a trưởng thành, giống như thuở nhỏ ngồi cạnh bếp than để đun nước, nhìn nước sôi, đám hơi nước đó bay vào không khí, cảm nhận được nhiệt độ sôi sùng sục đó.
Bên cạnh Ngải Mễ bắt đầu có rất nhiều vệ tinh vây quanh, nhưng không có Aaron. Trong đám người đông đúc, Ngải Mễ cảm thấy không khí vô cùng loãng, hóa ra là thiếu một người. Không phải là thiếu bờ vai có thể nương tựa, lồng ngực có thể tránh gió, mà là thiếu một hơi thở nồng ấm. Cô cảm thấy mình là một dải màu trắng xám trong biển người sặc sỡ với mọi sắc màu.
Cây bút vẽ đó của cô không ở bên cạnh, vì thế bức tranh đã đổ màu cũng dần dần nhạt màu, trả lại vẻ nhợt nhạt ban đầu của sinh mệnh. Hóa ra không có Aaron, cô đã mất đi ý nghĩa.
Người muốn ở bên cạnh lại không ở bên, người không muốn đến thì lại đến.
Lý Tuấn Ninh chính là người mà Ngải Mễ không muốn nhìn thấy nhất trong trường. Lý Tuấn Ninh cũng không thể ngờ rằng, cô gái đanh đá hôn mình năm xưa giờ đã lột xác trở thành cô gái xinh xắn như thế này. Cậu thường nhìn thấy cô, nụ cười rạng rỡ trên môi. Nhưng Lý Tuấn Ninh vẫn thấy sợ trước “uy lực” của Ngải Mễ, không dám tùy tiện ra tay. Mặc dù hiện giờ cậu đã không còn là thằng bé lang thang chơi bời trong con ngõ nhỏ, mà là hội trưởng hội học sinh trong trường, đội trưởng đội bóng đá, hơn nữa dáng dấp cũng nghiêm chỉnh. Cậu hơn người, là do ba cậu phất to, nhưng cậu cũng không tồi, không bất tài như Lưu Thiện – con trưởng của Lưu Bị, mà chứng minh cho câu nói hổ phụ sinh hổ tử. Tóm lại, Lý Tuấn Ninh được coi là một nhân vật có tiếng trong trường.
Cô đi xem họ đá bóng, mọi người đều đang đoán cô gái xinh đẹp này đến đây vì ai, không ai biết cô xuất hiện ở đây, là để xem một người không có mặt trên sân cỏ này. Mọi người mặc dù là dò đoán, nhưng cũng đều cảm thấy, nếu trong số những chàng trai này, có một người xứng đáng để một cô gái say mê, thì người đó chắc chắn phải là Lý Tuấn Ninh.
Và thế là họ cố tình đá bóng đến dưới chân Ngải Mễ, lần đầu tiên Lý Tuấn Ninh bị mọi người sai đi nhặt bóng, nhưng lại tỏ ra rất vui vẻ. Ngải Mễ nhìn thấy Lý Tuấn Ninh lại gần, liền đá bóng ra, khoảng cách này, cô vẫn tự tin vào bàn chân mình. Lý Tuấn Ninh đón rất chắc chắn quả bóng Ngải Mễ chuyền, cậu muốn gọi cô là Mễ Mễ, nhưng không gọi thành lời, chỉ cười với cô, “cảm ơn cậu”. Ngải Mễ không trả lời.
Sau nhiều lần, đương nhiên là Ngải Mễ cũng nhận ra trò đùa của đám con trai, bóng lăn đến, cô coi như không nhìn thấy.
Đột nhiên cảm thấy vô vị, hóa ra không phải tất cả các chàng trai đá bóng đều đẹp trai như Aaron. Cô quay người bỏ về, đúng lúc họ tan cuộc, Lý Tuấn Ninh chạy đến, áo đã cởi ra, vắt trên vai, mồ hôi ướt sũng, cậu đuổi theo Ngải Mễ, dịu dàng nói: “xin lỗi cậu”.
Thực sự Ngải Mễ rất kính nể Lý Tuấn Ninh vì cậu không hề nhắc đến chuyện cũ, cô cũng ngại không muốn đối xử với cậu bằng thái độ lạnh lùng như với người khác, “chuyện đó hả, không có gì đâu”.
Lý Tuấn Ninh vẫn tỏ ra ái ngại, “hay là tớ mời cậu ăn kem nhé”.
“Ăn kem? Thôi không cần đâu”.
“Tại sao?”
“Hiện giờ như thế này, mọi người đều gọi tớ là người đẹp băng giá rồi, tớ mà ăn kem nữa thì không hay lắm”.
“Ha ha, thú vị thật”. Câu nói đùa của Ngải Mễ khiến Lý Tuấn Ninh rất vui, không phải cậu không biết tác phong nhất quán của cô gái thông minh này, chỉ có điều hiện giờ cô đã biết dùng những từ ngữ nhẹ nhàng để từ chối người khác rồi.
