. Đàm Thụ lập tức gọi điện thoại cho Cục trưởng Cục cảnh sát, đề nghị trợ giúp.
Tô Cẩm Niên cũng lập tức gọi điện thoại cho cấp trên của mình, nói cho ông biết là trùm buôn thuốc phiện lọt lưới Lữ Lương đã xuất hiện ở thành phố B.
Đúng vào lúc này, Tô Khả lại gọi một cuộc điện thoại tới cho Tô Cẩm Niên, ý tứ vô cùng rõ ràng: "Cẩm Niên, em biết Lữ Lương là ai, bây giờ hắn đã thay đổi khuôn mặt, cho nên đến nay chúng ta cũng không có cách nào bắt được hắn, nhưng em đã gặp qua hắn mấy lần."
Tô Cẩm Niên kinh ngạc không thôi.
Tô Khả lại nói: "Lần đầu tiên lúc gặp Lữ Lương là ở trong thang máy bệnh viện thấy hắn, khi đó, là một ngày trước ngày mẹ phẫu thuật, anh đi xem lại ghi chép, chúng ta có thể tới so sánh chính diện thử xem."
Tô Cẩm Niên kinh ngạc, nói "được" rồi lập tức gọi điện thoại cho Trịnh Diệu Đông, nói chuyện vừa xảy ra với Tô Khả cùng với một chút suy đoán của Tô Khả, cũng để Trịnh Diệu Đông lật xem bộ video của máy ghi hình trước thang máy hôm Tô Khả đi thang máy và kiểm tra rõ xem rốt cuộc Lữ Lương thăm người nào bệnh.
Mặc dù trong lòng Trịnh Diệu Đông nói thầm: không bằng không chứng, làm sao các người lại xác định người tới bệnh viện thăm bệnh là Lữ Lương, hơn nữa nhất định là Lữ Lương thay đổi khuôn mặt. Chỉ là Trịnh Diệu Đông hoàn toàn theo lời làm, anh lập tức lái xe chạy đến phòng an ninh bệnh viện, nói muốn lấy tất cả video theo dõi ghi lại trong thang máy số 2, hiệu X tháng X.
Bởi vì vốn Trịnh Diệu Đông là bác sĩ danh tiếng lừng lẫy ở bệnh viện, hơn nữa Trịnh Diệu Đông còn là một trong cổ đông của bệnh viện này, viện trưởng còn là thân thích của Trịnh Diệu Đông, cho nên bảo an lập tức sẽ đồng ý .
Chỉ là thời gian quá lâu nên những tư liệu video theo dõi này có chút khó tìm, bở lỡ thời gian rất lâu thì Trịnh Diệu Đông mới cầm được phần tư liệu kia.
Lúc anh nhìn thì chỉ thấy người nọ vẫn cúi đầu, đầu đến cuối gương mặt từ cũng không có ngước lên nhìn qua cameras giám sát. Trịnh Diệu Đông có chút thất vọng, sau đó, anh nghĩ tới nếu là người này đến thăm bệnh thì dù sao vẫn có một bác sĩ hoặc y tá có thể nhận ra chứ?
Sau khi nghĩ như vậy thì Trịnh Diệu Đông lại sút ý nghĩ này trở về đầu, dù sao mỗi ngày bác sĩ tiếp xúc nhiều người như vậy, làm sao có thể nhớ một người thăm bệnh như vậy.
đang lúc Trịnh Diệu Đông rầu rĩ thì chủ nhiệm khoa phụ sản, đồng thời cũng là dì của Doãn Lạc Hàm mua trái cây từ bên ngoài đi vào, bà nghiêng đầu nhìn Trịnh Diệu Đông xem tư liệu ở bên kia, vô cùng thù hận thì không khỏi đi vào, "Đông, sao thế?"
"Dì" Trịnh Diệu Đông đáp một tiếng, "Bạn của con gặp phải một chút khó khăn, con đang giúp một tay xem giám sát đây ạ."
