rước, một tuần san có tiếng là sẽ tung tin tức Thích Huyền cùng Tăng Hân thân mật ra thì anh mới từng có loại vẻ mặt này.
"Mọi người cứ chơi tiếp, tôi đi xem anh ấy." Ngẫm nghĩ chốc lát, Thịnh Đản vẫn không yên lòng theo sát đi theo ra ban công.
Cô cố ý đem cửa sổ sát đất trong phòng khách đóng lại, ngăn cách ồn ào trong phòng, quay đầu, cẩn thận từng li từng tí quan sát bóng lưng cô đơn cách đó không xa đang ngồi trên ghế mây.
Hít sâu một hơi, Thịnh Đản mới cất bước tiến lên, đem áo khoác trong tay đưa cho anh: "Trời lạnh như vậy, nhiều mặc chút."
Nghe tiếng, thân thể Thích Huyền rõ ràng chấn động, tròng mắt quét qua chiếc áo khoác, cũng không có nhận, mà là theo cánh tay nắm áo khoác nhìn lên trên, cho đến khi tầm mắt chống lại cô, anh mới khẽ mím môi, nói nhỏ: "Thật ra thì hiện tại người mà anh không muốn thấy nhất chính là em."
". . . . . ." Này, liên quan gì tới cô chứ!
Không đợi Thịnh Đản trả lời, Thích Huyền cứ thế tiếp tục nói: "Em rất muốn thắng đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra đi, quá nhiều lý do, mỗi một điều anh đều không biết nên làm sao nói cho em biết."
"Vậy em không hỏi là được." Thịnh Đản chu mỏ, cô không tưởng tượng bát quái của anh, chỉ là quan tâm anh mà thôi, nếu như không muốn nói, không nói là được rồi, cô cũng nhất định không truy vấn tận gốc.
"Vấn đề chính là, nếu như em không hỏi, anh liền không có cơ hội nói ra ngoài, không nói ra, anh càng khó chịu." Cho nên, chỉ có thể không thấy được cô, anh mới tương đối không phiền lòng.
"Rốt cuộc là muốn em làm như thế nào đây. . . . . ." T-T
Thích Huyền cúi đầu, rất nghiêm túc, đấu tranh hồi lâu, rốt cuộc làm ra quyết định: "Em cứ hỏi đi."
"Cái đó. . . . . ." Đột nhiên trịnh trọng như vậy, chuyện lạ, Thịnh Đản ngược lại không biết nên hỏi cái gì.
"Không biết em có nghe nói qua một lời đồn đãi hay không, giới truyền thông có tung tin tức về em, nói anh đem chuyện của Tùy Trần cùng Đỗ Ngôn Ngôn giũ ra." Anh sợ chờ Thịnh Đản nói ra, sau đó sẽ thay đổi chủ ý cái gì cũng không muốn nói nữa, cho nên quyết định tự mình nói ra. Sau khi nhìn thấy Thịnh Đản gật đầu, Thích Huyền nhíu nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, thì ra là cô đã sớm nghe nói.
"Hôm nay em mới vừa nghe Lục Y Ti nói." Phát giác nghi ngờ của anh, Thịnh Đản chủ động nói rõ.
Đã như vậy, anh liền đem tất cả ngột ngạt giấu ở trong lòng thẳng thắn nói ra: "Em cảm thấy chuyện này rốt cuộc là người nào làm?"
"Đỗ Ngôn Ngôn." Mặc kệ có phải là bởi vì thành kiến hay không, tóm lại, đây là phỏng đoán hàng đầu của Thịnh Đản, cô không hề giấu giếm bật thốt lên.
"Có phải hay không! Ngay cả em đều đoán được là Đỗ Ngôn Ngôn, tên ngu ngốc kia là vẫn mù là như thế nào!"
"Anh ta thật sự đang hoài nghi anh sao?" Thích Huyền kích động khiến trái tim Thịnh Đản chợt bị ghim lại, rất đau, nhưng được cô che đậy rất tốt.
