Tôi là người anh yêu nhất, cho dù đến lúc nào, tôi cũng không rời khỏi anh...
.
Hành lang huyên náo nhất thời trở nên vô cùng yên lặng. Hàn Trạc Thần cả người mặc đồ đen, giẫm lên mặt sàn lát đá hoa cương trắng noãn đi tới.
Mỗi khi anh đi một bước, biểu tình trên mặt mỗi người đều sợ hãi thêm một chút, trừ tôi. Mỗi khi anh đến gần một chút, khát khao của tôi sẽ mãnh liệt hơn một chút, trống ngực dồn dập cũng ghìm xuống một chút.
Anh đi tới trước mặt tôi, quay người nhìn về phía đám phóng viên đang đứng trước mặt: “Câu hỏi vừa rồi là anh hỏi phải không?”
“Hàn, Hàn tiên sinh.”
Hàn Trạc Thần đột nhiên giơ tay, kèm theo một tiếng bạt tai cực vang, tên phóng viên kia bị đánh đến ngã ngồi xuống đất.
Anh ta hoảng sợ mà ôm lấy khuôn mặt sưng phù nhìn mấy người đàn ông đang đứng xung quanh anh ta lúc này, sợ đến nỗi chẳng dám đứng dậy.
Hàn Trạc Thần ngồi xuống trước mặt anh ta, vê vê ngón tay, từng chữ từng chữ hỏi: “Vừa rồi anh hỏi cái gì?”
“Tôi…” Phóng viên nuốt nước miếng, hoảng sợ đáp: “Tôi hỏi, tiểu thư Hàn Thiên Vu… có phải không khác gì những người phụ nữ khác của ngài không.”
Hàn Trạc Thần cầm lấy chiếc micro rơi trên sàn nhà, đặt vào trong tay anh ta, nói vào chiếc micro: “Có khác, khác rất nhiều, cô ấy là… vợ tôi. Anh nghe cho rõ, sau này muốn hỏi cô ấy cái gì, phải gọi: bà Hàn!”
Phóng viên càng không ngừng gật đầu. “Tôi nghe rõ rồi! Nghe rõ rồi!”
“Anh trở về nói với Mạnh Huân cho tôi, Hàn Thiên Vu là bà xã của tôi!” Hàn Trạc Thần túm chặt cổ áo của anh ta, lấy ra từ trong túi một cuốn sổ màu đỏ, đút vào lòng tên phóng viên: “Đây, cầm lấy mang cho Mạnh Huân xem rõ. Đắc tội tôi sẽ có kết cục như thế nào, cậu ta nên hiểu!”
“Vâng! Vâng!”
“Cút!”
Anh vừa dứt lời, toàn bộ phóng viên đều biến mất.
Tôi hòa hoãn lại hơi thở, sự nhục nhã đầy bụng sau khi nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của họ đã tan biến hơn một nửa.
“Không phải anh nói buổi tối mới trở về? Sao quay lại nhanh như vậy?” Tôi lôi kéo tay anh, khớp xương ngón tay anh gồ lên, tôi ngay lập tức mơ hồ biết anh đang tức giận.
“Em vẫn còn không biết ngượng mà hỏi?” Anh giật lấy tờ báo trong tay tôi, lắc lư trước mặt tôi: “Hàn Thiên Vu, em nói xem anh nên làm thế nào để phạt em!”
Thấy anh đi vào trong phòng, tôi cũng đi theo đằng sau anh vào cửa, cười thầm ôm lấy eo anh: “Anh sẽ không vất bỏ em đấy chứ?”
“Em nghĩ tốt thế!”
“Vậy anh phạt em cả đời ở bên cạnh anh.”
Anh quay người, trên mặt hiện lên nét cười. “Đề nghị này có thể được suy xét.”
Người khác sợ anh, vì không biết anh. Thật ra anh dễ lấy lòng hơn bất kỳ người đàn ông nào.