Dì của Doãn Lạc Hàm tiến lên trước nhìn video, "Là bị trộm đồ rồi hả?"
"không phải."
"Ờ," dì Doãn Lạc Hàm gật đầu một cái, đúng lúc, màn hình giám sát phát lần thứ hai, còn là hình ảnh lúc nãy, dì Doãn Lạc Hàm cùng Trịnh Diệu Đông tiếp tục xem, tất cả video phát hình xong, Trịnh Diệu Đông lại nhấn phát lại, "Video này có cái gì kỳ lạ sao? Con xem mấy lần rồi."
"hắn chính là tội phạm chúng ta muốn tìm, chỉ là đến nay mới có, hắn không ngước lên quá mức, cho nên con tìm điểm đặc biệt rõ ràng trên người hắn." trên truyền hình đều viết như vậy, cổ tội phạm, cánh tay, nói không chừng có mụn nhọt lớn màu đỏ hoặc là màu đen, cảnh sát dựa vào tin tức này mà đuổi theo hắn.
Dì Doãn Lạc Hàm nghe thấy thì không biết nói gì một hồi, lại tỉ mỉ xem, "Ôi, người này có chút quen mắt nhỉ."
"Hả, có thật không? Dì?" Đôi mắt Trịnh Diệu Đông lóe sáng lấp lánh nhìn dì của Doãn Lạc Hàm, bộ dáng là "Dì ơi dì phải biết chắc chắn đấy".
Dì Doãn Lạc Hàm nhíu mày, "Quả thật là có chút quen mắt. Chẳng qua dì lớn tuổi rồi, nói không chừng là dì nhớ nhầm."
"sẽ không đâu, dì, bởi vì tòa lầu nằm viện này bao gồm bệnh nhân khoa phụ sản các dì, cho nên người mà hắn thăm bệnh có thể cũng là bệnh nhân khoa các dì đấy."
"À, dì chỉ cảm thấy bóng dáng của hắn nhìn quen mắt, chỉ là không thể xác định, dù sao con cũng biết dì lớn tuổi, chuyện như vậy lại tương đối nghiêm túc."
"Vậy nếu không dì gọi bác sĩ y tá khoa của dì qua nhìn một chút?"
"Vậy cũng được." Dì Doãn Lạc Hàm gật đầu một cái, "Vậy dì lên lầu gọi các cô ấy đến."
một lúc sau, một đám bác sĩ đi tới phòng an ninh, nhìn qua màn hình giám sát một lần, một cô y tá trong đó kinh ngạc không thôi nói, "Ôi chao, là người đàn ông này, tôi biết tôi biết rõ."
Trịnh Diệu Đông giật mình, thầm nghĩ hôm nay vận số sẽ không tốt như vậy chứ! Vừa đoán liền trúng?
âm thanh cô y ta giật mình làm cho mọi người đều đưa ánh mắt nhìn cô y tá.
cô y tá có chút xấu hổ, lập tức đỏ mặt, cô nói, "Người thăm bệnh không phải là chú đẹp trai đó sao. Còn nhớ rõ, chừng tám tháng trước, chính là trong lúc Hoàng Nghê Thường mang thai nằm viện bảo vệ thai đó. Mọi người quên rồi sao, ban đầu vốn là em nói thích ông chú này , bởi vì ông ấy rất đẹp trai, dung mạo thật là giống diễn viên Hàn Quốc mà em thích. Chỉ là ông chú này chỉ thích Hoàng Nghê Thường, em thấy ông ấy luôn hỏi han ân cần đối với Hoàng Nghê Thường, haizz, thật hâm mộ Hoàng Nghê
Thường, một phụ nữ như vậy mà cũng có người đàn ông thâm tình như vậy thích.”
“Ồ------là ông ấy sao------tôi nhớ ra rồi.” Nhìn thế nào thì một vài y tá cũng có ấn tượng, “Vô cùng thâm tình với Hoàng Nghê Thường, ông chú kia, tôi nhớ rồi nhớ ra rồi.”