"Hôm nay hiện trường hoạt động gặp được cậu ấy, thái độ của cậu ấy rất lạnh nhạt, anh hỏi cậu ấy có phải đang hoài nghi anh hay không, cậu ấy cư nhiên nói với anh một câu ‘có làm hay không chính cậu còn không rõ ràng sao’."
Thịnh Đản cắn cắn môi, hỏi "Là anh ta đụng anh trước?"
"Không sai!" Thật ra thì, Tùy Trần hỏi ngược lại càng giống như là nói cho Thích Huyền "Cậu tất yếu hỏi vấn đề ngay cả tôi cũng không tin sao", Thích Huyền dĩ nhiên biết, chẳng qua anh muốn cùng Thịnh Đản nói trọng điểm không phải đây, anh cũng không muốn hao tâm tốn sức giải thích.
"Cũng bởi vì tin cái loại lời đồn đãi đó, cho nên anh ta mới lái xe đụng anh?" Mặc dù đây là nguyên nhân có khả năng nhất, cô vẫn ôm một tia may mắn hỏi tới.
"A, là anh khiêu khích cậu ấy trước."
Anh đang dự báo thời tiết à? Bằng không, chân tướng làm sao có thể cùng dự báo trước hoàn toàn đi ngược lại! Vẻ mặt Thịnh Đản rối rắm mà nghĩ, lại cảm thấy cũng coi như về tình về lý có thể tha thứ: "Bởi vì khó chịu anh ta hoài nghi anh sao?"
"Không phải, không lý do." Anh đáp lại rất không chịu trách nhiệm.
Chân tướng là lúc anh nhận được điện thoại thông báo của Lục Y Ti bảo anh sau khi kết thúc công việc thì đi đến nhà Thịnh Đản ăn cơm, cố ý hẹn Tùy Trần buổi tối đi hộp đêm ôn chuyện, lại cố ý ở chung một chỗ, thời điểm đi lấy xe làm bộ nghe điện thoại, sau đó nói cho Tùy Trần ước hẹn hủy bỏ, hôm nào tái tụ, bởi vì buổi tối Thịnh Đản hẹn anh.
Thích Huyền thừa nhận, hành vi của anh cũng có điểm rất ngây thơ, nhưng anh chính là không nhịn được muốn khoe khoang, làm thế nào?
"Dù là đứa bé đánh nhau cũng nên có một lý do!" Thịnh Đản hiển nhiên là rất bất mãn trước giải thích của anh.
Vòng lâu như vậy, rốt cuộc Thích Huyền nói đến trọng điểm đang muốn nói: "Bởi vì anh khó chịu, cô gái anh thích bị cậu ta tổn thương như vậy, lý do này đủ chưa?"
". . . . . ."
"Em là người anh không nỡ khi dễ, dựa vào cái gì mà bị người khác khi dễ chứ."
". . . . . ." Cô khẽ nhếch môi, lại á khẩu không trả lời được.
Nếu như nói, lần trước ở Nhật Bản, anh là bởi vì uống rượu say mới có thể nói xằng nói bậy, vậy bây giờ tính là cái gì?
Anh đang uống chính là đồ uống không có nửa phần rượu, lúc anh nói chuyện nét mặt cũng không có chút cười giỡn nào, rốt cuộc Thịnh Đản không thể không tin tưởng, đây là sự thực.
"A, cũng biết em sẽ phản ứng thế này mà." Cho nên, lúc trước anh mới có thể không muốn gặp cô, không muốn nói ra miệng, sợ sẽ đem những thời gian duy trì bình thản kia đánh vỡ.
Nhưng Thích Huyền dần dần phát hiện, những thứ bình thản kia đều là hết sức giả vờ, anh không có biện pháp lừa mình dối người nữa rồi.
Anh chính là thực sự muốn có một đáp án, chỉ cần cô xác định nguyện ý quên Tùy Trần, vậy anh đều không cần quan tâm bao lâu, chỉ một cái đáp án đơn giản như vậy mà thôi.
