Trong cái đêm tối trời ở hành lang nhà hàng sang trọng đó, Diệc Phong điên cuồng hôn cô, đôi môi ấm nóng của anh áp chặt vào đôi môi cô, mùi rượu, mùi thuốc lá xông thẳng vào miệng cô đến ngạt thở, đôi tay anh siết chặt vai cô đau điếng. Trong nụ hôn quyết liệt, trong bàn tay nắm chặt đó chứa đựng bao nhiêu đau đớn, giận hờn?
Cô nhắm mắt lại, một hình ảnh khác lại hiện lên. Diệc Phong đứng dưới sảnh, ánh mắt u ám, nhưng giọng nói bình thản, sau đó bỏ đi không ngoảnh lại.
Nhớ lại cảnh đó, Lương Thần cảm thấy tức ngực như bị tảng đá lớn đè lên, đến hít thở cũng khó khăn. Cô bước đến ôm lấy anh từ phía sau, áp má vào lưng anh, giọng tắc nghẹn: “ … Có phải anh đã định rời xa em?”.
Cô không nhìn thấy mặt anh nhưng vẫn cảm nhận được cái gật đầu của anh. Diệc Phong bỗng trở nên sôi nổi: “ Nhưng thành phố C quá bé nhỏ, khi anh quyết định không gặp em nữa thì lại tình cờ gặp lại”.
“ Đó là bữa tiệc với ông Cục trưởng Cục Thuế phải không?”
Diệc Phong gật đầu: “ Anh không ngờ, sau bao nhiêu năm, em vẫn không biết cách tự bảo vệ bản thân mình”.
Lương Thần gượng cười: “ Hôm đó anh đã nhắc nhở em đủ rồi mà”.
“ Và lời đáp trả mới ghê gớm làm sao!” Anh nói giọng vui vẻ và đột nhiên quay lại ôm lấy cô.
“ Em biết không, anh đã muốn phát điên khi nhìn thấy bàn tay ông Cục trưởng để lên tay em. Hôm đó để giải thoát cho em khỏi đám người đó, anh đã phải uống đầy một bụng rượu phạt.”
“ Em biết, em cũng đoán thế. Dù sao hôm đó em cũng phải chịu ơn anh.”
“ Tất nhiên rồi. Vậy mà trước đó, anh đã phải chịu đựng bao nhiêu lời lẽ chua chát, cay nghiệt.”
“ Anh nhớ dai thật!” Lương Thần xầu hổ vùi mặt vào ngực anh.
Nhớ lại chuyện cũ làm họ tạm thời quên đi hiện tại. Diệc Phong dìu cô đến ngồi xuống đi văng. Anh ngồi tựa lên tay đivăng trong khi cô ngả người vào lòng anh.
Cả hai không nói, trong phòng tuyệt đối yên lặng, điện thoại cũng không bật. Họ chìm trong dải ánh sáng lờ mờ hắt qua cửa sổ.
Một ngày thật là lùng, tưởng chừng rất dài nhưng bóng tối như ập đến rất nhanh. Rất lâu sau Lương Thần đột nhiên nhớ ra: “ Trình Kim yêu cầu em buông tha anh”, cô hít một hơi dài nhưng giọng vẫn hơi run: “ Cô ấy bảo em rời xa anh, chỉ có như vậy anh mới yên tâm đi chữa bệnh, có đúng không?”.
Diệc Phong không trả lời ngay, chỉ lẩm bẩm: “ Thì ra là cô ấy”.
Lúc đó Trình Kim nói: “ Lương Thần, cô không bao giờ có thể hiểu anh ấy bằng tôi, chỉ có điều không biết tại sao anh ấy vẫn lẩn tránh không chịu điều trị… rõ ràng có thể phẫu thuật, tôi đã hỏi bác sỹ, hoàn toàn có thể phẫu thuật, nhưng anh ấy dùng dằng kéo dài thời gian. Tô Lương Thần, hãy nghĩ cho anh ấy, vạn nhất nếu không khuyên nổi, thì tôi xin cô, cô hãy rời xa anh ấy…”.
