“Nhập cư trái phép kể ra lại dễ, chỉ sợ cục cảnh sát bên này sẽ không từ bỏ ý đồ. Hơn nữa, tài sản của tôi cũng không phải là ít, chuyển đi số tiền lớn như vậy, bọn họ nhất định sẽ phát hiện ra.”
“Đã nghĩ đến biện pháp nào tốt chưa?”
“Không có cách nào!” Anh thở dài: “Xem ra trừ khi tôi chết, người cục cảnh sát sẽ không để tôi sống những ngày yên bình!”
“Cuối cùng rồi cũng sẽ có cách!”
“Quên đi!” Hai cánh tay Hàn Trạc Thần từ trong nước ôm lấy eo tôi, ánh mắt nóng bỏng di chuyển từ mặt nước lên trên khuôn mặt tôi, cuối cùng khóa chặt tại môi tôi: “Thật ra đi hay không đi Australia cũng không quan trọng, có vợ yêu trong lòng, ở chỗ nào cũng đều như nhau cả…”
Nước lưu chuyển bên người, tựa như đang khẽ lướt qua da thịt tôi, cánh hoa nương theo dòng chảy xoay tròn, mùi thơm của hoa hồng phảng phất bay đi.
Anh nâng khuôn mặt tôi lên, dịu dàng hôn tôi, tôi cẩn thận đáp lại, ôm bờ vai anh, để cơ thể nóng rực hơn cả dòng nước, ma sát lồng ngực trơn nhẵn của anh.
Hôn đến khi sự cuồng nhiệt tăng vọt, anh buông tha cho đôi môi tôi, dùng chất giọng trầm thấp giàu từ tính nói: “Phong! Cậu còn chưa tắm xong?”
“Em phục rồi!!! Hai người cứ từ từ tắm!”
Nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi lập tức nhào vào lòng anh, hôn anh cuồng nhiệt…
Anh nâng cả người tôi lên, đặt tôi ngồi vững trên hai chân anh, đôi môi chuyển xuống ngực tôi.
Khắp người tôi tê rần, nửa quỳ dậy, từ từ ngồi xuống…
Làn nước dập dềnh, cơ thể cũng dập dềnh theo.
Xô phải những cánh hoa ngập hồ…
Cũng như xua đi sương mù trong lòng nhiều năm.
Đêm đó anh đưa tôi về nhà, mọi thứ vẫn như xưa, sàn nhà sáng bóng, ghế sofa làm bằng da màu trắng, còn có cả chiếc bàn trà thủy tinh đặt trên đấy một chiếc gạt tàn. Khi đầu ngón tay lướt qua từng thứ đồ vật, từng chút từng chút việc xưa cũ đều được tái hiện lại.
Nó làm tôi nhớ tới ngày sinh nhật mười tám tuổi năm đó, anh ngồi trên sofa mang vẻ mặt đau lòng, nhớ tới một chiếc tát chính mình đánh vào mặt anh, nhớ tới câu nói của An Dĩ Phong: Không đau? Đau bất tử anh…
Nó cũng khiến tôi nhớ lại khi tôi và Cảnh đứng ở đây, cười nói “Ngày mai gặp”, tờ báo trong tay anh nhăn nhúm.
Điều bi thương nhất trên thế giới này có lẽ chính là nhìn thấy rõ người mình yêu thương sâu sắc lừa gạt mình, mà vẫn còn phải buộc chính mình đi tin tưởng lời nói dối nơi nơi kia…
Đi lên cầu thang, tôi đứng ở trước cửa phòng mình, giơ tay lên, lại bị anh kéo lại: “Bên trong không có cái gì đâu, đừng xem.”
“Em muốn nhìn một chút.”
Tôi đẩy cửa ra, căn phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc giường phủ lên một chiếc chăn màu xám nhạt.
