Nhưng cô vẫn đứng dậy, cười: “Được rồi, anh đợi nhé!”. Loạt âm thanh nhỏ nhẹ kết thúc, căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng thở của chính mình, Diệc Phong vội nhỏm dậy, hấp tấp lần tìm điện thoại dưới gối, bấm số. Sau tiếng “tít” nhẹ, bên kia lập tức có giọng ngái ngủ trả lời, Diệc Phong hơi cuống: “James, anh đến ngay:, anh cố mở mắt nhưng chỉ thấy một màu tro xám, anh nhăn mặt, nói tiếp: “Mắt tôi không nhìn thấy gì nữa”. Anh nói địa chỉ, tắt máy, nhắm mắt rồi lại mở ra, trước mặt vẫn một màu đen.
Lần phát tác này dài hơn bất cứ lần nào, năm sáu phút trôi qua vẫn chưa hồi phục. Vì vậy anh đột nhiên hoảng hốt, nếu Lương Thần trở về, làm sao anh có thể giấu được? Cho nên trong lúc mất bình tĩnh, anh đã gọi cho James. Thực ra làm thế cũng chẳng ích gì, Lương Thần xuống lầu, sẽ về ngay, chắc chắn nhanh hơn James lái xe đến. Thời gian từng phút qua đi, trong phòng vẫn tĩnh lặng.
Có lẽ một số việc ngay từ đầu đã không nên che giấu. Nhưng trước hiện thực tàn khốc, người ta thường lựa chọn né tránh, có thể không phải vì bản thân mà do không muốn làm tổn thương người khác, bất hạnh của bản thân nên một mình chịu đựng, nếu nói ra sẽ là một đòn chí mạng đối với một người đang chờ đợi hạnh phúc.
Diệc Phong ngồi dậy, tựa vào đầu giường trong lúc chờ Lương Thần trở về, không thể không thừa nhận, anh đột nhiên bắt đầu sợ hãi.
Anh đã chịu đựng lâu như vậy, đã kiên trì cho đến tận bây giờ, nhưng hình như tất cả những gì anh đã làm trước đây đều trở thành con số không.
Cô ấy vẫn phải biết!
Tiết xuân ẩm ướt, không khí trong lành, thỉnh thoảng có làn gió nhẹ mang theo chùm mưa bụi đậu lên tóc.
Lương Thần mặc áo len mỏng, vượt qua ngã ba, rẽ vào quán ăn không lớn, khói bốc ngùn ngụt, mùi sủi cảo thơm phức.
Thực ra, trước đây cô cũng biết quán này nhưng chưa vào bao giờ, trên đường đi cô vẫn phân vân tại sao Diệc Phong đột nhiên đòi ăn sủi cảo? Vấn đề không phải ở chỗ anh đòi ăn món gì mà ở chỗ chưa bao giờ anh yêu cầu cô đi ra ngoài mua đồ ăn cho mình. Trước đây có những lần anh về rất muộn, kêu đói, cô định đi xuống nhà mua đồ ăn, nhưng anh nhất định không chịu. Trong tủ lạnh chẳng có gì có thể ăn được, chế biến qua loa, anh vẫn an ngon lành. Hôm nay anh lại nhất định yêu cầu cô đi mua. Tại sao?
Bước vào quán mới biết thì ra bên trong rất đông khách, bàn nào cũng kín người ngồi. Khi người phục vụ đi đến Lương Thần giơ hai ngón tay: “Hai suất, mang về”.
Do khách đông nên cô phải chờ khá lâu, cuối cùng cô cũng lấy được hai hộp sủi cảo nóng hổi, đặt trong hộp xốp mang về.
Bước vào nhà, hơi ấm sực nức, cô để túi đồ ăn lên bàn, nhìn quanh không thấy Diệc Phong.
Có tiếng động từ phía nhà tắm, cô đi lấy bát đũa. Lát sau đã thấy dáng người cao dong dỏng xuất hiện ở cửa phòng ăn, tóc vẫn còn đọng nước.
