Hai mươi bảy tháng chạp, bước chân của một năm mới đang ngày càng đến gần. Cơn cảm cúm của Tô Thu đã được trị liệu kịp thời, hai ngày nay đã khá hơn nhiều. Mới sáng sớm con bé đã đòi đi ra vườn thú chơi, Cố Nguyên liền đưa con đi đổ xăng. Tô Dao và mẹ thu dọn đồ đạc, quyết định ra siêu thị ở gần nhà mua chút đồ ăn mang theo cho con gái.
Lúc này người đi siêu thị chật ních, trước các quầy thu ngân là những hàng người dài dằng dặc. Tô Dao và mẹ mua không nhiều đồ, đi một vòng rồi quay trở lại quầy thu ngân.
Trong khi xếp hàng, Tô Dao và mẹ nói chuyện câu được câu chăng. Tô Dao cúi đầu xem lại những thứ đã chọn, lật lại đồ đạc xếp trong giỏ, phát hiện chưa mua sữa tươi mà Tô Thư thích uống, liền để mẹ lại xếp hàng, còn mình thì rẽ ra một góc đi tìm khoang bày sữa tươi.
K tìm tới quầy sữa thì bất ngờ gặp Hứa Đông Dương ở đó.
Tô Dao không chần chừ gì thêm, quay người bước đi, nhưng đúng lúc đó Hứa Đông Dương ngẩng đầu lên và nhìn thấy cô. Anh đuổi theo tóm được cô: “Dao Dao!”
Tô Dao giãy giụa ra khỏi tay Hứa Đông Dương, quay người, cố lấy hết sức bình tĩnh nhìn anh: “Anh cũng tới mua đồ à?”
Ánh mắt của anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, Hứa Đông Dương buông Tô Dao ra, nhìn cô: “Ừ, năm nay đón tết nhưng phải làm thêm giờ, chỉ có một mình anh, vì vậy tới mua ít đồ.”
Anh ngập ngừng rồi hỏi: “Em về Nam Thành rồi à? Không đón tết ở Bình Thành sao?”
Tô Dao khẽ nhăn mày: “Vâng”
Hứa Đông Dương nhìn người phụ nữ trước mặt: “Xảy ra xung đột gì với anh ta? Hay là xung đột gì với gia đình sao?”
“Phó tổng Hứa” – Tô Dao ngẩng đầu nhìn Hứa Đông Dương – “Những việc này đều là việc riêng của tôi, anh quan tâm có vẻ hơi quá rồi.”
Nói xong Tô Dao quay người bỏ đi. Hứa Đông Dương dường như chẳng kịp nghĩ ngợi gì vội bước lên trước một bước ngăn cô lại: “Dao Dao, anh…”
“Tô Dao
Bất chợt vọng lại tiếng gọi đã cố gằng kìm lại từ bên cạnh, khiến Tô Dao và Hứa Đông Dương đều chết sững, Tô Dao quay người nhìn sang, mặt trắng bệch. Bên cạnh là mẹ Tô Dao, không biết bà đã quay lại từ khi nào, nhìn cô một cách nghiêm khắc.
“Buông con gái tôi ra.” Mẹ Tô Dao bước lên trước, cất giọng.
Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao rồi lại nhìn mẹ Tô Dao, từ từ buông tay Tô Dao ra: “… Bác ạ.”
“… Tôi nào dám.”
Mẹ Tô Dao kéo cô đứng phía sau mình, nhìn Hứa Đông Dương từ trên xuống dưới: “Tôi đã gặp qua cậu, cậu là cấp trên của Tô Dao?”
Hứa Đông Dương không ngờ bị mẹ Tô Dao bắt gặp cảnh này nên có phần ngượng ngùng: “Xin lỗi bác, cháu…”
“Ngày hai mươi nhăm tháng chạp hôm trước cậu tới Bình Thành tìm Dao Dao nhà tôi có phải không?”. Mẹ Tô Dao cắt ngang lời của Hứa Đông Dương. Mặ
t Tô Dao trắng bệch, không kịp ngăn lại thì Hứa Đông Dương đã gật đầu thừa nhận: “Vâng.”
