"Hôm nay em tự hỏi mình vô số lần: Nếu như mạng sống chỉ còn một ngày cuối cùng, em muốn làm gì? Đáp án mỗi lần đều giống nhau: Em muốn quay trở lại ngày sinh nhật mười tám tuổi. Em muốn cùng anh thực hiện xong giấc mơ ấy! Em muốn... trao cho anh thứ tốt đẹp nhất. Em muốn anh biết rằng: Em thật sự yêu anh. yêu đến mức không cách nào thoát khỏi... Yêu đến mức sẵn lòng vì anh mà quên mất mình là ai, quên mất anh là ai. Em chỉ một lòng một dạ yêu anh, cho dù chỉ còn một ngày..."
Đúng tám giờ, chuông điện thoại của Tiểu Cảnh reo lên. Anh ấy nhìn tôi hơi khó xử, vừa muốn bấm nút nhận cuộc gọi, tôi đã cướp lấy điện thoại anh ấy, tắt mắt. Nhân tiện tôi cũng tắt luôn máy của chính mình.
Thế giới tĩnh lặng chỉ còn vang vọng tiếng mưa rơi. Mưa rơi từng giọt từng giọt nghe đau đớn xé lòng.
Tôi ngả người, dựa vào ghế, quan sát vẻ mặt của Tiểu Cảnh đang biến đổi dần. Tôi nhìn anh ấy rất lâu, nhiều lần muốn nói rồi lại thôi.
Hồ thiên nga! Một câu chuyện cổ tích đẹp tuyệt vời.
Thế nhưng câu chuyện ấy chỉ dùng để lừa dối những cô bé mới biết yêu. Thế giới này không có ác ma vô tình tàn nhẫn, tương tự như vậy, cũng chẳng có hoàng tử dũng cảm bạo gan.
Lại càng không có công chúa thiên nga xinh đẹp lương thiện!
Cái này người ta gọi là hiện thực.
Chín giờ, tôi cuối cùng ra một quyết định.
Việc báo thù đã lên kế hoạch nhiều năm, tôi không còn sức để đợi nữa, cũng không có có tâm lực để kéo dài yêu hận với anh trong mâu thuẫn, trong giày vò thêm nữa.
Tối nay, hãy để mọi thứ kết thúc đi.
Để yêu và hận đi tới một cái kết!
Tôi bảo Tiểu Cảnh ở trong xe đợi tôi, một mình đi vào siêu thị mua một con dao rất sắc bén nhét vào trong cặp.
Tôi còn gọi điện cho Tiểu Thu, hàn huyên với chị gần một tiếng đồng hồ.
Chị nói cho tôi biết: “Đàn ông như Hàn Trạc Trần duyệt người vô số, đàn bà với anh ta chỉ như nước lã, nhạt nhẽo đơn điệu, nhưng vì nhu cầu sinh lý nên không còn cách nào khác. Với em thì khác, đối với anh ta, em là một tách trà, hương thơm tỏa ra bốn phía, còn về phẩm trà thì… phải xem có thích hợp với khẩu vị của anh ta không. Nên lần đầu tiên em phải biểu hiện thật tốt vào! Để anh ta cảm nhận được em là cốc trà chanh, hương trà mê người, hớp một hớp thấy khoan khoái, sau lại cảm thấy trong vị ngọt có cả vị chua, thơm ngon vô tận…”
Tôi ghi chép lại cẩn thận mỗi bước chị dạy tôi, đọc đi đọc lại cho đến khi thuộc lòng.
1. Đầu tiên là nói những lời âu yếm.
2. Chủ động hôn anh.
3. Giúp anh cởi quần áo.
Chị nói phải dịu dàng, cởi quần áo anh thật từ từ, vuốt ve cơ thể anh…
4. Phải chủ động nghênh hợp.
Chị nói đàn ông không thích mình nằm cứng đờ trên giường giống xác chết. Chị còn nói cho tôi một bí quyết, tư thế mà đàn ông thích nhất là: đàn bà ngồi trên người anh ta…
Kích thích các giác quan sẽ làm gia tăng kích thích thị giác… Lúc này, phụ nữ gọi tên đàn ông, bày tỏ tình yêu say đắm, anh ta tuyệt đối sẽ rất cuồng nhiệt!
