Cô chân chính cảm nhận được sự đau đớn, bất lực nhưng lại tìm không thấy một người có thể tin tưởng và dựa dẫm. Trong mắt cô, mỗi người trên mặt đều viết hai chữ “Nội gián”. Cô không tin bất cứ ai trong bọn họ.
Cây rơm cuối cùng đè chết cô chính là khi ông ngoại hôn mê tỉnh lại. Cô vui sướng chạy như bay vào, kết quả ông lại không biết cô, không biết bất cứ ai, không nhớ bất cứ chuyện gì, ông xé toang ống tiêm trên tay, giật chai thuốc xuống, nhắm thẳng Trần Tử Dữu mà đánh. Trong mắt ông, đây không phải là người thân duy nhất còn lại của ông trên cõi đời này, không phải đứa cháu gái từ nhỏ đến lớn ông yêu thương mà là ma quỷ đội lốt người muốn hãm hại ông.
Trần Tử Dữu rốt cục chống đỡ không nổi. Cô mê man nằm trên giường bệnh, nước không uống, cơm không ăn, không hay biết sự gì.
Lúc đầu có người còn kéo đến thăm cô, chẳng qua chỉ là mấy cái lý do thoái thác. Cô nằm dưới bóng trăng mờ nghe có người nói chuyện với nhau, con nhỏ này có chết không, có thể chết trước lão già kia không.
Cô mặc kệ, cái gì cũng không quan tâm, chỉ mong ông trời mang cô và ông ngoại cùng đi sớm một chút, không cần ở lại để đối mặt với tất cả những chuyện này.
Thật tâm rơi lệ vì cô chỉ có bảo mẫu trong nhà: “Tử Dữu tiểu thư, cô không thể như vậy. Lão gia còn cần cô, nếu ông tỉnh táo lại, phát hiện cô đã mất, ông làm sao tiếp tục sống được nữa?” về sau, bảo mẫu cũng không tới.
Cô cả ngày lâm vào trạng thái hôn mê, kim tiêm bác sĩ đâm cho cô giờ có chút đau, lại không phát ra âm thanh phản đối được. Bên tai có tiếng người rầm rì, nhiều tiếng nói như âm thanh của ma quỷ lọt vào tai, cô không chịu nổi muốn mở miệng kêu bọn họ cút ngay, càng muốn bịt tai lại nhưng cô không thể động đậy.
Thật sự là muốn sống không được, muốn chết không xong. Hay để ông ngoại đánh cho bản thân thành người thực vật luôn cho rồi?
Cô nghĩ lại cuộc đời ngắn ngủi khi trước.
Cô không làm chuyện gì xấu. Tuy cô thiếu sự xúc động nhưng khi cô vẫn đang học tiểu học, trên đường gặp người ăn xin nhất định sẽ cho họ ít tiền, trung học cô cũng len lén giúp bạn học nghèo tiền học phí, nhờ thầy cô giáo giấu dùm, lên đại học cô đang ở nước ngoài cũng thường làm việc tốt, cho tới bây giờ cô vẫn còn tặng sách cho mấy em nhỏ vùng núi.
Cô từ nhỏ đến lớn chỉ làm duy nhất một chuyện đáng xấu hổ, lúc đó còn trẻ, ngu muội hiến thân cho Giang Ly Thành; cô đã làm một chuyện ác, là đâm bị thương một kẻ tính cưỡng hiếp cô nhưng không làm bị thương đến chỗ hiểm của hắn. Cô cho là mình đã chịu báo ứng đủ rồi, vì sao điều xấu vẫn cứ lặp đi lặp lại không dứt như vậy?
Cô không biết đã nằm bao lâu nhưng bốn phía rốt cục cũng an tĩnh lại, bác sĩ và y tá đến đổi thuốc cũng không nói chuyện với cô. Cô lẳng lặng nằm yên, nhớ tới bộ phim truyền hình coi hồi nhỏ, thân ảnh những nhân vật kia tại vùng đất tuyết mênh mông hoặc cánh đồng hoang vu cô độc bước đi. Bọn họ tại sao lại phải tiếp tục, trước sau đều không nhìn thấy điểm cuối cùng, chết không phải tốt hơn sao?
