Tô Dao đi rồi, trong thư phòng, Cố Nguyên uể oải mở đi lật lại những tập file trong máy tính, định tìm một bộ phim nào đó để xem cho bớt tâm trạng. Đầu ngón tay dường như vẫn còn đâu đó hơi ấm và làn hương tỏa ra từ làn da cô. Cố Nguyên mân mê ngón tay, dường như vẫn có thể cảm nhận thấy sự mềm mại ấm áp ấy.
Nếu vừa rồi anh làm gì đó thì giữa hai người liệu có thể phá bỏ được khoảng cách như bây giờ hay không?
Cô sẽ nghĩ như thế nào? Hay cô vẫn chỉ coi anh là một người anh quen thuộc như từ trước đến nay cô vẫn làm vậy? Nếu anh hôn cô, liệu cô có hoang mang hoảng sợ rồi bỏ chạy hay không? Anh nhớ lại nét bối rối trong cô vừa rồi, tấm thân khẽ run lên ấy khiến lý trí của anh gần như vỡ tan. Anh cố gắng không làm gì mạo muội, khi chưa thể nắm chắc trong tay điều gì, anh không muốn dọa cô. Anh hiểu rất rõ cá tính của cô, anh không hy vọng cô sẽ vì sợ quá mà bỏ chạy.
Cố Nguyên lơ đễnh tìm kiếm trong máy tính, anh chẳng tìm thấy bộ phim nào nhưng lại nhìn thấy bức hình anh và Tô Dao chụp khi kết hôn năm nào.
Hôn lễ của Cố Nguyên và Tô Dao được tổ chức rất long trọng. Cố Nguyên châm thuốc, anh rít từng hơi nhè nhẹ. Tô Dao cười bẽn lẽn, bình yên tựa vào anh. Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã sáu năm rồi.
Cố Nguyên đứng dậy mở cửa sổ, làn gió đêm lạnh buốt tràn vào phòng, thổi tấm mành treo cửa lay động như những đợt sóng. Cố Nguyên quay trở lại chỗ ngồi, trầm ngâm xem lại những bức hình náo nhiệt ấy, bên tai dường như vang lên tiếng nhạc khi đó, đấy chính là khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời cô và anh. Thế nhưng trái tim anh khi đó vẫn luôn ám ảnh, người phụ nữ trước mặt và hôn lễ đó không thuộc về mình.
Cố Nguyên và Tô Dao là đôi thanh mai trúc mã, Cố Nguyên lớn hơn Tô Dao năm tuổi. Hai nhà Cố Nguyên và Tô Dao là thâm giao lâu năm. Vì vậy ngay từ bé, Cố Nguyên giống như một người anh trai luôn bảo vệ Tô Dao bé nhỏ, cứ như vậy cho đến năm 18 tuổi, anh học đại học.
Cố Nguyên đam mê nhiếp ảnh, sau khi tốt nghiệp đại học, anh không giống như các bạn khác của mình là tìm một công việc ổn định mà bắt đầu theo đuổi sự nghiệp nhiếp ảnh.
Lúc đó anh còn trẻ, tràn đầy nhiệt huyết theo đuổi lý tưởng, xông pha cuộc sống một thời gian thì bị gia đình cắt chi viện tài chính. Không có nguồn thu nhập, lúc dó Cố Nguyên mới hiểu ra rằng, lý tưởng cũng cần có hỗ trợ từ vật chất hiện thực. Anh bắt đầu đi tìm việc, một người chưa có kinh nghiệm đến bất kể nơi nào cũng gặp rào cản khó khăn. Để duy trì cuộc sống, anh không thể không làm thêm các công việc bán thời gian khác như trước khi có một công việc chính thức, thế nhưng với thu nhập eo hẹp, đến tiền thuê nhà cũng không đủ chứ chưa nói đến tiền ăn ngày ba bữa. Lúc này anh vô tình gặp lại một người anh em đang làm ăn buôn bán và kéo anh vào tham gia góp vốn làm ăn chung. Cố Nguyên tin tưởng người anh em này, tìm người bạn thân để vay tiền đầu tư mà không đắn đo nhiều. Nào ngờ, người anh em này là một kẻ lừa đảo, đẩy Cố Nguyên – với danh nghĩa là cổ đông – rơi vào cảnh nợ nần chồng chất.
Chưa bắt đầu đã bị rơi xuống hố, trên vai mang một món nợ khổng lồ, điều đó khiến Cố Nguyên – một người luôn cao ngạo – không thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ những mối quan hệ của mình nữa. Lòng tự tôn lại không cho phép anh để những người thân phải đứng ra gánh nợ thay mình nên khi đó mỗi ngày của anh đều là xoay tiền đến hoa mắt chóng mặt, một mặt phải lùng sục mọi nơi tìm kiếm tung tích kẻ lừa đảo.
Trong hoàn cảnh ấy, tết năm đó trở về nhà vì sự tha thiết của mẹ. Lúc đó anh không còn cách nào khác là quay trở về nhà. Nơi đây chí ít cũng là nơi duy nhất để anh an tâm nghỉ ngơi một thời gian.
Năm đó Tô Dao vừa tốt nghiệp, đi làm được nửa năm, anh trong tâm trạng bồn bề chán nản gặp cô cũng trong cảnh ngộ ấy.
Tô Dao mang bầu.
Tô Dao xem anh như anh ruột, nói cho anh biết mình đã mang thai nhưng không chịu kẻ chi tiết cho anh nghe, chỉ nói rằng mình muốn tìm cách nào đó để giữ lại đứa con. Cố Nguyên mang một gánh nặng lâu như vậy, gặp lại Tô Dao cũng coi như gặp được một người để bộc bạch, anh kể cho cô nghe những năm tháng lưu lạc và một loạt những đen đủi đã đến với anh. Ban đầu nói để nói thôi, Cố Nguyên không nghĩ nhiều, nào ngờ tối 30, ăn cơm tất niên xong, Tô Dao kéo anh lên sân thượng, bàn với anh về việc kết hôn giữa hai người.