Tôi hất cằm, liếm đôi môi vừa mới được tô son màu hồng nhạt.” Sau này em đều để mặc anh muốn làm gì thì làm, có được không?”
“Ý kiến hay!” Anh cúi người ôm lấy tôi, đi về phía phòng ngủ.
“Không phải là anh muốn ngay bây giờ chứ?”
“Không phải em muốn anh ngủ bên cạnh em sao? Anh cố ý trở về để thoả mãn em đây…”
Tôi vuốt mái tóc của anh, dồn hết sức lấy lòng. “Thần, anh đối với em thật là tốt.”
“Nếu như em không để anh thấy ảnh chụp thân mật của em với người đàn ông khác khắp nơi, anh sẽ đối xử với em rất tốt!”
Ngồi xuống bên giường, tôi bắt đầu cởi từng thứ trên người.
“Em làm gì đấy?” Khi anh hỏi, ánh mắt tham lam lưu luyến trên nước da gần như trần trụi của tôi.
“Ngủ mà!”
“Mặc quần áo ngủ đi.”
“Vì sao?” Tôi chưa từng có thói quen mặc quần áo đi ngủ, bởi vì tôi đặc biệt thích cái cảm giác da thịt ma sát với tơ tằm.
“Em thấy rằng nếu em cởi hết quần áo, anh còn có thể ngủ sao?”
Tôi lập tức hiểu ý, ngừng lại động tác, không dám cởi thêm.
Anh ôm tôi nằm trên giường, cánh tay làm gối cho tôi, nhắm mắt lại. “Ngủ một chút đi, tối nay An Dĩ Phong muốn đón tiếp em ở hội quán suối nước nóng.”
“Suối nước nóng? Chúng ta cùng nhau ngâm suối nước nóng à?”
Tôi cùng anh ngâm mình trong suối nước nóng mờ sương, cùng tắm uyên ương, tôi lén nhìn vóc người làm người khác khá vừa lòng của anh, chỉ tưởng tượng thôi đã khiến người ta mạch máu sôi trào…
An Dĩ Phong, người đàn ông này không đàng hoàng đến mức độ thế đấy!
“Thiên Thiên.” Anh mở mắt nhìn tôi: “Nếu như em vẫn tiếp tục dùng loại ánh mắt này nhìn anh, anh sẽ…”
“Cả đêm không ngủ, mệt mỏi chết mất.” Tôi ngáp một cái, rúc vào trong lòng anh.
Cho dù giữa chúng tôi bị ngăn cách bởi tầng tầng lớp lớp quần áo, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của anh như trước.
Có anh bên cạnh, tôi sẽ không còn mất ngủ nữa, vừa mới nhắm mắt, liền chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
***
Chạng vạng, Hàn Trạc Thần ôm tôi đi vào một quán tắm suối nước nóng, lập tức có người quăng tới ánh mắt mới lạ vô cùng, còn có người nào đó xúc động vô cùng lôi kéo đồng nghiệp, thấp giọng thì thầm:
“Cậu mau nhìn đi, là cô ấy sao?”
“Đúng!”
“Cùng nhau tới tắm suối nước nóng đấy… Uầy! Uầy!”
“Hóa ra tai tiếng tình dục là thật.”
Nghe thế trên mặt tôi nóng rần một trận, vô cùng hối hận khi đi ra ngoài đã không mang theo một chiếc kính râm và một cái mũ.
Lén nhìn sang Hàn Trạc Thần hoàn toàn không hề có phản ứng, mới sâu sắc cảm nhận được chuyện quá nhạy cảm với âm thanh là một chuyện vô cùng đáng buồn.
Tôi như cố tình như vô ý bới tóc một chút, để tóc che bớt sườn mặt, trốn tránh những ánh mắt nghi ngờ của người khác.
“Em che cái gì hả?” Hàn Trạc Thần thản nhiên nói: “Chúng ta lại chẳng phải là người xấu xa gì.”
