n, mỗi lời nói đều chính xác như một cái đồng hồ nguyên tử. Một người phụ nữ thì ngang ngược cậy mạnh, xa hoa vô độ, chỉ cần bị Cổ Đại tiểu thư coi trọng, bất luận là xa xỉ phẩm số lượng hạn chế, hay là nam người mẫu tuấn tú, cô ta nhất định giành tới tay.
Đôi nam nữ này, bất luận là ai, cô đều ước có thể càng tránh xa càng tốt.
Tinh Thần nhanh chóng cúi đầu uống bát canh nóng người hầu vừa mang tới, toàn tâm toàn ý dự tính \'không để ý đến chuyện bên ngoài", ngờ hai người phụ nữ bên cạnh đang nói chuyện, một câu cũng không thoát khỏi tai cô...
"Nhìn xem, Cổ tiểu thư mừng đến muốn ngất à."
"Có thể có người chồng như vậy đổi lại là tôi, tôi cũng nguyện ý ngất à! Người ta là Phó trợ lý nhưng được truyền thông công nhận là "Người đàn ông độc thân hoàng kim", tin tức đính hôn này truyền ra không biết có bao nhiêu cô gái đau lòng muốn chết!"
"Nhưng mà nghe như có tin tức lộ ra Cổ Thị sắp tới muốn mời dự họp đại hội cổ đông, tôi nghe chồng tôi nói, Cổ phó tổng dường như đang muốn liên kết các thành viên Hội Đồng Quản Trị để làm khó dễ Phó trợ lý, không nghĩ tới thì ra là có chuyện vui nha!"
"Đúng vậy! Cứ như thế thành người một nhà, còn tranh giành gì nữa, lại nói chàng rể của Cổ phó tổng này so với đứa con trai không ra gì của hắn kia còn hơn nha."
"Kia có phải......"
Thì ra là muốn đính hôn nha!
Trong lòng Tinh Thần chợt hiểu, cô buông thìa, vốn đã thu hồi ánh mắt tò mò không tự chủ lại nhìn về phía con rể cưng tương tương lai của Cổ Gia.
Hắn tựa vào chiếc ghế sang trọng, trang nhã theo phong, cách Châu u, tôn quý ung dung, khuôn mặt đẹp trai tựa như ngày thường, vẫn bình tĩnh trầm ổn, hai đầu lông mày cũng không gợn lên vẻ lo sợ. Nhận thấy ánh mắt đang tìm tòi nghiên cứu kia, hắn cũng không bất động thanh sắc, dường như nhẹ cong mày, không đón nhận ánh nhìn, tựa như không thèm nhìn xem cô đang tính toán gì. Bạn đang đọc truyện tại: WWW.ThichTruyen.VN
Cùng gặp vấn đề như nhau nhưng so với nam nhân vật chính không sợ hãi lại bất đồng, như sắp trở thành tân nương giống như một nàng tiểu thư cổ đại, vẻ mặt không giấu được sung sướng cùng hưng phấn, cô nàng kéo tay Mullen Na, làm nũng nói: " Cha, mẹ con muốn mau chóng đính hôn, rồi sau đó sang pháp cử hành hôn lễ thật long trọng, giống như hôn lễ của Tập Đoàn Lôi Đình, con rất thích phong cách cổ điển, cha mẹ xem có được không?
"Được, được, được, đều theo ý của con, con cảm thấy vui vẻ mới là quan trọng nhất." Mullen Na cười đáp ứng, rồi nghĩ lại vấn đề này là quyết định của nhà trai liền quay sang gọi Phó Hoành bằng tên tiếng Anh: "Fran, cậu cảm thấy thế nào?"
Phó Hoành mỉm cười, nho nhã lễ độ trả lời: "Phu nhân làm chủ thì tốt rồi, tôi không có ý kiến."
