"O.O” Ở đây có một vé cũng rất khó khăn rồi, coi như Doãn Lạc Phong lấy ra hai tờ vé ở khán đài, Tô Khả cũng đều sẽ vui mừng không dứt, huống chi là vé VIP nha, "Doãn Lạc Phong, thật sự anh rất là đáng yêu!"
Chân mày Doãn Lạc Phong giật giật, "Đi thôi."
"Được!"
Xe chạy trên đường, phong cảnh hai bên lả tả lui về phía sau, thời gian dần dần trôi qua, Tô Khả vừa ghé đầu nhìn, vừa đúng nhìn thấy một trong dấu hiệu kiến trúc của thành phố B, mới đầu chưa có cảm giác gì, nhưng mà chớp mắt lại nhớ, cái hướng kiến trúc này, vừa ngược hướng sân vận động mà Hoàng Nghê Thường muốn cử hành buổi diễn.
"Chúng ta phải đi đâu vậy?"
Doãn Lạc Phong bĩu môi, "Yên tâm, sẽ không đem em bán đi, em cũng không đáng bao nhiêu tiền."
"Ủa! Chúng ta không phải muốn đi xem biểu diễn sao?"
"Bây giờ mấy giờ, buổi diễn mấy giờ?" Doãn Lạc Phong không nói gì nữa.
Tô Khả hơi thất vọng, cúi đầu chơi điện thoại di động. Đợi đến khi Doãn Lạc Phong dừng xe, Tô Khả mới nhìn rõ rốt cuộc mình ở chỗ nào. Ban phía đều là nhà cửa thấp thấp bằng nhau, ngay cả đường lớn cũng là đường đất “đường ruộng” luôn.
Tô Khả sờ sờ cằm, một hồi lâu nói với Doãn Lạc Phong, "Ủa, anh thật là tính lừa bán tôi đấy à, tôi không có bao nhiêu tiền ."
Doãn Lạc Phong im lặng, "Đi theo tôi là được rồi."
"Ai, rốt cuộc chúng ta tới đây làm gì á?" Làm bất ngờ cái gì, thần bí như vậy làm gì?
"Ăn cơm."
"Phốc ——" Tô Khả bật cười, "Tiểu Phong Phong, bây giờ mới phát hiện anh keo kiệt vậy, ăn bữa cơm anh phải chạy chiếc Porsche bảnh bao đến thôn này, đừng nói với tôi anh dẫn tôi tới ăn cơm ở nhà nông thôn gì đó nha." (农家乐 = Farmhouse = nhà được xây dựng ở nông thôn, mọi người muốn biết thì lên google nha, nó giống du lịch sinh thái ở mình vậy mà xịn hơn nhiều, thích hơn nhiều, mình dùng tạm cụm nhà nông thôn nhé)
Mặt Doãn Lạc Phong tối đi trong nháy mắt.
Tô Khả nhìn sắc mặt Doãn Lạc Phong thay đổi, biết là anh bị mình đoán trúng, vì vậy lại nói, "Đại thiếu gia à xem ra cơm ở nhà hàng ăn nhiều rồi, muốn nếm thử một chút hương vị mới sao, nhưng anh mang tôi đến ăn cơm, rõ ràng cho thấy là muốn mời khách nha, tôi nói với anh, thật ra thì tôi từng thay khẩu vị nha, thật lòng, chưa bao giờ tôi cảm thấy thức ăn ở nhà nông thôn so khách sạn năm sao ăn ngon hơn nha, tiền nào của nấy mà, thật sự tôi thích thức ăn ở khách sạn năm sao hơn."
Doãn Lạc Phong muốn ói ra máu rồi, thật muốn hướng Tô Khả mà hét một câu: ông trả tiền, ông mới chính là lão đại! Em nói thêm gì nữa, nước canh ông đây cũng không cho em uống!
Tô Khả cười híp mắt vỗ vỗ vai Doãn Lạc Phong, "Tiểu Phong Phong, sau này muốn mời tôi ăn cơm, đừng tự làm chủ, chỉ là nếu như anh thật muốn tự làm chủ, không sao, đem tôi đi ăn cái gì đắt tiền là được rồi."