Mắt Trình Kim đẫm nước.
“ Hãy làm phẫu thuật, em xin anh.” Lương Thần nhắm mắt, hít một hơi thật sâu: “ Lẽ nào chỉ vì muốn sống với em mà anh trì hoãn phẫu thuật?”.
Diệc Phong nói nhỏ: “ Không phải thế”.
“ Không phải sao?”
Diệc Phong không trả lời, chỉ ngước mắt lên nhìn cô.
Lòng xao động mãnh liệt, cô cầm tay anh áp lên má, như chợt nhớ ra điều gì cô lại hỏi: “ Trước hôm em định về quê, anh gọi điện cho em từ đâu?”.
Thực ra cô đã hỏi câu đó một lần. Đó là cái hôm cả hai còn ở quê cô. Lúc đó Lương Thần đang trải nệm ở đi văng phòng khách cho anh, buột miệng hỏi như vậy và anh trả lời như nói đùa: “ Ở Mỹ, lúc đó anh đang đánh bạc”.
Lúc đó Lương Thần đã tưởng thật.
Nhưng bây giờ, giống như tia chớp lóe lên, tất cả hiện ra rõ ràng, Lương Thần đã hiểu nhưng vẫn hỏi: “ Em không tin, rốt cuộc là có chuyện gì?”.
Diệc Phong vẫn không nói, chỉ cúi đầu thấp hơn, ghé sát tai cô thầm thì: “ Lúc đó chỉ là do anh thấy nhớ em”.
Buổi tối hôm ấy, anh cũng ôm cô như thế này, cũng nói: “ Lương Thần, chỉ là do anh thấy nhớ em”.
Cho nên anh mới gọi điện vào đúng lúc đó, lúc cô đang rất cần anh.
Lương Thần không hỏi gì thêm, nước mắt lặng lẽ tuôn, Diệc Phong hơi nhăn mặt ngả đầu vào tay thành ghế đi văng như chìm trong suy tưởng. Khi bàn tay nãy giờ vẫn áp vào má cô bị thấm ướt, anh mới giật mình cúi xuống nâng mặt cô lên, hôn vào đôi mắt ngấn nước, đoạn cố mỉm cười: “ Đừng khóc, anh không chết được đâu, nhưng bây giờ em phải trả lọ thuốc cho anh”.
Báo cáo điều trị của Diệc Phong là do Trình Kim ngẫu nhiên phát hiện ra. Trong đó có rất nhiều thuật ngữ chuyên môn, cô không hiểu lắm, chỉ biết một điều là Diệc Phong có một cái u trong đầu, nhưng anh đã từ chối phẫu thuật, cô suy đoán lý do có thể ở phía Lương Thần nên đã đến tìm cô.
Tuy là u lành, nhưng lại đè vào dây thần kinh quan trọng, gây đau đầu và mất thị giác tạm thời, thậm chí mù hẳn.
Dù đã biết điều đó, nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy những viên thuốc giảm đau màu trắng bé xiu, Lương Thần không khỏi hoảng sợ, người bất chợt run lên. Nhìn anh cho viên thuốc vào miệng, chiêu với một ngụm nước, cô nhăn mặt hỏi: “ Đau lắm phải không?”.
Diệc Phong đặt cốc nước xuống bàn, giơ tay kéo cô ngồi xuống nói: “ Đừng cau mày thế, không đau đâu”, giọng anh nhẹ nhàng như dỗ trẻ nhỏ.
Thực ra trong khi thuốc còn chưa phát huy tác dụng, quả thực rất đau…
Cô lặng lẽ lồng bàn tay mình trong tay anh, bàn tay anh hơi lạnh, mồ hôi dính nhớp nháp.
Sao lại không đau, nếu vậy tại sao anh lại có mồ hôi lạnh?
Cô đứng dậy đỡ anh nằm xuống: “ Anh nằm nghỉ đi, em đi nấu gì cho anh ăn”.
Cô vừa định quay đi thì Diệc Phong đã nắm tay cô kéo lại, anh gượng cười, nói: “ Nhà anh không có thức ăn đâu”.
