Tôi không biết người khác kết hôn như nào, nhưng tôi đoán không ai lại “bình thản” hơn chúng tôi.
Chúng tôi vừa mới bước vào cửa thì đã có một đôi tình nhân thì thầm bàn tán, nói chúng tôi chắc kém nhau mười tuổi.
Mười tuổi? Thì lực họ làm sao đấy?
Hàn Trạc Thần coi đây như chốn không người, kéo tôi đi đến trước mặt nhân viên công chức, lôi ra sổ hộ khẩu đặt trên bàn. Người nhân viên công chức vốn bình tĩnh chợt đần mặt, mở to mắt nhìn chúng tôi một cách khó tin: “Hai người là cha con?”
“Cha nuôi, con gái nuôi! Sửa vào cột quan hệ là được.” Hàn Trạc Thần không kiên nhẫn trả lời.
“Nhưng…” Nhân viên công chức liếc qua tên của anh, rồi ngẩng đầu nhìn hai vệ sĩ đi sau, thận trọng nói: “Tôi đi hỏi một chút.”
Một lát sau, cô ấy quay lại, cấp tốc đưa chúng tôi bản khai: “Hai người khai vào bản này, rồi ký tên.”
Lúc điền vào bảng khai, tôi rốt cục cũng không nhịn được, hỏi ra vấn đề muốn hỏi: “Nếu đã hận em, vì sao còn muốn kết hôn với em?”
Tay cầm bút của anh dừng lại một chút, chiếc bút bi nhựa trong lòng ban tay anh phát ra tiếng vỡ.
Anh không nói chuyện, lại tiếp tục viết.
“Nếu vì anh muốn để anh ấy hết hy vọng, thật ra không cần thiết…”
Anh chợt ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn tôi: “Để được pháp luật bảo hộ! Hàn Thiên Vu, lát nữa tốt nhất em phải thực hiện nghĩa vụ của một người vợ cho tôi xem!”
Nói xong, anh ký tên rất nhanh, lại giật lấy bản khai của tôi, điền hộ tôi.
Nghĩa vụ người vợ nhất định phải thực hiện?
Hơi không hiểu! Đến lúc mấy người khác cười trộm, tôi mới bừng tỉnh ngộ ra.
Nhất thời giận dữ, tôi suýt buột miệng nói: Giết người anh cũng không sợ phạm tội, cưỡng hiếp đối với anh coi như một tội!
Thấy con mắt toàn bộ người trong phòng đều lén nhìn chằm chằm vào chúng tôi, tôi nhịn.
Tôi giận dữ cướp bản khai về, ký tên tôi thật nhanh, vất bản khai lại cho anh, lớn tiếng nói: “Hàn Trạc Thần, anh cũng đừng quên cho tôi thấy rõ quyền lợi mà một người vợ được hưởng!”
Không hiểu vì sao căn phòng vốn đang hơi ồn ào đột nhiên trở nên yên tĩnh. Gần như tất cả mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
Sau khi chụp ảnh qua loa, chưa đến mười phút, nhân viên công chức đã đưa giấy chứng nhận kết hôn cho chúng tôi, nói cho chúng tôi là đã có thể đi.
Tôi ngỡ ngàng nhận lấy tờ giấy đơn giản ấy. Đây là kết hôn, quả thật đủ gọn gàng.
Chúng tôi vừa mới ra khỏi cửa, chợt nghe thấy bên trong vang lên tiếng hét chói tai: “Anh ta là Hàn Trạc Thần!”
“Cô gái kia vừa gọi thế, là anh ta!” Tôi nghĩ mình lại phạm phải một sai lầm.
“Lấy con gái của chính mình! Việc này ngoài anh ta ra thì chẳng ai làm được!”
“Tôi thấy cô gái kia rõ ràng không muốn…”
Anh dừng bước, ngón tay đang nắm tay tôi siết chặt lại.
Tôi đẩy anh đi: “Đi thôi! Đã làm được thì đừng sợ người ta nói.”
Anh đứng nguyên không nhúc nhích.
