Bác sĩ đã đổi thành bác sĩ bệnh viện, nhìn thấy Hoàng Nghê Thường hỏi như thế thì đâu ra đấy trả lời, "Không có việc gì, chỉ là cô không nên đi lại, cần nằm trên giường một tháng."
Hoàng Nghê Thường lập tức gật đầu đồng ý, kể từ khi làm mất đứa con của Lữ Lương, sau khi bác sĩ cho cô ta biết là đời này cũng không thể sinh con thì trong lòng cô ta hối hận. Hiện tại lại mang thai, đây quả thực là ông trời nện rơi xuống, cô ta không chấp nhận là người ngu.
Kết quả là đối với người đàn ông đánh cô ta mặt mũi bầm dập, cô ta cảm kích hơn một chút, bởi vì mặc dù hắn không trả tiền nhưng lưu lại đứa con không phải sao.
"Đúng rồi, chủ nhiệm các người đâu?"
Mắt của bác sĩ đang ghi chép cũng không có nâng lên, "Y thuật của tôi ở bệnh viện chúng tôi cũng rất tốt. Tiểu thư tới đây Hoàng chỉ là mang thai thời kỳ đầu, bất kỳ một bác sĩ thực tập cũng có thể thay tiểu thư Hoàng kiểm tra sức khỏe."
Sắc mặt Hoàng Nghê Thường một hồi xanh một hồi đỏ.
Bác sĩ kia lại nói, "Lúc này tiểu thư Hoàng cần ổn định tâm trạng, nếu không đứa bé lại mất thì cả đời người này cũng đừng muốn có."
Hoàng Nghê Thường gật đầu, sau đó móc điện thoại di động của mình ra gọi điện thoại cho người đại diện của cô ta, phía bên kia, người đại diện nói là không rãnh, cô ta tự xử lý đi.
Hoàng Nghê Thường không khỏi nắm chặt quyền, sao đặc biệt ngay cả người đại diện của cô ta cũng bỏ qua cô vậy?
Rất tốt, Hoàng Nghê Thường cô ta thề, nhất định phải làm cho người hạ lệnh làm chết danh của cô ta chết không có chỗ chôn, đúng, còn có những người ‘mắt chó nhìn thấp’, người bỏ đá xuống giếng, cô ta cũng sẽ không để cho bọn họ tốt hơn.
Nghĩ như vậy, cô nắm chặt quyền.
Phía bên kia, bác sĩ nữ nhìn lướt qua Hoàng Nghê Thường, " Tiểu thư Hoàng, tâm bình khí hòa, bộ dạng này của cô thì đứa bé rất dễ dàng khó giữ được ."
Hoàng Nghê Thường gật đầu đồng ý.
Bác sĩ kia thấy Hhoàng Nghê Thường coi như nghe lời, liền gật đầu một cái rời đi.
Hoàng Nghê Thường ngồi ở giường của cô ta, trong đầu đầy suy nghĩ lung tung, bây giờ cô ta đã cùng đường rồi, lại muốn sinh con nuôi con, những ngày kế tiếp nên làm cái gì?
Hơn nữa thời gian nằm viện, cũng cần một bảo mẫu tới chăm sóc cô ta, cô ta lại làm như thế nào mời đây? Đúng lúc này thì một số lạ gọi tới điện thoại Hoàng Nghê Thường, Hoàng Nghê Thường nghi ngờ liếc mắt nhìn, A lô?"
"Nghê Thường, là anh."
Là giọng nói của Lữ Lương, Hoàng Nghê Thường lập tức liền nghe ra, trên mặt cũng vui sướng rồi, bởi vì cô ta biết, cứu tinh cô ta tới.
Nếu như nói chuyện tốt lớn nhất đời này Hoàng Nghê Thường làm thì đó chính là từng trong lúc du học tại nước Mỹ, cô ta vì giả bộ làm người tốt nên thuận tay cứu Lữ Lương. Mà chuyện hạnh phúc nhất đời này chính là được Lữ Lương yêu.
Nếu năng lực của Lữ Lương dùng ở chuyện tốt thì khẳng định cũng tương đối sáng sủa, dù sao lúc trước hắn cũng là sinh viên đại học đứng đầu trong nước, được cử đến nước Mỹ đọc đại học, mặc dù sau đó đắc tội nhân vật lớn ở đó, không đủ thuận lợi tốt nghiệp. Chỉ là Lữ Lương so với hoàng Nghê Thường, quan trọng nhất là hắn đối với hoàng Nghê Thường tương đối toàn tâm toàn ý. Thậm chí cuối cùng hắn trở nên xấu, đi vào hắc đạo, buôn bán ma túy, bóp nắn tánh mạng người bình thường thành tượng đất thì đây đều là vì Hoàng Nghê Thường.
Nhưng nếu như một người vì một người khác, lướt qua ranh giới đạo đức cuối cùng, đi đến con đường phạm tội, nói như vậy thì cũng là không tốt.
"Lữ Lương!" Hoàng Nghê Thường vô cùng hưng phấn.
"Nghê Thường, em làm sao vậy?"
"Lữ Lương, anh đang ở đâu? Anh khỏe chứ lâu lắm không có liên lạc em!" Trong nháy mắt Hoàng Nghê Thường khóc lên, dù sao tình trạng bây giờ của cô ta mà còn có một người nguyện ý quan tâm cô ta, dĩ nhiên là cô ta ủy khuất khóc lên.
"Em không có đổi số." Lữ Lương thật vui mừng nói.
