hành phố, đứng ở dưới lầu nhìn lên, căn phòng tối đen như mực, không có ánh đèn, hiển nhiên không có ai ở nhà.
Theo thang máy lên lầu, lấy chìa khóa ra mở cửa, vành mắt cô đã ướt át rồi.
Đúng vậy, đúng vậy, hắn đang nơi này!
Trong phòng ngủ, valy hành lý tựa vào tường, trên chiếc giường lớn mặc dù không thấy có dấu vết hắn đã ngủ ở đó nhưng có mấy cái áo POLO ngắn tay, quần dài bằng vải cotton tùy ý ném trên ghế sofa ở cuối giường.
Nàng từ từ đi tới, lúc này điện thoại trong túi vang lên, trên màn hình hiện lên chính là số u Tỉ.
"Sun. . . . . . Vâng, anh ấy đang nơi này. . . . . . Nhưng mà bây giờ hình như đang ở ngoài, anh đừng lo lắng....Vâng, Bye, Bye."
Tầm mắt dừng lại ở cái tủ đầu giường, nơi còn để lại cái điện thoại di động màu bạc, hiển nhiên là hắn ra ngoài quên mang.
Đó là điện thoại hắn đã dùng nhiều năm nhưng vẫn không đổi. Cô từng nhìn thấy hắn dùng nó trên máy bay để check mail, ghi chép lịch trình hoặc là xem tin tức trên thị trường chứng khoán.
Cô cầm nó trong tay, nhìn chằm chằm vào màn hình có chút sững người.
Trên màn hình là hình của cô, lúc ở giáo đường ở Ý, váy trắng tóc đen đang ngẩng đầu lên nhìn pho tượng.
Cả người cô giống như là trong bức họa, phía sau là kiến trúc cổ xưa, không có sắc thái hỗn loạn, lại vô cùng sáng rõ, vui sướng như gặp giấc mơ đẹp.
Ngón tay mảnh khảnh nhẹ đụng vào màn hình, khi kích vào mục Photos thì phát hiện bên trong có không ít hình của cô.
Bóng lưng đang tựa vào bàn đồ họa, thân ảnh xa xa dưới lầu, mà nhiều nhất là bộ dạng đang ngủ.
Dưới mỗi hình đều có một đoạn ngắn minh họa đơn giản.
Ngày 15 tháng 5, bộ dạng vẽ rất nghiêm túc.
Ngày 9 tháng 11, lúc đi còn chưa có tỉnh, bộ dạng ngủ trên giường thật ngoan.
Ngày 27 tháng 3, lại gầy rồi, kỳ lạ sao nuôi mãi cũng không mập.
Ngày 2 tháng 8, để tóc dài rất đẹp mắt.
Ngày11 tháng 4, đem người phụ nữ kia trở thành mẹ, vẫn còn lo mình không cần cô ấy, thật ra thì là sợ mình không quan tâm đến người phụ nữ kia.
Ngày 30 tháng 9, có lúc sẽ len lén nhìn mình.
Ngày 18 tháng 12, cô ấy đem chiếc nhẫn Tinh bán đi cứ cho là mình không biết, đó là mình đã đặc biệt vì cô ấy mà đặt bên Thụy Sỹ làm nhẫn cưới.
Tầm mắt dần dần mơ hồ, Tinh Thần cảm thấy thở không nổi, cô chằm chằm nhìn vào những hình mà hắn đã lén chụp kia. Những ngày mà hắn cẩn thận ghi lại đều là những ngày hai người gặp mặt lúc hai người ở hai nơi.
Hắn cô độc đến mức nào mới ở trên máy bay viết những điều này.
Người đàn ông này đem toàn bộ đau thương, uất ức, khổ sở cùng tan nát cõi lòng chôn thật sâu dưới đáy lòng. Miệng thì luôn nhắc nhở đến huyết hải thâm cừu của cha mẹ, không để người khác có thể nhận ra được.