Tôi mỉm cười ôm lấy anh, hôn nhẹ lên trên mặt anh.” Em sợ các cô ấy xin em ký tên!”
Chúng tôi đi vào trong thang máy dưới con mắt ngẩn tò te của nhiều người.
Cho dù toàn bộ thế giới cũng đều cho rằng tôi sớm nắng chiều mưa thì có làm sao?
Người tôi yêu hiểu tôi là đủ rồi!
Vừa vào phòng tắm trên tầng cao nhất, mắt tôi liền phát sáng. Chính giữa phòng lớn được ngăn cách một một tấm ván gỗ phủ đầy dây mây leo, hai bên không thể thấy lẫn nhau, nhưng có thể nghe thấy âm thanh. Bên cạnh hồ tắm rải sỏi, trồng đủ các loại cây xanh, dạt dào sức sống như đang đặt mình vào chốn đào nguyên. Nước trong hồ xanh màu ngọc bích dày đặc hơi nóng, chầm chậm lưu chuyển, trên mặt nước dập dềnh vài cánh hoa hồng đỏ thẫm.
An Dĩ Phong đang nằm hờ trong hồ nước, gối đầu lên thành hồ lát sỏi, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vào lúc này, tôi không hề nhìn thấy cái khí phách khi được thuộc hạ trước gọi sau quây của anh ta, cũng không thấy vẻ phong lưu không gò bó khi ôm mỹ nữ trong lòng.
Anh ta như thế này có thể khiến cho người ta mơ hồ cảm giác được một loại cô đơn hưu quạnh đằng sau sự trải đời.
Anh ta mở mắt nhìn thấy tôi, lập tức khôi phục lại thái độ bất cần đời chỉ có riêng ở con người ấy.
“Hai năm không gặp, đến một phát là long trời lở đất.” Anh ta ngồi thẳng người, cười đến sáng lạn như ánh mặt trời: “Nghe nói cô đính hôn cùng với người thừa kế Mạnh thị rồi? Chúc mừng, chúc mừng!”
Lời này cũng quá…
Tôi thấy sắc mặt của Hàn Trạc Thần không tốt lắm, vội vàng nói: “Sao có thể thế được? Anh ta là ông chủ của tôi, không hơn.”
“Há!” An Dĩ Phong dừng lại một chút, vẻ tươi cười càng thêm rạng rỡ: “Không nhìn ra cô lại xuất sắc trên ống kính đó, bức ảnh chụp cùng Mạnh Huân trong cầu thang máy chính xác là rất xuất sắc!”
Nhắc tới bức ảnh kia, tôi cứng miệng không nói nên lời.
Hàn Trạc Thần lạnh lùng đáp lại anh ta một câu: “Sao nhiều lời nói thừa vậy!”
Anh ta thoáng nhìn qua Hàn Trạc Thần, không nói nữa.
Tôi có thể lý giải được thái độ của An Dĩ Phong đối với tôi, trong mắt anh ta, tôi chính là một con đàn bà hư hỏng không từ thủ đoạn báo thù, nếu tôi là người đứng ngoài cuộc, tôi cũng cho rằng… “Loại đàn bà này chỉ nên chơi thôi, bán vào hộp đêm!”
Có lẽ cũng chỉ có duy nhất Hàn Trạc Thần coi tôi như bảo bối mà yêu mà chiều!
Hàn Trạc Thần trầm lặng một lát, sắc mặt cũng không thấy có chuyển biến gì tốt, cuối cùng mở miệng nói một câu với An Dĩ Phong: “Ngày mai cậu sai người đi đốt tòa soạn Ngu Tấn kia cho tôi.”
“MK! Em còn cho rằng anh đàn ông lắm đấy chứ.”
“Đừng làm người bị thương.”
“Anh yên tâm.”
Tôi cũng cảm thấy cái tòa soạn kia nên đốt đi, viết đông viết tây thật sự quá vô trách nhiệm!