…
Đến mười giờ, Tiểu Cảnh lái xe vào sân, mở cửa đỡ tôi xuống xe.
“Thiên Thiên, anh không tiễn em vào.”
Giọng nói của anh rất dễ nghe, về sau có lẽ không có cơ hội được nghe nữa.
“Xin lỗi!” Tôi nói: “Em không yêu anh, em chỉ xem anh như anh trai. Cho dù có xảy ra chuyện gì, anh đừng vì em mà khổ sở. Về sau nhất định anh sẽ gặp được một người con gái tốt hơn em!”
“Anh hiểu, anh chỉ không nghĩ tới người em yêu lại là ông ta… Mai anh tới đón em!”
Tôi ngây ngốc nhìn anh lái xe đi. Chiếc xe của anh ngày càng xa dần.
Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, xối xả, làm cả người tôi ướt đẫm.
Nguyên nhân ban đầu anh muốn gặp mặt hôm nay là cái gì tôi đã quên hỏi. Bây giờ tôi mới hiểu ra: Anh ấy muốn xác định người tôi yêu là ai!
Đợi đến khi chiếc xe của anh khuất bóng, tôi mới hít một hơi thật sâu, lau nước mưa trên mặt, đi vào nhà.
Đối lập với sự tối tăm ngoài trời, ánh đèn thủy tinh trong phòng khách rực rỡ đến chói mắt!
Hàn Trạc Thần khoanh hai tay trước ngực, nghiêng người đứng dựa vào vách tường.
Anh mặc bộ đồ ngủ màu trắng, xem ra là vừa mới tắm rửa. Mái tóc ẩm ướt vẫn còn dính những giọt nước trông có vẻ hơi lộn xộn, mang theo chút gợi cảm. Trên người anh tỏa ra mùi thơm khoan khoái dễ chịu.
Trái tim tôi loạn nhịp.
“Vì sao bây giờ mới về?” Giọng nói của anh khó chịu rõ ràng.
Bàn tay cầm cặp sách của tôi siết chặt lại.
Nếu như không nắm chặt một chút, tôi lúc nào cũng có thể ném nó xuống đất.
Anh nhìn đôi mắt sưng đỏ của tôi, lửa cháy rực trong đôi mắt cũng dần dần bị dập tắt, hóa thành ánh sao giữa mây mù tăm tối: “Em lại bị bỏ rơi à?”
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cúi đầu, rồi trông thấy điện thoại di động bị đập tan tành trên mặt đất.
Chiếc cặp trong tay tôi càng lúc càng nặng.
So với những cơn gió mạnh ngoài trời, thì trong phòng lại cực kỳ yên lặng, yên lặng đễn nỗi tôi có thể nghe được tiếng thở dài mong manh của anh. “Đã khuya rồi, đi tắm rồi ngủ sớm một chút đi.”
“Em… Em…” Tại giây phút này, tôi không thốt ra được những lời ngon ngọt mà tôi định sử dụng. Tôi chỉ cảm thấy khi đối mặt với anh, đầu hơi choáng váng, choáng đến nỗi tôi không biết mình nên làm cái gì, muốn làm cái gì, chỉ nhớ mang máng bước thứ hai là hôn anh.
Tôi nhất thời bất động, rồi hai tay đặt lên bờ vai anh. Trong lúc anh còn đang kinh ngạc, cơ thể cứng đờ, tôi kiễng chân, hôn lên môi anh…
Khoảnh khắc môi chạm môi, tình cảm cuồng nhiệt như châm thuốc nổ. Anh vô cùng nhiệt tình, hoàn toàn đánh tan toàn bộ lý trí của tôi.
Tôi chỉ có thể yếu ớt đáp lại anh trong lúc môi và môi dây dưa, cọ xát. Tôi cố gắng hết sức để nghênh hợp với anh.
