Muốn chính mình quên đi một người cũng không khó, chỉ cần mỗi ngày tự làm mình bận rộn, không có thời gian nhớ nhung là có thể... tôi ngồi trước dương cầm đàn một lần rồi lại một lần, gửi gắm linh hồn thấm đầy máu và nước mắt vào tiếng đàn...
.
Hai năm sau…
Tôi ngồi một mình trong một góc quán hải sản, thành thạo bóc vỏ tôm, đặt miếng thịt tôm toàn vẹn không hao tổn gì vào trong chiếc đĩa đặt trước mặt.
Người phục vụ lại bưng lên tiếp một đĩa tôm, nhấc chiếc đĩa trống trơn trước mặt tôi đem đi…
“Cần giúp đỡ gì không?” Một giọng nói rất lịch sự vang lên bên cạnh tôi, hơn nữa là tiếng Trung.
Tôi lắc đầu, tiếp tục bóc vỏ tôm trong tay.
Khóe mắt mơ hồ thoáng thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo sơ mi màu xám nhạt ngồi xuống đối diện tôi, trên người anh ta mang theo một sự tự tin từ trong ra ngoài, khiến người khác thấy anh ta làm cái gì cũng đều là hợp tình hợp lý.
“Xin lỗi!” Tôi rất nghiêm túc nói với anh ta: “Nơi này đã có người, anh ấy vừa đi toilet, sẽ trở lại mau thôi.”
“Đi ba tiếng đồng hồ à?” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có loại sắc bén xuyên thấu lòng người: “Người ấy sẽ không tới, nếu muốn tới thì đã sớm tới rồi.”
Nước mắt tuôn rơi, tôi cắn cắn môi, lau đi nước mắt, kiên quyết nói: “Anh ấy sẽ đến!”
Anh ta nhẹ than một tiếng. “Tay cô chảy máu rồi.”
“Đó là tương ớt.”
Trong ánh mắt lạnh lùng của anh ta bất chợt có một loại tâm tình khác lạ, nhìn ly rượu vang trước mặt và cái đĩa chất đầy thịt tôm, nhìn ngón tay dính đầy dầu mỡ và vết thương nhiễm máu của tôi, muốn nói rồi lại thôi.
Tôi không để ý tới anh ta, chỉ tập trung tinh thần bóc vỏ con tôm trong tay.
Nước muối và tương ớt thấm vào viết thương, đau đớn truyền dọc theo ngón tay vào trong máu, thế mới có thể tạm thời che đậy sự đau lòng.
Dùng chờ đợi để lừa dối chính bản thân mình, tôi mới có thể kiềm chế nỗi nhớ thương, mới có sức lực để hô hấp…
Mặc dù trong mắt người khác, tôi đây vẫn là đang tự hủy hoại chính mình.
…
Anh ta nâng ly rượu vang trong tay, lẳng lặng đặt bên môi, sau đó, ăn từng miếng từng miếng tôm đặt trong đĩa.
Động tác ăn gì đó của anh ta trông có vẻ rất có giáo dục, lại có loại kiên trì không cho phép từ chối.
Tôi nhìn anh ta ăn, thấy nước mắt lại làm mờ đi tầm nhìn.
Thời gian bắt đầu chảy ngược, tôi lại nhìn thấy Hàn Trạc Thần uống rượu vang, tao nhã ăn thịt tôm tôi bóc cho anh, mỉm cười dịu dàng với tôi.
“Ăn ngon không? Đủ ăn không?” Tôi nhìn anh, thì thầm hỏi, sợ âm thanh chính mình quá lớn sẽ gây ồn ào làm phiền anh.
Anh chăm chú nhìn tôi, lặng lẽ gật đầu.
Tôi thử thăm dò đưa tay vuốt lưng anh, dọc theo khung xương gầy, cảm xúc vẫn còn trong trí nhớ…
Nước mắt trượt từ trong hốc mắt, rơi xuống, thế giới trở nên rõ ràng hơn. Tôi mới bất chợt phát hiện ra người ngồi đối diện mình lại là người đàn ông xa lạ đó.