“Ăn sáng thôi!” Cô liếc nhìn anh, bắt đầu đổ sủi cảo ra bát.
Diệc Phong bước lại, gần đến bàn ăn đột nhiên dừng lại.
“Sao lại ngây ra thế, ăn sáng thôi!” Quay đầu thấy Diệc Phong vẫn đang đứng ngây người, cô giục rồi kéo ghế cho anh: “Ngồi đi, thiếu gia ngủ ngày, hay là để em bón cho?”.
Hôm nay tâm trạng Lương Thần hình như rất tốt, luôn miệng nói đùa.
“Không, nhưng phải đợi hơi lâu.” Cô vui vẻ hỏi: “Sao anh biết gần đây có quán sủi cảo ngon? Đúng là rất đông khách”.
Diệc Phong ghé lại gần bát sủi cảo, hít ngửi, nói: “Thơm quá, nhưng còn thiếu tương ớt, em đi lấy đi”.
Lương Thần lườm anh, lắc đầu cười: “Sao hôm nay anh khó chiều thế?”.
Giữa gian bếp và phòng ăn có một bức tường ngăn thấp bằng kính mờ, Lương Thần lúi húi sau bức tường tìm chai gia vị. Diệc Phong nhìn bóng người lờ mờ phía xa, thở dài. Cũng may quán ăn đông khách, trong thời gian đó thị lực của anh bắt đầu hồi phục nhưng vẫn chưa hoàn toàn, mọi vật xung quanh kể cả Lương Thần như đang bao bọc trong màn sương.
Diệc Phong ngồi yên, mồ hôi toát ra. Lần này thời gian phục hồi hoàn toàn dài hơn bất cứ lần nào trước đó.
May mà cuối cùng anh vẫn nhìn thấy người trước mặt và thế giới một lần nữa. James đến hơi muộn, khi anh ta bẫm chuông, thị lực của Diệc Phong đã hoàn toàn phục hồi.
Lương Thần đang rửa bát, nhìn thấy James không khỏi ngạc nhiên, sau đó cô thấy Diệc Phong bước vào, anh nói: “Anh và James có chút việc phải đi”.
“Vâng.” Lương Thần không chút nghi ngờ, hỏi: “Trưa anh có về ăn cơm không?”.
“Có, chờ anh!”
Trước khi bước ra, anh hôn vầng trán ấm áp cảu Lương Thần. Cô mỉm cười, xoay vòi nước, rửa tay, hôn trả một cái.
Đây vốn là cử chỉ âu yếm thông thường của những đôi tình nhân, nhưng James đứng nhìn, vẻ tư lự. Khi hai người vừa ra khỏi cửa, James cau mày hỏi: “Anh còn định quay về nữa ư?”.
James không hiểu, đã vất vả giấu giếm như vậy, vì sao vẫn muốn ở bên nhau để luôn có nguy cơ bị phát hiện?
Diệc Phong im lặng suốt dọc đường, nét mặt bồn chồn bất an. Xe khởi hành khá lâu, anh mới đột nhiên hỏi, mắt vẫn nhìn ra ngoài, vẻ đăm chiêu: “Phẫu thuật lần này có thực sự cần thiết?”… James ngẩn người, kinh ngạc, nói dỗi: “Anh vẫn không tin?”. Liếc nhìn khuôn mặt trông nghiêng của người bên cạnh, James lại tiếp: “Hay là anh không tin tôi?”.
Diệc Phong ngoảnh lại nhìn rồi lại quay mặt đi, tia sáng trong mắt anh lay động rồi tắt ngấm, anh thở dài, nói như nói với chính mình: “Vạn nhất… dù sao cũng bốn mươi với sáu mươi, hy vọng không nhỏ, nhưng vẫn chưa quá bán…”.