Ánh trăng sáng tỏ xuyên qua cánh cửa sổ không che rèm, chiếu vào trong phòng, vừa vặn chiếu đến bức tường trước mặt, trên đó lộ ra một bức ảnh chụp khổ lớn giống người thật.
Cô dâu mặc một bộ đồ trắng noãn, che một chiếc cô trong suốt đứng trong tuyết, đôi mắt ngấn nước tinh khiết hơn cả bông tuyết…
“Rốt cuộc mình đã làm cái gì thế này!” Tôi ôm mặt ngồi sụp xuống đất, nước mắt tuôn ra như suối: “Xin lỗi!”
Tôi căn bản không thể tưởng tượng nổi tâm tình anh, mỗi ngày anh tỉnh lại trên chiếc giường này, mỗi khi anh thấy bức ảnh này hiện ra trước mắt…
Nếu như là tôi, tôi thà chết…
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, hơi vuốt ve tóc tôi một chút. “Thiên Thiên, em có thể buông thù hận xuống quay về, thế là đủ rồi…”
Gian phòng chỉ có ánh trắng, hai bàn tay của chúng tôi đan chặt vào nhau.
“Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau…”
…
Ngày hôm sau tôi đưa ra lời hủy hợp đồng với công ty Ngu Tấn, khi đang thương lượng, Hàn Trạc Thần ngồi bên cạnh tôi không hề nói một câu, Mạnh Huân mang vẻ mặt thản nhiên nói: “Anh bằng lòng hủy hợp đồng, cũng không cần em trả bất cứ tiền vi phạm hợp đồng gì, coi như là bồi thường tổn thất danh dự cho em. Ngay mai anh sẽ mở một cuộc họp báo, làm rõ quan hệ giữa hai chúng ta, nói với họ bức ảnh chụp kia là ảnh ghép.”
Sau khi ký tên xong, anh buông bút xuống, nói với Hàn Trạc Thần: “Cô ấy đã từng nói với tôi là cô ấy có chồng rồi, nhưng tôi cho rằng chồng của cô ấy đã chết… Vì tôi không tin sẽ có người đàn ông nào nhẫn tâm vất bỏ một cô gái như vậy! Hàn tiên sinh, tôi không biết giữa hai người từng xảy ra chuyện gì, nhưng tôi muốn nói cho ngài biết, dạng phụ nữ nào tôi cũng đã từng thấy, nhưng chưa từng thấy một người phụ nữ nào lại ôm chiếc điện thoại biết rõ là không gọi được mà còn nói: ‘Không cho em thấy anh, để em nghe thấy một chút giọng nói của anh cũng không được à… Nói với em một câu rằng anh sống tốt lắm, anh đã quên em rồi, em cũng không còn cầu gì thêm…’“
Anh nho nhã đứng dậy, vươn tay phải ra: “Hàn tiên sinh, nếu có cơ hội ngài hãy nghe nghe tiếng đàn cô ấy dùng mười ngón tay chảy máu đàn ra, nghe bản ‘Hóa điệp’ cô ấy mỉm cười đàn hết một bài… ngài sẽ hiểu cô ấy yêu ngài bao nhiêu!”
Hàn Trạc Thần vẫ không nói gì, đứng dậy, đưa tay phải ra…
Mà tay trái của anh, đang cầm lấy tay tôi, rất lâu mà không buông…
***
Từ sau ngày đó, tuần trăng mật muộn màng của chúng tôi chính thức được mở màn.
Không thể đi bộ, anh dùng xe lăn đẩy tôi đi.
Chúng tôi cùng đi dạo ở cửa hàng gia dụng, cùng nhau trang trí phòng tôi lại lần nữa.
“Món đồ chơi này rất dễ thương, mua về đặt trên ngăn tủ đi anh.” Tôi cầm lên một con mèo Kitty siêu dễ thương.
“Đây là đèn bàn, em không thấy nó có dây diện à?” Anh nói: “Nếu em thích, có thể đặt ở đầu giường.”
