Ừm, ngày lễ lớn như thế này, ông ấy nếu không phải vì rất cần một phiên dịch tiếng Đức thì cũng sẽ không làm phiền tới cô.”
Nói thì nói vậy nhưng công tác đột xuất thế này thì phải nói sao với gia đình bây giờ?
Ngoài sự dự liệu của Tô Dao, lần này Cố Nguyên rất thấu tình đạt lý: “Dù sớm muộn gì em cũng nghỉ việc, nếu tổng giám đốc của em đã có yêu cầu đặc biệt như vậy thì em cứ đi đi.” Cố Nguyên cười cười vuốt tóc Tô Dao: “Dù nói như thế nào, nhìn em thế này anh cũng rất vui, chí ít cũng nói lên rằng em là một tài năng.”
Tô Dao im lặng.
“Em đi mấy ngày?”
“Ba tới năm ngày.” Tô Dao buồn rầu: “Đi đúng vào ba ngày Nguyên Đán đã đành, lại còn phải ở thêm hai ngày nữa.”
“Tết Nguyên Đán anh lái xe về nhà, việc của em anh sẽ giải thích với bố mẹ” – Cố Nguyên cười, an ủi Tô Dao – “Xét ở góc độ lâu dài thì dù em không định làm việc lâu dài ở công ty này cũng sẽ để lại cho họ một ấn tượng đẹp sau khi đã rời đi mà không phải là một hình ảnh về một người không có trách nhiệm, không chừng đây lại là điểm cộng cho lần xin việc sau của em”.
Thế là tối đó Tô Dao sắp xếp vài bộ quần áo đơn giản rồi đi. Cho đến tận lúc lên máy bay, trước khi nhìn thấy Hứa Đông Dương, cô vẫn đinh ninh người đi công tác lần này là tổng giám đốc Hàn, lúc nhìn thấy Hứa Đông Dương, sắc mặt của cô chợt tái nhợt đi.
“Thư ký Cố, lại đây, tôi giúp cô để hành lý.”
Chú Thượng đi cùng cô chuyến công tác này nhiệt tình đón lấy túi xách của cô đặt lên ngăn để hành lý. Chỗ ngồi của Tô Dao được đặt ở bên cạnh Hứa Đông Dương. Cô nhìn anh, nắm chặt chiếc vé máy bay trong tay, không nói nên lời
“Hàn tổng có việc đột xuất, vì vậy chuyến công tác lần này đổi thành tôi.”
Hứa Đông Dương trả kời rất thản nhiên. Tô Dao lúc đó thực sự muốn bỏ xuống máy bay ngay tức khắc, nhưng vì nghĩ tới chú Thượng bên cạnh nên cố gắng ngồi xuống.
Hứa Đông Dương cười, cúi đầu lặt xem cuốn tạp chí trên máy bay, không nói gì nữa.
Tới nơi đã là buổi chiều, nhà máy phái xe tới đón ba người. Nhà máy đặt ở huyện, vì vậy phải ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ, đi vòng vòng hồi lâu, tới nơi thì đã chuẩn bị tới giờ ăn tối. Nhà máy đã đặt một phòng ăn trong khách sạn để tiếp đón họ.
Lần này thì không thể trách uống rượu. Thói quen của người Trung Quốc rất thú vị, có rất nhiều việc được giải quyết trên bàn rượu. Hai bên tiến hành giải quyết sơ bộ một số vấn đề có tranh chấp, còn ký kết hợp đồng thì để đến hôm s
Tô Dao lần này lại trở thành tiêu điểm được chú ý trong bữa tiệc.
Trong phòng, ngoài cô còn có hai nhân viên nữ đối tác, vì Tô Dao là người của bên B, lại xinh đẹp nên rất dễ bị chú ý.
Lần này Hứa Đông Dương không để cho Tô Dao uống rượu, nếu có người đến chức rượu cô, anh không do dự uống thay. Vài lần như vậy cộng thêm phần rượu của anh, rất nhanh, hơi men đã bốc lên.
