đã sắp hao hết rồi, rốt cuộc không kiềm nén được mỗi một chỗ thân thể thôi thúc muốn chạm vào cô, ôm cô, hôn cô, có được cô, giữ lấy cô. Anh muốn cô muốn đến toàn thân đều đau.
“Lại đây.” Giọng anh khàn khàn hướng cô ra lệnh.
Đồ Hạ Mĩ nuốt nước miếng, khẩn trương đến cả người cứng đờ. Cô đến gần anh,chỉ mới thấy anh đưa tay duỗi về phía cô, giây tiếp theo cô đã bị kéo ngồi ở trên đùi anh.
“Bỏ tay ra.” Anh lại ra lệnh. Cô bất lực nhìn anh, xấu hổ chần chờ một chút, mới đỏ bừng mặt đem hai tay che trước ngực buông xuống,
“Em có biết mình đẹp biết bao không?” Anh lẩm bẩm nói với cô, bàn tay nhẹ nhàng ve vuốt nơi gồ lên tròn trịa mềm mại của cô một chút. Màu hồng phấn, là màu sắc xinh đẹp anh bao giờ thấy qua.
Cô thở dốc một hơi, thiếu chút nữa từ trên đùi anh nhảy dựng lên.
Anh khàn khàn cười nhẹ,“Không có ai từng chạm vào em như vậy, đúng không?” Anh nói, tay đã bao lại ngực cô, mềm nhẹ âu yếm.
Cô đỏ mặt, cảm thấy mình tựa hồ sắp bốc cháy rồi, động tác của anh khiến cô rất xấu hổ, nhưng lại có loại cảm giác kỳ quái, giống như có hoa lửa ở trong cơ thể cô toát ra.
“Thoải mái sao?” Anh cúi đầu khẽ liếm đôi môi cô hỏi, cũng đúng lúc cô mở miệng không biết nên đáp lại anh thế nào, dùng đầu lưỡi lẻn vào trong miệng cô, cho cô một nụ hôn nóng bỏng.
Đồ Hạ Mĩ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết bản thân mình đột nhiên không thể suy nghĩ, trong cơ thể có loại khát vọng không tên làm cả người cô khô nóng khó chịu, liều mình muốn tìm kiếm biện pháp giải thoát.
Cô cảm giác đầu lưỡi của anh không ngừng ở miệng cô chuyển động, cảm giác một tay anh âu yếm ngực cô, nhẹ nắm nụ hoa của cô, một tay thì nóng bỏng mơn trớn lưng, bụng, đùi của cô, sau đó đột nhiên trượt vào giữa hai chân cô.
“Không……”
Đồ Hạ Mĩ kinh hoảng sợ hãi trong nháy mắt cầm tay anh, nhưng không thể ngăn cản anh đưa ngón tay tiến vào nơi ấm áp ẩm ướt của cô.
Động tác của anh làm cô không tự chủ được bật ra tiếng thở gấp, mà anh thì đem toàn bộ thanh âm của cô nạp vào trong miệng, đồng thời dùng ngón tay đang ở trong cơ thể cô phát động liên tiếp trêu đùa cùng vuốt ve, khiến cô khó tự chủ được cong lưng thở hổn hển, cho đến lúc vui sướng đưa cô lên cao trào tình dục lần đầu tiên trong đời.
Anh bồng cô lên giường, sau đó đưa tay kéo ra khăn tắm bên hông, đồng thởi từ trong ngăn kéo lấy ra bao cao su khách sạn tặng kèm mang vào.
Anh trèo lên giường, tách hai chân yếu ớt của cô ra nhẹ áp trên người cô, và đem hai tay cô cố định ở hai bên đầu, sau đó vận sức chờ phát động nhìn ngắm hai gò má đỏ bừng, hai mắt mê mang, cả người nhân cao trào lúc nãy mà có vẻ gợi cảm mê người lại cuồng dã nhiệt tình của cô.
“Chịu khó chút, lần đầu tiên sẽ hơi đau.” Cô Thần Phong ôn nhu mà khàn khàn nói với cô.