Tôi lại đẩy đẩy anh: “Anh sợ người ta nói ra nói vào thì bây giờ đi làm thủ tục ly hôn.”
“Em mơ à!” Anh lườm tôi một cái, quay người nói với vệ sĩ đứng sau: “Đi cảnh cáo bọn họ, tin tức kết hôn của tôi nếu truyền ra ngoài, bọn họ dù chỉ một đôi cũng đừng nghĩ đi vào lễ đường kết hôn.”
***
Về phần cuộc sống trăng mật, cũng không tính là lạnh lẽo lắm. Nhiều nhất chỉ có một chuyện là người chồng mới cưới của tôi ngoài lúc làm chuyện ấy thì không bao giờ gặp.
Tôi bị nhốt một mình trong gian phòng nhỏ bé, ngồi đếm ngày, nhìn giờ trong sự chờ đợi giày vò.
Thật không có việc gì làm. Sách ngữ văn đọc hơn mười lần, mấy bài văn đều đã thuộc làu làu. Tôi dứt khoát lật sách toán ra làm vài đề toán đơn giản, rồi lại tìm sách tiếng Anh lôi ra học vài từ đơn.
Hôm nay, ngẫu nhiên tôi tìm được một quyển nhạc phổ tưởng đã mất từ lâu ở trong ngăn tủ.
Tôi như tìm được của quý, cho dù không có dương cầm, tôi vẫn ngồi vào bàn học, nhắm mắt lại, tưởng tưởng dưới tay tôi là những phím đàn, đầu ngón tay nhảy nhót trên bàn, âm nhạc ngân nga trong đầu, tâm trạng cũng không sa sút nữa.
Đàn xong bản nhạc cuối cùng trong quyển sách, tôi gập quyển nhạc phổ lại, đưa mắt nhìn ra cửa sổ, quan sát tầng dưới.
Xe của anh đỗ ở dưới tầng, anh đã về?
Tôi lập tức hưng phấn ngồi thẳng trên ghế, đưa mắt tìm từng góc nhỏ. Tôi thích nhất là tìm kiếm anh như vậy, nếu như có thể tìm thấy, dù nhìn từ xa cũng sẽ rất hài lòng.
Có lẽ trong mắt người khác tôi quá buồn chán. Trên thực tế, vô ý bắt được bóng hình của người mình yêu mến là chuyện cực kỳ hạnh phúc.
Đáng tiếc hôm nay tôi không tìm thấy.
Tôi cũng không từ bỏ, tôi trèo lên trên ghế, chống bệ cửa sổ để mình cao hơn một chút, cố gắng mở rộng phạm vi tầm nhìn.
“Em đang nhìn cái gì?” Giọng nói Hàn Trạc Thật làm tôi sợ đến mức chân tay mềm nhũn, ngã từ trên ghế xuống.
Tôi hoàn toàn chìm đắm trong thế giới âm nhạc ảo tưởng của chính mình, ngay cả anh vào lúc nào cũng không biết.
Đợi khi tôi hồi tỉnh lại từ trong sự choáng váng, mới phát hiện ra mình ngã vào vòng ôm mà tôi chờ đợi nhất.
Tôi ôm vai anh, đã lâu lắm rồi không có cảm giác thân thiết như vậy. Ngay cả khi cơ thể hoàn tòa dung hợp, tôi cũng không có loại cảm giác hạnh phúc này, vì anh đang nhìn tôi, trong đôi mắt của anh hiện lên khuôn mặt tôi.
“Em đang nhìn anh, xe của anh đỗ ở dưới tầng.”
Anh trầm tư một lát, nhìn thoáng qua đồng hồ trên bàn tôi, đột nhiên lại hỏi: “Hôm qua tôi về lúc mấy giờ, em biết không?”
“Chín giờ.”
“Hôm kia thì sao?”
“Sáu rưỡi.”
“Trước đó một ngày.”
“Anh không đi ra ngoài…”
Anh nhìn tôi, thứ tình cảm đã lâu không thấy bắt đầu nảy lên trong cái nhìn chăm chú của chúng tôi.