Mất mát, nhớ nhung lại khiến tôi gần như tới ranh giới sụp đổ.
Tôi gắng sức kiểm soát bản thân, hít thật sâu thật nhiều lần, tâm trạng mới coi như bình ổn trở lại.
“Xin lỗi…” tôi vừa muốn rút tay về, anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi, nhìn ngón tay của tôi, khẽ lắc đầu: “Tôi cho rằng thứ mà phụ nữ đàn dương cầm quý trọng nhất là đôi tay…”
Tôi nghi ngờ, quan sát tỉ mỉ các đường nét trên khuôn mặt anh ta một lần, trông đặc biệt không tệ, xem ra chưa tới ba mươi tuổi, mà có phong thái tràn đầy tự tin lại không kiêu ngạo, đoán chừng là có sự nghiệp thành công.
Nhưng tôi không nhớ ra chính mình có biết anh ta.
Anh ta nhìn thấy sự mù mịt của tôi, hơi có chút sửng sốt, có lòng tốt mà nhắc nhở tôi: “Chúng ta đã từng gặp mặt, tôi vốn định mời cô đi ăn cơm chiều, cô nói cô phải ăn uống điều độ, ngày khác sẽ mời tôi đi ăn sáng…”
“Ồ!” Tôi gật đầu, rút tay về.
“Nhớ ra chưa?”
“Với người đàn ông nào tôi cũng đều nói như thế.”
Anh ta giật mình nhìn tôi một lát, bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ.
Cái kiểu từ chối khéo léo này mà anh ta cũng có thể coi là thật, thì chỉ có hai loại khả năng.
Một là là EQ của anh ta quá thấp, không am hiểu giao tiếp xã hội. Khả năng thứ hai là anh ta chưa từng bị phụ nữ từ chối, hoàn toàn không nghĩ tới lại có cô gái sẽ cự tuyệt lời mời của anh ta.
“Tôi là Mạnh Huân…” Anh ta thấy tôi mang vẻ mặt đờ đẫn, đành phải lấy từ trong ví ra một chiếc danh thiếp đưa cho tôi.
Tôi đảo mắt nhìn qua, giám đốc điều hành của công ty giải trí nào đó, có chút ấn tượng.
Nửa tháng trước tôi tham gia một buổi diễn từ thiện, sau khi kết thúc buổi diễn, anh ta tới gần bắt chuyện với tôi, tùy ý hàn huyên vài câu, sau đó công ty họ có người đến, ý định nói về chuyện ký hợp đồng với tôi, bị tôi khéo léo từ chối.
Anh ta thấy tôi không nói lời nào, tiếp tục nói: “Tiếng đàn của cô làm cho người nghe rất thoải mái, nụ cười của cô cũng rất yên bình, tôi nghĩ rằng người như cô phải là… bình thản, không ngờ rằng cô lại… kịch liệt như vậy.”
“Cám ơn sự khéo léo của anh.”
Nếu như anh ta gặp tôi trước kia, thì sẽ biết tôi bây giờ bình thản bao nhiêu.
Tâm tình của tôi hôm nay cực kỳ không tốt, không muốn nghe anh ta nói, cúi đầu nhìn đồng hồ. “Ngại quá, sắp đến giờ tôi phải đi làm rồi.”
Tôi gọi nhân viên phục vụ đến, phục vụ nói đã có người thanh toán rồi.
“Cám ơn!” Tôi đứng dậy, đầu hơi choáng, tôi phải chống vào bàn mới đứng vững.
Anh ta vội vàng đứng lên. “Cô đi đâu? Tôi đưa cô đi.”
“Không cần!”
Tôi vốn muốn từ chối khéo anh ta, nhưng lại sợ anh ta nghe không hiểu.