Ngay sau đó, anh đột ngột đâm vào cô, khiến cô vì xé rách đau đớn mà kêu ra tiếng.
“Thực xin lỗi.” Anh hôn cô, hướng cô xin lỗi.
Cô khẽ nhíu mày lắc đầu.“Lần đầu tiên vốn sẽ đau, không phải sao?” Cô nói.
Cô Thần Phong không biết nên gật đầu hay là lắc đầu, bởi vì anh cũng không phải nữ nhân, cho nên không biết lần đầu tiên của nữ nhân có đúng sẽ đau hay không, bất quá mọi người đều nói như vậy.
Cô chợt dịch mông một chút, làm anh nhịn không được rít một hơi.
“Đừng nhúc nhích!” Anh khàn khàn kêu lên, vẻ mặt như khó nhẫn nhịn.
“Sao vậy?” Cô khó hiểu hỏi, không thể át chế khát vọng muốn di động của chính mình, vì thế lại ưỡn người về phía anh một chút.
Anh bỗng nhiên nguyền rủa một tiếng, rốt cuộc không khắc chế được dục vọng muốn ở trong cơ thể cô rong ruổi phun trào, anh nhanh chóng đem hai tay cô vòng lên trên cổ mình, tiếp đó nâng lên một chân của cô quấn sau lưng anh, bắt đầu không ngừng tiến công , vào ra liên tiếp.
Cô ở dưới thân anh thở gấp vặn vẹo kêu lên, tựa như không thể thừa nhận sự cuồng dã và nhiệt tình của anh, nhưng anh đã hoàn toàn mất kiểm soát, rốt cuộc dừng không được, anh ngược lại càng nỗ lực, càng lúc càng hung mãnh, mãi đến khi cô thét lên đạt tới cao trào, anh mới đi theo đổ sụp trên người cô, cũng nhân thỏa mãn mà cùng cô chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi.
Cho dù qua nhiều năm như vậy, mỗi lần Đồ Hạ Mĩ nhớ lại một đêm phóng túng ấy, vẫn đều mặt đỏ tim đập. Ngày đó cô và anh ở trong phòng khách sạn gần mười mấy giờ, từ hơn ba giờ chiều cho đến gần một giờ sáng ngày hôm sau mới rời đi. Trong khoảng thời gian ấy, ngoại trừ lúc ăn bữa tối, tay anh mới không đặt trên người cô ra, thởi điểm khác cơ hồ đều không rời được cô.
Dựa theo giao dịch của bọn họ, cô kỳ thật phải tiếp anh đến hừng đông, bất quá sau đó anh đột nhiên nhận được một cuộc điện khẩn gọi trở về, từ đó về sau, cô cũng chưa bao giờ gặp lại anh.
Đối với cô mà nói, anh tựa như một giấc mộng đẹp và không thực, nếu không phải sau đó cô ngoài ý muốn mang bầu rồi sinh đôi, thì nói không chừng cô vẫn cho rằng anh là nhân vật mình tự tưởng tượng ra đâu.
Khẽ thở dài, Đồ Hạ Mĩ dùng sức lắc lắc đầu, bỏ ra những chuyện cũ sớm nên quên đi ấy.
Gần nhất không biết có phải bởi vì Xuân Tuyết, Thu Phong, Đông Nhan lần lượt đều cùng cha của đứa nhỏ kết hôn hay không, làm cô luôn nhớ tới chuyện quá khứ;
Cô và anh từ lần đầu tiên gặp mặt đến lúc chia tay, thời gian ở chung ngắn đến mức chưa đến hai mươi tư giờ — thực tế là cả mười hai tiếng đồng hồ cũng không đến. Cô thật không biết vì sao mình có thể đem thời gian ở cùng anh nhớ rõ ràng như vậy, đầu của cô thật sự là kỳ quái.
Nhịn không được đưa tay gõ gõ đầu mình, cô bất tri bất giác lại thở dài một hơi, sau đó mới duỗi tay tiếp di động đang vang lên trên bàn.