Đối với Cổ Thế Xương, Mullen Na, Cổ Hoành Siêu, Cổ Lệ Sa, hắn tuyệt không nương tay. Nhưng đối mặt với cô, rõ ràng cũng là con gái của kẻ thù giết cha, chẳng khác gì Cổ Lệ Sa nhưng lại được nâng niu trong lòng bàn tay, giấu trong lòng như trân bảo.
Hắn chưa bao giờ nói yêu cô, nhưng cô rốt cuộc đã biết hắn yên cô nhiều đến nhường nào.
Cô vẫn cầm chiếc điện thoại nhưng lệ đã rơi đầy mặt, khóc to như trẻ con.
Lảo đảo vào cửa, mới từ Aurora trở về người đàn ông uống nhiều rượu nên có chút say, bị ánh đèn trong nhà chiếu là chói mắt.
Những ngày này, dường như mỗi buổi tối hắn sẽ ở Aurora đắm chìm trong rượu để quên sầu. Bị các cô gái đi qua đi lại mơ ước cứ hỏi thăm bartender cái người đẹp trai vẫn cứ buồn bực uống rượu là ai.
"Ông chủ, có muốn tình một đem oanh liệt?" Bartender trẻ tuổi sau khi đuổi oanh oanh yến yến liền nháy mắt với hắn: "Có mấy người rất tốt nha!"
Hắn cười, tiếp tục uống đến say không còn biết gì.
Ba ngày trước, hắn từ Đài Loan bay tới thành phố này, Ottawa vào mùa hè trời quang đãng vô cùng thoải mái.
Hắn ngồi ở trong xe, nhìn xa xa thấy cô đi cùng Banting từ công ty B&B đi ra.
Khí sắc của cô rất tốt, hình như còn béo ra, cùng nói cười với Banting, nụ cười vui vẻ đến sáng lạn khiến cho hắn không khỏi sợ.
Cô sẽ không biết hắn phải dùng bao nhiêu là nhẫn nại mới ngăn hai chân không được bước về phía cô. Hắn muốn ôm cô, muốn biết cô có sống tốt hay không, muốn biết cô có nhớ hắn chút nào?
Hắn đem cừu hận để ở trong lòng nhiều năm, sau khi cha mẹ mất, cảnh tượng như khắc sâu vào hắn, lúc nào cũng hiện ra trước mắt hắn, lúc nào cũng là tâm niệm của hắn,tựa như ăn sâu vào máu, lúc nào cũng hiện lên ngay trước mắt, lúc nào cũng tự nói với mình....
Phải báo thù!
Cô biết nhưng không nói gì, tự nguyện rời đi, hắn biết nội tâm cô cực kỳ thống khổ nên không muốn miễn cưỡng cô. Bất kỳ chuyện gì cũng đều trả lời: "Được."
Trở lại Đài Loan, tiếp tục làm những việc làm của những năm gần đây, bận rộn qua đi thì nỗi nhớ ngày càng quay quắt như muốn quấn chặt lấy hắn.
Kết quả vợ chồng Cổ Thế Xương như thế nào hắn không hề quan tâm nữa, có đôi khi kiên trì cũng chỉ có trong nháy mắt.
Cổ Hách Tuyền nói: "Chuyện bọn họ làm nhất định sẽ bị trừng phạt." Nhưng hắn biết Cổ thiếu gia sẽ không đùa chết bọn chúng, chung quy bọn chúng sẽ bị pháp luật trừng trị.
Chờ Cổ Hách Tuyền về nước xong, hắn lập tức bay đến đây, không nhìn thấy cô hắn nghĩ mình sẽ nổi điên.
Nhưng mà sau khi thấy xong lại thấy tuyệt vọng trong nháy mắt bao vây hắn.
Đã nhiều năm như vậy, Banting vẫn yêu cô như cũ, nhìn thân ảnh của bọn họ tốt đẹp và hài hòa như vậy còn mình thì xấu xa loang lổ.
Trong khoảnh khắc hắn mất đi tất cả dũng khí.
