an một cách thần kỳ. Lúc này cô mới chợt nhớ không hỏi anh tại sao lại gọi điện khuya như vậy.
Mấy tiếng sau, khi trời sắp sáng, thư ký của Diệc Phong đến lấy chứng minh thư của Lương Thần, nửa tiếng sau, anh ta dùng xe đưa cô ra sân bay quốc tế.
Trên màn hình lớn liên tục hiện lên những thông tin bằng hai thứ tiếng. Chuyến bay đi Thượng Hải còn hơn nửa giờ nữa mới cất cánh.
“Chị đến cổng số chín trực tiếp lấy vé.” Người thanh niên trẻ nói một cách lịch sự rồi trao hành lý cho cô.
“Phiền anh quá.” Đứng trên bậc thềm bóng như gương của sảnh lớn sân bay, Lương Thần đã hoàn toàn bình tâm.
Ánh mắt vô tình ngắm nghía người thanh niên trước mặt, những việc khó khăn với người khác, đến tay anh ta lại được giải quyết mau lẹ như vậy. Quả không tầm thường. Chẳng trách trước đó Lăng Diệc Phong dặn cô có việc gì cứ đến gặp thư ký của anh.
“Không sao!” Chàng thanh niên mỉm cười: “Tổng Giám đốc đi công tác, những việc như thế này là trách nhiệm của tôi”. Tiễn Lương Thần ra đến cửa vào, anh ta lại nói: “Chị Lương Thần, Tổng Giám đốc nhắn chị phải giữ liên lạc”.
Lương Thần gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Sắp đến Tết mà anh vẫn bận rộn như vậy, cô cảm thấy không nên quấy rầy, cô nói với người thanh niên: “Hãy giúp tôi nói lại với anh ấy, tôi về Thượng Hải, có chuyện gì sẽ liên lạc sau.”
Trước khi lên máy bay, điện thoại cho mẹ, cô được biết tình trạng của cha vẫn như hôm qua. Nghe tin này cô không biết là vui hay buồn, điều duy nhất có thể an ủi là chỉ mấy chục phút nữa cô sẽ được gặp cha.
Chiếc máy bay lướt trên đường băng, cuối cùng bình ổn chui vào màn mây. Mấy hôm nay thời tiết cũng không tốt lắm, kéo rèm cửa sổ bên ngoài, những đám mây lớn màu xám tít trên cao, tiếng gió rít trên thân máy bay nghe rất rõ.
Máy bay hơi xóc.
Cuối cùng thì cũng sắp được gặp cha, cô vẫn bàng hoàng như chưa tin vào điều đó. Bằng giờ này hôm qua tình trạng của cô còn bi đát như vậy, ngay đến một chỗ ngồi trên sàn tàu hỏa cũng không có. Vậy mà bây giờ chỉ cần nhắm mắt ngủ mấy chục phút là đã có thể đến bệnh viện thăm cha.
Tựa vào lưng ghế, cô mệt mỏi khép mắt, bộ não căng thẳng suốt hai mươi mấy tiếng đồng hồ giờ tạm thời thư giãn bởi vì sắp nhìn thấy thành phố quê hương.
Từ thành phố C đến Thượng Hải chỉ mất bốn mươi phút.
Lúc qua cổng, điện thoại đổ chuông. Nhìn dãy số trên màn hình, cô cảm thấy yên lòng, có lẽ khi đã thực sự trở về nhà, những căng thẳng tự dưng tiêu tan phần nào, cô nói giọng bình tĩnh: “Mẹ, con vừa xuống sân bay, con sẽ đến thẳng bệnh viện…”. Lúc đó một hành khách đi sau, tay kéo thẳng một cái va li lớn, sơ xuất chạm vào cô.
“Ồ xin lỗi.” Người đàn ông trung niên hấp tấp xin lỗi.
Chân gần như đứng không vững, cô né sang bên, loạng choạng, cả người tựa và dãy cửa kính sáng choang dọc hành lang.
“Xin lỗi, cô không sao chứ?’ Chưa kịp nghe trả lời, người đó lại tiếp. “…Vừa rồi tôi vội quá…”
Nhưng cô đã không nghe thấy gì nữa, tay nắm chặt cửa kính, đất dưới chân mềm nhũn, tay run run, điện thoại không áp sát tai nhưng giọng nói nghẹn ngào của mẹ, cô nghe rất rõ.
Mẹ đang khóc. Tiếng khóc tuyệt vọng không thể kìm nén cô đã từng nghe trong đám tang ông bà nội, chợt thấy lạnhh sống lưng. “…Lương Thần, cha con vừa ra đi…”
Mười phút trước, cái vật đồ sộ màu trắng bạc đang từ từ dừng lại trên đường băng. Lúc đó cô còn đang tắt máy, không nhận được gì hết.
Không ngờ, chỉ mười phút ngắn ngủi, đã là thiên nhân vĩnh cách.
Phút chốc tiếng khóc bên tai trở nên xa vời.
Cô đờ đẫn nhìn cảnh vật đảo ngược trong những tấm kính một màu xám đậm.