Mẹ Tô Dao quay người lại, giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Tô Dao. Cái tát này mạnh đến mức những người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng đó bất ngờ.
Tô Dao chỉ cảm thấy mặt mình nóng như lửa, nhưng cô không dám trốn, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn m
“Chúng ta đi.”
Mẹ Tô Dao cố gắng kìm nèn cơn giận dữ ở trong lòng, lôi Tô Dao quay người bỏ đi.
Hứa Đông Dương sững sờ trước cái tát của mẹ Tô Dao, lúc này dường như đã hiểu ra điều gì, vội vã đuổi theo.
“Thưa bác.”
Vừa ra tới cạnh đường lớn, Hứa Đông Dương đã đuổi kịp hai mẹ con Tô Dao: “Nếu bác tức giận vì hôm hai mươi lăm cháu đi tìm Tô Dao thì sai là tại cháu…”
“Cậu…”
Mẹ Tô Dao dừng bước, quay người chỉ thẳng vào mặt Hứa Đông Dương, ngón tay bà run run: “Cậu…”
“Mẹ!” – Tô Dao kéo bà lại, vừa giận vừa vội vã, ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Đông Dương mắng khẽ anh – “Anh đừng có đi theo nữa được không?”
“Để nó nói! Giờ mẹ muốn nghe, mê hoặc vợ người khác thì hắn còn có thể nói được gì?”
Mẹ Tô Dao tức giận, đẩy mạnh tay Tô Dao ra, nhìn Hứa Đông Dương.
Hứa Đông Dương lúc này đã bình tĩnh lại, anh nhìn Tô Dao một cách lạnh lùng rồi nhìn chăm chú vào mẹ Tô Dao nói: “Vợ người khác?”
Hứa Đông Dương cười cười, nhìn Tô Dao lạnh lùng: “Bác à, Hứa Đông Dương cháu coi như không ra gì cũng không thể nào đi quyến rũ vợ người khác. Trong hộ khẩu của phòng nhân sự công ty chúng cháu, ở cột ghi tình trạng hôn nhân của Tô Dao có ghi rõ ràng là đã ly hôn. Cháu không cho rằng cháu theo đuổi một người phụ nữ độc thân thì có gì là sai. Bác cần gì mà phải tỏ ra giận dữ nhường ấy?”
“Cậu nói gì?”
Đầu mẹ Tô Dao trở nên lùng bùng, chỉ cảm thấy các mạch máu trong cơ thể đều trào lên đầu. Tô Dao bước lên trước ôm lấy mẹ mình thì bị bà tóm chặt, giọng bà đanh lại: “Dao Dao! Những lời cậu ta nói có ý gì? Ly hôn gì? Độc thân gì?”
“Việc em và Cố Nguyên ly hôn gia đình không biết sao?”
Giọng của Hứa Đông Dương vang lên lạnh băng từ đằng sau lưng cô: “Vì vậy mà người nhà em mới cho rằng em là người vụng trộm.”
“Mẹ, mẹ!”
Tô Dao đã không nghe thấy Hứa Đông Dương nói gì nữa. Trong ánh mắt khiếp sợ của cô, gương mặt mẹ càng lúc càng trắng bệch. Mẹ cô ôm lấy ngực mình, chỉ Tô Dao: “Mày, được, được…” nói liền hai chữ “được” thì bà không thể nói tiếp nữa, bà ngất ngay tại chỗ.
“Mẹ!”
Tô Dao kêu lên một tiếng thảm thiết, hoang mang ôm lấy cơ thể mẹ đang trượt xuống từ tay mình, nhìn Hứa Đông Dương một cách tức giận: “Gọi điện thoại cấp cứu, mẹ tôi bị bệnh tim.”
Hứa Đông Dương không ngờ lại xảy ra cơ sự này, nhìn ánh mắt căm thù của Tô Dao, anh như bị chôn chân tại chỗ.