“ Thế nào cũng có”, cô mỉm cười, “ anh ngủ đi, để em giải quyết”.
Cuối cùng cô phát hiện thấy hòm gạo cũng trống không, có lẽ gần đây Diệc Phong gần như ở hẳn chỗ cô nên trong tủ lạnh ngoài vài đồ uống và mấy quả trứng gà thì không có gì hết.
May trong tủ bếp cô tìm thấy hai gói mỳ, có thể dùng tạm. Trong lúc chờ nước sôi, Lương Thần nhìn gian bếp, toàn những đồ dùng hầu như còn mới nguyên, không biết vì sao cô bỗng dưng cảm thấy bồn chồn.
Nấu xong bát mỳ vào phòng ngủ, Diệc Phong đã nằm xuống giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Cô sợ làm anh thức giấc nên không bật đèn. Vừa để bát mỳ lên bàn đã thấy anh mở mắt, cô lại gần hỏi: “Anh có ngủ được chút nào không?”.
Diệc Phong cười: “ Có, anh cũng thiếp đi chút ít”. Nói đoạn từ từ ngồi dậy dùng hai ngón tay day thái dương.
Nhìn động tác của anh cô mới thấy rất quen. Thời gian này, anh hay dùng ngón tay day huyệt thái dương, nhưng cô không để ý, cho là anh bị mệt.
Cô đưa bát mỳ cho anh, âu yếm: “ Anh đói không?”.
Diệc Phong đón bát mỳ, nhìn kỹ một lát, nhướn mày, giọng vui vẻ: “ Nhìn em thế này anh không quen lắm”.
Cô ngạc nhiên: “ Em làm sao?”.
Cô vẫn như thường, có gì khác đâu?
“… Không có gì.” Anh nói, bắt đầu ăn.
Ăn xong, hình như anh hơi buồn ngủ, mặc dù anh nhất định đòi Lương Thần cùng nằm nói chuyện, nhưng mới được một lát anh đã ngủ thiếp đi.
Khi nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho anh, cô mới nhận ra có lẽ cô khác thật. Trước đây, thậm chí mới chỉ một tiếng trước, cô đâu có thận trọng chăm sóc anh như thế này, trái lại chỉ có anh chăm sóc cô. Tất cả đột nhiên thay đổi và Diệc Phong đã nhạy cảm nhận ra. Thấy anh đã thở đều, Lương Thần lặng lẽ lui ra, đến bên cửa sổ.
Không biết từ lúc nào, bên ngoài mưa đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn một màu u ám. Ở khu chung cư này các tòa biệt thự cách nhau khá xa, tạo nên tầm nhìn thoáng rộng, có rất nhiều cây xanh. Không muốn để anh một mình, Lương Thần gọi điện bảo nhà hàng đưa đồ ăn đến.
Khi đồ ăn mang đến, Diệc Phong vẫn chưa tỉnh dậy, Lương Thần không mang theo tiền, đành đi tìm ví của anh.
Trả tiền xong, cửa đóng lại, cô vẫn cầm trong tay chiếc ví da lớn màu nâu, mềm mại. Cô ngắm nhìn cái vật giống như một đồ trang trí xinh đẹp, bất giác không kìm được mở ra, ở ngăn trong cùng có vật gì giống như miếng bìa cứng, cô do dự một lát rồi rút ra. Một bức ảnh. Tuy đã cũ đi nhiều, các mép thầm chí đã ngả màu, nhưng khuôn mặt thiếu nữ trong ảnh vẫn rõ nét, trẻ măng, tươi rói, mắt trong veo.
Cô vẫn nhớ nguyên hình ảnh hôm đó, lúc đưa tặng Lăng Diệc Phong.
Mỉm cười, cô lật mặt sau bức ảnh. Trên đó là nét chữ của cô, vốn rất rõ nhưng qua thời gian cũng bắt đầu mờ dần.
Lương Thần của tôi.
Chính tay cô viết bốn chữ đó.
Vậy mà bây giờ nhìn lại vẫn thấy ngẩn ngơ.