Chú Thượng uống không ít, bước đi cũng đã liêu xiêu, được người của nhà mấy dìu về phòng nghỉ ngơi. Hứa Đông Dương uống say rồi cứ cầm chặt tay Tô Dao không buông. Nhìn thấy ánh mắt mọi người hướng về họ, Tô Dao muốn giải thích nhưng không biết phải giải thích thế nào, vừa ức vừa lo, không nói ra lời, cuối cùng chỉ còn cách đưa Hứa Đông Dương về phòng anh.
Lần này thì anh say thực sự. Tô Dao ban đầu muốn đi nhưng không ngờ chưa kịp bỏ đi thì Hứa Đông Dương bắt đầu nôn. Cô không còn cách nào khác, đành ở lại chăm sóc anh, giúp anh thay quần áo dơ, gọi nhân viên phục vụ lên thay ga giường, sau đó dùng nước ấm rửa mặt cho anh, bận luôn tay luôn chân cho tới nửa đêm, gần sáng mới chợp mắt trên ghế sofa trong phòng anh.
Hứa Đông Dương tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Tô Dao nằm cuộn tròn trên ghế sofa, có lẽ là hơi lạnh, cô quấn mình lại, co ro. Lúc này trời hãy còn sớm, vài tia nắng ban mai hắt qua cửa sổ rớt xuống mặt cô. Hứa Đông Dương lấy chăn đắp cho Tô Dao rồi đi vào nhà tắm. Thấy người bốc lên mùi khó chịu, lúc đó mới biết tối qua cô đã phải khổ sở thế nào. Anh không thế nói lên cảm giác của mình lúc này. Tỉnh dậy sau khi say thấy phòng ngăn nắp sạch sẽ, đến cả quần áo bẩn cũng được cô đưa đi giặt sạch. Chỉ có mình cô mới có thể chăm sóc anh chu đáo và tỉ mỉ đến>
Hứa Đông Dương tắm xong, ra ngoài thì thấy Tô Dao vẫn ngủ rất say. Anh bước lại gần bên cô, cúi xuống nhìn cô hồi lâu, dường như cô ngủ không an giấc, lông mày cô nhíu lại. Anh khẽ bế cô lên, đặt cô xuống giường của mình. Tô Dao trở mình thay đổi tư thế, cô rúc sâu vào trong chăn ấm, vùi đầu ngủ. Hứa Đông Dương cười nhẹ, cúi đầu hôn lên trán Tô Dao. “Dao Dao, Dao Dao của anh.”
Tô Dao bị tiếng gõ cửa của người bên nhà máy đánh thức. Cô ôm chăn ngồi dậy, Hứa Đông Dương lúc đó quần áo đã chỉnh tề ngồi trên ghế sofa trước mặt cô, đang cúi đầu xem tài liệu. Nghe thấy tiếng gõ cửa, anh trả lời rồi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nhìn của Tô Dao. Anh khẽ cười, đứng dậy mở cửa. Bên họ đến thông báo giờ ăn sáng dưới lầu rồi tất cả cùng ra nhà máy.
Khi Hứa Đông Dương quay lại, Tô Dao đang chải tóc, anh dựa người vào tường nhìn cô. Cảnh tượng này khiến anh nhớ lại những kỷ niệm nằm sâu trong ký ức, khiến trái tim anh như mềm ra.
Tô Dao chải đầu tóc gọn gàng, không nhìn Hứa Đông Dương, lấy đồ của mình rồi bước về phòng.
Thời gian tiếp sau anh không có nhiều cơ hội để nghĩ về việc giữa anh và cô, toàn bộ tâm trí anh dồn vào công việc. Công việc xem ra rất thuận lợi, ở lại Triết Giang hai ngày thì giải quyết xong toàn bộ. Dù vậy, những ngày lễ tết Nguyên Đán cũng đã qua, tính ra còn một ngày đi về và một ngày nghỉ ngơi.
Khi máy bay bay về Nam Thành thì trời đã rất khuya, xe của Hứa Đông Dương đậu ở sân bay, anh đưa chú Thượng và Tô Dao về nhà.
Máy bay vừa đáp xuống, Tô Dao bèn điện thoại cho Cố Nguyên thông báo là mình đã về đến nơi, nói anh không cần ra sân bay đón, cô tự bắt xe về nhà. Hứa Đông Dương nhìn cô qua gương: “Tại sao em không d nói thực với anh ta?”