“Thế, thế thì bọn mình ăn gì nhỉ?”
“Không cần đâu, tớ ăn rồi, bye bye”.
Chỉ còn lại Lý Tuấn Ninh đứng một mình hậm hực.
Đương nhiên là Ngải Mễ biết thân phận của Lý Tuấn Ninh hiện nay, đây không phải là con đường tắt để một chú vịt xấu xí biến thành chim phượng hoàng vàng hay sao?
Chỉ có điều Ngải Mễ không cam tâm, đó là cẩm nang cuối cùng của con gái, đối với Ngải Mễ, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, vẫn không muốn mở ra.
Lý Tuấn Ninh cũng thể hiện ra sự nhẫn nại rất lớn.
Sớm muộn gì cô ấy cũng là của mình. Về điểm này, Lý Tuấn Ninh đã xác định. Cô ấy đã từng hôn mình.
Cứ cách vài ba ngày, Lý Tuấn Ninh lại tặng quà cho Ngải Mễ, Ngải Mễ nói: “tớ không lấy đồ của cậu đâu”. Lý Tuấn Ninh nói: “Đây không phải là trao đổi, không có nghĩa rằng cậu nhận quà của tớ thì phải thế nọ thế kia. Em tớ thường xuyên mua đồ linh tinh, mua rồi lại không dùng, cậu cứ cầm đi, không cũng lãng phí, coi như là cậu giúp tớ”. Lý Tuấn Ninh đã nói như vậy rồi, Ngải Mễ đành phải nhận. Thực ra cả hai đều biết, Lý Tuấn Ninh không có cô em gái nào.
Lý Tuấn Ninh cũng viết thư tình cho cô, mỗi ngày một lá thư, vì Ngải Mễ đã cầm quà của cậu, dù sao cũng là há miệng mắc quai, cũng ngại vứt thư tình vào thùng rác trước mặt cậu.
Mặc dù Lý Tuấn Ninh bám riết lấy cô, nhưng mặt khác, cũng là giúp cô được yên tĩnh. Ít nhất đám con trai bậu xậu, không còn đến quấy rầy cô nữa.
Lý Tuấn Ninh nói rằng, kẻ nào dám theo đuổi Ngải Mễ, tớ sẽ cho kẻ đó nếm mùi của tớ!
Ngải Mễ thường chạy đến trường Aaron, ngồi xuống bên cạnh Aaron. Ngải Mễ tưởng rằng trời xanh, sân bóng, bóng đá, những cảnh tượng quen thuộc này sẽ khiến chúng được ôn lại cảm giác đơn giản nhưng ấm áp ngày xưa, nhưng Ngải Mễ đã ngửi thấy mùi hormone sặc sụa trên người cậu, điều này khiến cô cảm giác được rằng vết rạn nứt giữa chúng ngày một lớn dần. Mỗi ngày một lớn, cuối cùng sẽ biến thành biển rộng mênh mông chăng? Cuối cùng một ngày nào đó, chúng sẽ đứng ở hai bờ nhìn nhau. Nhưng cô không biết, ai sẽ ở bờ bên này, ai sẽ sang phía xa kia.
Lý Tuấn Ninh đã từng hỏi: “Tại sao cậu lại lạnh lùng như vậy?”
Ngải Mễ không trả lời.
Từ nhỏ đều là người khác đối xử lạnh nhạt với mình, vì thế đã quen dùng sự im lặng để trả lời. Cô không quen với sự vồn vã, nhiệt tình ngay lập tức, tình cảm giữa con người với con người phải hâm nóng từ từ, giống như hầm canh bằng lửa nhỏ, càng lâu càng thơm.
Cô cũng không thích người khác gọi mình là người đẹp băng giá, cô không hề băng giá, ngọn lửa trong lòng cô, cháy rừng rực, không ai có thể biết. Nhưng những điều này đều không cần phải giải thích với người khác. Tâm sự của cô, không nói cho ai biết, ngoài Aaron.
Tuy nhiên người mà mình muốn tâm sự, đã không còn muốn nghe nữa. Thật nực cười. Cô cũng không hiểu, tại sao hai đứa lại ra nông nỗi này.
Lần cuối cùng Ngải Mễ đến trường Aaron tìm cậu, đúng lúc bọn họ có trận thi đấu bóng đá, cũng như ngày xưa, Ngải Mễ ngồi bên cạnh cầu môn. Vừa nhìn là cô đã nhận ra ba lô của Aaron, rất sạch sẽ, không giống với người khác, mặc dù chỉ mua ở sạp hàng rẻ tiền, nhưng vì cậu đã sử dụng, nên cũng có khí chất khác. Ngải Mễ đặt chai nước khoáng mà cậu thích uống ở bên cạnh.