Cuộc sống con sâu gạo, chỉ cần nheo mắt nằm phơi nắng, mỗi ngày đều cơm dưng nước rót tới tận miệng, quả là ước nguyện không tồi.
Có thể là bởi vì trước kia là thiên hạ đệ nhất mèo lười, cửa phòng chẳng bao giờ khóa lại, cũng không ai hạn chế hoạt động con mèo lười nên cô mới có thể tự do ra vào khu vườn.
Buổi sáng, cô có thể tự tiện đi dạo chơi, lúc về thì ghé nhà hàng xóm láng giềng bên trái bên phải - những con vật đáng yêu, ríu rít kể với chúng những gì cô đã nghe thấy bên ngoài, cũng chẳng quan tâm người ta có hiểu tiếng mèo hay không, cứ tự tung tự tác lảm nhảm một mình. Gặp lúc thời tiết không tốt, cô sẽ nằm ngủ ngon giấc dưới hiên nhà, tối đến lại quay về phòng mình, chờ cơm tối, nghe chuyện phiếm.
Ừm, đúng rồi, hãy tự động phớt lờ con cọp to đó, nó nằm ngoài phạm vi đáng yêu.
Cuộc sống như thế khiến Ôn Tâm rất thoải mái. Đối với người cũng lười nhác như cô, cuộc sống mèo có thể nói là thích hợp nhất. Ôn Tâm chính là loại người dễ thỏa mãn với cuộc sống như thế.
Nhưng nếu cùng lúc có hai người, chú ý nhé, là hai người phụ nữ, ngoài những chuyện phiếm còn không ngừng nhấn mạnh mãi bên tai bạn rằng bạn mập béo như thế nào, khó coi như thế nào, sau đó dùng ánh mắt thương hại cực kỳ nhìn bạn, có lẽ thần tiên cũng sẽ chịu không nổi mà lên Niết Bàn sớm, nói chi đến người phàm tục như bạn!
Chưa được mấy hôm, cuối cùng cô đã chịu không nổi rồi! Thế giới này, ngoại trừ con lợn, ai có thể tùy tiện chê cười cô béo hả? Động vật cũng có lòng tự tôn mà!
Tâm lý thay đổi, thái độ thay đổi; thái độ thay đổi, hành vi thay đổi; hành vi thay đổi, thói quen cũng thay đổi. Ta phải giảm cân! Dù làm mèo cũng phải làm con mèo xinh xắn nhất, tức chết bọn họ! Trong lòng Ôn Tâm tự thề.
Sau đó hùng hồn bắt đầu lên kế hoạch giảm béo.
Bước thứ nhất: Ăn ít lại.
Để giảm cân trong thời gian ngắn, bữa sáng cô chỉ uống một bát sữa bò tươi nhỏ, giờ trưa thường viện cớ ngủ trưa để khỏi ăn, bữa tối chỉ ăn một ít thịt cá và hoa quả.
Bởi vì ăn ít, Ôn Tâm thường ở trong tình trạng nửa đói, hay đói đến rã người, đành không ngừng uống nước, thi thoảng cái bụng lại phát ra những tiếng ục ục.
Thu Cúc và Đông Mai con cô gái này bỗng căng thẳng lên, sợ cô sẽ chết như lần trước thì sẽ khó lòng giao phó với u quản gia, nên dùng trăm phương ngàn kế để ngăn cản cô giảm cân.
Một ngày ba lần như thế, khi bụng đói, cô vẫn cố gắng nhẫn nhịn những lời lải nhải của bọn họ, cưỡng ép cô ăn, uy hiếp bức bách giống như dụ dỗ Đường Tăng.
Tiểu Bạch, thực ra mọi người đều trách nhầm mày rồi! Mày không phải đói chết, mà là bị người ta cằn nhằn tới chết! Cô thật sự thể nghiệm được nổi đau của Tiểu Bạch.
Khi nước bọt của bọn họ văng tung tóe, trong lòng cô chỉ luôn van nào: Thần ơi, hãy mang con theo đi, đưa con rời khỏi Trái Đất này!