Sau đó cô cảm nhận được sự lắc lư dữ dội. Cô cho rằng đã xảy ra động đất, lát sau mới biết là thay đổi phòng bệnh. Tuy cô vẫn nhắm mắt nhưng phòng bệnh mới ánh sáng dường như chói hơn, cũng không có mùi khó chịu, tiếng bước chân lẫn lộn cũng nhỏ đi.
“Các người chữa bệnh kiểu gì hả? Bệnh như vậy mà không đều trị được? Người không sao, các con số đều bình thường mà tại sao lại không tỉnh dậy? Không cần biết các người dùng phương pháp gì. Tóm lại làm cho cô ấy mau tỉnh lại. Nếu cô ấy chết, các người cũng không yên đâu!”
Lời nói này kể từ khi cô lâm vào hôn mê là lời nói ân cần nhất đối với cô dù có chút thô lỗ. Mà thanh âm lại hoàn toàn xa lạ, cô dám chắc chưa từng nghe qua. Cô thử mở to mắt nhìn người này nhưng cô không nhúc nhích được. Có lẽ đây là mơ, cô đang ở trong giấc mơ chờ mong có người quan tâm đến cô, dù chỉ là một người thô lỗ xa lạ.
Không biết qua bao lâu, bên tai cô lại vang lên tiếng nói nhỏ. Lần này là giọng nói cô biết, giọng nói đã cho cô sự sỉ nhục lớn nhất, cả đời không thể nào quên được.
“Trần Tử Dữu, ông ngoại cô, còn cô nữa, một người điên, một người gần chết, không thấy quá lợi cho tôi sao?”
Anh ghé vào tai cô, hơi thở ấm áp thổi qua tai cô, hơi ngứa, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Cô muốn lấy tay đẩy anh ra nhưng vẫn không thể nhúc nhích, nghe thấy anh nói bên tai cô: “Cô cứ việc đi tìm chết nhưng cô không được sự cho phép của tôi, đơn phương xé bỏ hiệp ước của chúng ta, hợp đồng đó cô nghĩ tôi sẽ làm sao đối phó với lão già Tôn Thiên Đức kia? Ông ta tuy điên rồi nhưng dù sao vẫn còn là một người sống.”
Thanh âm lạnh như băng nhưng vì gần cô quá nên mang theo chút tình cảm ấm áp. Trần Tử Dữu cố hết sức mở mắt ra. Nếu có thể, cô muốn cho anh một bạt tai.
“Cô chết cũng tốt, nhắm mắt làm ngơ.” Giọng nói mang theo chút ấm áp bay xa.
Trần Tử Dữu giãy dụa đến xém ngừng thở, rốt cục cũng mở được hai mắt ra. Cô chậm rãi quay đầu.
Trong phòng ánh sáng tắt, màu sắc trời chiều mập mờ không rõ. Cô quay ra cửa sổ, khung cửa màu trắng, bên ngoài là bầu trời bao la, có người nằm trên chiếc ghế bên cửa sổ, khoanh tay, duỗi thẳng chân, tạo thành một tư thế lười biếng mà ưu nhã.
Cô thử mở miệng, dùng hết sức phát ra những âm tiết rời rạc, cảm giác giống như từ trong rừng cây xương rồng đi ra, Trần Tử Dữu nói: “Phiền anh, cho tôi một ly nước.”
Hình ảnh được viền quanh bởi ánh hoàng hôn, Giang Ly Thành chậm rãi quay đầu. Bởi vì ngược sáng, cô không rõ nét mặt của anh lúc này là kinh ngạc hay là đùa cợt nhưng anh chậm rãi đứng lên. Vì thế trong bóng râm dưới khung cửa sổ màu xám trắng, hình bóng người đó biến thành hình ảnh khác, từ từ thay đổi rồi dần mất hẳn.