Một tay Doãn Lạc Phong vỗ vỗ ót, trực tiếp lôi Tô Khả, đi đến mục tiêu.
Tô Khả đoán không lầm, Doãn Lạc Phong đem Tô Khả tới chỗ này đúng là nhà nông thôn, chẳng qua nhà nông thôn này có chút đặc biệt, nó là của anh và mấy người bạn tốt cùng nhau mở, mục đích chủ yếu cũng không phải lợi nhuân, mà là vì để cho mình được thả lỏng.
Sau khi Doãn Lạc Phong dẫn Tô Khả đi vào nhà nông thôn, thật ra cảm thấy nhà nông thôn này rất có đẳng cấp thưởng thức. Ngôi nhà này theo hình thức một ngôi nhà có sân nhỏ màu mây tía, hành lang dài thì quanh co, trong sân, hoa và côn trùng kêu vang, khung cảnh dễ chịu. (màu mây tía: màu tím nhẹ hòa với màu đo đỏ hòa với màu trắng của mây, rất đẹp và hiếm thấy)
Một cái ao nhỏ, bên trong đặt một hòn non bộ, trên hòn non bộ, cây dương sỉ non nhỏ từng giọt nước, dưới hòn non bộ, cá chép gấm bơi dạo chơi trong đó.
Đại khái là do mở các đường nước nên nước trong veo dọc theo các khe trên hòn non bộ từ từ chảy xuống, rơi vào trong cái lọ bằng trúc phía dưới, lọ trúc đặt nằm ngang trên cây trúc màu xanh biếc, lúc này nước trong bình đã tích lũy được nhiều. Giọt nước rơi vào trong lọ, phát ra tiếng bõm, trong trẻo êm tai, rõ ràng và dễ nghe. Đợi đến khi nước trong lọ trúc tích gần như đầy, bỗng cây trúc xanh biếc để lọ trúc kia liền úp đầu lọ xuống, tất cả nước trong bình lại đổ vào một cái thùng gỗ nhỏ, bắt đầu một vòng nước đọng mới.
Ở thùng gỗ nhỏ bên dưới đã sớm chứa đầy nước, sau khi nước trong lọ đổ xuống, tất nhiên tràn ra không ít nước, mà nước lại từ từ rơi xuống hòn non bộ trong ao, mấy cái đuôi cá chép gấm liền quẩy lên, hoặc là phun ra bong bóng nước.
Trên sàn ngoài hành lang tất cả đều là gỗ tốt, đều như đánh sáp, liếc nhìn, sáng bóng, không thua gì mặt gương. Tô Khả đi phía trên, đáy lòng áy náy một hồi, rất sợ chính đôi giày của mình, giẫm dơ cái sàn nhà này.
Doãn Lạc Phong như đã quen lắm rồi, rất nhanh đã đi tới một căn phòng riêng, kiểu dáng của gian phòng cũng giống phong cách và màu mây tía như bên ngoài, bên cạnh là một bình phong, một Tatami (tấm nệm theo phong cách Nhật Bản), sau đó là một cái bàn thấp, người hai bên có thể quỳ có thể ngồi. Ngay cả làm nhân viên phục vụ dâng trà cho Tô Khả, đều là mặc đồng phục XO màu mây tía độc đáo, như màu hoa anh đào, ở giữa buộc một cái đai lưng, trên lưng có một cái gối, váy dài tới mắt cá chân, trên chân chỉ mang một đôi vớ dài màu trắng, đi tới đi lui trên sàn gỗ.
Trong lòng Tô Khả không nhịn được nói một câu, nơi này là nhà nông thôn à, rõ ràng là người phản quốc mà. Dĩ nhiên là lời oán thầm của Tô Khả sẽ không nói ra, nói như vậy không quá lễ độ, cho nên cô chỉ có thể âm thầm châm chọc trong lòng.
Nhân viên phục vụ đưa thực đơn lên, Doãn Lạc Phong nhận lấy, đưa tới trước mặt của Tô Khả, "Ăn cái gì, tự mình gọi."
