ã qua cái tuổi kết hôn 10 năm thì thành lão bà mất.
Cô được ăn vài chục phần cơm trưa và bữa tối miễn phí, gặp qua hơn mười người mà thường được gọi là tinh anh. Cuối cùng cô cũng tin một điều, cô đối với đàn ông đã không còn cảm giác nữa.
Có người tướng mạo và khí chất đều tầm thường lại dùng ngôn từ thô tục quấy nhiễu cô, cô không những không câu nệ mà ngược lại, còn có thể thật tình cười nói với họ. Có người đẹp trai, khí chất cao quý, gia cảnh bề thế ngồi gần cô rồi tỏ vẻ khinh thường cô, cô cũng chỉ xem anh ta như củ cải trắng tươi tốt, không động lòng cũng không đau lòng.
Tạ Hoan có lần mời cô đi xem phim, nội dung gay cấn, cảnh ái ân kịch liệt, vai nam chính có khuôn mặt và dáng người đều không chê vào đâu được, theo như Tạ Hoan nói là hoàn mỹ đến nỗi thiên địa phải ghen, quỷ thần phải ghét nhưng cô chỉ xem được nửa giờ đã lăn ra ngủ.
Thời gian cứ vậy trôi qua đã mấy tháng, thanh tịnh, yên lành, so với những gì cô khao khát còn tuyệt vời hơn.
Một hôm, Trần tổng báo với cô, ông sắp từ chức.
Ông nói: “Vợ con tôi hai năm trước đã đến nước A. Tôi cũng nên đến đoàn tụ với họ rồi.”
Trần Tử Dữu tán thành quyết định của ông, hỏi khi nào ông đi.
“Chờ đến khi cô tìm được người thích hợp tôi sẽ chính thức đệ đơn từ chức. Trong công ty, nhiều mối quan hệ phức tạp mà cô chỉ có một mình, cô cần phải có một quân cờ của mình. Nếu cô tạm thời chưa tìm được người thích hợp, nếu cô có thể tin tưởng tôi, chuyện này xin cứ giao cho tôi.”
Trần tổng sau khi thu xếp mọi chuyện đâu vào đó mới ra đi.
Tử Dữu đưa cho ông một tấm chi phiếu không nhỏ: “Xin đừng hiểu lầm. Trừ cách này, tôi không biết làm thế nào để biểu đạt sự cảm kích của tôi đối với ông. Cám ơn ông những năm qua đã vì công ty mà lao tâm, làm cho nó được hồi sinh, chuyển nguy thành an, cũng cám ơn về tất cả những gì ông đã làm cho tôi.”
“Tôi hiểu nhưng tôi sẽ không nhận đâu. Những chuyện này đều là bổn phận của tôi, số tiền tôi nhận được đã vượt mức tôi đáng có rồi.” Ông im lặng, như đang đấu tranh nội tâm. Vành mắt ông phiếm hồng chứng tỏ tình cảm cuối cùng cũng chiến thắng lý trí, ông nói: “Trước khi đến Thiên Đức, tôi từng là giám đốc chi nhánh công ty của Giang Ly Thành tiên sinh ở nước ngoài. Xin lỗi cô, tôi đã che giấu điều này trong lý lịch của mình.”
Chuyện này cô đã nghi ngờ nhưng không muốn xác nhận. Nhưng khi nghe chính miệng ông nói ra, sự bình tĩnh cô đã tu luyện được như mặt hồ đóng băng vẫn không kiềm được mà rung động.
Người mấy tháng trước đã tan thành mây khói nhưng linh hồn dường như còn du đãng ở nhân gian, luôn ẩn hiện trong cuộc sống của cô. Trần Tử Dữu muốn trốn tránh nhưng không tìm được chỗ nấp. Bởi vì cô không muốn rời khỏi mảnh đất nơi cô sinh ra và lớn lên, những nơi đã lưu dấu cuộc sống của cô, là tất cả những gì còn lại của cô.