Bàn chân James lúc đó đạp phanh, nghe Diệc Phong nói vậy, giật mình đạp mạnh chân, xe phanh kít dừng lại đột ngột, cả hai theo quán tính lao người về phía trước. James đặt hai tay lên vô lăng, ngồi bất động, ngực phập phồng, khuôn mặt vốn hồng hào của anh ta chuyển sang màu đỏ tía. Hít một hơi dài, cố nén giận, cuối cùng bằng giọng bình tĩnh James hỏi: “Anh lại định kiếm cớ bỏ cuộc phải không? Tỷ lệ bốn mươi phần trăm tuy không lớn nhưng như thế đã là khá may mắn, bởi vì thời gian bỏ lỡ lâu như vậy, nhưng tình trạng xấu đi không đánh kể, chẳng phải là dấu hiệu lạc quan sao? Hay là anh thực sự mất niềm tin?”.
Dừng lại một lúc, liếc nhìn Diệc Phong vẫn ngồi bất động, James tiếp tục, giọng sôi nổi dần: “Vả lại, với tình trạng hiện nay không thể không phẫu thuật. Nếu không hậu quả không chỉ đơn giản là mất thị lực. Sao anh không thử một lần, ít ra là vì cô ấy? Lý do vẫn là cô ấy phải không?”, rồi James dừng lại hồi lâu, chờ phản ứng của người bên cạnh.
Thấy Lăng Diệc Phong đột nhiên khác thường, James bất giác bắt đầu lo lắng.
Cuối cùng Diệc Phong cũng quay đầu lại, nhìn James gượng cười vẻ có lỗi, anh lại quay nhìn ra ngoài, nói nhỏ: “Xin lỗi James, nhưng quả thực đột nhiên tôi thấy sợ, bây giờ tôi thực sự cảm thấy hơi sợ”.
James lắc đầu, khởi động máy, lát sau chiếc xe lại lao đi. Mắt nhìn dòng xe trước mặt James thầm nghĩ, người này không giống Lăng Diệc Phong mình đã quen nhiều năm nay. Một Lăng Diệc Phong kiên định, chưa bao giờ mất bình tĩnh ngay cả những lúc công ty ở trong tình trạng bi đát nhất, với anh dù công việc khó khăn hay thuận lợi vẫn có thể bỡn cợt như thường, mọi việc vẫn xử lý tuyệt hảo. Vậy mà bây giờ lại đột nhiên thừa nhận sự yếu đuối của mình.
Thì ra, đối diện với tử thần, không ai có thể kiên định, ngay cả người kiên định nhất!
Gió tháng Ba, mang theo mưa bụi lướt qua cửa kính để lại một lớp bụi nước li ti, đậu trên những lộc non vừa nảy từ những cành cây khẳng khiu ven đường, chỉ qua vài ngày lộc non sẽ trở nên xanh biếc, mưa xuân thôi thúc, giục giã chúng lớn nhanh, trưởng thành trong mùa hè và đủ sức đối phó với mùa đông khắc nghiệt.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn không ngừng.
Lo âu và hy vọng đan xen.
Diệc Phong không trả lời câu hỏi sau cùng của James, nhưng James đoán đúng, trước khi bước vào ca phẫu thuật sinh tử, lòng anh day dứt suy nghĩ tới một người. Cô sẽ ra sao khi anh không tỉnh lại sau ca phẫu thuật này?
Nhưng James nói đúng, vì Lương Thần, anh sẽ thử!
Sau khi dọn dẹp xong, nhìn ra ngoài trởi, thấy mưa không có dấu hiệu tạnh, vậy là dứt khoát không chờ mưa tạnh, cô cầm ô khóa cửa đi ra. Diệc Phong sắp đi công tác, có thể khá lâu, tuy vậy cũng không lâu đến mức quá quyến luyến như những ngày qua.
Sự âu yếm, dịu dàng khác thường của anh khiến Lương Thần sau phút giây hạnh phúc bất chợt thấy lo lắng, những ngày qua đẹp như giấc mơ, cô mơ hồ lo sợ một ngày nào đó giấc mơ sẽ kết thúc.
