hả lỏng, nhạy cảm nhận ra điều gì, quay đầu nhìn cô gái đang chần chừ: "Không phải muốn tắm sao?". Trước đó không lâu bị hắn ép cho còn nửa cái mạng, rõ ràng là không tình nguyện cùng hắn tắm chung mà vẫn còn loay hoay ngoài kia, không biết cái đầu nhỏ đang nghĩ gì?
"Lại đây."
Hắn vươn tay.
"Không mệt sao? Mau tới ngâm một lúc rồi ngủ, sang mai tôi còn có cuộc họp." Ngụ ý, là sẽ không hành hạ cô nữa?
Tinh Thần dường như thở phào, ngoan ngoãn đi qua, vừa đến cạnh bồn tắm đã bị hắn nắm lấy bàn tay, ở trong lòng bàn tay to vuốt ve, lơ đãng hỏi:
"Cả buổi tối không yên, rốt cuộc đang nghĩ điều gì?"
"Cũng không có gì......" Giờ phút này tâm tình hắn tựa hồ không tệ, không chút công kích nào, Tinh Thần chần chừ nhìn hắn, dè dặt quan sát nét mặt.
"Nói đi, đừng cố gắng giấu diếm." Hắn luôn luôn thích mái tóc dày đen bóng của cô, ngón tay thon dài tùy ý nắm lấy một lọn tóc, vòng vòng quấn quanh, giống như lưới, cũng có thể giống như cái kén, không nhìn ra được.
"Tôi nói, anh có thể không tức giận? Cử chỉ ôn nhu của hắn khiến cô mất đi cảnh giác của ngày thường, mắt khẽ chớp.
Hắn nhíu mày: "Nói xem."
"Nếu, anh đính hôn, chúng ta có thể hay không......" Cô nuốt một chút nước miếng, cố lấy dũng khí, cổ lại cúi càng thấp, mái tóc dài theo động tác của cô rũ xuống như thác màu đen chảy xuống bờ vai tuyết trắng mượt mà, làm cho chính cô trở nên nhỏ bé hèn mọn, "Kết thúc quan hệ này?"
Chắc là vì đêm nay cô hầu hạ khiến hắn đặc biệt cao hứng, hiếm thấy hắn có lúc không thẹn quá hóa giận, cũng không có châm chọc khiêu khích, chính là nhàn nhạt nhìn cô, thản nhiên, chăm chú.
Tinh Thần bị hắn nhìn khiến cả lưng và người đều sởn gai ốc, mặc dù hắn không tức giận, chỉ là ý nghĩ sợ hãi theo khung xương lan ra, từ tận trong thâm căn cố đế.
"Em đêm nay ngoan như vậy hóa ra là do cái này." Trầm mặc trong giây lát, Phó Hoành cuối cùng cũng lên tiếng, trên trán có vài tia mệt mỏi hiếm thấy.
"Cái đó...... Có thể chứ?" Cô không đoán ra tâm tư của hắn, nhưng cô biết, đây là cơ hội duy nhất của chính mình, phải tóm lấy.
Nếu hắn cùng Cổ Lệ Sa đính hôn, cô thân là con nuôi của Cổ Gia, sẽ có nhiều lúc chạm mặt, cô không giống hắn là trời sinh diễn viên giỏi, trước mặt sau lưng là hai mặt. Cô không dám tưởng tượng, nếu quan hệ bọn họ lộ ra ngoài, hoặc bị người ta nhìn ra dấu vết thì kết cục chính mình sẽ như thế nào?
Đáp ứng đi! Đáp ứng đi! Đã nhiều năm như vậy, vì sao còn không buông tay?
Nếu là đùa bỡn, thì hình dáng thân thể này cũng nên chơi chán; nếu muốn trả thù Cổ Gia thì bấy nhiêu nhục nhã hắn đối với cô đã đủ lắm rồi.
Đáng tiếc, lại nghe được hắn chậm rãi thả từng chữ, rõ ràng nói với cô: "Em nghĩ đến là hay, cho dù tôi cùng Cổ Lệ Sa đính hôn, quan hệ giữa chúng ta cũng không thay đổi."