Bước thứ hai: Vận động.
Giảm cân mà, phải ăn ít là phụ, vận động là chính. Ăn ít có thể kiên trì một lát, không thể kiên trì cả đời, cô đã lập nhiều kế hoạch tập thể dục.
Buổi sáng.
Chạy bộ.
Theo kế hoạch, Ôn Tâm sớm sớm đã bò dậy. Cô khẽ động đậy tứ chi một lát, sau đó ra khỏi phòng, chạy vòng vòng quanh chiếc ao chưa được hai bước, "Oẳng! oẳng! Oẳng oẳng!" Một tiếng chó sủa sắc nhọn đã phá nát sự tĩnh lặng trong khu vườn. Cô nghi hoặc quay lại nhìn, lông mọc trên lưng dựng thẳng lên ngay, một con chó to đang sủa ỏm tỏi và hung hãn chạy lại, là hàng xóm của hàng xóm của cô!
Ôn Tâm hoảng lên, lông tóc dựng thẳng, tối qua vẫn còn rất thân thiện, cô còn kể chuyện cho nó nghe, lúc nào trở nên đáng sợ như vậy chứ? Nhưng chẳng có nhiều thời gian cho cô nghĩ ngợi, cô thậm chí còn cảm thấy luồng khí nóng phát ra từ con chó đang không ngừng đuổi theo phía sau.
Xong rồi, nếu bị nó tóm được, có khi nào cô sẽ thành bữa sáng của nó không? Đừng! Cô vẫn chưa muốn chết sớm như vậy!
Ôn Tâm điên cuông chạy loạn lên, chạy hì hục như con trâu, mồ hôi ướt đẫm lưng, nhưng không biết rằng con chó này hễ thấy ai chạy sẽ đuổi theo, càng đuổi sẽ càng chạy nhanh hơn.
Sắc trời bắt đầu sáng lên, như thường lệ Đông Mai và Thu Cúc bưng chậu nước vào khu vườn.
"Thu Cúc, cô xem chúng nó đang làm gì kìa? "
"Hình như nó đang chạy bộ."
"Hả? Ta thấy nó có vẻ giống như đang chạy thoát thân thì hơn. "
Buổi trưa.
Nhảy cóc.
Tuy trải qua một buổi sáng thảm thiết, nhưng kế hoạch vận động của Ôn Tâm vẫn tiếp tục tiến hành.
Cô bắt đầu loay hoay làm dáng, tưởng tượng dáng vẻ con ếch, đỡ hai chân trước ngắn cũn ra, hai chân sau quỳ xuống, cái mông béo ú vểnh lên, nhảy phịch đến phía trước, "Thịch! " một tiếng, kế đó phần trán trước đập xuống đất, đau chết đi được, lại tiếp tục nữa, mông rớt xuống.
Nữa nào! Ôn Tâm vẫn chưa bỏ cuộc, không ngừng đạp, không ngừng nhảy, lúc thì té chổng mông, lúc thì đập trúng đầu, kết quả là mông bị xước, mặt bị thương, cơ thể thuận theo hành lang, vút tiến về phía trước.
Trời trong nắng ấm, Đông Mai và Thu Cúc ngồi gặm hột dưa dọc hành lang như mọi ngày.
"Thu Cúc, cô nhìn nó lại đang làm gì nữa kìa? "
"Hình như đang tập nhảy cóc. "
"Đâu? Sao ta thấy nó giống như đang bị động kinh thế? "
Buổi chiều.
Co gập người.
Ôn Tâm hít một hơi, động tác thứ ba, lần này nhất định thành công!
Cô lật lại, nằm sấp trên đất, bụng ngước lên, đầu hơn ngẩng cao, tất cả sức lực tập trung ở phần bụng, sau đó dùng hết sức mòn cố gắng gồng người lên.
Ối! Không lên nổi!
Cố kiên trì nào!
Lên, xuống, lại lên, lại xuống...