…
Cách thời gian đi làm vẫn còn một tiếng, tôi không gọi taxi, đi bộ về phía nhà hàng.
Có lẽ là trước đây từng trải qua quá nhiều khó khăn, hai năm nay mọi thứ của tôi đều qua được rất suôn sẻ.
Khi điều trị chân ở nơi đây, cô giáo trong nước giới thiệu tôi cho một giáo sư nhạc viện. Người giáo sư ban đầu vốn chẳng có hứng thú gì sau khi nghe tôi đàn một bài “Hóa điệp”, rất lâu không nói gì.
Ngày hôm sau ông gọi điện cho tôi, nói rằng ông đã liên hệ với nhà trường, chỉ cần tiếng Anh của tôi có thể thông qua kỳ kiểm tra nhập học, sẽ đồng ý phá lệ nhận tôi vào.
Mặc dù như vậy, tôi vẫn phải thi hai lần mới miễn cưỡng coi như là thông qua.
Giáo sư dù sao vẫn nói tôi là học sinh có thiên phú nhất mà ông đã từng gặp, bất kể kỹ thuật ngón ông dạy tôi có khó bao nhiêu, đòi hỏi tôi ngặt nghèo bao nhiêu, ngày hôm sau tôi có thể đàn được rất tốt.
Thật ra ông không biết, cái này không gọi là thiên phú.
Tôi luôn sống qua từng đêm trước đàn dương cầm, làm sao có thể đàn không tốt!
…
Khi đi qua một cửa hàng tiện lợi, tôi thấy chiếc giá sắt trên cửa bày hai tạp chí tiếng Trung, vội vàng chạy tới. Mỗi lần giở một trang, tôi lại không kìm được run rẩy, vội vàng muốn nhìn trang tiếp theo, lại vừa sợ hãi trang sau sẽ làm mình thấy vọng.
Sau khi giở hết hai cuốn tạp chí, tôi thất vọng đặt xuống giá.
Chỉ cần có thể cho tôi tìm được một tấm ảnh mơ hồ, xem hình dạng anh thế nào cũng là tốt rồi, tiếc là… Anh rất kín đáo, chưa bao giờ chịu nhận bất kì cuộc phỏng vấn nào, mấy thông tin ít đến thảm thương trên Internet tôi đã có thể thuộc làu làu.
Đi được hai bước, tôi lại trở về chỗ cũ, không cam lòng giở hai cuốn tạp chí lại một lần.
Ôi! Ngay cả cái tên cũng không có.
Đang muốn gập cuốn tạp chí thì lại thấy một khuôn mặt trông rất tự tin, là người đàn ông xa lạ vừa mới rồi.
Tùy ý lướt nhìn qua vài chữ, tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao anh ta lại ngạc nhiên như vậy.
Cái công ty giải trí mà anh ta đảm nhiệm là sản nghiệp của gia tộc nhà họ, không biết năng lực cá nhân anh ta như nào, dù sao xuất thân cũng không đơn giản, giá trị con người mà tính ra cũng phải đến hàng trăm triệu, không nghĩ tới một cô gái không thức thời như tôi đây lại từ chối lời mời có thành ý của anh ta như thế.
Lật vài trang sau, toàn bộ đều viết về anh ta…
Tôi khinh thường lắc đầu, đặt tạp chí về chỗ cũ.
Quả đúng là làm công việc giải trí, thật phách lối!
Tôi vẫn tương đối thích sự thâm trầm và nội liễm của Hàn Trạc Thần hơn.
***
Trong phòng trang điểm, tôi thay lễ phục quý phái, dùng lớp phấn đậm để che giấu khuôn mặt trắng bệch và tiều tụy. Tôi hít một hơi thật sâu, đi lên trên sân khấu.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng với mọi người, ngồi bên dương cầm đàn lên thứ âm nhạc vui vẻ nhất.
Thấy trên mặt mỗi vị khách đều tràn ngập sự vui sướng và hưởng thụ, tôi cũng thấy bản thân mình rất thoải mãn, thấy rằng tôi sống còn có chút ý nghĩa.
