Từ giờ về sau cô có còn tin anh như trước nữa hay không?
Anh lắc đầu, xóa tan suy nghĩ này, anh siết chặt tay, bế bổng Tô Dao lên rồi sải bước vào phòng của mình.
Mái tóc dài của cô xõa tung trên giường, rời khỏi vòng tay của anh, cô vô thức tìm kiếm hơi ấm.
Những ngón tay dài xanh xao nắm chặt chiếc chăn dưới người, cô muốn chui vào trong đó nhưng bị anh giữ lại. Cô lại tìm hướng khác, muốn kéo chắn đắp từ hướng khác nhưng vẫn bị anh ngăn lại. Cuối cùng cô không nhịn được, mở to mắt nhìn anh tức giận, nói những lời giận dỗi trẻ con: “Anh đáng ghét!”
“Dao Dao.”
Cố Nguyên đưa tay khẽ xoa má cô. Nhìn cô như vậy anh muốn cười cũng không cười được.
Làn da của cô dường như tan chảy dưới bàn tay anh, sự mềm mại mượt mà. Ánh mắt anh càng lúc càng sâu, tay anh từ từ ve vuốt từ cổ cô xuống nút áo. Rồi sự do dự dường như biến mất, anh cuối cùng đã hạ quyết tâm, anh lên giường, tay siết mạnh, ôm cô lên, cởi áo ngủ của cô.
Làn da chạm sát nhau, bởi vì cồn rượu nên người cô nóng hừng hực. Cố Nguyên cúi đầu hôn lên cổ cô rồi mơn trớn xuống dưới.
Thân thể cô khẽ run lên trong tay anh. Sự ham muốn được kìm nén bao lâu giờ đã trỗi dậy, rồi giữa lúc lý trí và tình cảm không phân định rõ, anh đã thành công và thỏa mãn sự ham muốn.
Đầu đau như búa bổ.
Cùng với những cơn đau đầu là sự rã rời trên
Tô Dao mở mắt, ánh nắng đã tràn vào phòng. Quay đầu nhìn sang, Cố Nguyên nằm bên cạnh đã tỉnh lại, đang nhìn cô trầm lặng: “Em tỉnh rồi à?”
Bỗng chốc đầu Tô Dao trống rỗng, rồi sau đó cảnh tượng đêm qua lần lượt hiện về trong cô.
Tô Dao im lặng.
Không ngờ loại rượu này lại mạnh như vậy, khiến hai người đều uống nhiều, xảy ra tình cảnh này.
“Dao Dao?”
Cố Nguyên đưa tay ra ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cô: “Đêm qua anh đã không kiềm chế được mình, nhưng anh sẽ không nói xin lỗi.”
Anh hà tất phải xin lỗi cô, sự việc xảy ra như vậy, bản thân mình uống say cũng là một nguyên nhân lớn.
Đây không phải là lần đầu tiên của cô, cô cũng không phải là một cô bé mới hai mươi tuổi, nam nữ yêu thương nhau là chuyện bình thường. Điều này đã trở thành sự thực, lẽ nào cô còn trách móc anh?
Tô Dao cười cười, không có ý trách cứ hay oán giận anh: “Em uống rượu hình như vẫn chưa tỉnh.”
Cố Nguyên dần dần yên tâm trở lại. Mới sáng sớm anh đã tỉnh dậy, cứ băn khoăn rằng khi phát hiện ra sự việc đêm qua phản ứng mạnh, không ngờ cô lại thản nhiên đến vậy.
“Chưa tỉnh thì em ngủ thêm chút nữa đi.”
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô rồi ôm cô vào lòng. Cảm giác sở hữu thực sự khiến cho những buồn phiền lo lắng trong trái tim anh dần biến mất. Cô dụi đầu vào ngực anh nên không nhận ra những biểu cảm của anh.
Cố Nguyên hôn vào tóc Tô Dao. Xin lỗi, Dao Dao, cả đời này anh chỉ lừa em lần này, sau này anh sẽ bù đắp cho em.
Tô Dao nhắm mắt lại trong vòng tay của Cố Nguyên.
Dù là say rồi xảy ra chuyện này cũng tốt.
Bởi vì cô đã hạ quyết tâm chọn người đàn ông này.
Tô Dao đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ vào ngực anh, trái tim anh đập rộn rã. Anh đang căng thẳng trong vẻ ngoài bình tĩnh.
Cố Nguyên thức dậy, bế cô lên: “Em đi tắm nước nóng nhé, sau đó anh đưa em ra bến xe mua vé, buổi chiều em về nhà trước.”
“Còn anh?”
“Anh còn chút việc phải làm ở đây, đợi làm xong ngày mai anh sẽ lái xe về. Ở nhà giục mấy lần rồi, em về trước người yên tâm.”
