i ghế đối diện ý bảo Tử Dữu ngồi xuống rồi chỉ vào chân mình.
“Giang phu nhân có gì muốn nói?” Trần Tử Dữu đi thẳng vào vấn đề.
Trong mắt Tô Hòa hiện lên một tia kinh ngạc. “Bây giờ tôi vẫn còn là bác sĩ Tô, hoặc cô cũng có thể gọi tôi một tiếng ‘chị Hòa’, so với cô thì tôi lớn tuổi hơn nhiều nên cũng không thiệt thòi cho cô. Ngồi đi, cô cứ đứng vậy khiến tôi cảm thấy thất lễ quá.”
Thái độ của cô ấy càng ôn hòa, Trần Tử Dữu càng cảnh giác.
Giang Ly Thành cũng không thích người khác đứng nói chuyện với anh, về điểm này đôi vợ chồng này thật giống nhau. Nhưng Giang Ly Thành chỉ vì không muốn ngẩng đầu nhìn người khác, còn cô ấy thì không biết vì sao.
“Giang phu nhân tương lai, xin hỏi chị tìm tôi có chuyện gì?” Trần Tử Dữu ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Tô Hòa dường như rất vui vẻ, cười rộ lên. Khi cô ấy cười, cảm giác bệnh tật hay ốm yếu đều tan biến hết. Cô ấy vừa cười vừa nói: “Các người xem, bộ dáng cô ấy thế này có phải rất giống Tiểu Thành lúc trước không?”
Lúc này Trần Tử Dữu mới phát hiện, hóa ra trong phòng còn có người khác, năm người đàn ông mặc đồ đen đang đứng ở góc tường, tạo cảm giác như không hề hiện hữu. Hèn chi cô không phát hiện ra.
Một người lên tiếng đáp “Giống lắm.”
Cô có cảm giác đã bị họ lừa đến đây để thưởng thức như động vật quý hiếm. Cô cũng muốn cườ, nhưng cười không nổi, lấy từ trong túi áo ra một hộp thuốc: “Có thể không?” Rồi tự châm lửa. Cô biết hành vi này không thích hợp nhưng cô cần phải trấn tĩnh. Cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn Tô Hòa: “Chị muốn một điếu không?”
“Tôi cai thuốc nhiều năm rồi.” Tô Hòa lại khôi phục bộ dáng yếu ớt, bất mãn nhìn cô hút thuốc. Trần Tử Dữu còn nhớ lần đầu gặp Tô Hòa thì dưới chân cô ấy toàn là tàn thuốc, quanh thân đều đậm mùi thuốc lá.
“Tôi mới về nước đầu tuần. Ở nước ngoài 6, 7 năm rồi, về đây lại chênh lệch múi giờ mất ba ngày, bây giờ muốn gặp lại cố nhân, nhìn lại những năm qua, có phải mọi người đều giống như tôi, đã thay đổi hết rồi không nhưng lại phát hiện người xưa có người đã chết hoặc còn sống nhưng không muốn gặp tôi, cũng như tôi không muốn gặp họ.”
Trần Tử Dữu trầm mặc.
Chủ nhà hàng đưa trà bánh lên, thoạt nhìn tưởng vậy nhưng lại không phải. Có hai cái chén nhỏ đựng súp rất tinh xảo. Ngoài ra còn có gạt tàn và bộ đồ ăn rất đẹp.
Tô Hòa bưng lên chén, khẽ nhấp một ngụm: “Bề ngoài của cô không khác mấy so với trước đây nhưng tính cách lại thay đổi rất nhiều.”
“Tôi và Giang tiên sinh không có bất cứ quan hệ nào, nếu chị gọi tôi tới để xác nhận chuyện này.”
Tô Hòa mỉm cười: “Tôi chỉ muốn nhìn thấy cô bây giờ thôi. Về phần quan hệ giữa cô và cậu ta, tôi không quan tâm.”
Trần Tử Dữu cũng cười, dập tắt điếu thuốc cô mới hút được một nửa, cảm thấy tình huống này quá khôi hài.