Cả trái tim Tinh Thần đều lạnh thấu.
"Vì sao?" Sắc mặt cô tái nhợt, tuyệt vọng hỏi.
Cho dù phán phạm nhân giam cầm tù chung thân, cũng sẽ vì biểu hiện tốt mà giảm hình phạt? Tại sao cô lại bị quan tòa lén phán xử trọng hình, ngay cả cơ hội kháng cáo đều không có?
Đầu ngón tay của hắn tinh tế vuốt cổ tay non mịn của cô, da thịt non mềm, trắng mịn quả khiến cho người ta yêu thích không nỡ buông tay, miệng hắn vô cùng chậm chạp phun ra những lời cầm thú: "Trò chơi này tôi chơi chưa chán, sao có thể thả em đi?"
Toàn thân Tinh Thần đều phát run, cô tức giận nắm chặt hai tay thành nắm đấm, nhịn lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn nổi: "Anh vì sao không thả tôi đi, tôi với anh thì có ích lợi gì? Về sau trước mặt người khác tôi có cần tôn xưng anh một tiếng " anh rể"?"
Con mèo luôn dễ bảo rút cục cũng vươn móng vuốt phản kích, chỉ tiếc bất luận cô nhẫn nhịn, cô ngụy trang, cô giả vờ câm điếc, nén giận hay thậm chí hiện tại làm ra vẻ trấn tĩnh, trong mắt hắn thực sự là chẳng biết tự lượng sức mình, lại thêm mua vui cho hắn.
"Em có phải đang có chút tự mình đa tình? Theo tôi được biết, Cổ Lệ Sa chưa từng xem em như em gái, em đã quên cô ta còn nói xấu sau lưng việc này? Hồi nhỏ cô ta đã đánh ai? Tôi nghĩ lại cảm thấy đau lòng." Hắn vươn cánh tay, xoa xoa đôi má trắng nõn, hờ hững nói.
Cổ Lệ Sa không chỉ ngày nhỏ tặng cô những cái tát cùng những nắm đấm, hơn nữa sau khi lớn lên còn hại cô thất nghiệp, tóm lại, Thiên kim Cổ Đại tiểu thư sẽ không để cô sống yên thân.
Nhưng giờ, hắn giả mù sa mưa nói đau lòng như vậy, sao không nhìn ra hắn đang hiên ngang vì đại nghĩa dạy dỗ cô vì cái người sắp trở thành vị hôn thê của hắn kia?
Trong lòng Tinh Thần tự giễu cười lạnh, cô Cổ Tinh Thần là cái gì? Đáng bị đánh mắng, bị hắn bắt nạt chưa đủ còn bị người khác giẫm đạp.
Bàn tay to không nặng không nhẹ vỗ vỗ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vài cái, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Thực tế chút đi, đừng trước mặt tôi lấy cái loại tình chị em buồn cười này làm lý do thoái thác, hay là em thích chơi cái loại trò chơi cấm kỵ này?
"Cái gì?" Trò chơi cấm kỵ ?
Nhớ tới người đàn ông này lúc trên giường luôn không biết mệt mỏi, đam mê nếm đủ loại cuồng hoan chồng chất, khuôn mặt cô tự dưng đỏ lên. Tên sắc lưu manh!
Cô trợn mắt nhìn hắn, hắn nhún vai từ môi mỏng phun ra câu : "Tùy em, không sao cả, dù sao mục đích của tôi là không thả em đi mà thôi."
Điều này đã khiến cô bị hắn chọc giận hoàn toàn! Cô mới hiểu đạo hạnh của mình trước mặt hắn còn lâu mới đủ đối đầu, chỉ qua lại mấy lời đã khiến cô không thể nào nhẫn nại thêm được nữa.
"Anh buông tôi ra!" Cô dùng sức giãy dụa, muốn thoát khỏi bàn tay hắn, tránh hắn thật xa, nhưng hắn ngược lại chỉ dùng chút lực đã tóm cả người cô vào trong bồn tắm, bọt nước văng khắp nơi, trong phòng tắm vang lên tiếng thét chói tai.