Lúc đầu Cố Nguyên không khỏi kinh ngạc khi nghe lời đề nghị của Tô Dao. Sau đó anh bình tĩnh nghe cô phân tích, cảm thấy đây là một biện pháp tốt để giải quyết khó khăn cho cả hai. Tô Dao muốn cho đứa bé một danh phận chính thức, có bầu trước khi kết hôn, chưa nói đến việc gia đình nổi tiếng gia giáo khắt khe như gia đình Tô Dao sẽ nổi giận như thế nào, cứ coi như cô đã qua cửa ải này, nhưng còn giấy khai sinh? Hộ khẩu? Cô kiên quyết đòi giữ đứa bé lại, nhưng nếu vậy thì bắt buộc phải có biện pháp giải quyết những vấn đề này.
Cố Nguyên giống như một người anh ruột, cho cô cảm giác hoàn toàn tin cậy. Còn Cố Nguyên thì sao? Anh bây giờ đang cần tiền. Hai nhà họ Cố và Tô vốn là những gia đình có điều kiện kinh tế tại thành Bình Thành, những mối quan hệ trong nhiều năm giống như một cây cổ thụ bám rễ sâu trong đất. Nếu hai người kết hôn, riêng tiền mừng thu được trong đám cưới đã là một khoản đáng kể. Đó là chưa kể đến khoản hồi môn của gia đình Tô Dao và khoản tiền mừng cưới của gia đình Cố Nguyên. Có được khoản tiền này Cố Nguyên có thể trả được hết món nợ từ trên trời rơi xuống.
Một cuộc hôn nhân hai bên cùng có lợi khiến hai người cuối cùng cũng đạt được mục đích của mình.
Và như vậy, vừa qua Tết, hai người bèn nói chuyện thẳng thắn với gia đình về việc kết hôn. Bố mẹ hai bên mặc dù hơi bất ngờ nhưng vô cùng mừng rỡ. Thế là mồng một tháng năm năm đó hai người tổ chức đám cưới vô cùng đình đám. Cuối tháng 12, Tô Thư được sinh ra đủ tháng đủ ngày. Mặc dù năm sinh tháng đẻ của đứa trẻ rõ ràng không đúng như hai người đã kết hôn. Người lớn hai gia đình mắt nhắm mắt mở cho qua những việc hai đứa làm trước hôn nhân, đắm chìm trong niềm vui chào đón đứa cháu đầu tiên.
Cố Nguyên trả hết nợ, cùng với sự giúp đỡ của gia đình, công việc làm ăn của anh ngày một thuận lời, dần dần đã đi vào quỹ đạo. Cuộc sống được đảm bảo, Cố Nguyên lại tiếp tục theo đuổi niềm đam mê nhiếp ảnh của mình và dần dần anh đã có chút tên tuổi trong làng nhiếp ảnh. Sau vài năm, cha Cố Nguyên nghỉ hưu, Cố Nguyên giao lại việc kinh doanh cho cha quản lý, còn mình thì dành toàn bộ tâm huyết cho nhiếp ảnh. Lúc này gia đình không còn phản đối kịch liệt niếm đam mê này của anh nữa. Tô Dao thì ủng hộ Cố Nguyên một cách vô điều kiện, bố mẹ hai bên còn biết nói gì hơn. Thế là Cố Nguyên tự do bay nhảy khắp nơi, cho đến khi dừng chân tại Nam Thành.
Theo ước định ban đầu, hai người sau khi đã trải qua cửa ải khó khăn lúc đầu và ổn định trở lại bèn bí mật ly hôn.
Thuốc đã cháy hết, đốm lửa trên tay sáng lên rồi lịm tắt. Cố Nguyên dụi đầu điếu thuốc, ngẩng đầu dựa vào ghế.
Anh đã phải mất một thời gian dài mới nghĩ thông suốt chuyện giữa anh và cho đến khi ngồi một mình nhìn giấy ly hôn, lưu lạc ở Nam Thành rất lâu anh mới biết, Tô Dao đối với anh không phải là một cô em gái đơn thuần như trước đây nữa.
Lẽ nào người đàn ông chỉ biết những thứ mình từng có là quý báu sau khi đã thực sự mất đi?
Cố Nguyên cười một mình, khẽ thở dài, giơ tay chạm vào khuôn mặt Tô Dao đang mỉm cười trong màn hình máy tính.
Thật mày, điều anh hiểu ra không phải là quá muộn, có lẽ là còn kịp.
Vì vậy, anh đón cô và Tô Thư tới Nam Thành để hai người sống bên cạnh mình. Để cô dần dần đón nhận anh.
Mặc dù Tô Dao có tình cảm sâu sắc thế nào với quá khứ của mình nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy. Điều quan trọng là anh hiểu rất rõ, bên cạnh cô, ngoài anh ra không còn một người đàn ông nào khác.
Dù cô có trải qua những chuyện gì, dù thân thế Tô Thư ra sao, anh cũng không quan tâm. Anh bây giờ chỉ muốn đưa người “vợ trước” của mình trở thành người phụ nữ anh yêu.
Vì vậy anh cố gắng nhẫn nại. Cố Nguyên buông tay, hít một hơi thật dài, dù sao đã ở cùng dưới một mái nhà, rồi sẽ có cơ hội thích hợp để anh bày tỏ tình cảm của mình với cô.