Mùa thu đã đến, Trần Tử Dữu được mời đến một trường học xem bọn trẻ biểu diễn quốc khánh vì cô từng quyên góp một phòng học đa phương tiện cho ngôi trường dạy những đứa trẻ có tinh thần khác người này.
Tiết mục cũng không đặc sắc, nội dung lại miên man nhưng dưới sân khấu, các bậc phụ huynh xúc động đến rơi lệ, vỗ tay liên tục, cảnh tượng như vậy làm cô nhớ đến con mình.
Tiết mục chấm dứt, cô chậm rãi dạo bước trong sân trường yên tĩnh, nhớ lại thời thơ ấu, thời thiếu niên và thanh niên đã trôi qua.
Trên đời này, không có chuyện gì là quá quan trọng. Cô từng thương cảm cho chính mình nhưng so với những đứa trẻ này, cô lại hạnh phúc hơn cả. Tới bây giờ cô chưa từng bị khiếm khuyết gì, luôn khỏe mạnh, trí óc bình thường, cũng chưa từng chịu cảnh nghèo đói. Cho dù cô cũng có lúc rất đáng thương nhưng cô không còn thiếu thứ gì.
Chỉ là, cuộc sống của cô luôn có một khoảng trống rất to. Cô mơ hồ hiểu được, khi còn nhỏ và thời thiếu niên, chỗ trốngđó chính là sự có mặt của người thân. Lúc đó, người khắc sâu trong trí nhớ cô nhất chính là bảo mẫu của cô. Sau khi đường phân cách rõ ràng ấy đứt quãng, cuộc sống của cô phai màu thành từng mảng hoặc sâu kính hoặc thê lương mịt mù. Ngay lúc này, trong khoảng trống không màu ấy, toàn bộ trí nhớ của cô chỉ còn lại một cái tên. Cô muốn quên nhưng không cách nào quên được.
Phảng phất như có thần thánh nào đó đang đùa dai, cái tên luôn hiện diện trong tâm trí cô, bị cô cố gắng gạt đi thì cô lại dừng bước trước một khu nhà mới xây. Bốn phía khu nhà cờ bay phấp phới, có lẽ vừa được đưa vào sử dụng. Phía trước có một cây tùng cao ngất, thẳng tắp, đứng cạnh một pho tượng thiên sứ trắng bằng cẩm thạch. Cô nhìn vào tấm bia màu đen, trên đó có khắc: “Giang Ly Thành tiên sinh quyên góp XXXX vạn để xây dựng khu nhà này và vào XX ngày XX tháng XXXX năm đã đích thân trồng cây này.” Thời gian anh đến đây là hai tuần trước khi mất.
Cô nhìn hàng chữ, thần chí hoảng hốt, đưa tay lên chạm vào chân thiên sứ. Bức tượng là một đứa bé khoảng bốn, năm tuổi, tư thế và thần sắc rất sống động, kỳ diệu như có sinh mệnh của riêng mình. Cô vừa nhìn qua cái cây, dưới cây không biết đã có ai đặt một bó cúc trắng. Cô đứng lặng, tìm khăn giấy lau một vết bẩn trên tấm đá rồi xoay người rời đi.
Sau khi đến xe của mình, cô chậm rãi quay đầu nhìn lại. Vào ban ngày, sân trường lúc nào cũng có bảo vệ kiểm tra, vốn không có nguy hiểm gì nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô biết, có một người vẫn luôn theo sau cô từ xa.
Khi cô quay đầu thì nhìn thấy Giang Lưu, đã lâu không gặp. Anh vẫn mặc một bộ đồ đen nhưng có lẽ không hay mặc màu khác, thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi, cũng có vẻ nhàn hạ hơn, so với trước kia nhìn anh càng giống một đứa trẻ.
Anh cúi chào cô, khóe môi khẽ cong: “Trần tiểu thư, cô có khỏe không?”