Từ Aurora uống say chuếnh choáng, hắn sẽ về phòng của bọn họ, ngủ một đêm trên ghế sofa.
Giường quá lớn, ngủ một mình hắn không muốn,vì sẽ làm hắn càng cảm thấy cô đơn hơn.
Nhìn một chút, thật là không có thuốc nào cứu được, hắn muốn cô đến nghĩ mà cũng thấy ảo giác!
Phó Hoành nhắm lại mắt, đầu đau như búa bổ, không dám nhìn bóng hình xinh đẹp đang ngồi trên sofa kia, chợt nghe một giọng nói vang lên.
"Anh không muốn nhìn thấy em sao?"
Hắn hoàn toàn ngu ngốc, mở mắt ra nhìn lần nữa, nhìn cô gái ở sofa đối diện đang khóc mà kinh ngạc.
"Em. . . . . ."
Tại sao cô lại ở chỗ này? Hắn vẫn nhìn gương mặt đẹp mà hắn ngày nhớ đêm mong không chớp mắt, như đã trải qua mấy đời, không thể dời mắt đi được.
Tinh Thần cũng nhìn hắn không chớp mắt.
Hắn gầy gò má hóp lại nhưng vẫn mang nét lạnh lùng, mặt hắn vốn gầy nhưng hôm nay lại gầy hơn. Chắc mấy ngày không cạo râu nên trên mặt đã lún phún những sợi râu ngắn.
Trong lòng cô đau xót, quay mặt qua chỗ khác, hít mũi một cái, cố gắng nuốt lệ: "Có chuyện em muốn nói với anh."
Phó Hoành ngừng thở, tim đạp như sấm, rồi một giây kế tiếp lại chán nản cười một tiếng: "Nói đi."
"Anh phải làm cha."
Cô ngước mắt nhìn người đàn ông này, sau khi nghe cô nói xong mặt như bị đấm một phát, tràn đầy khiếp sợ.
"Anh muốn đứa bé này không?" Nhìn thẳng vào con ngươi đen của hắn, cô chớp chớp lông mi dài, nước mắt trong suốt chảy xuống.
"Anh muốn!" Giọng hắn run run hô lên.
Cô còn chưa kịp nói gì đã bị rơi vào ngực hắn, tràn đầy mùi rượu. Hắn ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh mềm mại còn chưa rõ vẻ đang có mang. Đột nhiên hôn lấy môi cô, môi lưỡi nóng bỏng cắn muốt, cướp đoạt hương thơm của cái miệng nhỏ nhắn.
"Vậy. . . . . . Còn em thì sao?" Cô khóc không thành tiếng hôn trả lại hắn, nếm vị Vodka trong miệng.
"Muốn!" Hắn đem cô ôm chặt hơn, vẫn giọng run rẩy nhưng tràn đầy kiên định.
Tinh Thần cảm thấy sau khi hắn nói xong đem mặt vùi thật sâu vào vai cô, giọt nước mắt nóng bỏng rơi trên da thịt cô làm nhói lòng cô.
Người đàn ông này vẫn không chính miệng nói với cô: "Anh yêu em".
Hắn yêu nhưng chưa bao giờ hứa trên miệng mà giấu tận sâu trong trái tim.
Được rồi! Cô sẽ từ từ cho hắn biết cô yêu hắn.
Tại sao có thể không yêu hắn được đây?
Duyên phận bắt đầu từ cô nhi viện, đến hôm nay tính ra đã mười mấy năm.
Bị thương hại, bị uy hiếp, bị chiếm đoạt, hận rồi, đau rồi, thương rồi. . . . . . Hành hạ lẫn nhau.
Lại không có cách nào không thể không thương.
Hoàn chính văn ***** Bạn vừa đọc xong truyện Quyến Luyến Con Rối Tình Nhân tại website: WWW.ThichTruyen.VN. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
ThichTruyen.VN duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng ThichTruyen.VN sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Hãy ghé thăm ThichTruyen.VN thường xuyên các bạn nhé !