Ôn Tâm gồng hết sức, kết quả thì giống như là chiếc ghế bấp bênh không ngừng động đậy. Khiến cô cảm thấy bi ai nhất chính là, tại sao? Tại sao vuốt trước của cô lại không chạm tới chân sau của mình?!
Lá rơi lác đác, Đông Mai và Thu Cúc quét sân như ngày thường.
"Thu Cúc, cô xem nó lại đang giày vò gì nữa? "
"Ơ? Sao ta thấy nó õng ẹo hệt y như con giun thế? "
Buổi tối.
Tập lắc mông.
Chuẩn bị! Bắt đầu!
1,2,3,4, lắc trái ba vòng, lắc phải ba vòng, vặn cái cổ, vặn cái mông, hít thở sau, cong gối trái, cong gối phải, lại hít thở sâu.
Đơn giản lắm mà! Tâm trạng chán chê cả ngày của Ôn Tâm cuối cũng đã tốt hơn rồi, cũng gọi là có một bài tập đã hoàn thành bình thường rồi.
Bóng đêm rũ xuống, Đông Mai và Thu Cúc chuẩn bị lên giường đi ngủ như thường lệ.
"Thu Cúc, cô nhìn nó lại đang giở trò gì kìa? "
"Hình như đang tập thể dục."
"Ôi? Sao ta thấy nó giống như bị co rút cơ bắp vậy ? "
Tuy giảm cân là một hành vi cổ lỗ và ngu xuẩn, nhưng loài ngoài lại rất thích tự hành hạ.
Bạn nghĩ xem, dày vò như thế, không ốm mới lạ!
Chỉ vỏn vẹn trong vòng nửa tháng, Ôn Tâm biết mình đã ốm xuống rồi, một quả bóng cồng kềnh, béo mập đã biến thành một quả bóng nhỏ nhắn xinh xắn một cách rõ rệt....
Này! Đừng có cười! Tuy thân hình cô vẫn là hình cầu, nhưng nhìn thể hình thì cũng đã trở nên mi-nhon khá nhiều, cũng đáng yêu rất nhiều rồi.
Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí vẫn phải tiếp tục cố gắng, mục tiêu cực đỉnh của Ôn tâm chính là đạt được đường cong hoàn mỹ nhất của con mèo!
Không, gần đây cô còn tìm ra một cách giảm cân mới, chính là đi bơi. Trong nước, dù đứng yên bất động cũng có thể tiêu hao năng lượng, cộng thêm vận động thích đáng, hiệu quả giảm cân đã rất rõ rệt.
Đương nhiên, địa điểm chắc chắn không phải là cái ao ở trong vườn đó rồi, nước ao đó xám xịt đục ngầu, dơ không thể tả thì làm sao mà dám bơi lội vui đùa chứ. Vả lại trong đó còn có nhiều con cá chép, chúng nó hình như rất vui khi ở trong ao nước bẩn đó, hình như cứ mỗi mười giây thì có thể thấy con cá kích động nhảy lên khỏi mặt nước, cũng lại là một lũ động vật kỳ quặc.
Trong Cầm Thú Uyển hiện giờ cô vẫn chưa phát hiện ra có con vật nào là bình thường, cô cũng chẳng còn gì lạ lẫm nữa.
Ôn Tâm ngẩng cao đầu nhìn bầu trời, một vầng trăng sáng đang trôi dạt trên đỉnh đầu.
Đến giờ rồi!
Ôn Tâm tập nhảy khỏi nóc nhà một cách thành thạo, tản bộ quanh Cầm Thú Uyển, xuyên qua con đường lót sỏi trồng đầy hoa cỏ kỳ dị hai bên, vòng theo hành lang có những họa tiết điêu khắc mang đậm mùi vị Trung Quốc cổ điển, dọc theo vách tường tỏa ra những luồng sáng nhu mì, làm tăng theo vài phần cảm giác thần bí cho đêm tối an tĩnh này.
Cô đã len lén chuồn ra ngoài như vậy được mấy hôm rồi, mỗi lần như thế, cô đều cẩn thận để các tỳ nữ đi ngang qua không phát hiện, hoặc đừng quá thu hút sự chú ý, sợ như vậy sẽ bị bọn họ bắt về Cầm Thú Uyển.