Sau đó đèn trên đầu cô đột nhiên mở lên, cô bị chói mắt, lập tức nhắm mắt lại. Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh đến bên cạnh cô, tiếng tủ mở ra, tiếng thủy tinh va chạm rất nhỏ. Cuối cùng nhét vào trong tay cô là một chai nước khoáng đã mở nắp.
Tay cô run rẩy nhưng vẫn nắm chặt cái chai, không biết làm sao đưa lên miệng.
Lúc này dưới chân cô vang lên tiếng khởi động của bánh răng, phía dưới giường dần nâng lên, Giang Ly Thành giúp cô nâng cao giường để cô có thể ngồi lên được.
Trần Tử Dữu cũng không nói cám ơn, chỉ đưa chai nước lên miệng. Cô nhiều ngày không ăn uống, cũng không biết lấy đâu ra sức lực, một hơi uống hết chai nước, suýt bị sặc.
Những giọt nước như đang chậm rãi chảy toàn thân Trần Tử Dữu, chảy tới đâu, các tế bào cũng dần sống lại. Cô đảo ánh mắt nhìn khung cảnh xung quanh.
Trần nhà và vách tường trắng xóa, giường bệnh và ga giường trắng xóa, dụng cụ cũng trắng xóa, lúc này túi chất lỏng được đưa vào cơ thể cô cũng là màu trắng sữa. Hóa ra chính nhờ thứ chất lỏng này mà cô sống được đến bây giờ.
Nếu không phải Giang Ly Thành mặc tây trang mà không phải đồ ở nhà thì cô còn cho rằng nơi này là trụ sở mới của anh chứ không phải bệnh viện.
Giang Ly Thành mặc bộ vest xám, áo sơ-mi xám nhạt bên trong, cà-vạt cũng màu xám và tóc anh không hề rối loạn, bộ dáng ưu nhã giống như mới từ một bữa tiệc trở về.
Trần Tử Dữu biết anh lâu như vậy, chưa bao giờ thấy trên người anh xuất hiện cái gì ngoài màu đen, trắng, xám, xanh đen gần như đen, cùng với màu kem gần như trắng. Nếu không phải môi của anh cùng màu với người bình thường thì cả người anh tựa như đang trong một bức ảnh trắng đen xưa cũ.
Ánh mắt của cô dò xét trên người anh thật lâu, cuối cùng dừng lại trên mặt anh, vì vậy hai người nhìn nhau trong chốc lát, trong mắt đều không rõ tâm tình.
Trần Tử Dữu mở miệng trước. Uống nước xong, cô nói chuyện không còn khó khăn nữa. “Chúc mừng. Anh hẳn là rất hài lòng về kết quả như vậy.”
Cô hạ mắt xuống nên không thấy rõ vừa rồi môi Giang Ly Thành khẽ nhếch có phải là một nụ cười hay không, chỉ nghe anh nói: “Cô muốn nghe lời nói thật sao? Tôi đợi lâu như vậy, hơn nửa quãng đời tôi sống trên đời này đã phải trả giá rất nhiều, gần như dốc hết tất cả của tôi. Tôi đã cho rằng mình gặp được đối thủ ngang sức ngang tài, thời điểm trả thù có thể thỏa thuê vui vẻ nhưng không nghĩ đến Tôn tiên sinh lại miệng cọp gan thỏ, không chịu nổi một đòn. Cô hiểu chưa? Cũng giống như khi còn bé cô cao hứng bừng bừng, cầm một ngòi pháo đi đốt, đó là trái pháo duy nhất cô có nhưng lại là pháo lép. Tôi bắt đầu cảm thấy không đáng rồi.” Anh từng chữ từng chữ nói ra, giọng điệu không chút cảm xúc.