“Giang phu nhân, tôi phải cám ơn chị vì sự tử tế chị đối với tôi nhiều năm trước. Có điều, không phải ai cũng thích nhớ lại chuyện xưa, ít nhất là tôi không thích. Bây giờ chị đã gặp tôi rồi, tôi có thể đi được chưa?”
“Cô bây giờ không còn đáng yêu như trước nữa.” Tô Hòa nhẹ thở dài.
Trần Tử Dữu vất vả duy trì nụ cười trên mặt. Bên ngoài trấn định nhưng kỳ thật cô đang nghĩ nếu cứ khoát tay bỏ đi có để lại hậu quả nghiêm trọng gì không. Vừa lúc này có hai tiếng gõ cửa nhẹ, một người bước vào nói khẽ với Tô Hòa hai câu, cô ấy gật đầu. Vài giây sau, Giang Lưu nét mặt bình thản bước vào, liếc nhanh qua Trần Tử Dữu rồi đi đến trước mặt Tô Hòa, cung kính hành lễ: “Giang tiên sinh tạm thời có cuộc họp nên sẽ đến muộn hai tiếng.”
“Cậu ta phái cậu đến nhắn với tôi như vậy à? Lẽ nào mạng lưới thông tin có vấn đề?” Tô Hòa thản nhiên hỏi.
“Giang tiên sinh nghe nói chị bị trật chân thì rất lo lắng nên cử tôi đến đưa chị đến chỗ lão Vương ở thành Đông để khám. Ngài ấy đã đặt chỗ cho chị rồi.”
“Chính là lão Vương đồ tể hồi trước đó hả? Cậu ta biết rõ tôi rất ghét ông ta. Tính hại tôi hả?”
“Giang tiên sinh nói, ông ấy tuy đáng ghét nhưng y thuật rất cao nên mong chị hãy đến đó một lần.” Giang Lưu thong dong mà kiên định đáp lại.
“Càng ngày cậu ta càng đáng ghét, thật không thú vị chút nào.” Tô Hòa lại than thở, ánh mắt chuyển từ Giang Lưu sang Trần Tử Dữu, cuối cùng lại cố định trên mặt Giang Lưu.
Giang Lưu đứng nghiêm, nhìn không chớp mắt.
“Xin lỗi nhưng tôi có thể đi được chưa?” Bị gạt ở một bên, Trần Tử Dữu lễ phép hỏi.
“Không ăn chút gì sao?” Tô Hòa khách khí hỏi.
“Tôi không đói, cám ơn.” Trần Tử Dữu đứng lên.
“Để tôi tiễn cô.” Tô Hòa dứt lời cũng lập tức đứng lên vịn vào mép bàn, đội bảo vệ áo đen bước theo nhưng không đỡ cô.
Cô ấy bước đi khập khiễng, Trần Tử Dữu vốn muốn nói “không cần đâu”, lời nói đến miệng nhưng cuối cùng không thốt ra được, thấy cô ấy khó khăn bước bên cạnh mình lại bưng một chén súp đưa đến trước mặt cô: “Thật sự không uống sao?”
Trần Tử Dữu lui về sau một bước.
Tô Hòa cười cười, húp sạch chén súp rồi nhẹ nhàng đặt xuống, hình như đang lầm bầm: “Thật là một tên nhóc không biết phân biệt tốt xấu. Chén súp này đêm nay cậu muốn cũng không ăn được nữa.” Sau đó, cô ấy chân thành giơ tay về phía Trần Tử Dữu: “Tuy cô không muốn gặp tôi nhưng tôi lại rất vui khi gặp lại cô.”
Trần Tử Dữu vẫn không nói năng gì, chỉ giơ tay ra. Thật ra cô cũng không sợ trong súp có độc, chỉ là cô không muốn đụng đến bất cứ thứ gì. Giang phu nhân tương lai cao quý ưu nhã, tư thái hào phóng đối lập hẳn với kẻ tiểu nhân là cô đây, khiến cô cảm thấy không được tự nhiên.