Tô Khả bĩu môi, nhìn đồ ăn phía trên, cái gì M nước XX, Y nước OO, H nước. . . Đều là rực rỡ muôn màu, thức ăn ngon khắp các quốc gia đều có.
Tô Khả nhịn không được ngẩng đầu nhìn Doãn Lạc Phong, "Ở đây có phải là nhà nông thôn hay ‘treo đầu dê bán thịt chó’ vậy?"
Đầu Doãn Lạc Phong vạch đen, "Câu thành ngữ của em có ý gì á."
Tô Khả bĩu môi, "Rõ ràng địa điểm thì đặc biệt ở nông thôn, lại trang hoàng giống như bọn xâm lược, hại tôi tưởng là vùng của bọn xâm lược, rõ ràng để cho tôi tưởng đây là vùng của bọn xâm lược, đặc biệt là bên trong sao bán cái gì cũng là các đồ ăn nước ngoài, tôi cũng sớm bị lộn xộn rồi. Tôi nói này, đầu của ông chủ tiệm này có phải bị lừa đá rồi hay không? Còn anh nữa, sao lại chạy tới chỗ này?"
Doãn Lạc Phong nắm tay thành quyền, hít sâu một hơi, tự nói với mình: Tô Khả chỉ là một cô gái như vậy, Doãn Lạc Phong, cậu phải bình tĩnh."Đây là quán của tôi."
Miệng Tô Khả mở hình chữ "O" thật lớn, mặt khó tin nhìn Doãn Lạc Phong, sau đó vỗ vỗ bờ vai của anh, "Không có sao, anh cũng mới vừa tốt nghiệp, không hiểu cách kinh doanh…"
"Tô Khả, em gọi thức ăn đi." Doãn Lạc Phong lặng lẽ chận lời nói sắp cuồn cuộn không ngừng của Tô Khả .
Tô Khả gật đầu, nhìn thực đơn trong tay, "Nếu là anh mở quán này, tôi liền không khách khí nhá." Nói xong, Tô Khả cũng chỉ từ đầu đến cuối.
Doãn Lạc Phong nhận được Tô Khả câu thực đơn sau, đầu đầy vạch đen, sau đó hỏi nhân viên phục vụ mượn một tờ thực đơn nữa, mình gọi thức ăn, trong lòng Tô Khả không nhịn được chửi "Mẹ nó", tình cảm để cho cô gọi thức ăn, là giả vờ giả vịt.
Nhân viên phục vụ bên cạnh thấy một màn mắc cười như phim vậy tất nhiên muốn phun ra một tràng cười, nín đến nội thương, nhưng mà vì tư cách tốt đẹp của nhân viên, khiến cho nụ cười trên mặt cô ấy vẫn dịu dàng như cũ, mềm mại thẹn thùng.
Cô ấy nhìn Tô Khả, trong lòng thì dùng giọng nói thầm vô cùng đồng tình: Ông chủ nhỏ à, rốt cuộc là anh coi trọng cô gái này chỗ nào?
Toàn bộ món ăn lên tới, đều là món ăn Tô Khả ưa thích, Tô Khả cũng không để ý tới suy nghĩ oán trách nói với Doãn Lạc Phong vừa rồi nữa, trực tiếp cầm đũa.
Ăn miếng sườn nhỏ đầu tiên, mắt Tô Khả sáng lên, giống như là con chuột con được thỏa mãn, sau đó chậc chậc hai cái, đặt đũa xuống nói với Doãn Lạc Phong, "Tiểu Phong Phong à, quả nhiên anh có phẩm vị nha, mở nhà nông thôn này, đầu bếp trong đây không kém so với ở năm sao nha."
"Tất nhiên." Những người này, đều là anh và bạn của anh ‘trăm cay ngàn đắng’ mới mời được từ các nhà hàng năm sao khác.
Ăn cơm giữa chừng, chỉ nghe bên ngoài vang lên âm thanh cao vút của một người thanh niên, "Hắc, chỉ là tôi đến nhìn một chút, giận như vậy làm gì!"
