>Chúng nhìn thấy chị Lệ Lệ đi tới, mừng muốn phát cuồng, ai ngờ vừa nhìn thấy chúng, câu hỏi đầu tiên của chị Lệ Lệ là: “Tư Nhiên đâu?”.
Trong trận giao đấu này Lý Tuấn Ninh đã mời tổ trọng tài chuyên nghiệp. Trong lúc ăn sáng cậu ta đã nói với Aaron: “Tớ sẽ không chiến thắng cậu bằng những thủ đoạn phi thể thao, nhất định tớ phải làm cho cậu thua tâm phục khẩu phục”.
Lúc này đây cậu ta bước đến, trên môi nở nụ cười khiến người ta phát mửa.
“Ấy, con át chủ bài của các cậu đâu?”
Aaron phần nào hiểu ra vấn đề, cậu tức đến nỗi nghiến răng ken két: “Lý Tuấn Ninh, nếu cậu dám làm gì với Tư Nhiên...”.
“Cậu giận dữ gì vậy, tớ chỉ bảo mẹ tớ đi tìm anh ấy để cắt tóc thôi, anh ấy là thợ cắt tóc, cắt tóc...” Nói được một nửa thì Lý Tuấn Ninh dừng lại, cậu ta nhìn ra phía sau lưng Aaron, nét mặt tỏ rõ vẻ không tin: “Mẹ, sao mẹ lại đến?”.
Aaron ngoái đầu lại nhìn, Tư Nhiên đang đứng bên cạnh cô Trương. Aaron chào cô Trương: “Cháu chào cô”.
Lý Tuấn Ninh trợn mắt nhìn Tư Nhiên, sự việc đã đến nước này, nói gì nữa cũng chẳng ăn thua, cậu đành phải quay về bàn bạc làm cách nào để đối phó với Tư Nhiên mà thôi.
Aaron lén kéo Tư Nhiên sang một bên: “Sao anh lại đưa được cô ấy đến đây?”.
Tư Nhiên chớp chớp mắt: “Thì anh nói thật ra thôi”.
Sức mạnh của lời nói thật có những lúc thực sự có thể đem lại rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng.
Lớp Aaron khoác chiến bào Đức, còn lớp Lý Tuấn Ninh thì mặc bộ quần áo của đội Braxin. Điều này khiến Ngải Mễ và Đường Mộc lại nhớ đến trận chung kết World Cup, đội Braxin đối đầu với đội Đức.
Giữa lúc căng thẳng, Ngải Mễ vẫn không quên cười nhạo Đường Mộc: “Có còn nhớ những gì cậu nói với tớ trong trận chung kết World Cup không?”.
Đưòng Mộc vội bịt chặt tai mình lại: “Cậu đừng nói nữa, tớ không muốn nghe, tớ không muốn nghe”.
Ngải Mễ bèn ghé sát vào tai cậu nói: “Trận chung kết năm nay diễn ra tại Yokohama, trận khai mạc của World Cup bốn năm sau sẽ được tổ chức ở thành phố Munich, tám năm sau hay bao nhiêu năm sau, tớ sẽ đều ở bên cậu”.
Nếu phải liệt kê ra những điều mà Đường Mộc nói dối Ngải Mễ, thì điều này còn nghiêm trọng hơn việc Đường Mộc nói với cô rằng “tớ thích cậu” nhiều lần. Tớ thích cậu, không bị giới hạn về thời gian, có thể trong khoảnh khắc tớ nói “tớ thích cậu” đúng là tớ thích cậu thật. Nhưng một người nói với một người khác rằng, bất luận bao nhiêu năm sau, tớ đều ở bên cậu. Câu nói này, có lẽ những đôi tình nhân đang yêu nhau đều đã từng nói, nhung có bao nhiêu người, thực sự được đi cùng nhau đến những năm tháng cuối cùng của cuộc đời? Tuổi trẻ ngông cuồng, chúng ta tưởng rằng mình có thể khều được cả mặt trăng xuống cho người mình yêu, nhưng cuối cùng, cái mà chúng ta để lại cho đối phương chỉ là một tờ giấy với bao lời nói dối mĩ miều.
Trọng tài thổi còi khai cuộc.
Aaron mặc bộ quần áo trắng đen vội đưa mắt tìm Ngải Mễ trong đám đông, ánh mắt chúng chạm nhau, từ trước đến nay mỗi lần Aaron xuất hiện trên sân, tựa như diễn viên lên sân khấu, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nhưng hôm nay, Aaron lại mong mình được nhìn thấy vẻ khích lệ trong mắt Ngải Mễ. Cậu sẽ mang theo ánh mắt của cô để lập nên kỳ tích.
Aaron chuyền bóng cho Tư Nhiên cũng đang mang trên người bộ trang phục màu trắng đen, trận đấu đã bắt đầu. Có lẽ đây chính là sức hấp dẫn của bóng đá chăng, khi chúng ta khoác chiến bào cùng màu, trong cơ thể chúng ta cùng chảy siết một niềm tin.