Lòng bàn tay Tô Hà khô mát mà ấm áp, nằm ngoài dự đoán của Trần Tử Dữu. Lúc đứng lên cô ấy có vẻ yếu ớt trước gió nhưng khi nắm tay lại rất chặt, một lúc cũng không muốn buông ra. Trần Tử Dữu nhẹ nhàng rút tay lại nhưng lại không được.
Tô Hòa hỏi: “Tay cô sao vậy?”
Cô cúi nhìn một vòng tròn tím xanh trên cổ tay mình. Lúc trước không có, chắc do cậu thiếu niên kia đã vô tình tạo ra. Không trách được cậu ta, trời sinh cô đã có làn da mỏng manh, đụng nhẹ một chút cũng chảy máu.
“Không cẩn thận thôi.”
Phòng đặc biệt này là loại phòng kép, bên ngoài còn có một phòng nữa, cậu thanh niên vừa nhìn thấy hai cô liền lập tức đứng lên.
“Vừa rồi ai đưa Trần tiểu thư tới?”
Cậu thiếu niên cúi đầu bước lại gần hai cô.
Tô Hòa ôn nhu nói: “Cậu đến mời Trần tiểu thư hay là lôi cô ấy?”
“Xin lỗi, chị Hòa.” Cậu ta thấp giọng nói, lời còn chưa dứt trên mặt đã trúng một cái tát.
Người mặc đồ đen liền tiến lên đỡ lấy Tô Hòa vì đánh người mà đứng không vững.
“Nói xin lỗi với ai?” Thanh âm của cô vẫn rất ôn nhu.
“Xin lỗi, Trần tiểu thư.” Cậu thanh niên thành thật cúi đầu tạ lỗi với Trần Tử Dữu.
Trần Tử Dữu không biết phải nghĩ gì. Cô có cảm giác như đang bị kéo đi diễn trò, kịch bản nội dung cũng không biết, tất cả cứ mơ hồ lẫn lộn.
Nhưng xung quanh không khí lại quá yên ắng như đang chờ lời thoại của cô, cô đành phải nói ra hai chữ: “Không sao.”
“Cậu ta còn trẻ chưa hiểu chuyện, mong cô thứ lỗi.” Tô Hòa nhìn cô cười, cứ như thể vừa rồi cô ấy chẳng qua chỉ giúp cậu ta nhặt lên một cây trâm rơi trên đất, “Giang Lưu, phiền cậu đưa Trần tiểu thư về nhà an toàn.” Cô ấy đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “an toàn”.
“Giang tiên sinh muốn tôi đưa chị đến chỗ lão Vương để chữa chân.” Giang Lưu đúng mực nói.
“Đi với quỷ ấy.” Tô Hòa tao nhã thốt ra bốn chữ.
Sau khi lên xe Giang Lưu, Trần Tử Dữu thở phào nhẹ nhõm. Lần đầu tiên cô ngồi bên ghế phó lái của Giang Lưu, chỗ ngồi của cô thường là phía sau.
“Phiền anh rồi.”
“Không sao, không phiền gì cả.”
“Chuyện hôm nay có khiến anh khó xử với Tô tiểu thư không?”
“Không đâu, tôi chỉ làm theo lệnh Giang tiên sinh thôi.”
“Tôi còn tưởng…” Trần Tử Dữu dừng lại một chút, cảm thấy không cần phải nói nhiều.
“Thật ra chị Hòa không có ý hại cô đâu, chỉ là tính tình chị ấy có chút khác người, thích đùa dai thôi.”
“Vậy anh cần gì phải tới.”
Giang Lưu ngừng một lát, “Hôm nay có lẽ chị Hòa chỉ muốn trêu chọc Giang tiên sinh một chút thôi, Giang tiên sinh trước đó cũng không biết chuyện này.”
Trần Tử Dữu không nói lại, không khí trong xe trầm xuống cho tới khi Giang Lưu thuần thục lái xe vào cư xá của cô rồi dừng hẳn lại.