…
Hàn Trạc Thần ôm tôi đi tới một bên khác của tấm bình phong, tôi nhìn cảnh vật bốn phía, có loại ảo giác ba người cùng tắm chung, nói nhỏ: “Như thế này không tốt lắm đâu.”
“Dù sao cậu ta cũng không nhìn thấy.”
“Nhưng mà… ” Anh đột nhiên buông lỏng tay, cả người tôi trầm xuống, cơ thể rơi vào làn nước ấm áp.
Anh cười ngồi xuống trước mặt tôi, không chỉ từng đường nét trên khuôn mặt đều mang theo ý cười, cổ họng còn phát ra tiếng cười to và rõ. Đó là một loại vui vẻ từ trong thâm tâm truyền ra, không che giấu được, cũng không giả bộ được.
Anh cởi từng thứ trên người, nhảy xuống, cởi quần áo của tôi…
“Cái tính quái dị này sao mà chưa sửa được!”
“Thiên Thiên, em lúc này mới có thể khiến cho người ta cảm thấy chân thực.” Anh phủ lên tai tôi, nói nhỏ: “Anh thích em không hề kiêng dè gì mà hét lên, biểu hiện rõ ràng sự sợ hãi và bất lực của em… Em biết không? Khi anh vừa mới nhận nuôi em, em luôn luôn ở trong ác mộng gọi cha, mẹ, em luôn cầm chặt tay anh mà khóc nói: ‘Con sợ, đừng bỏ lại con…’, nhưng đến lúc em tỉnh lại, một chữ cũng không nhắc tới, một giọt nước mắt cũng không rơi. Mỗi lần anh thấy em ngây người nhìn lên những vì sao trên bầu trời, anh đều nhịn không được nghĩ rằng cô bé quật cường thế này, cô ấy rốt cuộc cần cái gì…”
“Em cần gì anh cũng đều cho em cả.” Trong làn nước ấm áp, tôi nhào vào lòng anh, thứ tôi muốn chính là sự ấm áp, an toàn và yêu thương, những thứ này anh đều đã cho tôi hết.
“Nếu như em thật sự muốn anh…”
Tôi dùng ngón tay trỏ chạm vào môi anh, ngăn lại câu nói kế tiếp. “Thần, hiện tại em chỉ muốn tình yêu của anh…”
An Dĩ Phong thấp giọng rủa một tiếng, chặn đứng lời thổ lộ say đắm của tôi: “Hai người có thể để ý đến cảm nhận của người khác một chút không? Buồn nôn chết tôi rồi!”
Hàn Trạc Thần ôm lấy tôi, đôi môi hôn xuống thuận theo bờ vai tôi. “Chính là nói cho cậu nghe đấy.”
“Em biết cô ấy yêu anh, yêu chết anh rồi!” Sau đó, An Dĩ Phong bất đắc dĩ bỏ thêm một câu, “Không có thuốc cứu chữa!”
Một lát sau, anh ta lại hỏi: “Được rồi, chuyện di cư của anh làm đến đâu rồi?”
“Xem ra khả năng không cao lắm, bối cảnh của tôi quá phức tạp, đừng nói tới Australia không chấp nhận tôi di cư, bên này cũng không cho phép tôi xuất cảnh. Cha dượng tôi giúp tôi nghĩ khá nhiều biện pháp, bọn họ nói tôi quả thật dính dáng đến quá nhiều án tử, đều đang trong giai đoạn điều tra, tuyệt đối không thể xuất cảnh!”
Tôi có chút ngạc nhiên vô cùng. “Anh muốn di cư?”
“Đúng vậy, vốn định mang em đi Australia tìm một nơi yên tĩnh sống qua ngày, xem ra không được.”
An Dĩ Phong đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nói: “Anh có thể đổi thân phận, bên Thái Lan em có mấy người bạn đáng tin, hẳn có thể giúp anh chuẩn bị một h