"Anh cũng đồng ý sao? Thật tốt quá, Fran." Cổ Lệ Sa mừng khôn tả xiết, vì quá mức cảm động mà thiếu chút rơi lệ, " Em thật hạnh phúc, em còn nghĩ rằng anh sẽ không đồng ý......" Cô ta nức nở một chút, trịnh trọng giống ở cam đoan một điều gì đó: "Anh yên tâm, em nhất định tuân lời hứa hẹn, sẽ không nuốt lời, sẽ học làm người vợ tốt của anh, làm cho anh không hối hận khi cưới em."
Trong phim truyền hình tám giờ, bình thường ở tình huống này, nam chính đều phải thâm tình chân thành mà đáp lại rằng "Anh làm sao có thể hối hận, có thể lấy người như em là may mắn của anh" hoặc "Anh sẽ vĩnh viễn yêu em, sẽ chăm sóc tốt cho em cả đời", lời nói tuyệt vời như vậy, cùng nắm tay nữ chính sẽ khiến cho bao người xem rơi nước mắt.
Đáng tiếc, người đàn ông bên kia lại không tiến hành giống như ý đồ trong kịch bản. Hắn không nói chuyện, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên nụ cười không đổi, làm như ngầm đồng ý vừa giống như đang toan tính.
Cổ Lệ Sa biết lý trí hắn giấu kín, lòng dạ lại thâm sâu, từ trước đến giờ tình cảm chưa bao giờ lộ ra ngoài, trong lòng tuy có chút thất vọng nhưng rất nhanh bị không khí vui vẻ che lấp đi.
Màn kịch trước mắt khiến cho Cổ Tinh Thần thở dài vì xem thế là đủ rồi, từ đáy lòng đối với người đàn ông tên là Phó Hoành này thực sự khâm phục hắn.
Người đàn ông này thật là cao tay. Cô còn nhớ năm đó Cổ Lệ Sa nổi cơn thịnh nộ, chỉ vào mặt Phó Hoành mắng hắn chỉ là một con chó mà Cổ Gia nuôi trong nhà thôi, người chứng kiến thuật lại rất sống động đến nay vẫn còn là câu chuyện trà dư tửu hậu của giới thượng lưu. Nhưng chỉ vài năm ngắn ngủi, ánh mắt luôn nhìn về đỉnh đầu, ngang bướng ương ngạnh như Cổ Lệ Sa đã bị hãm sâu bởi mị lực của người đàn ông này, thần hồn điên đảo không thể kiềm chế, thậm chí còn muốn cùng hắn đính hôn, tương lai còn muôn tiến vào lễ đường làm Phó phu nhân. Vị Phó trợ lý này không biết cho Cổ Lệ Sa ăn mê dược gì? Hắn đang tính toán gì đây? Tinh Thần đoán không ra.
Thân thế Phó Hoành cũng như cô không khác biệt lắm, cùng là cô nhi, mười bốn tuổi được quản gia của Cổ Gia nuôi dưỡng, từ nhỏ là người hầu vừa là bạn của Cổ Gia thiếu gia Cổ Hách Tuyền, vị trí không làm cho người ta để ý, không có tiếng tăm gì. Thân thế hoàn cảnh như vậy chỉ khiến cho người ta thấy thương hại.
Không, hắn so với cô, Cổ Tinh Thần còn may mắn hơn.
Mười năm trước, vợ chồng Cổ Thị tai nạn ô tô qua đời, bản thân Cổ Hách Tuyền cũng bị trọng thương, mười sáu tuổi Phó Hoành bị đưa sang Anh du học, đến năm hai tư tuổi tốt nghiệp xong trở về Cổ Gia. Trước thân thích của Cổ Gia, luật sư tuyên bố rõ ràng người duy nhất thừa kế Tập Đoàn Cổ Thị Cổ Hách Tuyền đã tự tay viết thư ủy thác, bỏ qua thân thích trong Cổ Gia giao hết thảy cho Phó Hoành, sau đó biến mất không tung tích.
Tin tức truyền ra, dư luận bỗng ồ lên! Như vậy chẳng phải là một bên tình nguyện được ăn cả ngã về không, không biết vị Cổ thiếu gia kia có phải là ngu xuẩn hay là quá ngây thơ?