Vì là gặp gỡ ngẫu nhiên, Tử Dữu và Giang Lưu khôi phục quan hệ bình thường hoặc có thể nói là cuối cùng cũng thiết lập quan hệ. Dù sao họ cũng biết nhau đã lâu, lại không được xem là bạn bè.
Anh là loại người luôn giữ khoảng cách với người khác, cô cũng thế. Có lẽ đúng như anh đã nói, vận mệnh những người có số phận giống nhau thì càng gắn kết, anh và cô, trên đời này đã không còn người thân.
Có điều kỳ quái là, hôm nay anh bỗng trở nên thân thiện hơn, trên thực tế hai người biết nhau đã lâu cũng chưa bao giờ làm bạn được. Hôm nay vật đổi sao dời, họ không còn cấm kỵ nữa, hoàn cảnh gặp nhau của hai người không còn giống như trước kia.
Từ khi quen biết Giang Lưu, Tử Dữu đã xác minh được suy đoán trước kia của cô. Người này bản tính quả nhiên rất hoạt bát, rất thích cười, nói cũng nhiều, thậm chí còn rất nham hiểm. Đáng thương thay nhiều năm đi theo Giang Ly Thành, anh ta đã bị đè nén, bóp méo đi.
Nhưng anh đối với Giang Ly Thành lại trước sau như một, tận tâm tận lực. Giống như có lần Trần Tử Dữu chọc Giang Lưu, anh trù tính cả nửa ngày để dẫn cô vào cái bẫy của anh. Anh lựa được cơ hội nói: “Bây giờ cô mới biết Giang tiên sinh thật sự là người tốt sao? Chắc chắn là cô đang hối hận trước kia đã từ chối ngài ấy phải không? Đâu dễ gì tìm được người đối xử tốt với cô như vậy. Biết thế nên đang hối hận đúng không?” Anh nói năng bài bản còn hơn nam chính trong phim Quỳnh Dao.
Tử Dữu nói: “Đúng, anh hoàn toàn đúng. Anh ấy là người tốt, tôi sẽ không còn may mắn gặp được người thứ hai đối xử tốt với tôi như vậy nữa. Nhưng cho dù cho tôi thêm mười cơ hội nữa, tôi vẫn lựa chọn như vậy.”
Đang uống nước, Giang Lưu bị sặc, oán hận nói: “Cô, cô, cô, cô là đồ vô lương tâm. Tôi thật không biết rốt cục Giang tiên sinh thích cô ở điểm nào.”
Từ khi họ thân thiết đến nay, anh đã đổi những đại từ đã dùng nhiều năm như “tiểu thư”, “Trần tiểu thư” thành “cô”, “chị Tử Dữu”, có lúc còn cố tình gọi “Trần đại tẩu”, Trần Tử Dữu cũng mặc kệ anh.
“Tôi cũng không biết anh cứ đi theo tôi như vậy rốt cục là thích tôi ở điểm nào?”
Hai người họ sở dĩ thân thiết như vậy là vì lúc đầu Giang Lưu thường tới tìm cô. Anh giúp cô rất nhiều chuyện, những khi cô cần anh luôn kịp thời xuất hiện, cũng thường mời cô hoặc đề nghị cô mời anh ăn cơm, thậm chí còn cùng cô tham gia hoạt động du ngoạn, tự giới thiệu với mọi người: “Tôi là em trai chị ấy.” Hai người ở chung đích thực cũng giống chị em.
Ban đầu cô còn né tránh anh vì cô muốn trốn tránh tất cả những thứ có quan hệ với Giang Ly Thành nhưng cô lại nghĩ, nếu trốn tránh, không bằng cứ đối mặt, dù sao cô cũng tránh không được. Cô sống một mình bao lâu nay, có được một đứa em trai xem ra cũng không tệ.