“Tôi không chơi pháo nên cũng không hiểu được cảm nhận của anh.” Trần Tử Dữu nói, lúc này đây cô cũng hiểu rõ rồi, hóa ra anh thật sự đang cười, loại cười nhạt nhẽo lóe lên bên môi anh hệt như một đóa hoa sen, thuần khiết mà gian ác.
Vì anh không trả lời nên cô bổ sung: “Anh sẽ gặp báo ứng. Anh nhất định sẽ gặp báo ứng.” Có điều cô toàn thân vô lực nên một câu nói vốn rất quyết liệt như thế từ miệng cô nói ra lại không có chút khí thế nào.
Giang Ly Thành trầm ngâm một lát, kéo ghế ngồi cạnh giường cô. Cả người anh chìm trong bóng tối, che khuất ánh sáng của cô.
Trần Tử Dữu run lên, lo lắng anh sẽ đánh cô nhưng anh chỉ nghiêng người về phía cô, dùng tiếng nói thì thầm: “Những lời này tôi đã từng nói với ông ngoại cô. Tôi đợi vài chục năm mới đợi được báo ứng của ông ta. Nếu cô cũng muốn nhìn báo ứng của tôi, vậy cô nhất định phải cố gắng sống rất nhiều năm mới được.”
“Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đợi được ngày đó.” Trần Tử Dữu cố gắng nói.
Giang Ly Thành cười ra tiếng. Anh nói: “Cô bây giờ so với lúc nằm kia sống dở chết dở thì đáng yêu hơn nhiều.”
Trần Tử Dữu quay mặt đi không nhìn anh nữa. Kỳ thật cô muốn kêu anh cút đi nhưng nhiều năm được giáo dục, lời đã đến miệng lại không nói ra được. Giang Ly Thành hoàn toàn không để ý quy định của bệnh viện cấm hút thuốc, tự châm một điếu, hút vài hơi, mùi thuốc lá quen thuộc thổi qua chóp mũi cô.
Anh thấy Trần Tử Dữu nhìn điếu thuốc trong tay anh thì quan tâm hỏi: ” muốn một điếu không?” Trần Tử Dữu giận dữ quay đi, có lẽ xoay quá mạnh hoặc cô bị sặc khói nên nặng nề ho vài tiếng.
Giang Ly Thành hút vài hơi, đột nhiên nói: “Mặc kệ cô tin hay không, tóm lại không phải tôi.”
“Chuyện đó?” Trần Tử Dữu cảnh giác nhìn anh.
“Đúng.”
Những lời này tuy nghe có vẻ khó hiểu nhưng đáng tiếc là cô hoàn toàn hiểu được.
“Có lẽ không phải, tôi không nghĩ tới nữa.” Trần Tử Dữu ngừng một chút, mệt mỏi nói, “Giang Ly Thành, anh đã có được thứ anh muốn, dù không hoàn hảo như anh mong muốn nhưng tôi và ông ngoại cũng không còn gì để mất nữa. Vì thế, xin anh thương xót mà tha cho tôi đi.”
Giang Ly Thành cười nhạo: “Tôi vừa phủ nhận chính là muốn nói rõ, tôi cũng không thất hứa. Về phần cô, Trần Tử Dữu, cô dù nói thế nhưng lại không chịu dùng cái đầu xinh đẹp của cô mà suy nghĩ một chút, cô định làm thế nào? Mang theo ông ngoại điên khùng của cô xuống phố ăn xin hay mỗi người một sợi dây thừng cùng nhau treo cổ cho xong?”
“Cho dù chúng tôi sống chết thế nào cũng đều tốt hơn là nhìn thấy cái bản mặt chán ghét của anh!” Cô cố sức nói. Mỗi một câu Trần Tử Dữu đều dùng hết sức lực nhưng cô phát hiện Giang Ly Thành có thể ép ra được sức lực tiềm ẩn của cô. Tiềm lực của con người thật vô tận.