm vào đó, cô đã bước vào tuổi lập gia đình, những đứa bạn khác đều đã mua được nhà riêng khiến bố mẹ sốt ruột, cứ luôn gọi điện thoại thúc giục, hỏi cô và Trình Hạo khi nào thì mua nhà làm đám cưới. Đến lúc đó, cô mới có ý định mua nhà riêng.
Tiểu Lạc phát hiện ra một điều, giờ đây mua nhà gần như đã biến thành nhu cầu bắt buộc của những người muốn tiến tới hôn nhân. Khi dự định kết hôn, việc đầu tiên họ nghĩ đến là mua nhà, mà giới 8X mua được nhà chủ yếu có ba trường hợp. Một là có tài trợ trọn gói của bố mẹ, Đặng Giai và Thẩm Diệu chính là đại diện của loại này. Hai là tự lực cánh sinh, Trương Nghiêu thuộc loại này. Còn loại thứ ba là kết hợp mua nhà “4+2”, chính là bố mẹ trả trước tiền đặt cọc, sau đó đôi trẻ tự trả góp hàng tháng. Hiển nhiên, Tiểu Lạc thuộc loại thứ hai – tự lực cánh sinh nên cô chỉ biết cố gắng, phấn đấu hết mình mà thôi.
Muốn tự mình mua nhà, trước tiên phải thống nhất tư tưởng của các thành viên trong gia đình. Chỉ có thống nhất tư tưởng mới có thể hình thành được liên minh, cùng nhau chiến đấu vì mục tiêu đó. Thế nhưng có vẻ Trình Hạo không hứng thú gì với việc này nên xem ra, Tiểu Lạc nhất định phải triển khai công tác tư tưởng với anh rồi.
“Mặc dù hiện nay chúng ta không thể mua được nhà nhưng đời ng