Tô Dao không phản đối. Dù bên này Hứa Đông Dương không chịu trả lại hộ khẩu cho cô thì tốt nhất cô nên về Bình Thành sớm, tránh sinh nhiều chuyện.
Nhìn Tô Dao lên xe khách rời đi, Cố Nguyên đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, rồi khi quay người đi, ánh mắt anh bỗng trở nên lạnh lùng.
Cố Nguyên lái xe thẳng tới công ty Tô Dao.
Phòng lễ tân lịch thiệp mời Cố Nguyên đợi ở tần một, sau khi gọi điện lên quay sang nói với anh: “Xin lỗi anh, phó tổng Hứa đang họp, bây giờ không thể tiếp anh được. Anh có muốn hẹn lịch với phó tổng Hứa không ạ?”
“Khi nào thì anh ta họp xong?”
“Xin lỗi. Tôi cũng không rõ lắm.”
Cô lễ tân cười xin lỗi.
Cố Nguyên trầm tư hồi lâu rồi quay người đi ra những vẫn chưa đi xa hẳn, anh đứng ở vườn hoa của công ty hút thuốc.
Trước cửa sổ tầng 18, sau khi dặn dò lễ tân từ chối gặp Cố Nguyên, Hứa Đông Dương đứng im lặng nhìn xuống phía dưới.
Biết là Tô Dao không có cách nào rời xa anh nên anh ta đích thân tới đây sao?
Hứa Đông Dương quét mắt nhìn Cố Nguyên đứng phía dưới rồi quay về làm việc. Khoảng mấy tiếng sau anh trở lại cửa sổ nhìn xuống, người đàn ông đứng ở khuôn viên đã biến mất. Hứa Đông Dương gọi điện thoại xuống quầy lễ tân, xác nhận chắc chắn Cố Nguyên đã rời đi, môi anh nở một nụ cười lạnh lùng.
Muốn cướp Tô Dao đi chỉ kiên nhẫn thế này thôi sao?
Buổi tối, Hứa Đông Dương về nhà, khi anh vừa dừng xe tại nhà xe rồi bước ra thì suy nghĩ lúc trước chợt như làn khói tan biến mất.
Anh đanh mặt lại, nhìn Cố Nguyên đang đứng bên ngoài, lạnh lùng nhìn anh.
“Xem ra cũng có chút bản lĩnh, đã tìm được đến nhà tôi.” Hứa Đông Dương nói.
Cố Nguyên lạnh lùng nhìn anh: “Mục đích của tôi đến đây chắc anh hiểu rõ.”
“Tất nhiên là tôi hiểu rõ, tuy nhiên anh không nghĩ là tôi sẽ để hai người toại nguyện chứ?” - Hứa Đông Dương cười lạnh lùng.
“Tôi hi vọng là anh nên tha cho Tô Dao, không nên quấy nhiễu cuộc sống của chúng tôi.”
“Ồ, tại sao?”. Cơn tức giận trong lòng Hứa Đông Dương đã bắt đầu bốc lên, anh nắm chặt hai tay lại, nói giọng rành rọt: “Hai người đã ly hôn, đối với Tô Dao, tôi và anh chẳng qua cũng chỉ là đối thủ cạnh tranh như nhau, cùng đứng ở vạch xuất phát mà thôi. Anh dựa vào cái gì để tới đây yêu cầu tôi, và cho rằng tôi sẽ hoàn thành tâm nguyện của anh?”
“Hứa Đông Dương, anh có yêu cô ấy không?” - Cố Nguyên lạnh lùng nhìn đối phương - “Ngoài việc anh làm cho cuộc sống của cô ấy trở nên mệt mỏi, khiến cô ấy đau đớn, làm tổn thương cô ấy ra, anh còn có thể làm gì? Dao Dao ban đầu tại sao rời xa anh, lựa chọn tôi, lẽ nào bản thân anh không hiểu rõ hay sao?”
Hai người đàn ông nhìn nhau, không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng.
“Nếu đã như vậy, chúng ta hãy cùng đợi xem.”
Cố Nguyên không muốn đôi co với Hứa Đông Dương thêm nữa, đối phương cũng không có ý nhường bước. Anh quay người rồi đột nhiên dừng bước, quay sang nhìn Hứa Đông Dương: “À, đúng rồi, quên không nói cho anh biết, Tô Dao đã đồng ý tái hôn với tôi rồi, tôi sẽ không ngại mời anh uống một ly rượu mừng. Chúng ta đều là người lớn, giữ hộ khẩu của Tô Dao thật là một hành động ấu trĩ, anh nghĩ rằng có thể ngăn cản được tôi và cô ấy tái hôn sao?” - Cố Nguyên lạnh lùng - “Hôn nhân không chỉ là một tờ đăng ký thôi mà nó còn bao hàm rất nhiều thứ, anh cứ chờ mà xem.”