“Hoàng Nghê Thường?” Rốt cuộc Trịnh Diệu Đông bắt được điểm cuối, sau đó liên hệ trước sau, đôi mắt trừng tròn xoe, vỗ đùi, “không sai!”
Chính là hắn, tuyệt đối là hắn! một trăm phần trăm là hắn!
“Đúng rồi, bác sĩ Trịnh, chuyện gì xảy ra?” cô y tá kỳ lạ liếc nhìn Trịnh Diệu Đông, ông chú đẹp trai làm chuyện xấu sao?
Trịnh Diệu Đông nhìn y tá một chút, nói: “Người này là ông chú đẹp trai cái gì, em cũng không thể bị dáng người của hắn lừa gạt.”
“Hả?”
Dì Doãn Lạc Hàm nói: “hắn là một phạm nhân, được rồi, mọi người cung cấp diện mạo cụ thể của người này đi.”
“không thể nào---------” Mọi người giật mình không thôi, rối rít không thể tin, một người đẹp trai như vậy thâm tình như vậy, tại sao có thể là tội phạm?
“không có gì là không thể.” một y tá trong đó từ tốn nói, “Dù sao lòng người khó dò, biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Các người đấy, không nên quá ngây thơ. Hơn nữa, người như Hoàng Nghê Thường vậy, mọi người cảm thấy cô ta giao kết bạn bè sẽ tốt hơn chỗ nào.”
“Ôi--------” cô y tá kia che miệng.
một y tá lại yếu ớt mở miệng, “Mọi người còn nhớ chị A Xảo không?”
Lời này vừa mở ra thì mọi người trầm mặc, suy nghĩ hồi lâu, “Em nói là......”
Y tá kia gật đầu một cái, “Khả năng thật lớn đấy, ngày đầu tiên hắn xuất hiện tại phòng của Hoàng Nghê Thường, trên đường về nhà chị A Xảo bị người ta bắn chết, hơn nữa đến nay còn không tìm được hung thủ không phải sao? Nếu như người này là phạm nhân mà nói thì chị A Xảo có thể hay không....”
“Mà tôi cảm thấy đặt ra cái này có chút gượng ép, mặc dù hắn là phạm nhân, nhưng hắn không thù không oán với chị A Xảo.”
“Người mang tội giết người thật ra thì đều là biến thái không phải sao? Chúng ta không thể suy đoán theo lẽ thường được.”
Kết quả là một đám y tá líu ríu thảo luận, Trịnh Diệu Đông nhìn họ, sau đó nói với dì của Doãn Lạc Hàm: “Dì ơi, con đi trước nhé.”
Dì Doãn Lạc Hàm gật đầu một cái.
*
Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên chạy tới toàn nhà trong ảnh, lúc này, Tô Khă mặc một bộ áo cưới màu trắng mơ mộng đứng ở cửa toàn nhà trong ảnh làm như chờ anh, vẻ mặt lo lắng, mà thân phụ dâu nên Vương Mộng Mộng cùng Thẩm Phỉ Phỉ cũng mặc lễ phục dâu phụ đứng ở bên cạnh Tô Khả.
Tô Cẩm Niên bước lớn về trước, nhìn Tô Khả xinh đẹp thì trong lòng rất ngọt ngào. Nhưng nghĩ đến Lữ Lương, trong lòng anh lại nặng nề.
Tô Khả thấy Tô Cẩm Niên đi tới thì không khỏi chạy lên trước, tay áo nâng váy theo gió lên.
“Cẩm Niên.”
Tô Cẩm Niên ôm lấy Tô Khả.
“Như thế nào rồi?” Tô Khả vẫn vô cùng lo lắng, dù sao Lữ Lương là xã hội đen bán ma túy, hơn nữa có thể lọt lưới giữa sự bao vây của rất nhiều bộ đội đặc chủng và cảnh sát, đến nay cũng chưa bị cảnh sát bắt được.
“Để Đông đi kiểm tra rồi.”
Tô Khả gật đầu một cái.
“Chúng ta đến khách sạn đi, hôn lễ lập tức bắt đầu.”