Trong lúc lơ đãng, tầm mắt của tôi và tầm mắt tràn ngập hiếu kỳ cùng thăm dò của Mạnh Huân chạm nhau. Anh ta ngồi ở vị trí rất gần tôi, nâng ly rượu vang hướng về phía tôi, mỉm cười ra hiệu, tôi cũng mỉm cười với anh ta, chính là việc tôi thường làm với mọi vị khách.
Sau khi đàn hết ba bản nhạc, tôi đi vào hậu trường nhận cơm công tác ngày hôm nay, thay quần áo, ngồi tại bàn ăn trong góc hậu trường người đến người đi, dùng bữa tối lạnh ngắt.
Một cốc nước xông vào tầm mắt của tôi, tôi ngẩng đầu thấy nụ cười hòa nhã của Mạnh Huân.
Cười đến nỗi tôi thấy đau đầu, tôi cúi đầu tiếp tục ăn mấy thứ đó.
Anh ta ngồi xuống trước mặt tôi, “Vì sao lại không ký hợp đồng với công ty chúng tôi? Với hình tượng và tài năng của cô, có lẽ có thể thành danh chỉ sau một đêm.”
“Âm nhạc của tôi không rẻ mạt như anh nghĩ.”
“Rẻ mạt? Ba bản nhạc một trăm bảng Anh, tôi trả cô chắc chắn nhiều hơn so với chỗ này…”
“Tôi thừa nhận là bây giờ tôi rất tầm thường, một trăm bảng Anh đã có thể làm tôi bán rẻ âm nhạc của mình, bất kỳ người nào muốn tôi đánh đàn cho người ấy nghe tôi cũng đều không từ chối. Nhưng, tôi sẽ thành công, không cần đi đường tắt.”
“Cái cô gọi là thành công chính là ở trong sảnh điện thanh cao này mà diễn tấu cho những vị người thuộc xã hội thượng lưu kia nghe sao? Vì sao cô không thể để càng nhiều người thưởng thức đến sự cuốn hút và hấp dẫn trong âm nhạc của cô.
“Mạnh tiên sinh.” Tôi ngồi thẳng người, khiến bản thân có thể nhìn thẳng anh ta: “Anh hiểu về dương cầm không? Anh hiểu nghệ thuật không? E rằng tôi đàn bài gì anh cũng không biết? Tôi rất rõ ràng, tiếng đàn của tôi trong mắt anh căn bản không hề đáng một đồng, cái mà anh xem trọng là khuôn mặt tôi đây.”
Tôi vốn đã không nuốt trôi cơm, giờ xem ra lại càng không nổi.
Tôi cầm lấy túi, ngay cả tiếng “tạm biệt” cũng lười nói với anh ta.
Loại đàn ông như anh ta tôi gặp nhiều lắm rồi, nói rất êm tai: công thành doanh toại?
Quy tắc của giới giải trí tôi biết, mặt ngoài giống một cái bình hoa để mọi người bình luận, sau lưng dùng cơ thể đi theo chân bọn họ làm những giao dịch dơ bẩn.
Lối tắt như vậy tôi tuyệt đối không đi. Bởi vì, cái gì tôi cũng có thể bán rẻ, ngoại trừ cái thứ tốt đẹp nhất trong đời…
Tôi đi tới cửa nhà hàng, giai điệu tươi đẹp của Mozart bay tới, đây chẳng phải là bản nhạc tôi vừa mới đàn sao?
Tôi dừng chân, từ từ quay người lại, Mạnh Huân đang ngồi trước dương cầm mỉm cười với tôi…
Trong chớp mắt ấy, mọi thứ đều trở nên tối tăm, chỉ còn một chùm sáng màu lam nhạt chiếu rọi trên ngón tay như bay như múa của anh ta. Bên khóe môi mỏng hiện lên nét cười,