Nếu Phó Hoành trước đây chỉ là con chó trung thành của Cổ Gia, với quyền lực trước mắt hắn sẽ biến thành một con sói, con sói đầy dã tâm.
Cổ Thế Xương cùng Mullen Na là người thông mình khôn ngoan, được dư luận xem như là người có khả năng tiếp nhận Cổ Thị sao lại không thể không uổng tâm cơ lôi kéo hắn về phía mình?
Bởi tin vui đến quá phấn khích, Tinh Thần rời Cổ Gia xong không về nhà ngay.
Nơi này cô đến đây cũng gần một năm rồi, cách trung tâm thành phố không xa nhưng so với sự ồn áo náo niệt của nội thành thì hoàn toàn khác biệt, lái xe khoảng mười lăm phút có thể nhìn thấy biển. Khuôn viên kiểu Nhật không lớn lắm, có chút cũ kỹ, xây thành ba tầng đón ánh nắng mặt trời. Bên trong phòng rất đơn giản thanh thoát, trang hoàng thiết kế rất thoải mái ấm áp, hương đồng gió nội cùng với bầu trời xanh vàng rực rỡ so với Cổ Gia xa hoa lộng lẫy hoàn toàn khác nhau, rất thích hợp với gia đình nhỏ.
Tận đáy lòng Tinh Thần không bài xích nơi này, thậm chí cực thích nó vì yên tĩnh và đơn giản, nhưng vừa nghĩ đến nó lại nghĩ đến đó là sở hữu của người nào đó khiến tinh thần cô không thể tốt lên được.
Ở trong lòng cô, nơi này đối cô mà nói, nói dễ nghe là nơi sống tạm bợ. Nói khó nghe chính là nơi giam giữ cô, mà trên đời này có ai thích ngồi tù đâu?
Nhưng cô không ngốc, đêm nay cô nhất định phải trở về, nếu hắn không đính hôn cùng người phụ nữ khác, hắn không đuổi cô trước thì cô không thể đi bất cứ đâu, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi ở nhà giam này.
Nhịn nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có đêm nay.
Tinh Thần nghĩ đến cú điện thoại lúc trước của hắn, đoán chừng là hắn đã biết cô đi vài ngày mới về nên mới phát ra tín hiệu cảnh cáo với cô một chút. Vấn đề ở đây cô không nghĩ ra là vì sao hắn lại cùng Cổ Lệ Sa kết hôn?
Bởi vì tình yêu? Khả năng không lớn rồi! Cái tên đàn ông phúc hắc lãnh tình ,nam nhân kia chỉ biết đùa bỡn quyền lực,âm mư, thao túng quyền lực thì làm sao có thể nghĩ đến cái loại trò "Phong hoa tuyết nguyệt" này?
Bởi vì ích lợi? Hắn ở Cổ Thị có thể nói nắm hết quyền hành, chức vụ tuy chỉ là " Trợ lý tổng giám đốc", nhưng trên thực tế ngay cả Phó tổng giám đốc đều phải nhìn sắc mặt của hắn,tình cảnh này còn cần đến quan hệ hôn nhân sao?
Nhưng không vì tình yêu, không vì ích lợi, chẳng lẽ là vì muốn bảo toàn Tập Đoàn Cổ Thị mà phải hy sinh ngay chính hôn nhân của bản thân sao? Có chuyện như vậy sao? Hôn nhân giao dịch, hai bên thu lợi, chuyện thế gian đại hoan hỷ như vậy, vở kịch giả tạo như thế sao có thể gọi là "hy sinh" được?
Cổ Tinh Thần lắc đầu cười nhạt ý nghĩ miên man, trên tay xách gói bánh trôi mua từ "Đồ ngọt Nam Ký", chậm rãi dạo phố. Cô đi dạo vài vòng ở chợ đêm náo nhiệt, buổi tối ở Cổ Gia chỉ uống một bát canh, bụng đã sớm réo ùng ục, vừa đi vừa cắn nhanh hơn mười cái bánh sủi cảo, trước khi đi còn gói bánh trôi chuẩn bị về làm đồ ăn khuya.
