ói cô chẳng có ý định quan tâm đến việc này, bởi vì Dì Hồng cũng đã đi đến bước cuối cùng của sinh mệnh, dì đã ra đi.
Tết Trung Thu đi qua một tuần lễ, tiết trời biến chuyển, không chỉ có mưa to mà còn dông bão nữa, dường như ông trời biết dì Hồng đã trải qua một cuộc đời quá ghập ghềnh nên khi sắp từ biệt cõi đời, vĩnh viễn thoát khỏi cuộc sống đau khổ và thống cổ này cùng với cô chảy nước mắt.
Xử lý hậu sự cho dì được ổn thỏa, Tinh Thần có ý định trở về Canada.
Sau tất cả, nơi này không có gì để cho cô nhớ thương, nơi náo nhiệt ồn ào này chỉ là một cuộc sống cô độc. Cô muốn rời khỏi nơi này trở về Canada, ít nhất nơi đó còn có Marri, bạn tốt nhất của cô.
Trước khi đi cô cắt luôn mái tóc dài đã để nhiều năm, trăm ngàn phiền muộn, năm năm ác mộng, tất cả ân oán chỉ mong sẽ rời khỏi cô....
Đang lúc quyết định đi, vào buổi chiều một ngày trước khi ra sân bay, Cổ Thế Xương tới tìm cô.
Người đi qua nhìn vào quán cà phê nhỏ đều có thể thấy tình cảm vô cùng lạnh nhạt. "Cha" từ này đối với cô mà nói chỉ là một từ để gọi, cô không có khái niệm về cha. Từ khi ra đời không có người đàn ông này tồn tại. Lúc ở cô nhi viện được ông ta nhận nuôi thì ông ta vĩnh viễn cũng chỉ là người xa lạ. Đứa con gái này đối với ông ta mà nói, có cũng được, không có cũng không sao. Hoặc là vì không còn cách nào vứt bỏ nên mới phải chứa chấp.
Trong trí nhớ từ khi còn nhỏ, ông ta thậm chí còn chưa từng ôm cô.
Nhưng mà đây là Cổ Thế Xương sao? Trong mắt cô, Phó giám đốc Cổ luôn là người áo mũ chỉnh tề, hăm hở, chưa từng như bây giờ vô cùng nhếch nhác và lạc phách.
Hiện tại ngay cả nhìn cô cũng như chộp được một cọng cỏ để cứu mạng.
"Tinh Thần, con phải cứu cha, nhà chúng ta đã tuyên bố phá sản nhưng Phó Hoành vẫn không chịu buông tha cho chúng ta. Cha sẽ bị ép đến đường cùng ...."
Mắt đầy tơ máu, giống như sau một đêm liền già đi mười mấy tuổi. Cổ Thế Xương mỗi lần nhớ tới tình trạng hiện tại đều hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn không thể nào nghĩ ra, mình là người tung hoành ngang dọc trên thương trường, vượt sóng to gió lớn nửa đời người vậy mà lần này lại bị thua bởi tay tên tiểu tử họ Phó kia. Hắn lại càng không ngờ tới, Phó Hoành có thể ác như vậy, không chỉ thao túng thị trường cổ phiếu mà ngay cả cổ phiếu của Cổ Thị cũng dám tùy ý ném ra bán.
Cũng bởi vì như vậy, hắn không hề phát hiện đã rơi vào bẫy, không chỉ đem toàn bộ tài sản ra mua lấy cổ phiếu của Cổ Thị được bán tháo, hơn nữa còn vay nợ một món cực lớn của xã hội đen Nhật Bản.
Cái bẫy này Phó Hoành bố trí quá thâm hiểm, sơ ý một chút vậy là xong luôn Cổ Thị. Ông ta, Cổ Thế Xương nửa đời sóng to gió lớn gì chưa từng trải qua, phòng bị đã phòng bị, dò xét đã dò xét, ai ngờ đó lại chính là tính toán của hắn. Ngay cả tên chuyên gia nổi tiếng Lee kia cũng là người của Phó Hoành.
Ông ta thua! Thua sạch sẽ, nợ chồng chất, cổ phiếu một đêm đã biến thành đống giấy lộn. Gia sản mấy tỉ đã biến thành bọt nước. Nhà hắn trong nháy mắt từ thiên đường đã rơi xuống địa ngục...
Trên gương mặt mặc dù không cam lòng, nhưng trong mắt vẫn vẩn đục tuyệt vọng và bi ai, ông ta trầm giọng thở dài nói: "Tinh Thần, cha biết con vẫn sống chung với hắn, đã nhiều năm như vậy hắn vẫn không chán con, cha đoán hắn cũng có cảm tình với con...Con có thể cầu xin hắn tha cho cha? Đừng đuổi tận giết tuyệt nữa được không?"