“Không biết thì đừng có nói lung tung, làm gì có bóng đèn? Chắc chắn là món đồ chơi chạy bằng điện, biết đâu nó còn biết hát.”
“Bóng đèn ở bên trong, em không nhìn thấy đâu…”
Chúng tôi vừa tranh luận, vừa vặn tới vặn lui món đồ đó, nhân viên quả thật không nhịn được, nói: “Xin lỗi hai vị, đây là loa! Đồ chơi và đèn ở bên kia.”
Chúng tôi không còn gì để nói.
Tôi đặt lại món đồ đó về chỗ cũ.
“Chúng tôi cũng muốn loa…” Anh suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Chỗ các cô có đầu CD nào hợp với cái loa này không?”
Người bán hàng không còn gì đến nói.
Anh cầm chiếc loa dễ thương kia đặt vào trong lòng tôi, “Vợ à, vẫn là em nói rất đúng, thật sự có thể hát.”
Chúng tôi đi dạo hết cửa hàng gia dụng, lại lượn xuống cửa hàng đồ trẻ em. Tôi nói váy của bé gái rất đẹp, anh lại thích quần áo bé trai. Chúng tôi chọn cả buổi, nhân viên cửa hàng hỏi đến tuổi của con chúng tôi.
Chúng tôi ngỡ ngàng nhìn nhau.
Anh nói: “Cả hai thứ chúng tôi đều muốn!”
…
Đi dạo trong khu chợ cả nửa ngày, dường như cũng không mua thứ gì đó, trong lúc vô ý quay đầu lại, tôi mới phát hiện ra những vệ sĩ mặc âu phục màu đen kia, mỗi người đều cầm trong tay một đống thứ, nhìn qua trông hơi tức cười. Khoa trương nhất là có một vệ sĩ mặt trông rất lạnh lùng, lại cầm trong tay hai gói giấy vệ sinh in hình những đốm hoa màu vàng nhạt.
Chúng tôi mua giấy vệ sinh làm gì? Nghĩ một lúc rất lâu cuối cùng mới nhớ ra, một tiếng trước, anh chỉ vào một chiếc vòng tay hỏi tôi. “Kiểu vòng tay này rất độc đáo, em có thích không?”
Tôi nói cho anh một cách vô cùng nghiêm trọng: “Đồ trang sức chỉ để mua tặng người tình thôi.”
“Vậy em thấy cái gì là thứ đưa tặng bà xã!”
“Giấy vệ sinh thì sao?”
“Có sáng tạo.”
Anh vừa muốn đẩy tôi rời khỏi, tôi nói: “Đợi một tý, chiếc vòng tay này trông thật đẹp!”
“Anh nghe nói, đồ trang sức là để tặng người tình…”
“Ai nói đó?”
“Không nhớ nữa.”
Tôi giơ cổ tay lên cao cao, mãi cho đến khi anh đeo một chiếc vòng bạc gắn một gốc “Hoa bỉ ngạn” vào cổ tay tôi, tôi mới hài lòng buông xuống!
Dạo hết rồi đi ra khỏi khu chợ, bên ngoài rơi xuống những hạt mưa nhỏ.
Tôi hưng phấn đến nỗi suýt nữa đứng dậy chạy vào trong mua. “Trời mưa rồi!”
Anh mở một chiếc ô trong suốt, che trên đầu tôi.
Giống như ngày mưa đẹp nhất trong trí nhớ ấy.
Tôi mỉm cười vươn tay, dùng lòng bàn tay đón lấy giọt mưa rơi từ trên tán ô rơi xuống, lạnh buốt.
“Thần, anh có tin công chúa thiên nga sẽ yêu ác ma tàn bạo không?”
“Đương nhiên có thể! Nếu như anh là người biên kịch, thì chắc chắn có thể!”
“Đúng vậy, anh làm được rồi, anh khiến cho người phụ nữ không có khả năng yêu anh nhất trên đời này, lại một lòng yêu anh mất rồi!”