—— cũng biết em sẽ phản ứng như thế mà.
Thật ra thì phản ứng của Thịnh Đản không có bình tĩnh như nhìn từ bề ngoài, có thể nói rằng, một nháy mắt kia, cô suýt nữa bị lòng hư vinh cắn nuốt.
Cô đang suy nghĩ, diện mạo người đàn ông trước mắt này không thể bắt bẻ, lại hài hước, mỗi lần thông báo lời kịch thật sự lại để cho người ta tim đập rất nhanh, quan trọng hơn là có bao nhiêu cô gái mộng tưởng cùng Thích Huyền nói một cuộc yêu. Tổng hợp các loại nhân tố, anh căn bản chỉ tồn tại cùng vai nam chính hoàn mĩ diễn trong phim thần tượng.
Một người như vậy ba lần bốn lượt nói thích cô, cô có lý do gì không chấp nhận?
Nhưng rất nhanh Thịnh Đản liền ý thức được, tình yêu không phải như vậy, không phải nhìn một người có cái gì, mới quyết định có muốn yêu anh hay không; mà là thời điểm cho rằng đối phương không có gì cả, đã bất tri bất giác yêu.
"Thật xin lỗi. . . . . ." Hồi lâu trầm mặc, cô nhỏ giọng mà nói ra, "Anh đối với em mà nói là bạn rất thân, tiền bối rất chiếu cố em, nếu như mà trước đây em đã làm gì để cho anh hiểu lầm chuyện, vậy thì thật vô cùng xin lỗi."
Mặc dù câu trả lời nằm trong dự liệu, nhưng Thích Huyền vẫn nhịn không được “xì” cười lạnh, phương pháp cự tuyệt có rất nhiều loại, tại sao cô lại dùng cách anh ghét nhất đó: "Cho nên? Bởi vì anh thật tốt quá, em cảm thấy mình không xứng với anh, cho nên cũng không muốn làm chậm trễ anh? Sau đó, không phải muốn khuyên anh đi tìm cô gái tốt hơn em sao?"
"Ai?" Thịnh Đản ngớ ngẩn, anh đang tự biên tự diễn những thứ gì vậy, "Em không có cảm thấy mình không xứng với anh á."
". . . . . ." Thích Huyền đột nhiên cảm thấy có ngụm máu đã cắm ở cổ họng, đây được coi là cái gì? Đâm anh một đao, nhìn anh không có chết, vì vậy lại quay đầu lại bổ một đao nữa sao?
Cuối cùng, cô mới bất tri bất giác từ nét mặt của Thích Huyền nhận thấy được mình nói sai, tranh thủ thời gian giải thích nói: "Ý của em là, nếu như anh yêu thích em, mà em cũng thích anh, vậy thì mặc kệ thân phận chúng ta có bao nhiêu xa cách, em đều sẽ cố gắng để cho mình trở nên tốt hơn, cho đến khi có thể xứng với anh mới thôi."
"Cho nên, em chỉ căn bản là không có biện pháp yêu thích anh. . . . . ." Đây đã là đao thứ ba rồi! Quả nhiên, người càng xem ra vô hại, càng có thể giết người trong vô hình!
"Phải . . . . . Không có biện pháp yêu anh." Không phải là không thích, chỉ là không có trộn lẫn tình cảm giữa nam nữ mới có mà thôi.
". . . . . ." CMN đao thứ tư! Anh không có thấy cô gái cự tuyệt người như vậy thật! Cô không thể tham lam một chút sao? Dù là không thương, cũng sẽ có lòng tham muốn đối phương vẫn luôn yêu mình, mới phải là cái cô gái cần có!
"Thật xin lỗi, em không quá dịu dàng." Thịnh Đản đang nói láo, cô không phải là sẽ không, mà là không muốn.