“A lô?”
“Hạ Mĩ, cậu ở đâu?” Thanh âm của đồng nghiệp Lí Tú Mễ từ đầu bên kia điện thoại truyền vào tai cô.
“Ở công ty nha.” Cô ảo não trả lời.
“Ở công ty? Có phải cậu đã quên trưa hôm nay muốn theo giúp mình cùng Trương Kiến Hoa đi ăn cơm rồi không?”
Cô sửng sốt một chút, vội vàng thò tay lấy lịch làm việc trong túi da ra xem.
“Nguy rồi, mình thật sự quên mất, xin lỗi.” Cô nhìn dòng ghi chép trên lịch [theo giúp Tú Mễ cùng Trương Kiến Hoa ăn cơm], nhanh chóng nói xin lỗi.
“Còn may mình có đánh điện thoại cho cậu.” Lí Tú Mễ vui vẻ nói,“Bây giờ cậu xuất phát chạy tới đây còn kịp, mình sẽ ở trước nhà hàng chờ cậu.”
“Chờ một chút, Tú Mễ.” Nghe của ngữ khí của cô giống như muốn ngắt điện thoại, Đồ Hạ Mĩ vội vàng kêu lên.
“Sao vậy? Có chuyện gì sao?” Lí Tú Mễ hỏi.
“Mình thấy mình vẫn không đi tốt hơn, cậu với Trương Kiến Hoa hai người đi ăn đi!” Cô do dự nói.
“Không được! Cậu nhất định phải tới!”
“Cậu không phải thích anh ta sao? Có thể thừa dịp này biểu lộ tình cảm của cậu với anh ta.” Cô đề nghị nói.
“Không được, mình nói không được. Hạ Mĩ, cậu làm ơn tới cùng bọn mình ăn cơm được không? Nếu chỉ có mình và anh ý hai người, mình sợ mình sẽ nói năng lộn xộn dọa anh ý chạy mất. Cậu biết mình ở trước mặt người trong lòng, sẽ luôn không tự giác được lúng túng, cậu làm ơn tới giúp mình được không?” Lí Tú Mễ đau khổ cầu xin.
“Được rồi!” Nghe cô ấy nói được đáng thương như vậy, Đồ Hạ Mĩ chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng.
Cúp điện thoại, cô dặn dò hậu bối một tiếng, sau đó liền lái xe đến nhà hàng nơi họ đã hẹn.
Cô cùng Lí Tú Mễ hội họp ở cửa, lúc đi vào nhà hàng, đã thấy Trương Kiến Hoa chờ ở đằng kia, nhận thấy hai người các cô đến, anh ga-lăng đứng lên giúp họ kéo ghế, chờ các cô đều ngồi xuống, sau đó mới trở lại vị trí của mình ngồi xuống , nụ cười bên khóe môi thủy chung không thay đổi.
Trương Kiến Hoa bộ dạng lịch sự nhã nhặn, tầm vóc trung bình, không mập cũng không gầy, không cao cũng không thấp, cười rộ lên có phần mê người, nhưng tối mê người là thân phận con trai xí nghiệp gia đời thứ hai của anh ta. Cô và Tú Mễ sở dĩ quen biết anh ta, là vì anh ta đến chỗ cô mua xe, mà còn liên tục trong hai tháng mua ba chiếc xe Benz, cho nên mới kết thành mối quan hệ khắng khít này.
Cô biết Trương Kiến Hoa thích cô, thưởng thức cô, muốn theo đuổi cô, nhưng cô đối với anh ta một tí điện báo cảm giác cũng không có, vì thế cô vẫn luôn giả ngu, đồng thời cố gắng ghép đôi người có ý Tú Mễ với anh ta, chỉ tiếc cá tính của Tú Mễ thật sự quá mức nhút nhát bị động, thế cho nên đều đã liên tục ăn vài bữa cơm, đến bây giờ vẫn không có tiến triển đáng kể.
“Đồ tiểu thư gần đây bận việc sao?”
“Cũng gần thế.”