Tôi thử đi tới, môi chạm vào môi anh, có cảm giác mềm mại tươi mát.
Anh không tránh, cơ hội tốt như thế làm sao tôi có thể bỏ qua. Tôi ôm cổ anh, hôn sâu, đầu lưỡi liếm cánh môi anh, dùng sự nhiệt tình sưởi ấm bờ môi lạnh lẽo của anh…
Anh đột nhiên dùng sức, đẩy tôi xuống giường. Tôi có hơi thất vọng, vừa định ngồi dậy, anh đã đè lên người tôi, mạnh mẽ hôn lên môi tôi.
Nụ hôn của anh giống ngọn lửa dữ dội, là mưa to gió lớn. Nói chung, đó là thứ tình cảm mãnh liệt dâng trào phá tan hết thảy mọi thứ. Không có kỹ xảo, không có tình dục, chỉ có cướp đoạt, dường như phải hút được trái tim tôi ra mới vừa lòng.
Giữa những nụ hôn nóng rẫy, chúng tôi cởi quần áo nhau ra, tìm kiếm và thỏa mãn mọi thứ của đối phương….
Khi sự kích tình đạt đến đỉnh, tôi hoàn toàn bất chấp anh có tin hay không, hôn anh, mơ hồ rên rỉ: “Thần, em yêu anh. Anh hãy tin em, em thật sự yêu anh.”
Anh cười cười bất đắc dĩ, nói với tôi: “Thiên Thiên, yêu không nói bằng lời, càng khổng thể nghĩ trong lòng, mà là làm, xem hành động ra sao! Nếu em thật sự yêu tôi, nhất định sẽ không ở trong lòng tôi mà giơ con dao kia lên…”
“Em sẽ không, không bao giờ thế nữa!”
“Nhưng tôi không thể tha thứ cho em, không thể như trước không do dự yêu em.”
“Vậy anh muốn em làm thế nào anh mới vừa lòng?”
Anh vuối tóc tôi, nâng khuôn mặt tôi lên, nhẹ nhàng hôn: “Ở lại bên anh, đừng rời khỏi.”
Tôi nằm trong lòng anh gật đầu. Đã tới nước này rồi, đương nhiên anh sẽ không tin lời tôi nói.
Tôi không quan tâm, chỉ cần chưa từng xa nhau, chung quy vẫn còn hy vọng. Biết đâu có một ngày anh sẽ không hận tôi nữa, sẽ phát hiện ra tình cảm tôi dành cho anh là thật. Biết đâu chúng tôi có thể bắt đầu lại một lần, miễn là tôi kiên trì chờ đợi…
Chúng tôi vẫn ôm nhau, vẫn hôn nhau, có chuyện gì là không thể!
Thời gian sẽ thay đổi thất cả, mà thứ tôi có chính là thời gian.
Tôi nở nụ cười, đã bao nhiêu ngày tôi chưa cười vui vẻ thế này.
***
Ngày thứ hai, anh vừa ra khỏi cửa vệ sĩ đã bê đàn dương cầm vào phòng tôi.
Tôi vui vẻ ghé người bên bệ cửa sổ nhìn ra ngoài. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, trong tay cầm một chiếc áo khoác màu đen, nhìn rất đẹp trai.
Vừa muốn cúi người vào xe, anh đột nhiên đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn lên cửa sổ phòng tôi.
Tôi vui vẻ mở toang rèm cửa, cười cười, vẫy tay với anh. Mặc dù biết anh không nghe thấy nhưng vẫn ngọt ngào gọi anh một tiếng: “Ông xã, em chờ anh về!”
Khóe miệng anh hơi cong lên, đi vào xe.
Tôi cười, ngồi bên đàn dương cầm.
Tôi biết anh vẫn còn yêu tôi, không yêu thì làm sao hận sâu như vậy.
Chúng tôi có thể bắt đầu lại một lần nữa. Chỉ cần còn yêu, tất cả mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ đầu.