"Ông cũng biết?"
Tinh Thần rốt cục cũng lên tiếng, trong mắt kinh ngạc không thể tin nổi.
"Cha ...Cha biết rõ." Cổ Thế Xương bị ánh mắt của cô chiếu thẳng trong lòng sinh ra xấu hổ, cúi đầu nói: "Thật ra thì ở Canada, Hoành Siêu và Phó Hoành từng đụng chạm, sau lại vì Hoành Siêu bị dính vào vụ án hút ma túy mà dính án hình sự nên cha phái người điều tra mới biết con với hắn vẫn ở chung một chỗ...."
Khi đó, Cổ Hoành Siêu muốn hại Phó Hoành, ở Fez bỏ thuốc rồi còn tìm mấy tên đồng tính say rượu để thừa cơ vui đùa một chút, làm nhục hắn.
Ai ngờ Cổ Hoành Siêu hại người không được mà ngược lại còn bị người hại. Bị trúng thuốc là hắn, bị chơi đùa cũng là hắn, còn trời xui đất khiến bị một đại ca trùm ma túy và thuốc kích dục coi trọng. Từ đó Cổ Hoành Siêu bị dính vào ma túy, coi như đời bị phá hủy hoàn toàn cho nên Cổ Thế Xương đành đưa hắn sang Mỹ để hắn tự sinh tự diệt.
"Thì ra ông biết mà còn không cứu tôi?" Tinh Thần nhắm mắt, dường như máu trong cơ thể cô đã khô cạn.
"Cha cũng vì bất đắc dĩ, Cổ Hách Tuyền đem tất cả quyền hành trong công ty giao cho Phó Hoành, cha không thể trở mặt với hắn, mà hắn...hắn đối với con coi như có thể..."
Cổ Thế Xương không ngừng than thở, "Sau đó Lệ Sa lại nói nó cũng yêu Phó Hoành, muốn đính hôn với hắn, cha thấy hắn cũng không phải đối, cho rằng hắn chán con rồi. Sau đó không ngờ đó là giả, hắn không phải cùng Lệ Sa đính hôn cho nên cha mới khẳng định là hắn vẫn còn có con...."
"Đủ rồi!" Tinh Thần bật dậy, khuất nhục cùng oán hận...Nhiều cảm giác đan xen với nhau khiến lòng cô tràn ra bi thương vô hạn. Trong nháy mắt tất cả tan vỡ tan tành, giọng nói run run: "Tôi vô cùng hoài nghi, liệu ông có phải là cha đẻ của tôi?"
Cổ Thế Xương ngạc nhiên: "Tinh Thần, con nói gì vậy, cha đã làm xét nghiệm ADN, con đúng là con gái của cha."
Những lời đó giống như mũi nhọn, đâm thẳng vào tai cô, luồn vào dây thần kinh đau buốt. Tinh Thần cố hít thậ sâu mới đè nén được bi ai cực độ: "Tôi tình nguyện nghĩ sai!" thủy chung ở bên tai quay về, đâm vào thần kinh đành
"Tinh Thần! Cha thật xin lỗi con, nhưng giờ con nhất định phải giúp cha!"
"Khi đó, ông có giúp tôi đâu. Hiện tại..."Cô cầm túi xách lên rời đi, nhìn người đàn ông đang hoang mang sợ hãi nhẹ nhàng nói: "Tôi vì cái gì mà phải giúp ông?"
Cổ Thế Xương tuyệt vọng kêu to: "Con không giúp cha thì lần này ba chết thật, bọn xã hội đen Nhật Bản sẽ không bỏ qua cho cha. Con định nhìn cha nhảy lầu sao? Con không giúp cha nhất định sẽ phải nhìn thấy thi thể cha trên báo...." Đã từng hào quang vô số như Phó giám đốc Cổ Thị giờ mặt lấm lem nhìn bóng lưng kia bước đi càng xa hơn, không chịu quay đầu lại. Cả người ông ta như đống bùn nhão lập tức tê liệt ngã xuống ghế....
Mây đen từ từ ngưng tụ ở trên cao, bầu trời vốn trong xanh trở nên vẩn đục, cũng sắp mưa rồi.
Tinh Thần cúi đầu từ từ đi về nhà, cô không còn nhớ nổi vừa rồi ở quán cà phê ông ta đã nói gì và mình đã nói gì với ông ta. Cô cảm thấy mệt muốn chết, rất mệt mỏi, linh hồn như muốn rời khỏi người.
Ngơ ngác không biết đã đi bao lâu rồi, ngay cả mưa bụi rơi trên đầu cô mà cô cũng không có chút cảm giác. Cho đến khi giói mạnh thổi qua, lạnh run cả người cô mới giật mình.