Phía sau nét chữ mềm mại có một dấu hỏi lớn, ai đó đã dùng bút đỏ đánh thêm vào, nét bút phóng khoáng.
Đúng lúc đó, sau tiếng “ tạch”, điện bừng sáng.
Lăng Diệc Phong đứng ở chân cầu thang, mái tóc hơi rối, vẻ xanh xao lúc trước dường như tan biến, khuôn mặt anh lúc này hồng hào, khỏe khoắn, rất mực tuấn tú.
Anh đã nhìn thấy ví tiền và bức ảnh trong tay cô nhưng không nói gì, anh nhìn những túi đồ ăn trên bàn, hỏi: “ Mua nhiều đồ ăn thế này? Em định tiệc tùng sao?”, đoạn vui vẻ giúp cô mang những cái túi vào nhà bếp.
Lương Thần đến ngồi lên đi văng ngắm nhìn bức ảnh. Diệc Phong đến ngồi bên cạnh cô, cũng nghiêng đầu ngắm nhìn.
“ Thời gian thật vô tình!” Lương Thần thở dài.
Anh mỉm cười, lấy bức ảnh từ tay cô đặt trở lại vào ví, để lên bàn, quàng tay ôm cô vào lòng, nói như dỗ dành: “ Em buồn gì chứ, Lương Thần vẫn đẹp thế kia mà, người đáng lo phải là anh chứ?”.
Cô vội đưa ngón tay chặn môi anh, rướn người định hôn. Anh nghiêng đầu tránh, vui vẻ: “ Anh chưa đánh răng”.
Lương Thần lắc đầu, nhìn vào mắt anh, nũng nịu: “ Em yêu anh!”.
Cô hôn tới tấp vào môi, vào mắt anh, sôi nổi thầm thì: “ Diệc Phong, em yêu anh”.
Bàn tay anh ngập ngừng giây lát rồi siết chặt cô vào lòng.
Mắt cô bỗng cay xè.
Khi anh buông ra, Lương Thần níu lấy anh: “ Phẫu thuật thôi, em sẽ đi cùng anh”.
Trong gian phòng đèn sáng rực, Diệc Phong tựa vào tay ghế đi văng, Lương Thần gục vào lòng anh, bàn tay luồn vào mái tóc dày của cô. Lát sau anh nói: “ James là bác sỹ điều trị chính của anh, mọi việc sẽ do anh ấy thu xếp”.
Lương Thần hỏi: “ Anh định phẫu thuật ở thành phố này sao? Hay là Bắc Kinh, Thượng Hải?”. Chợt nhớ lại chuyến ra nước ngoài lần trước của anh, cô hỏi: “ Chúng mình đi New York nhé?”. Anh nhìn cô gật đầu: “ Được, New York mới là nơi làm việc thực sự của James”.
Diệc Phong níu tay cô: “ Em trở nên nôn nóng từ bao giờ vây?”. Kéo cô ngồi vào lòng, anh hỏi nhỏ: “Em định đi với anh thật sao?”.
“Mình đã thỏa thuận rồi mà!”
Rồi cô cố bỏ anh ra.
Tối hôm đó, ở lại chỗ anh, tận mắt nhìn thấy Diệc Phong gọi điện cho James, thông báo kế hoạch của họ, cô vừa mừng vừa lo.
Dường như hy vọng và lo âu đang cũng vẫy tay ở phía trước.
Đêm đó gục trên ngực Diệc Phong, bên trái là tiếng tim anh, từng nhịp, từng nhịp, bình ổn, mạnh mẽ, dường như những âm thanh đó đã từ ngực anh truyền đến cơ thể cô.
Cô không thể tưởng tượng một ngày nào đó nếu không có anh cuộc sống cô sẽ ra sao. “Ngày mai em không đi làm.” Cô nói.
Diệc Phong nhướn mày: “Sao thế?”, anh chợt hiểu ra, cười: “Nhưng sáng mai anh phải đến công ty, có một số việc cần bàn giao”.
Cô bỗng thấy thất vọng, bây giờ, cô chỉ muốn ở bên anh từng giây từng phút.