…
Tôi đang đàn rất say mê, đột nhiên chợt nghe tiếng vệ sĩ ngoài cửa nói: “Ông chủ dặn không cho phép bất cứ ai vào trong.”
Ngay sau đó là tiếng đánh nhau, đại khái duy trì qua vài phút, cánh cửa rất nhanh được đẩy ra, Cảnh chạy vào không giải thích gì kéo tôi đi: “Đi, anh đưa em đi.”
“Anh?” Tôi nhìn ngoài cửa, hai người vệ sĩ ngất xỉu trên mặt đất.
Trước đây Cảnh nói anh có học đánh nhau. Ban đầu nhìn dạng phong cách nhẹ nhàng của anh, tôi cũng không hy vọng gì nhiều về bản lĩnh của Cảnh, bây giờ thì… Tôi nuối nước bọt, quả là quá xem thường anh ấy rồi.
Thấy anh ấy kéo tôi đi ra ngoài, tôi vội vàng vùng ra khỏi tay anh, kiên quyết nói: “Em không đi, em phải đợi anh ấy.”
“Anh biết em có nỗi khổ tâm, em tin anh… Cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng có thể bảo vệ em.”
“Em không có nỗi khổ tâm gì hết, em đây là tự nguyện.”
“Nếu em tự nguyện sao ông ta lại để vệ sĩ canh cửa em hàng ngày?” Cảnh dắt tay tôi, hoàn toàn mặc kệ tôi phản kháng thế nào cũng kéo tôi ra cửa.
“Anh Tiểu Cảnh, chuyện của em anh đừng quan tâm.” Tôi bám lấy cánh cửa, nhìn Cảnh khẩn khoản: “Em yêu anh ấy…”
“Nhưng ông ta không yêu em, ông ta có chút yêu em sẽ không nhốt em trong này.” Cảnh từ trước đến giờ tính tình rất tốt cũng bị sự cố chấp của tôi chọc giận. Anh ấy hét lên với tôi: “Thiên Thiên! Chẳng lẽ em muốn ở trong một cái lồng giam cả một đời?”
“Anh ấy sẽ không nhốt em cả đời, đợi khi anh ấy tin rằng em yêu anh ấy, tin rằng em sẽ không rời khỏi anh ấy, anh ấy sẽ cho em tự do! Em vẫn còn trẻ, em có thời gian…”
Cạnh bị tôi chọc giận đến nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói: “Em chưa đợi được ông ta yêu em, thì đã bị ông ta hủy hoại đến điên rồi!” “Sẽ không đâu.” Tôi vẫn ngoan cố mà kiên trì, tôi có dương cầm, tôi có anh, tôi sẽ không điên.
“Em tin anh đi, anh đã từng học qua tâm lý học. Người bình thường bị nhốt thế này quá ba tháng thì tinh thần sẽ không còn bình thường!”
Tôi còn muốn phản bác lại, anh đã tách ngón tay tôi ra khỏi cánh cửa.
Ngày thường thấy anh rất dịu dàng, không ngờ lại khỏe như thế. Tôi thật sự bị anh kéo đến đầu cầu thang.
Không phải tôi không muốn tự do. Nếu có thể lựa chọn, tôi cũng không muốn ở trong căn phòng không thấy bóng mặt trời, sống một ngày dài bằng một năm. Nhưng nếu có thể trốn tôi cũng sẽ không trốn!
Tôi cực kỳ hiểu tính cách của Hàn Trạc Thần, tôi không trốn thoát. Cho dù có chạy tới chân trời góc bể anh đều có thể bắt được tôi trở về.
Tôi không sao, nhiều nhất là về sau hàng ngày bị anh trói trên giường, dùng đủ loại cách ác nghiệt để dày vò. Nhưng Cảnh là người vô tội. Hàn Trạc Thần đối xử với người đàn ông chọc giận anh thế nào, tôi biết rõ hơn bất cứ ai khác.
Thấy bảo vệ trong sân chạy vào, tôi vội vàng dùng sức k