Anh ôm eo tôi đẩy tôi dựa vào tường, nụ hôn kích động như mưa to bão giật, gần như căn nuốt cả người tôi. Lưỡi anh không hề kiêng dè hoành hành trong khoang miệng, đưa qua đưa lại…
Chiếc cặp trong tay tôi cuối cùng cũng rơi xuống mặt đất. Hai tay của tôi được tự do, ôm chặt cổ anh.
Nhiệt độ cơ thể anh làm ấm lên cơ thể bị mưa làm lạnh của tôi, cũng làm tan chảy niềm tin kiên định trong chính tôi.Tôi không còn sức lực ngả vào trong lồng ngực anh, ngọn lửa nóng bỏng đang thiêu đốt cơ thể khiến tôi thấy cả người như đang lan tràn thứ nhiệt độ tôi không tiếp nhận được.
Không biết từ lúc nào tay anh đã lần vào trong áo tôi. Bàn tay ấm áp lướt qua phần lưng, nhẹ nhàng tháo móc cài áo ngực…
Bầu ngực vừa thoái khỏi sự ràng buộc rất mau chóng bị một thứ khác khóa chặt. Nơi mềm mại nhất của bản thân giữa sự giày vò của ngón tay anh lại có cảm giác mất hồn như thế. Tôi không nhịn được kêu rên một tiếng, say mê ngẩng đầu lên, cơ thể đang dựa vào bức tường dần dần trở nên khô nóng.
Khi tôi ngẩng mặt lên, đôi môi anh mân mê từ cằm xuống cần cổ, dọc theo xương quai xanh, men theo hàng khuy đã bị cởi đến ngực, lưu lại một chuỗi hô hấp dồn dập đến nóng rực…
Khi anh ngậm lấy nụ hoa mẫn cảm nhất, tôi hoàn toàn quên đi mọi thứ. Tôi không nhớ được mình là ai, không nhớ được cách đây một giây trước mình đã nghĩ gì. Điều duy nhất tôi nhớ đến là người đàn ông trước mặt tôi nói với tôi: Anh yêu tôi!
Tôi cũng yêu anh!
Vào giữa lúc cơ thể tôi đang chìm vào trong khát vọng, anh bất ngờ buông tôi ra.
Anh dùng lưng ngón tay vuốt ve khuôn mặt tôi, khóe miệng cong lên, lộ ra nụ cười mỉa mai: “Bị cậu ta bỏ rơi, lại nghĩ đến tôi?”
Tôi hô hấp dồn dập, bộ não sớm bị thiêu đốt thành tro tàn. Tôi nhìn anh ngây ngốc không nói nên lời.
Anh quay mặt đi, không để tôi nhìn thấy. Ngực phập phồng một lát rồi anh thản nhiên nói: “Đã khuya rồi, về phòng nghỉ ngơi đi.”
“Người em yêu là anh!” Trong lúc anh vừa định quay người, tôi đột nhiên nắm chặt tay anh. Tôi không muốn lừa anh, không muốn nói những lời âu yếm mà Tiểu Thu đã dạy. Tôi chỉ muốn nói ra những điều sâu thẳm nhất trong tim.
“Hôm nay em tự hỏi mình vô số lần: Nếu như mạng sống chỉ còn một ngày cuối cùng, em muốn làm gì? Đáp án mỗi lần đều giống nhau: Em muốn quay trở lại ngày sinh nhật mười tám tuổi. Em muốn cùng anh thực hiện xong giấc mơ ấy! Em muốn… trao cho anh thứ tốt đẹp nhất. Em muốn anh biết rằng: Em thật sự yêu anh. yêu đến mức không cách nào thoát khỏi… Yêu đến mức sẵn lòng vì anh mà quên mất mình là ai, quên mất anh là ai. Em chỉ một lòng một dạ yêu anh, cho dù chỉ còn một ngày…”
Tôi nói chưa hết, anh đã dùng hết sức ôm tôi vào lòng. Ngón tay thon dài của anh lùa vào mái tóc ẩm ướt của tôi, để khuôn mặt tôi áp vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập như trống dồn.