“Tôi nghe nói cuối tháng trước cô đi Pháp, ở đó chơi vui sao?”
“Rất vui, nếu có cơ hội, thì tôi nhất định phải đi một lần nữa, không, là nhiều lần nữa, cho đến lúc tôi cảm thấy phiền chán mới thôi.”
“Thật vậy chăng? Như vậy lần sau có cơ hội, tôi có thể đi cùng cô không?”
“Phó giám đốc Trương nhật lí vạn ky*, công tác bận bịu, hẳn là không có thời gian có thể xuất ngoại du lịch đi?”
*bận rộn
“Nếu có thể đồng hành cùng cô du lịch, dù có bận nữa tôi cũng sẽ giành thời gian để đi.”
“Anh thực yêu nói đùa.”
“Tôi không nói đùa với cô, tôi nghiêm túc,”
Lúc dùng cơm, Trương Kiến Hoa không ngừng mà tìm cơ hội trò chuyện với cô, thân là một nhân viên bán hàng, Đồ Hạ Mĩ sớm thành thói quen binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn cùng người cười nói, không nghĩ tới cô làm như vậy, lại khiến Lí Tú Mễ bên cạnh càng lúc càng mất hứng, biểu tình trên mặt cũng càng lúc càng thối.
“Ai, tỷ suất cơ hội ra nước ngoài quá thấp, nếu phó giám đốc Trương thật sự có rảnh rỗi, trước tiên đi du lịch trong nước có khả năng hơn.” Đồ Hạ Mĩ cười lắc đầu nói,“Cậu nói đúng hay không, Tú Mễ?”
Lí Tú Mễ buồn bực không hé răng.
“Đồ tiểu thư nói có lý.” Trương Kiến Hoa nhanh chóng gật đầu đồng ý,“Nếu thật sự muốn du lịch trong nước, thì cô muốn đi đâu?”
“Chỗ nào cũng được, tôi bận quá, cơ hồ nơi nào cũng chưa từng đi qua. Tú Mễ, cậu thấy sao? Cậu muốn đi chỗ nào?”
“Phó giám đốc Trương đang hỏi cậu, ý kiến của tôi một chút cũng không trọng yếu đi!” Lí Tú Mễ ngoài cười nhưng trong không cười trả lời.
Đồ Hạ Mĩ ngây người một chút.“Làm sao có thể chứ? Nếu thật muốn đi chơi, đương nhiên là mọi người cùng đi, ý kiến của cậu sao lại không trọng yếu? Phó giám đốc Trương, tôi nói đúng hay không?”
“Ách, đúng.”
“Phải không? Vì sao tôi cảm thấy phó giám đốc Trương trả lời dường như có phần miễn cưỡng, tựa hồ không hy vọng tôi đi quấy rầy các người hẹn hò?”
“Hẹn hò cái gì? Mọi người đều là bạn bè không phải sao?” Đồ Hạ Mĩ nhíu mày nói.
“Phải không?” Lí Tú Mễ trào phúng nói.
Cô rốt cục phát hiện Tú Mễ đang tức giận, nhưng là vì sao? Cô vừa không cẩn thận nói sai cái gì rồi sao ?
“Cậu cho là xuất ngoại so với trong nước vui hơn hả?” Cô đoán,“Cũng đúng, chỉ cần đừng đi quá xa, đi quá nhiều ngày, chúng ta cũng có thể đi Hongkong, Nhật Bản hoặc là Thái Lan, đảo Bali.”
“Tôi thấy thế nào quan trọng sao? Chỉ cần là cậu nói, tôi nghĩ cho dù phải đi công viên, phó giám đốc Trương vẫn cảm thấy cực kỳ vui đi!” Lí Tú Mễ ngoài cười nhưng trong không cười nói.
“Tú Mễ, cậu làm sao vậy?”
“Tôi làm sao? Tôi rất tốt nha, nhờ cậu rộng rãi kết giao bạn bè giàu có ban tặng, tôi mới có thể miễn phí đến nhà hàng năm sao thế này ăn cơm