Tô Khả vẫn gật đầu.
Lúc này, Đàm Thụ lái xe tới, chở dâu phụ đến khách sạn trước, còn Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả lại ngồi ở trên một chiếc xe chủ hôn, lái đến khách sạn. Trong lòng Tô Khả luôn lo lắng, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không biết tại sao. Tô Cẩm Niên liền nắm tay Tô Khả, ý bảo cô không cần hồi hộp.
*
Lữ Lương nhìn thời gian Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả kết hôn càng lúc càng gần nên đi tới bãi đỗ xe ngầm, bên kia, thang máy bãi đỗ xe ngầm dừng lại đã đưa vào hoạt động, tất cả khách khứa giống nhau chỉ có thể thông qua cửa chính ra vào khách sạn.
Trong khoảng thời gian ngắn, Lữ Lương có chút nhức đầu, Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả lại phòng bị lợi hại. đang lúc Lữ Lương hết sức rầu rĩ thì một người phục vụ mặc trang phục đuôi én màu đen vô cùng lo lắng đang khóa chặt cửa ra vào của nhân viên, một tay cầm điện thoại di động, vừa nói, “Me, mẹ chờ con, con đến nhà ngay.......”
Trời ban cơ hội tốt, Tô Cẩm Niên, ông trời cũng muốn ông đây giết chết mày!
Lữ Lương rất nhanh liền chạy vào lối đi của nhân viên, sau đó bôi lông mày của mình thành màu đen cục mịch, dùng bút kẻ lông mày màu xám tro chấm trên mặt mấy cái, hơi giống mặt rỗ. Nhìn lối đi thật dài, sau đó nhìn đông nhìn tây, cuối cùng Lữ Lương tìm được cầu thang, vì vậy, theo cầu thang đi lên trân, lại phát hiện lối cửa vào lầu một dùng một cái khóa lớn khóa lại.
“Con mẹ nó!” Xuất ra một lời thô tục, Lữ Lương hận không thể đập bể cửa vào lầu một!
Sau đó, Lữ Lương móc một cấy súng cách âm ra rồi bắn hai phát liên tiếp vào khóa, “Bốc--------” “Bốc---------” Đạn đụng vào khóa lại phát ra tiếng vang, nhưng mà ở nơi tần một dưới dất nhân viên hò hét ầm ĩ, hiển nhiên là không đủ để làm bọn họ chú ý.
Rất nhanh, khóa bị Lữ Lương phá vỡ, Lữ Lương mang bao tay trong suốt đẩy cửa ra.
Quả nhiên lầu một đều là những nhân vậy mặc quần áo đẹp đẽ, trên mặt từng người đều vui vẻ mà đi tới đại sảnh bữa tiệc. Lữ Lương lẫn trong đám người, trong khoảng thời gian ngắn, thật đúng là không có phát giác được có gì không đúng.
Ngoài cùng đại sảnh bữa tiệc dựng cầu hình vòm hoa hồng cũng dùng một chùm bong bóng màu hồng, phía trên có ảnh cưới của Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên, hai người cười ngọt ngào, giống như một đôi thần tiên yêu nhau.
Lữ Lương cười khẩy một cái, sau đó, nhìn các người còn có thể cười rực rỡ như vậy không!
“cô dâu, chú rể tới rồi.” Trong đám người, không biết là người nào kêu lên một câu như vậy, trong nháy mắt, những nhân sĩ tinh anh bình tĩnh mà người cũng nhìn ra cửa rồi.
Lữ Lương cũng không nhìn về phía cửa, chỉ là vô cùng bình tĩnh thoải mái ngồi trên một bàn đầy thứcăn, bởi vì khăn trải bàn nên độgn tác tay của hắn phía dưới hoàn toàn không bị người ngoài thấy.
Lữ Lương cài đặt cặp công văn trước mặt xong xuôi, sau đó nhấn một cái nút, màn hình điện tử bên kia liền sáng, bắt đầu nhảy lên. Lữ Lương đặt t