Anh ngồi xuống trước mặt tôi, nắm lấy tay của tôi, lòng bàn tay của anh luôn ấm áp như vậy đấy. “Cảm ơn!”
“Nếu như em muốn một kết cục thật tốt, chính là — đã nắm tay em, không bao giờ lại buông tay nữa, anh có làm được không?”
“Em có thể nói ra, anh có thể làm được!”
“Em yêu anh!”
“Hôm nay mưa to thật…”
***
Tròn một tháng, Hàn Trạc Thần – con người luôn lấy sự nghiệp làm trọng hoàn toàn đã vất bỏ tác phong trước đây, theo tôi đi vòng vòng không có mục đích, không để ý đến công việc. Cuối cùng, các cổ đông không chịu đựng được sự “hoang dâm vô độ” của anh nữa, mạnh mẽ yêu cầu gọi anh trở về mở đại hội cổ đông.
Tôi cũng nhớ tới bản thân đã lâu lắm rồi không gặp Tiểu Thu, nghe nói chị ấy đã lên chức quản lý tại hội quán.
Tôi đứng lên đi lại một chút, thấy mắt cá chân cũng không còn đau nữa, quyết định đi hội quán gặp chị ấy.
Hai năm không gặp, chị ấy thay đổi rất nhiều, bộ đồng phục chính thống làm cho chị ấy không còn vẻ quyến rũ trước đây, hoàn toàn là sự giàu kinh nghiệm của người phụ nữ chuyên nghiệp.
Chẳng qua tính cách của chị vẫn chẳng hề thay đổi, câu đầu tiên nói ra chính là: “Bà chủ đại giá quang lâm.”
“Mấy năm nay đàn ông tốt chết hết rồi!” Chị chớp chớp đôi mắt quyến rũ với tôi: “Thiên Thiên, không phải em lại tới tâm sự với chị người cha nuôi không bằng cầm thú của em ngược đãi em thế nào chứ?”
“Ông ta ấy hả, hành hạ em mỗi ngày!” Tôi một tay nâng cằm, một tay khuấy cốc cà phê trước mặt, hạnh phúc tựa như bị chiếc vòng tay lay động trên cổ tay quấn đến váng vất.
“Chị nghe nói Hàn tiên sinh có tiếng thương bà xã, có một người hỏi đến bà Hàn trước mặt anh ta, đôi mắt anh ta còn sáng hơn cả sao!”
“Thế à? Thật không?”
“Thật đó.” Tiều Thu ghé sát vào tôi, quan sát đôi mắt tôi, “Theo chị thấy thì đôi mắt em còn sáng hơn đôi mắt anh ấy.”
Tôi xấu hổ dời mắt nhìn xung quanh, thấy trong hội quán gần như không có khác. “Hôm nay sao lại không có ai? Buôn bán không tốt sao?”
“Ôi! Cảnh sát chẳng có việc gì lại đến đây điều tra, ai dám tới chơi nữa.”
“Vì sao? Trước kia cũng không thấy điều tra mà.”
“Ai biết! Chẳng qua em không cần phải lo lắng, ông xã nhà em cho dù buôn bán có kém thế nào cũng nuôi được em thôi!”
“Việc làm ăn của anh ấy rất kém sao?”
“Em có muốn uống chút gì không.” Tiểu Thu hỏi: “Nước chanh hay là nước đào mật ong?”
“Chị Thu!”
“Chị cũng không biết nhiều.”
“Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?”
“Nghe nói cục trưởng cảnh sát mới nhậm chức ngứa mắt với tác phong độc tài của xã hội đen, muốn chấn chỉnh lại xã hội đen. Không ít sòng bạc và hộp đêm của Hàn tiên sinh đều bị niêm phong và điều tra…”
“Nghiêm trọng như vậy ư?”
“Chị còn nghe nói cảnh sát đi tìm anh ấy rất nhiều lần, hình nh