Nửa giờ sau, cô đón xe bus đi tới nơi mà đã lâu cô không ghé qua...Thật ra thì cô rất thích phong cách nơi này, cái ngôi nhà với khu vườn kiểu Nhật.
Cô cứ đứng ở ngoài cửa chờ Phó Hoành.
Cho dù Cổ Thế Xương chưa bao giờ xem mình là con, nhưng cô không thể cứ thấy chết mà không cứu, chẳng lẽ cứ như lời ông ta nói, cứ nhìn ông ta đi nhảy lầu sao?
Mặc dù lòng chua xót lại không thể làm gì nhưng cô quyết định đi cầu xin Phó Hoành, để cho nhà kia một con đường sống... Coi như lần cuối cùng trọn hiếu đi!
Về sau trong đời cô sẽ không bao giờ còn chữ "Người thân" nữa.
Đêm đến, Phó Hoành từ trên xe đi xuống, lái xe nhanh chóng rời đi, hắn cầm túi tài liệu vừa mới bước vào hai bước nhìn qua liền thấy cô gái này.
Cô hiển nhiên là mắc mưa, mái tóc vốn đen nhánh đã bị cắt ngắn, ướt nhẹp và có vẻ hơi xốc xếch. Vài sợi tóc còn dính trên gương mặt xinh xắn, rõ ràng có chút chật vật nhưng lại có vẻ vô cùng hấp dẫn.
Phó Hoành thấy kiểu tóc mới của cô tất nhiên là sửng sốt một chút. Dừng lại chốc lát, trái tim nhất thời dấy lên một ngọn lửa, dứt khoát cắt tóc là định vĩnh biệt quá khứ sao?
Kể từ nửa tháng trước, ở phòng trọ của cô hắn lại cưỡng bức cô, chờ lý trí trở lại hắn không ép buộc cô phải trở về với hắn nữa.
Hắn cưỡng bách cô bên cạnh hắn năm năm, hiện tại hắn không muốn hay không dám nóng nảy bức cô.
Một mặt là bởi vì Cổ Thị, bây giờ là thời điểm mấu chốt, sẽ không có ai đụng đến cô, cho nên hắn mới buông tay để có thể đảm bảo an toàn cho cô. Mặt khác hắn cũng khó có thể làm khó cô khi người phụ nữ kia đã qua đời, hắn không có ai để uy hiếp cô nữa.
Vì vậy hắn tính toán trước mắt tách ra một thời gian, chờ hắn đem chuyện Cổ Thị xử lý xong xuôi mới tóm cô gái kia trở lại.
Mặc dù kiên trì không đi tìm cô nhưng vẫn lo lắng cho cô. Nhưng bây giờ xem ra cô rời khỏi hắn lại sống quá tốt, quá kiên cường.
Vừa nghĩ như thế, tâm tình lại ác liệt hơn, Phó Hoành không nói lời nào, cung không nhìn cô lấy chìa khóa mở cửa vào nhà.
Tinh Thần nhìn ra hắn chẳng vui vẻ gì, cô cũng không muốn nhìn thấy hắn, được chưa?
Hít một hơi thật sâu, cô cảm thấy thái độ đối với hắn cần phải kính cẩn nghe lời một chút, dù sao lần này cô cũng đang đến cầu xin hắn.
Không đợi cô mở miệng đã nhìn thấy Phó Hoành đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào tóc và y phục bị ướt nước mưa, giọng điệu không tốt lắm: "Đi vào thay quần áo."
Hắn cảm thấy mình không còn thuốc chữa nữa rồi, xem như giận đến mức muốn đánh vào mông cô nhưng lại không thể nhìn cô ướt như chuột lột mà xem như không nhìn thấy gì.
"Không. . . . . . Không cần. . . . . ." Cô kinh ngạc, lập tức hiểu dụng ý của hắn, lắc đầu một cái, cự tuyệt ý tốt của hắn.
Suy nghĩ một lát mới quyết định nói: "Phó tiên sinh, tôi có thể làm phiền anh mấy phút được không?"
Phó tiên sinh? Vừa mới gọi sao?
Phó Hoành cười nhạo một tiếng, nghiêng đầu, ánh mắt lãnh đạm mang chút sắc bén liếc cô một cái: "Muốn gì? Em không phải muốn cùng tôi "hai ta không thiếu nợ nhau" sao?"
Lời của hắn như dao đâm vào Tinh Thần khiến cô quẫn bách cứng cả họng. Máu trong người dâng trào, cô nghĩ mặt mình lúc này chắc phải đỏ hơn cả mặt trời sắp lặn.