Trước đây cô không nghĩ Giang Lưu là một nhân viên chuyên nghiệp. Có lần ở nhà anh, anh đã cho Trần Tử Dữu xem một xấp giấy chứng nhận. Trần Tử Dữu trợn mắt há mồm mà nhìn chồng giấy được bày ra trước mặt, quản trị nguồn nhân lực, tâm lý học, nhóm lớn nhóm nhỏ đủ loại ngành nghề hữu dụng cũng như vô dụng, tất cả đều của cùng một người, trong đó còn bao gồm chứng nhận nhân viên kế toán và kiểm toán cao cấp. Càng khiến cô chóng mặt chính là cái chứng nhận tư cách nuôi dạy trẻ kỳ quái. Chẳng lẽ anh từng định đến nhà trẻ làm bảo mẫu hay là chấp nhận làm bảo mẫu gia đình?
“Ấy chết, cái này quên giấu đi.”
“Dùng tiền mua hả?”
“Là thật đó! Từ năm thứ ba đại học tôi đã phấn đấu lấy được tất cả các bằng cấp này, nên năm trước đã cố gắng thi cho được.”
Anh đã thành công hù dọa cô. Tử Dữu vẫn cho rằng Giang Lưu chỉ là cận vệ và thư ký của Giang Ly Thành.
Giang Lưu nói rất nhiều lần là do cùng Giang Ly Thành đánh cuộc, cuộc rằng anh chỉ thi một lần là qua. Hai chứng nhận đó có giá trị hiện kim rất lớn vì nhờ nó mà Giang Lưu thắng được nhà và xe.
Tử Dữu đối với bằng cấp bảo mẫu của anh cảm thấy rất hứng thú, lật qua lật lại nghiên cứu.
Giang Lưu ngượng ngùng nói, đó là bằng Tô Hòa bắt anh phải thi. “Chị Hòa nói, nếu tôi có thể thi đậu, chị ấy sẽ học một lần hết “300 bài thơ Tống Từ”. Chị ấy nói chuyện chẳng suy nghĩ gì cả, đến nửa cuốn chị ấy còn chưa học được…” Lúc này anh rất giống một đứa trẻ, nhớ lại chuyện cũ thì khóe miệng cong lên như đang cười, lúc lại thoạt buồn rười rượi nhưng không đau khổ, dường như cũng đã chấp nhận.
Một lần khác anh giúp Trần Tử Dữu xem xét sổ sách: “Này, số tiền kia sao lại dùng như vậy? Thật vô ích.”
Tử Dữu giải thích khoản tiền đó chia làm nhiều giai đoạn vì cô muốn có thể trả nợ cho Giang Ly Thành khi tặng cổ phần cho cô.
Giang Lưu trắng bệch cả mặt: “Sau này nếu có lấy vợ, tôi nhất quyết không bao giờ tìm người như cô!” Nhưng nói tới nói lui, anh vẫn cứ chủ động đến tìm cô, dù đôi khi cô cũng không để ý tới anh, lại chủ động cho cô nhiều chủ ý hay, dù đa số cô đều không áp dụng.
“Anh không cần phải tốt với tôi như vậy, tôi sẽ nghi là anh đang có âm mưu đó.”
“Đương nhiên là có âm mưu rồi. Cô không nghe sao? Câu lạc bộ những người đàn ông độc thân gần đây thường lưu hành một câu vè cửa miệng, “cưới được Tử Dữu, tài sắc đều có.”
Trước mặt Tử Dữu anh nhanh chóng đổi giọng: “Có điều âm mưu của tôi dĩ nhiên không giống của họ rồi. Cô giằng co với Giang tiên sinh lâu như vậy, không nhận tình cảm của ngài ấy, cố tình hiểu sai ý tốt của ngài ấy nên tôi cũng cố tình tiếp cận với cô để báo thù cho ngài ấy thôi.”
Lần này Trần Tử Dữu nở nụ cười: “Anh đang thông cảm với tôi sao?”