Tầng thứ nhất của siêu thị là khu vực bán thực phẩm, khách hàng phần lớn là các bà nội trợ. Lương Thần đi lẫn trong họ tranh thủ chọn đồ. Diệc Phong sắp đi công tác, phải mua ít đồ ăn anh thích và sắm thêm mấy thứ đồ dùng đi đường lặt vặt. Cuối cùng như phần đông phụ nữ vào đây, Lương Thần ra về với một túi đồ lớn.
Mưa dày hạt hơn lúc đi nhưng cô cũng không che ô. Xuống xe, cô cầm túi đồ, đi thẳng về nhà, khi sắp đến mái hiên có thể tránh mưa bước chân cô bỗng khựng lại.
Tiết trời âm u, chiếc xe đua đỏ rực đậu phía ngoài bãi đỗ càng nổi bật. Trong màn mưa xám xịt, chiếc xe màu đỏ chói, đặc biệt bắt mắt.
Tuy vậy, Lương Thần dừng lại không phải vì chiếc xe đó.
Trình Kim tựa vào cửa xe, cũng không che ô, mái tóc dài lần này không buộc cao mà buông lơi xuống vai, thấm ít nước mưa, khiến khuôn mặt xinh đẹp càng thêm hấp dẫn.
Nhưng thần sắc Trình Kim khiến cô giật mình.
Lương Thần đi đến hỏi: “Cô tìm tôi hay tìm anh ấy?”.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Trình Kim vừa dứt lời, lập tức quay đi, giọng nói tuy không gay gắt nhưng lại kiên quyết và kiêu ngạo khiến người ta không thể từ chối. Hôm nay Trình Kim vận toàn màu đen, trời ảm đạm và ở khoảng cách gần, nhìn sắc mặt cô ta có phần hơi nhợt nhạt, hoàn toàn không giống vẻ rực rỡ tươi trẻ hôm gặp ở văn phòng tập đoàn LC.
Hai người phụ nữ những tưởng chẳng có gì để nói, vậy mà sau một thời gian lại ngồi đối diện với nhau.
Một tiếng sấm ầm ì, nhẹ như từ chân trời vọng lại.
Cơn mưa tích tụ lâu ngày, cuối cũng cũng rơi như trút nước sau tiếng sấm.
Mưa xối xả, phủ kín đất trời…
Gần trưa, Lương Thần vẫn ngồi lặng yên bên cửa sổ một quán cà phê vắng, hầu như không nghe thấy tiểng cửa ra vào mở ra rồi đóng lại.
Cô đờ đẫn nhìn quanh: Trình Kim đã không còn trong quán nữa.
Sau khi ngồi lại hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng Trình Kim bỏ đi cùng với khuôn mặt tuy nhợt nhạt nhưng vẫn xinh đẹp, mang theo mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng, mang theo cả giọng nói mỹ miều, để lại trong quán cà phê vắng một Tô Lương Thần ngây dại.
Lún người trong tấm nệm ghế mềm mại, hai tay bám lấy thành ghế trơn bóng, người cô cứng đờ hầu như không thể cử động, cũng không thể suy nghĩ.
Nhưng rốt cuộc cô còn phải suy nghĩ gì đây?
Vừa rồi Trình Kim đã nói những gì?
Những gì Trình Kim vừa nói giống như quả bom tấn nhưng lại như không thật, mặc dù khi nói ra chuyện đó mắt cô ấy cũng đẫm nước. Một Trình Kim xinh đẹp, ngạo mạn cũng có lúc run rẩy, bất lực và bi lụy đến thế.
Mặc dù cuối cùng cô ấy đã lau khô nước mắt bỏ đi, bước chân vẫn đĩnh đạc, dáng điệu vẫn kiêu sa, nhưng vẻ cầu khẩn, giọng van nài của Trình Kim vẫn lộ rõ.
Mưa đập ào ào vào cửa kính.
Kim phút của chiếc đồng hồ trên tường chậm chạp nhích từng bước, thời gian lặng lẽ trôi.