Hứa Đông Dương ngồi trên dãy ghế dài tại bệnh viện, cúi đầu nhìn tay mình, không nhúc nhích.
Tô Dao đứng tại cửa phòng phẫu thuật cách chỗ anh không xa, dựa vào tường, vòng tay ôm lấy mình, không nói một lời.
Khoảng cách giữa cô và anh thật gần, chỉ cần giơ tay tới là có thể chạm đến cô nhưng lần này thì anh không thể làm theo suy nghĩ trước đây được nữa.
Hứa Đông Dương có một linh cảm không may, anh sẽ mãi mãi không thể níu kéo được người phụ nữ đang đứng trước mặt mà anh đã từng đánh mất nữa.
Linh cảm đó khiến toàn thân anh lạnh toát, trái tim trống rỗng, cũng giống như khi Tô Dao rời bỏ anh mấy năm trước.
Từ phía hành lang vọng lại tiếng bước chân vội vã, Hứa Đông Dương ngẩng đầu nhìn lên, Cố Nguyên nhìn anh rồi chạy lại phía Tô Dao.
“Dao Dao?”
Cố Nguyên đưa tay ra kéo Tô Dao, cô ngước lên hoang mang nhìn rõ người đàn ông trước mặt rồi gục đầu dựa vào anh, nói một cách vô thức: “Mẹ em, mẹ em
“Không sao, không sao.”
Cố Nguyên thở dài rồi ôm chặt lấy cô như dỗ dành một đứa trẻ, anh khẽ vuốt tóc cô: “Mẹ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đừng nghĩ nhiều quá.”
Tô Dao hoang mang đứng yên trong vòng tay anh hồi lâu. Hơi ấm từ cơ thể và vòng tay của anh khiến cô dần dần trấn tĩnh lại, Tô Dao hơi lùi lại, nhìn quanh Cố Nguyên: “Tô Thư đâu?”
“Anh đã nhờ trợ lý của anh ở bên phòng triển lãm ảnh trông giúp rồi, anh sợ bên này có việc gì, con đi theo sẽ không tiện. Bác sĩ nói thế nào?”
Mắt Tô Dao rưng rưng, lắc đầu: “Bác sĩ chẳng nói gì cả, đưa luôn vào phòng cấp cứu.”
Cố Nguyên quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi bất động trên ghế rồi cố gắng kiềm chế mình, quay sang nhìn Tô Dao: “Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”
“Mẹ biết chuyện chúng ta ly hôn, vì vậy mà mẹ ngất.”
Cố Nguyên trong lòng vô cùng lo lắng. Trên đường tới đây, khi anh nghe Tô Dao qua điện thoại câu được câu chăng kể lại, anh đã đoán được bày tám phần, chỉ không ngờ tới bệnh viện lại gặp Hứa Đông Dương.
“Em nói à?”
Cố Nguyên trầm giọng hỏi, Tô Dao lắc đầu. Cố Nguyên quay người chỉ sang phí Hứa Đông Dương: “Là anh ta nói?
Tô Dao im lặng.
Cố Nguyên buông Tô Dao ra, hít một hơi thở dâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng rốt cục anh vẫn không thể kìm nén được cơn thịnh nộ đang trào dâng trong lòng, đột nhiên anh quay người sải bước đi tới, tóm lấy cổ áo của Hứa Đông Dương, lạnh lùng nói: “Bây giờ anh hài lòng rồi, anh vui rồi đúng không? Anh còn muốn phá gia đình tôi đến mức nào nữa?”
Cùng với câu nói này, Cố Nguyên đấm mạnh vào mặt Hứa Đông Dương, anh phải lùi sau mấy bước. Anh cũng không có ý chống cự hoặc ngăn cản, cứ lùi sau mãi cho tới sát tường mới dừng lại. Anh đưa tay lau, khóe miệng, mũi đều chảy máu. Cú đấm như trời giáng này của Cố Nguyên không chút thương tình.