"A......"
Tinh Thần dùng cả tay chân hết sức giãy dụa trong nước, một phần không ngừng đẩy hắn ra, một phần muốn ra khỏi bồn tắm, miệng không ngừng hét lên: " Anh tránh ra, buông tay ra... Anh là cái đồ trứng thối! Vì sao còn không thả tôi ra? Tôi hận anh! Hận anh đến chết!"
Đáy mắt hắn một có một mảnh lo lắng, đột nhiên tóm lấy bàn tay nhỏ không yên phận đang đấm hắn, bàn tay khác nắm chặt eo cô, xoay ngược người lại, đem cô thành công giam giữ ở dưới thân, không cho động đậy!
Váy ngủ ướt sũng dán vào đường cong lộ ra thân thể mềm mại, hết sức động lòng người, duy nhất đại sát phong cảnh là đôi mắt to trừng trừng đầy phẫn nộ, mang lửa cháy hừng hực.
Khuôn mặt đẹp trai ghé sát vào vành tai trắng noãn của cô, âm thanh tựa như của ác ma vang lên: "Gom tiền đã đủ, giờ đã muốn trở mặt? Tôi quả nhiên là nuôi phải con sói mắt trắng."
Một câu nói khiến Tinh Thần giống như bị rút đi khí lực toàn thân, cô trương to mắt nhìn đôi mắt lóe sáng kia, hoảng hốt sợ hãi. Hắn làm sao có thể biết...... Biết cô vụng trộm sau lưng hắn giấu đi khoản tiền này?
"Ngàn vạn đừng tưởng rằng mình thật thông minh, động tác nhỏ này của em không phải ngày một ngày hai tôi mới biết được, em giấu tiền ở ngân hàng Viễn Sư thuộc chi nhánh ngân hàng Ottawa đúng không?" Hắn cười vạch trần cô.
Cô hít thở dồn dập, há to cái miệng nhỏ nhắn, lại không thể nói ra thành lời.
"Ừ, tôi nghĩ, khoản tiền này là chuẩn bị để trốn đi?" Hắn vẫn tươi cười như cũ nói: " Hiện thực như vậy thật khiến cho tôi rất đau lòng, hay là ép tôi đem em cột vào giường khiến em không thể đi được mới can tâm sao?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt trắng bệch không một tia huyết sắc, trong trí nhớ còn chút hình ảnh tựa như cơn ác mộng, mỗi lần nhớ lại đều khiến cho Tinh Thần tràn đầy thống khổ.
Năm năm trước, cô còn ở Canada, vừa bị hắn chiếm đoạt xong, không cam lòng, chưa từ bỏ ý định tìm cách chạy trốn, thậm chí tự sát, nhưng không thể thoát khỏi tay hắn. Cô không ngoan chọc giận hắn, kết quả chỉ có một, là bị hắn đặt dưới thân bừa bãi hành hạ.
Ở Canada, nơi ở của hắn có chiếc giường sắt lớn, hắn từng không chút khách khí trói cô, bằng cà vạt của hắn, khăn tắm, dù sao nếu chọc hắn tức giận hắn sẽ nổi giận hoặc nổi mưu thú tính, hắn sẽ nắm lấy bất kỳ cái gì gần đó cột chặt cô vào đầu giường, khóc đến chết đi sống lại cũng không thoát khỏi kết cục bị hắn đùa bỡn phát tiết, khiến cho một thời gian dài cô nhìn thấy hắn hoặc thấy giường là là sợ hãi. Dần dần, cô biết mình không phải là đối thủ của hắn, biết sợ, biết ngoan ngoãn, không dám mạo muội với hắn lấy cứng đối cứng, biết vâng lời, hắn muốn cô đi hướng Đông, cô không dám về hướng Tây; hắn bảo cô quẹo trái, cô cũng không dám nhìn về bên phải.