Quanh co lòng vòng nói cự tuyệt, kì thực lại khắp nơi giữ lại đường lui, làm cho đối phương thủy chung tồn tại một tia hi vọng. Làm như vậy, có lẽ sẽ không đem quan hệ bế tắc, nhưng Thích Huyền đối với cô mà nói là rất quan trọng, cô không muốn dùng loại kỹ năng đặc thù bẩm sinh của cô gái đối phó anh.
Bởi vì Thịnh Đản rất rõ, nói như vậy, mĩ danh kỳ viết lại không muốn thương tổn anh, nhưng trên thực tế chỉ là đang thỏa mãn lòng hư vinh của mình. Hay là ích kỉ mà nghĩ đem đối phương làm vỏ xe phòng hờ mà thôi.
Thịnh Đản nghiêng đầu qua suy nghĩ một chút, nói tiếp, "Thật ra thì em còn rất ích kỉ, dùng danh nghĩa bạn bè trói anh, để cho mình hưởng thụ cảm giác anh chăm sóc có vẻ danh chính ngôn thuận. Nếu như anh cảm thấy như vậy làm anh khó xử hoặc là càng khó chịu, về sau em có thể tận lực không xuất hiện trước mặt anh, chỉ là anh yên tâm, mặc kệ anh gặp phải chuyện gì, em tuyệt đối sẽ đứng ưỡn ra trước anh đấy!"
"Phi, thế nào ưỡn? Em cho rằng mình là nữ King Kông? Thần Long đấu sĩ?" Anh nhất thời có loại cảm giác dở khóc dở cười bất đắc dĩ, ngược lại cảm thấy giải thoát, lời nói nén ở trong lòng lâu như vậy, rốt cuộc toàn bộ đều nói ra.
"Anh xem nhẹ người ta, em rất có lực chiến đấu, chỉ là không muốn vì người không đáng giá lãng phí tinh lực. Nhưng nếu như là anh hoặc là Lục Y Ti, vậy là bất đồng. Nếu ai dám chọc bạn bè cùng người nhà của em, em nhất định không để cho hắn tốt hơn. Mượn dùng lời của anh, các người đều không bỏ được khi dễ người, tại sao bị người khác khi dễ."
"Tùy Trần cũng là người không đáng giá để em lãng phí tinh lực sao?" Nếu đã nói đến đây rồi, Thích Huyền cũng không giống như những người khác, luôn cẩn thận từng li từng tí kiêng dè không đi nói tới anh ta.
Nếu như nói trước kia còn không xác định, trải qua hôm nay, anh dám khẳng định Thịnh Đản như cũ không bỏ được Tùy Trần, mà tên kia cũng hiển nhiên vẫn còn rất quan tâm cô, nếu không như thế nào có thể sau lúc nghe Thịnh Đản hẹn anh, cư nhiên xúc động lái xe đụng anh.
Nếu như vậy, tại sao cô không giữ lại những thứ lực chiến đấu kia, đem Tùy Trần đoạt lại?
Giống như Thích Huyền đoán, sau khi nghe lời của anh, Thịnh Đản rơi vào trầm mặc, cúi thấp đầu, ý vị níu lấy vạt áo của mình.
Anh cho là cô sẽ tiếp tục chọn lựa trốn tránh, không ngờ tới, cô bất thình lình ngẩng đầu lên, nghiêng con mắt, cười khổ: "Tất cả nói là bất đồng. Em thích anh ta, sở dĩ phải hi vọng anh ta tới chăm sóc bảo vệ em. Nhưng em quên. . . . . . Đàn ông các anh chỉ muốn bảo vệ chăm sóc của cô gái mình thích mà thôi."
"Không tranh không đoạt không hỏi, như thế nào biết cậu ta không thích em?"
"Em hiểu rõ, anh ta không phải là không yêu thích em, chỉ là không yêu em. Anh ta rất hưởng thụ cảm giác có một cô gái giống như em nói gì nghe nấy vây quanh anh ta, anh có biết không, đã từng chỉ cần anh ta vừa gửi thông tin nh