Hứa Đông Dương ngẩng đầu. Tô Dao đứng một bên, vẫn nhìn về phía phòng phẫu thuật, dường như cô không nhìn thấy tất cả những gì vừa xảy ra giữa Cố Nguyên và anh.
Không, kể từ khi bước vào bệnh viện, trong mắt cô dường như không còn chỗ dành cho anh nữa.
Tất cả những gì mà bản thân muốn, từ trước tới nay anh chưa bao giờ phải phí sức để tranh cướp. Đây là lần đầu tiên, anh cảm thấy mình hình như đã sai rồi. Tất cả những gì anh làm khi đối diện với Tô Dao hình như đều sai mất rồi.
Hứa Đông Dương cố nhịn cơn đau, từ từ đứng dậy nhìn thẳng vào Cố Nguyên đang đứng trước mặt, không nói một lời.
Cố Nguyên hít một hơi thở sâu, cố gắng kiềm chế để không đánh tiếp Hứa Đông Dương: “Anh thực sự có hiểu không, dù cho tôi và Dao Dao có tạm thời ch dứt cuộc hôn nhân vì một nguyên nhân nào đó, nhưng đối với tôi và cô ấy, đối với gia đình, chúng tôi vẫn là một chỉnh thể, còn anh chỉ là một người dưng. Hành động này của anh chẳng khác hành động cướp đoạt vợ người khác là mấy. Dao Dao đã từ chối anh dứt khoát như vậy nhưng anh, anh hoàn toàn không nghĩ tới hoàn cảnh của người khác.”
“Hứa Đông Dương, anh đã muộn sáu năm rồi. Tô Dao không thể quay trở về bên anh nữa. Dù sáu năm trước hai người đã từng có tình cảm như thế nào, đối với cô ấy bây giờ, anh chẳng qua chỉ là một người bạn trai mà cô ấy đã chia tay lâu lắm rồi, còn tôi mới là chồng và là người cùng vượt qua sóng gió với cô ấy trong suốt sáu năm qua.”
“Thế nên yêu cầu anh khi xử lý vấn đề tình cảm cá nhân của mình đừng bao giờ tỏ ra ấu trĩ và quá khích như vậy. Người phụ nữ này là vợ của tôi, là mẹ của con tôi, không có bất kỳ mối quan hệ nào với anh bây giờ nữa.”
Giọng Cố Nguyên vô cùng bình tĩnh, từng lời anh nói giống như những nhát dao đâm vào trái tim Hứa Đông Dương. Hứa Đông Dương không ngờ bản thân mình sẽ có một ngày bị những lời nói của tình địch làm cho không còn sức lực để phản kháng.
Ba người im lặng, cửa phòng khám bỗng bật mở, bác sĩ bước ra ngoài. Tô Dao hoảng sợ, vội vã chạy lên trước: “Bác sĩ, mẹ tôi thế nào?”
“Không sao, không cần lo lắng quá.” – Bác sĩ vừa nói vừa cởi khẩu trang – “Cô là con gái của bệnh nhân? Bây giờ chúng tôi sẽ cho chuyển bệnh nhân tới phòng bệnh để theo dõi một thời gian, bà ấy vẫn trong tình trạng hôn mê nên gia đình phải sắp xếp người ở bên túc trực. Bệnh nhân đã có tiền sử bệnh tim, sau này nên tránh để bà ấy quá kích động, như vậy không tốt cho bệnh tình của bệnh nhân.”
“C
Tô Dao nhìn mẹ nằm trên giường bệnh được đẩy ra ngoài, cô vội chạy theo. Cố Nguyên lạnh lùng nhìn Hứa Đông Dương rồi đi tới bên cạnh Tô Dao, ôm chặt cô: “Không sao, anh đang ở cạnh em.”
Hứa Đông Dương vẫn đứng yên nhìn Tô Dao và Cố Nguyên đi theo giường bệnh đang xa dần. Vừa rồi cuộc ẩu đả giữa anh và Cố Nguyên đã gây sự chú ý của không ít người, nhưng giờ đứng ở đây anh chẳng có cảm giác gì đối