Aaron biết, Tư Nhiên biết, Đường Mộc biết,
Lý Tuấn Ninh cũng biết, có lẽ ngoài Ngải Mễ ra, ai cũng đều biết, trận đấu này chiến đấu vì Ngải Mễ.
Vừa vào cuộc, cả hai đội đều đá rất dè dặt, thăm dò nhau một hồi, mãi cho đến khi Lý Tuấn Ninh sút xa trúng xà ngang, bóng đập bịch một tiếng mới được coi là thổi vang tiếng kèn tấn công, rượu quá tam tuần, hai bên bắt đầu gườm nhau. Nhưng chỉ sau ba phút, Tư Nhiên lách qua cầu thủ chuyên nghiệp mà Lý Tuấn Ninh mời đến, giơ chân sút bóng, bóng chạm vào cột dọc bắn ra ngoài, khiến Lý Tuấn Ninh toát cả mồ hôi hột.
Cô Trương đứng trên sân hét lớn, dường như cô quên cả việc trên sân có con trai mình, cô hoàn toàn là fan của Tư Nhiên.
Hiệp một hai bên hòa 0:0.
Aaron và Tư Nhiên ra khỏi sân, Đường Mộc vội vàng đưa khăn và nước. Aaron đón lấy khăn lau mồ hôi, cũng không nói câu “cảm ơn” Đường Mộc, chỉ đặt tay lên vai Tư Nhiên, cậu lắc vai Tư Nhiên đưa chai nước Đường Mộc vừa đưa cho mình. Tư Nhiên đón lấy chai nước, gật đầu với Aaron.
Cả hai đều không mở miệng, nhưng đều nói hết trăm câu ngàn ý.
Lý Tuấn Ninh đưa mẹ cậu ta đên, cậu chỉ vào Ngải Mễ nói: “Mẹ, để con giới thiệu nhé, đây là Ngải Mễ, bạn gái của con”. Cô Trương cũng không để ý đến ánh mắt đối địch của Đường Mộc và Aaron ở phía bên này, chỉ nhìn chằm chằm vào Ngải Mễ, cười nói: “Ha ha, xin chào! Xin chào!”. Đêm qua Lý Tuấn Ninh bị Đường Mộc trêu tức một trận, hiện giờ coi như đã rửa được hận.
Hiệp hai, hai đội đổi sân, đến lượt đội Lý Tuấn Ninh phát bóng, đột nhiên Aaron nghe thấy một câu, không to lắm, nhưng lại lọt riêng vào tai cậu giữa những tiếng hò hét đinh tai nhức óc.
Đúng là như vậy, là giọng Ngải Mễ. Cô hét lớn: “Aaron cố lên!”. Bao nhiêu năm qua, Ngải Mễ xem cậu đá bóng rất nhiều, cậu cũng biết cô luôn đứng về phía mình, nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy cô hò hét như vậy. Mặc dù phía sau còn kèm thêm một câu: “Tư Nhiên cố lên!”.
Cuộc chiến đấu vì Ngải Mễ của Aaron hiện tại lại có thêm một ý nghĩa nữa, chỉ riêng câu “Aaron cố lên” có thể khiến cậu biến thành đấu sĩ dũng mãnh nhất! Hiệp hai Lý Tuấn Ninh sắp xếp để cầu thủ chuyên nghiệp phòng thủ Tư Nhiên, mặc dù kỹ thuật của Tư Nhiên rất khá, nhưng cơ thể lại bị thua thiệt lớn. Sự phát huy của anh vẫn bị kẹp chặt.
Hai bên thay nhau tấn công, dựa vào sức của riêng mình, Lý Tuấn Ninh dường như phát động các đợt tấn công như thủy triều về phía cầu môn của lớp Aaron. Mặc dù thủ thành của lớp Aaron rất có kinh nghiệm, nhưng cuối cùng vẫn thất thủ giữa mưa bom bão đạn.
Cú sút của Lý Tuấn Ninh bị thủ môn đẩy ra, sau đó cầu thủ tiền đạo của lớp Lý Tuấn Ninh liền lao tới sút thẳng bóng vào cầu môn, tiếng còi của trọng tài vang lên, quả vào được tính. Lý Tuấn Ninh lao lên ôm chặt cậu bạn vừa đá vào như phát điên, đánh cậu ta, nâng cằm cậu ta lên, lấy mũi dụi vào tóc cậu ta, miệng la hét, không ai hiểu cậu ta đang hét gì, nhưng không ai để tâm cả.
Đường Mộc cảm thấy quả bóng đó đã đập lên đầu mình, cậu chỉ nhìn Aaron đứng trên sân kéo áo lên lau mồ hôi trên mặt, có quỷ mới biết đó là mồ hôi hay nước mắt. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy Aaron lẻ loi như vậy, phần sáng trên khuôn mặt cậu nghiền thành bọt chầm chậm từ khóe mắt lăn xuống. Đưòng Mộc muốn dùng cơ thể mình để ngăn chặn cú sút như đạn pháo. Nhưng điều mà cậu có thể làm, chỉ là ngồi ngoài sân, trong tích tắc, mặt tái đi, trong tích tắc, cậu nhìn thấy Aaron rạng ngời cũng hóa thành tro bụi.