“Thiên Thiên! Nhưng lời em nói là thật đúng không?”
Tôi không do dự đáp lại. “Đúng!”
Là thật! Là lời nói thật lòng nhất mà tôi đã từng nói!
Tôi không lừa anh, thậm chí không lừa được chính bản thân mình!
“Tôi sẽ tin em thêm một lần…” Anh ôm ngang eo tôi, bế tôi lên cầu thang. “Chúng ta sẽ quay trở lại ngày sinh nhật mười tám tuổi của em, làm lại mọi thứ từ đầu…”
Tới khúc ngoặt của hành lang, tôi nhìn thấy cặp sách vất vưởng trên nền đá hoa cương trơn bóng…
Tôi thấy lạnh lẽo trong tim, không nhịn được run rẩy…
“Lạnh không?”
“Một chút!”
Anh cúi đầu nhìn quần áo ướt đẫm của tôi, rồi ôm tôi chặt thêm chút nữa.
***
Sau khi vào phòng, tôi cho rằng anh sẽ đặt tôi lên giường, ôm hôn cuồng nhiệt triền miên.
Nhưng anh lại bế tôi vào phòng tắm, vặn vòi hoa sen…
Một lúc sau, anh đặt tôi vào trong bể tắm, ngay dưới vòi nước.
“Ôi!” Nước nóng nhanh chóng chảy qua mặt, tóc, quần áo đã bị cởi một nửa. Tôi muốn rời khỏi trong vô thức, lại bị anh đè lại.
“Em vừa mới bị dính mưa, phải tắm nước nóng để xua đi khí lạnh…”
Thấy anh ngồi cạnh bồn, không có ý định bỏ lỡ mất cảnh tôi tắm. Tôi đang tự hỏi mình có phải cởi quần áo hay không…
Anh từ từ cởi giúp tôi bộ quần áo dính nước trong suốt trên người, đầu ngón tay chạy dọc theo nửa người trần trụi đến eo. Anh tìm được khóa kéo của chiếc váy rất dễ dàng, giật xuống…
“Vì sao anh biết là ở chỗ này?” Khóa kéo của đồng phục được thiết kế khá kín đáo. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi mặt đồng phục phải tìm mất một lúc lâu.
Anh nở nụ cười, đôi mắt sâu thăm thẳm trở nên hấp dẫn người: “Tôi đã quan sát rất nhiều lần từ trước…”
“Anh…”
Anh cúi người kề sát bên tai tôi, hô hấp hỗn loại vờn quanh tai: “Tôi vẫn luôn thấy vô cùng chướng mắt với bộ đồng phục này của em, thế nên hàng ngày tôi đều tự hỏi làm thế nào có thể cởi nó ra một cách nhanh nhất.”
Tôi cắn chặt môi dưới, hai gò má nóng hầm hập, chẳng còn lời nào để nói với sự xấu xa không thèm che dấu của anh.
Ánh mắt của anh còn thẳng thắn hơn cả ngôn ngữ, tràn đầy dục vọng. Đối mặt với đôi mắt ấy, càng lúc tôi càng thấy tim mình đập dồn dập, điên đảo…
Khi tôi vẫn còn đang trong tình trạng ngượng ngùng, quần áo trên người đã bị anh lột sạch hoàn hoàn.
Ngoài phòng tắm, gió to mưa lớn. Trong phòng tắm, mưa gió càng mạnh, nước bắn tung tóe…
Những giọt nước trong suốt chảy dọc theo làn da trắng ngần, men theo những đường cong lung lung, ánh lên màu sắc thật mỹ lệ.
Giữa làn hơi nước, khuôn mặt anh đã cởi bỏ sự thâm trầm, giảm đi khí phách. Ánh mắt anh càng trở nên trong suốt hơn, sóng mắt long lanh ẩn chưa ánh yêu tà, dường như chỉ cần nháy mắt cũn