Bình an vô sự nhiều năm như vậy sao hôm nay lại phá tan hết? Bởi vì đêm nay vui mừng vì lễ đính hôn kia, bởi hy vọng tự do lần nữa lại vô tình bị cắt đứt, một lần lại một lần thất vọng cùng uể oải làm cô không thể chống đỡ được, đã hoàn toàn tuyệt vọng. Cô tuyệt vọng, cuộc đời u ám đến thế, chính cô đã mất bao nhiêu công sức để tìm ánh sáng. Nhưng nhớ tới ác mộng cô lại cảm thấy sỉ nhục, cô dám can đảm lặp lại một lần nữa?
Tuyệt đối không muốn! Toàn thân Tinh Thần đều phát run. Đúng vậy! Cô không hư như hắn, không ác như hắn, không vô tình như hắn, càng không vô sỉ được như hắn. Năm năm đằng đẵng đến bây giờ, Tinh Thần mới bi ai nhận ra điều này, trong lòng chỉ còn lại một mảnh tro tàn.
"Vì sao không buông tha cho tôi?" Cô rưng rưng lẳng lặng nhìn hắn, hỏi: "Kỳ thực vì Cổ Thị, vì quyền lực, anh sẽ luôn luôn cùng người Cổ Gia đấu đá, anh sẽ không bỏ qua bọn họ, nhưng đó là ân oán của các người, có liên quan gì tới tôi đâu?"
Phó Hoành nắm lấy cằm cô, ngón cái nhẹ rà lên đôi môi non mềm của cô, ánh mắt sắc bén nhìn cô không nói một lời nào.
"Những gì anh đã làm với tôi cần gì phải cần cớ nào? Dù tôi đây là vật hy sinh chỉ sợ chết không có gì đáng tiếc, anh sẽ không dừng lại, đúng không?" Lời nói của cô tràn ngập cảm giác vô lực.
Phó Hoành nhìn thẳng vào mắt cô , thanh âm không cảm xúc: "Nói không sai, trận chiến này tôi sẽ tiếp tục, quyền lực tuy rằng không có gì tốt, nhưng là có rất nhiều thời điểm, rất nhiều người đều sẽ cần nó, có trách thì trách những người ở Cổ Gia kia, Cổ Thị không phải của bọn họ, dựa vào cái gì để mà tranh?"
Cô nghe được nhếch môi lộ ra nụ cười trào phúng: "Nói thật hay, đáng tiếc Cổ Thị cũng không phải của anh."
Người xứng đáng nhất có được Tập đoàn tài chính Cổ Thị chỉ có danh chính ngôn thuận người thừa kế đó là Cổ Hách Tuyền. Đáng tiếc anh ta tung tích không rõ, hắn vắng mặt khiến cho cuộc tranh giành càng thêm khốc liệt, càng nhiều kẻ muốn nhảy vào toan tính đối với tài sản khổng lồ thèm nhỏ dãi này.
Phó Hoành nhìn nụ cười trào phúng kia, không biết có phải vì bị động chạm có chút không tự nhiên tránh mặt lạnh lùng: "Đó là chuyện của tôi."
"Cho nên, vì mục đích của anh, nên ngay cả loại đính hôn này cũng muốn lợi dụng?" Cô chưa từ bỏ ý định tiếp tục chất vấn.
"Có cái gì không thể?" Hắn hơi hơi nhướng mày, vững vàng nhìn cô chăm chú , ánh mắt u trầm, "Người Cổ Gia vẫn tự rước lấy nhục, tôi làm sao có thể ngăn được?"
Thật sự là vô tình ! Tinh Thần cười thảm. Cô làm sao có thể quên, ở thời điểm hắn làm thương tổn cô, chiếm đoạt cô, uy hiếp cô chưa bao giờ hắn lưu tình. Hắn đã sớm không phải là người rất nhiều năm trước ở cô nhi viện , thờ ơ lạnh nhạt nhìn người khác bắt nạt cô, người ngoài khi dễ cô, cũng không trừng trị kẻ xấu làm đứa trẻ bình thường; cũng không phải là quý tộc trong trạch viện luôn bảo trì là chàng trai trầm mặc tuấn lãng;