Ngải Mễ lật đồng hồ trên cổ tay ra xem, lúc này đây cô vẫn rất bình tĩnh. Cô vỗ vào má Đường Mộc: “Vẫn còn mười phút nữa, đội trưởng đội cổ vũ, bọn mình phải hò hét thôi”.
Lại bắt đầu giao bóng, rõ ràng Aaron vẫn chưa hết bàng hoàng sau quả thua này, bóng Tư Nhiên chuyền cho cậu bị Lý Tuấn Ninh cướp mất. Lý Tuấn Ninh chuyền thẳng, cầu thủ chuyên nghiệp lao lên, cậu lách qua thủ môn, cầu môn để trống! Bóng đã vào! Chỉ trong một phút, cục diện vôn đang giằng co nhau đã bị phá vỡ triệt để, Lý Tuấn Ninh dẫn trước Aaron với tỉ số 2:0. Trận đấu vẫn còn 9 phút đồng hồ.
9 phút đồng hồ, có thể làm được rất nhiều rất nhiều chuyện, ví dụ nói với người mình yêu một câu “anh yêu em”. Ba chữ “anh – yêu – em”, mỗi giây một chữ, nói xong chỉ mất 3 giây, 9 phút đồng hồ có thể nói 180 câu “anh yêu em”. Hoặc là ôm người mình yêu một cải, một cái ôm bắt đầu, một bàn tay ôm qua vai bạn, đặt bạn trước ngực, một tay còn lại khoác vào, cũng chỉ mất 3 giây đồng hồ. Một cái ôm kéo dài 9 phút đồng hồ, đối với hai người yêu nhau, không là cái gì. 9 phút đồng hồ, có thể để hai người hôn nhau, hôn như ngày tận thế của thế giới sắp đến.
Chỉ có điều hiện tại, tất cả những cái yêu và được yêu, đều bị ngăn cản ở trên sân và dưới sân.
Đối với Aaron và Tư Nhiên, hiện tại điều họ cần nhất là thời gian, nhưng đối với họ thời gian lại là một sự giày vò. Aaron và Tư Nhiên đều đã bỏ giày sút của mình ra, những cơ hội lẻ tẻ khó khăn lắm mới có được cũng bị họ để lỡ bằng những cú sút vội vàng.
Phút cuối cùng, trong lúc phòng thủ, Aaron đã mất hết lý trí kéo Lý Tuấn Ninh ngã, bị phạt thẻ đỏ và đuổi ra sân, Lý Tuấn Ninh nhẹ nhàng đá phạt đền. Phần thắng đã nắm chắc trong tay, thậm chí cậu ta còn đưa tay lên xoa đầu Aaron để tỏ lòng an ủi. Aaron cũng không có phản ứng gì quá khích, cậu biết, cậu đã thua, trong cuộc đối đầu về bóng đá với Lý Tuấn Ninh, cậu lại một lần nữa bại trận.
3:0, đây là một tỉ số áp đảo. Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, Aaron ngồi phịch xuống đất, Tư Nhiên bước đến nói: “Rất xin lỗi”, cậu cũng không có phản ứng gì.
Lúc tỉ số trận đấu là 2:0, cô Trương đã lặng lẽ rời sân. Cô đến xem chẳng qua là vì nể mặt Tư Nhiên, hiện giờ thấy cậu thất bạt rút lui vẫn là thượng sách.
Lý Tuấn Ninh lại chạy đến, mang theo một nụ cười không kìm chế nổi, ghé sát vào tai cậu nói:
“Đừng quên lời giao hẹn của bọn mình nhé”. Chưa bao giờ trong mắt Aaron gương mặt của Lý Tuấn Ninh lại khó chịu như bây giờ, mặc dù Lý Tuấn Ninh không đẹp trai như cậu, nhưng các nét cũng rõ ràng, nhưng lúc này đây trong mắt Aaron, Lý Tuấn Ninh chẳng khác gì một con quỷ.
Cậu cũng không biết mình đã tung ra cú đấm từ lúc nào, thậm chí lúc Lý Tuấn Ninh ôm đầu lăn lộn dưới đất, cậu cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Mãi cho đến khi Tư Nhiên chạy đến kéo cậu lại, cậu mới liên hệ cú đâm của mình với việc Lý Tuấn Ninh đang nằm trên đất miệng kêu oai oái.
Lúc này bạn của Lý Tuấn Ninh cũng đã chạy đến, nhưng Lý Tuấn Ninh gọi giật ngay cậu bạn lại: “Không được động đến cậu ấy!”. Khó khăn lắm cậu ta mới bò được dậy, mắt cũng đã sưng lên, cậu ta túm chặt lấy cậu bạn cùng đội với mình. Cậu bạn bực lắm quặc lại: “Lý Tuấn Ninh, cậu bị đánh thành ra ngớ ngẩn rồi à!”.