Ngay sau đó truyền tới một giọng của phụ nữ, hiển nhiên là của nhân viên phục vụ vừa rồi, "Thật xin lỗi, tiên sinh, khách trong vườn có dặn, lúc dùng cơm không để người ngoài quấy rầy. Ngài có thể dùng phương thức gọi điện thoại di động nói với khách trong vườn, cho cậu ấy đi ra đón ngài, nếu không tôi sẽ không để cho ngài qua, thật rất xin lỗi."
"Tôi đã nói rồi, tôi cùng cậu ta là người quen, cái người này sao hẹp hòi vậy, cẩn thận tôi nói cho cậu ta biết, để cho cậu ta đuổi việc cô."
"Thật xin lỗi, tiên sinh, cho dù đuổi việc tôi thì tôi cũng không còn biện pháp không tuân thủ quy định nơi này."
"Cô có ý gì!" Giọng nói của người thanh niên kia đột nhiên cao lên.
Ở trong phòng, Doãn Lạc Phong nhíu mày, trực tiếp đứng dậy, kéo cửa ra, ánh mắt sắc bén nhìn mấy người bên ngoài .
Tô Khả cũng đến gần đưa đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy ba người con trai mặc trang phục màu đen đang vây quanh nhân viên phục vụ, giống như con nhà giàu phô trương, tay một người trong đó còn lơ lửng trong không trung, có thể nghĩ cậu ta mới vừa làm động tác đẩy nhân viên phục vụ kia. Nhân viên phục vụ cũng bởi vì lực đẩy của người đó mà lảo đảo lui về phía sau vài bước, ổn định cơ thể.
Đại khái là nghe âm thanh cửa mở ra, mấy người đều xoay đầu nhìn về hướng Doãn Lạc Phong.
"Hắc, cuối cùng cũng đi ra, tôi cho là cậu muốn làm một con rùa đen núp dưới mai cả đời, a ha ha ha. . . . . ." Tay kia còn treo giữa không trung, người thanh niên dùng giọng nói vô cùng không nghiêm túc nói với Doãn Lạc Phong, cuối cùng càn rỡ cười to, mấy người bạn cũng cười, người sáng suốt nhìn một cái cũng biết, hiển nhiên người này đến là để kiếm chuyện.
"Sao tôi lại không biết xấu hổ mà giành phòng tốt của cậu như vậy chứ." Doãn Lạc Phong nhún nhún vai cười.
Đầu tiên là người nọ sửng sốt một chút, sau đó lấy lại tinh thần, hiểu ý khác của Doãn Lạc Phong, trong nháy mắt sắc mặt tối đi, hắn ta vừa đưa ánh mắt nhìn về phía Tô Khả, cợt nhã thổi huýt gió, "Ơ, em gái rất đẹp nha, dáng dấp rất thanh nhã nha, lúc nào thì chơi được, đưa ta chơi một chút?"
"Đúng nha, một em gái nhỏ rất trong sáng nha” Mấy người bạn xấu xa của hắn cũng ở bên kia phụ họa.
Vốn là Doãn Lạc Phong còn cười híp mắt trong nháy mắt vẻ mặt lại cười đến vô cùng rực rỡ, rõ ràng Tô Khả cảm thấy từ trên người anh phát ra mùi vị của nguy hiểm.
Xem ra, hình như là Doãn Lạc Phong muốn cùng bọn họ đánh một trận, nhưng hình như bên cạnh tên kia có mấy người, mà Doãn Lạc Phong có một mình, dù cho đánh nhau, trên người Doãn Lạc Phong cũng sẽ xuất hiện mấy vết thương, cho nên Tô Khả kéo kéo tay áo của Doãn Lạc Phong, cười nói với tên kia: "Đồng chí, cậu tên là gì?"
Ánh mắt người nọ sáng, dùng ngón tay chỉ mình, "Người đẹp là hỏi tôi sao?"
"Đề nghị cậu đi đến khoa mắt và khoa tai xem một chút." Tô Khả vừa cười vừa nói.
"Ai?"
"Tôi đây thì nhìn cậu, vừa cùng cậu nói chuyện, cậu lại còn hỏi