Trần Tử Dữu tháo dây an toàn ra nhưng không nói năng gì, Giang Lưu đột nhiên nói: “Chị Hòa sau khi bệnh nặng thì hay lải nhải, từ năm ngoái đã nằng nặc nói Giang tiên sinh phải kết hôn trước mùa thu năm nay, nếu không sẽ không thể tránh khỏi kiếp nạn. Cứ vài ngày lại gọi điện nhắc nhở Giang tiên sinh chuyện này.”
Trần Tử Dữu cởi dây an toàn nhưng không nói gì.
“Hai tháng trước, khi chị ấy làm phẫu thuật lần đầu, trước khi mổ, chị ấy đã nói với Giang tiên sinh, nếu ngài ấy không có đối tượng để kết hôn và nếu chị ấy có thể sống rời khỏi đây thì Giang tiên sinh phải lấy chị ấy. Cho nên…”
“Khi nào họ kết hôn?” Trần Tử Dữu cắt lời Giang Lưu.
“Có thể tháng sau.”
“Trước kia anh cũng cứ hay nói chuyện tình yêu kiểu này sao?”
“Thỉnh thoảng thôi.” Giang Lưu khiêm tốn trả lời.
Làm việc tại trường đại học có cái tốt là được hưởng một kỳ nghỉ dài.
Trong kỳ nghỉ, Trần Tử Dữu tham gia vào một đoàn khách du lịch, chuyển đoàn nhiều lần, đi gần nửa đất nước Trung Quốc cho đến khi cô thật sự không còn đủ sức chơi tiếp mới mua vé máy bay quay trở về.
Đoàn du lịch chỉ toàn nam nữ độc thân. Mỗi lần chuyển đoàn đều có những thanh niên trẻ tuổi muốn lấy lòng cô, trên đường đi rất chiếu cố cho cô. Cô cư xử vừa phải, mềm mỏng, trong thâm tâm cũng không quá bài xích.
Trên chuyến bay về nhà cô ngủ một giấc thật say, có một giấc mơ rất hỗn độn, khi tỉnh lại cũng không nhớ rõ chi tiết, chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt. Vì vậy, cô đành hỏi tiếp viên hàng không một tách cà phê và một quyển tạp chí.
Cô vừa uống cà phê vừa lật chồng tạp chí, dù đang ở trong nước nhưng không hiểu sao cô vẫn nhớ nhà.
Vừa mở một cuốn tạp chí kinh tế tài chính ra thì một tiêu đề thật to đập vào mắt cô: “Giang Ly Thành tiên sinh cùng Tô Hòa tiểu thư hôm qua đã chính thức thành hôn.”
Suốt bài báo đều nói về công ty của Giang Ly Thành, chỉ có vài dòng nói về đám cưới, chủ yếu là hai người quen biết từ nhỏ, thanh mai trúc mã, không rời nửa bước, tình nghĩa sâu nặng. Trên báo không thấy có ảnh cưới, chỉ có vài dòng bình luận của phóng viên: Giang tiên sinh xưa nay hành động đều rất kín đáo, vân vân …
Cô vừa nhìn thoáng qua đã thấy hình ảnh quảng cáo chiếm hết hai trang báo, quả thật rất “kín đáo”.
Trần Tử Dữu về nhà thu xếp mọi chuyện xong thì gọi điện cho Giang Lưu. Sau hôm cô đi du lịch, Giang Lưu có đến tìm cô, biết cô đã đi nên để lại lời nhắn mong cô gọi lại cho anh khi về đến nơi.
Anh đã giúp cô nhiều lần nên cô không có lý do gì làm lơ.
Nửa tiếng sau, Giang Lưu đã xuất hiện dưới lầu. Như thường lệ cô không mời Giang Lưu lên nhà mà chỉ mời anh đến quán cà phê gần đó.
Khi ngồi xuống, Giang Lưu trịnh trọng đưa cho cô một chiếc hộp: “Đây là Giang tiên sinh tặng cô.”
“Anh ta kết hôn rồi còn tặng đồ cho tôi làm gì?” Chiếc hộp bằng da không lớn lắm, chắc chắn lại