Đường này thông đến nhà chính "Cẩm Lan Uyển", tuy giới bị nghiêm ngặt, gia đinh khá nhiều, có thể nói là mười bước một gò, năm bước một đồn gác, muốn bước vào quả thật khó như lên trời. Nhưng may mắn rằng, họ cảnh giác người, chứ không phải vật. Mấy hôm trước rảnh rỗi tản bộ, cô tình cờ phát hiện ra một nơi rất tuyệt ở nhà chính - một ao tắm lộ thiên siêu cấp!
Đây là ao tắm, cô không những có thể bơi thỏa thích, mà còn có thể tắm sạch sẽ, thoải mái ngắm trăng, hưởng thụ cảnh sắc tuyệt đẹp của ban đêm, cảm giác High đến nỗi nhiều lúc còn nghêu ngao ca hát "Meo meo meo meo meo meo meo", dịch ra có nghĩa là "Một tia sáng lấp lánh lấp lánh", cũng chẳng có ai nhảy ra kiện tụng cô hát dở, hay là giọng ồn ào làm phiền làng xóm.
Đây là mảnh đất bí mật của cô.
Ôn Tâm men theo lối mòn theo ký ức của mình, con đường bị lấp vùi bởi một màu xanh biếc. Sau khi hết con đường màu xanh, một bầu trời quang đãng, một vách đá sừng sững, bên trong bức tường đá chính là Cẩm Lan Uyển.
Ôn Tâm tăng tốc đi nhanh đến bên tường đá, ao tắm cách cô chỉ có một bức tường, tiếng nước rì rào khẽ vang bên tai cô, từ sau khi biến thành mèo, thính giác và thị giác của cô đã tốt hơn hẳn rất nhiều, những âm thanh vốn dĩ không to nhưng nghe rõ rệt như là được lắp loa phát thanh.
Nhưng, bức tường này có độ cao sánh bằng Vạn lý trường thành, cô đến mấy lần, lần nào cũng men theo vách tường mất mười hai mươi phút mới vào đến cửa chính. Ừ, lần này cứ trèo tường mà qua cho xong, dù sao ao tắm cũng ngay dưới ấy, đỡ phải lòng vòng mất thời gian.
Vừa đúng hai bên vách tường đề lắp bằng gỗ bách. Ôn Tâm linh hoạt động đậy, nhắm thẳng một cành cây mà nhảy phổng lên, nhanh chóng leo lên thân cây, dọc theo những cành khô mà đi, nhẹ nhàng trèo qua bờ tường, sau đó nhìn xuống cảnh quan bờ tường —— Woa! Từ trên cao nhìn xuống, phía dưới là một phong cảnh khác hẳn bên trong. Phía trước là đình đài lầu gác, phỉ thúy ngọc lầu, thông qua những ánh đèn phản chiếu càng trở nên mê ly đầy màu sắc, bất giác lại vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ.
Chờ khi dịch chuyển ánh nhìn, bóng cây lắc lư, yên khói tỏa khắp, chiếc ao được lát Bạch Hán Ngọc, hơi nước bốc lên, nước suối nhè nhẹ tuôn trào, cánh hoa thơm ngát rơi xuống mặt nước, có cảm giác như đang ở tiên cảnh nhân gian.
Hả?
Cánh hoa?
Ôn Tâm sững người, bởi vì cho đến ngày hôm qua cũng chưa thấy có cánh hoa nào mà, sao hôm nay lại...
Trong làn sương mông lung, Ôn Tâm kinh ngạc khi phát hiện trong ao có người!
Cô thầm mắng mình sơ ý, chú tâm nhìn kỹ, người này xoay lưng lại với cô, mình trần ngâm trong ao nước, bởi vì ao trong thường xuyên tỏa ra những làn khói trắng nhàn nhạt, nên không nhìn rõ thân hình lắm, chỉ có thể thấy mái tóc đen láy, suôn mượt đang xõa dài t