Bất kể như thế nào, cô hẳn phải cao hứng mới đúng, hắn sẽ đính hôn, có lẽ sẽ động lòng từ bi buông tha cô đi? Nhưng thật là kỳ quái, cô không vui mừng, vì cô quá hiểu biết Phó Hoành, làm bất kỳ một việc gì chẳng phải sau lưng đều có thâm tầng dụng ý sao? Cho nên, cô thật sự hoài nghi hôn sự này, hắn không phủ nhận không có nghĩa là có ý tốt. Đương nhiên có thể vì ở cùng với loại mặt người dạ thú này lâu quá cũng khiến cô trở nên hoài nghi.
Cổ Tinh Thần tự giễu cười cười, xách lấy gói bánh trôi lên tàu điện ngầm trở về nhà. Lấy chìa khóa mở cửa, bên trong vẫn yên tĩnh, chị nữ giúp việc sớm trở về nhà, cô đứng lại ở sân viện xinh đẹp được dọn sạch sẽ. Lúc này gió đêm nhẹ nhẹ thổi qua lùm cây được cắt tỉa ngay ngắn chỉnh tề, một chút mùi hoa dại đang nở, ngay cả trong không khí cũng có một mùi tươi mát sau cơn mưa.
Cô hít thật sâu, trong lúc vô ý ngẩng đầu tự nhiên phát hiện ở thư phòng lầu hai có ánh đèn. Không thể nào! Chẳng lẽ là....
Tinh Thần sải bước dài, vội vội vàng vàng vào nhà, thay dép lê ở bên trong, cô xách gói bánh trôi lên lầu vừa nhìn thấy liền choáng váng, thật sự là khó tin, cái người sắp đính hôn cùng người phụ nữ khác lại đang ngồi ở bàn làm việc!
Hắn hẳn đã trở về một lúc, đã tắm qua, mái tóc đen ẩm ướt, mặc áo ngủ màu xanh đậm rộng rãi đang hết sức chăm chú nhìn vào Laptop xem giá cổ phiếu, bên cạnh còn vài chồng văn kiện tài liệu. Nắm giữ nửa giang sơn Tập Đoàn Cổ Thị, Phó trợ lý, xuất hiện bất kỳ nơi nào đều là y phục chỉnh tề, áo sơmi ngay cả nếp gấp cũng không thấy, phỏng chừng ít có ai thấy được bộ dáng hưu nhàn của hắn. Nếu bị những cô gái ngưỡng mộ hắn biết chỉ sợ sớm rớt nước miếng, vô cùng hâm mộ vận sự may mắn của cô.
Nhưng đó chỉ là may mắn hình thức, giống như là rải một lớp đường lên bề mặt trên liên hoàng vậy, làm cho Tinh Thần ăn đủ khổ sở.
"Còn biết đường trở về?" Nghe thấy tiếng vang, người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn cô một cái rồi nhìn đồng hồ điện tử trên bàn, kim đồng hồ chỉ mười giờ, thật ra thì không tính là trễ lắm, nhưng Tinh Thần biết hắn đang cố châm chọc việc cô không về nhà này mấy ngày hôm nay.
"Tôi đi mua đồ ăn......" Tinh Thần thông minh không đáp lại lời hắn nói, giơ bánh trôi trong tay, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.
Sao hắn lại ở nhà? Giờ phút này không phải hắn đang cùng Cổ Lệ Sa ngọt ngào thế giới hai người sao? Làm sao hắn có thể về sớm hơn cô?
"Buổi tối ăn chưa no?" Phó Hoành một lần nữa đem chú ý vào công tác, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi: "Hay là nghe đến tin vui tôi muốn đính hôn quá khổ sở, nên khiến cho em không nuốt nổi?