Hoàng Nghê Thường gật đầu, "Em sợ anh không tìm được em, ô ô, làm thế nào đây, em chỉ có anh thôi." Lời này là thật, Hoàng Nghê Thường đúng là vì Lữ Lương mà không đổi số, dù sao cùng Lữ Lương qua lại cũng có hơn mười năm, là súc sinh cũng có tình cảm, huống chi là người.
"Không phải là anh đang bị truy nã sao, hắc hắc, không dám liên lạc với em, sợ liên lụy em."
"Anh đang ở đâu?" Hoàng Nghê Thường khóc lóc hỏi Lữ Lương.
Lữ Lương nói: "Anh sắp đến thành phố B rồi, anh thấy em bị cảnh sát ở thành phố B tạm giữ trên web, có phải người của những đài truyền hình kia khi dễ em hay không, nói cho anh biết, anh đi xử bọn họ!"
"Ừ." Hoàng Nghê Thường gật đầu, "Lữ Lương, bây giờ anh không nên gây chuyện, anh chính là tội phạm truy nã quan trọng mà, trước tiên anh không nên đi, chúng ta chờ, so kiên nhẫn, em không tin những tên khốn kiếp ở Cục cảnh sát kia có thể so với chúng ta."
"Được, nghe lời em." Lữ Lương rất vui mừng, bởi vì Hoàng Nghê Thường càng lúc càng quan tâm hắn rồi, ừ, hắn cảm thấy đời này của hắn vì cô ta thì cái gì cũng đáng giá.
"Đúng rồi, bây giờ em ở đâu?" Lữ Lương hỏi, "Anh muốn gặp em."
"Em đang ở bệnh viện."
"Em làm sao vậy?" Trong nháy mắt Lữ Lương lo lắng, "Là sinh bệnh gì sao? Em chờ nhé, anh lập tức tới tìm em."
"Không phải, em. . . . . ." Trong nháy mắt, Hoàng Nghê Thường lại không mở miệng được, "Em. . . . . ."
"Là sao, em nói thật ra đi!"
"Ô ô ——" Hoàng Nghê Thường lại bắt đầu khóc, "Em bị người ta cường bạo, bây giờ mang thai rồi, nhưng em muốn sinh con ra, anh biết đó, trước kia bác sĩ nói em cũng không thể mang thai nữa. . . . . . Hơn nữa bác sĩ ở đây cũng nói, nếu như mà em không sinh ra thì cả đời em cũng đã không thể làm mẹ."
Hoàng Nghê Thường đã từng nằm mơ nghĩ sẽ gả cho một trai đẹp cấp thế giới, có tiền có quyền có diện mạo có năng lực, sinh mấy đứa trẻ, lại nhàn nhã làm một quý phụ, chỉ là không biết chuyện gì xảy ra, kể từ sau khi trở về nước, tất cả đều lệch hướng quỹ đạo mà cô ta dự tính. (quý phụ: người vợ cao sang, quyền quý, giàu có)
Mà về giấc mộng này của Hoàng Nghê Thường, Lữ Lương đã biết đến. Hắn còn đã từng thề là nhất định phải trở thành người có tiền có quyền có năng lực, sau đó để cho cô ta làm một quý phụ.
Lữ Lương trầm mặc hồi lâu, nghĩ đến lúc trước Hoàng Nghê Thường mang thai đứa con của hắn, không cẩn thận mất đi, đưa đến bác sĩ nói rất khó có thai, trong lòng hắn vẫn áy náy, bây giờ nghe cái này, mặc dù trong lòng không thoải mái, nhưng là. . . . . .
"Sinh đi!"
Cúp điện thoại, Hoàng Nghê Thường lau nước mắt, trầm mặc hồi lâu.
Bây giờ cô ta và Lữ Lương biến thành bộ dáng này, hoàn toàn là bởi vì kẻ tiện nhân Tô Khả. Nếu như cô không xuất hiện, Tô Cẩm Niên chính là của cô ta, nhà họ Hoàng của cô ta vẫn nở mày nở mặt, cô ta vẫn đứng trên đỉnh cao vời vợi ở Làng Giải Trí, tình yêu sự nghiệp được cả hai. Trở thành người phụ nữa mà người người hâm mộ.
Nhưng tất cả cũng bởi vì một người phụ nữ tên là Tô Khả mà toàn bộ đã bị phá hủy! Cho nên cô ta nhất định phải trả thù Tô Khả!
"Lữ Lương, cám ơn." Lợi dụng quá lâu, chính cô ta cũng không biết quan hệ giữa cô ta và Lữ Lương là bởi vì ở chung một chỗ quá lâu nên thân tình hay là tình yêu nữa.
Giọng nói của Lữ Lương ngăn trong cổ họng, "Nghê Thường, em chờ nhé, anh sẽ cho em những ngày tốt nhất. Ngày đó, sẽ không xa"
"Haizz, tôi đi qua phòng bệnh bên kia kiểm tra, cô đi bên này đi." Đột nhiên, âm thanh của một nữ y tá truyền vào tai Hoàng Nghê Thường. Một tay Hoàng Nghê Thường che ống nghe rồi nhẹ giọng nói, "Có người tới, em cúp điện thoại trước. Chúng ta nhắn tin liên lạc."
"Được, hẹn gặp lại. Ờ, đúng rồi, Nghê Thường, phòng bệnh của em đang ——"
Lời vừa nói xong là Hoàng Nghê Thường liền cúp điện thoại, bởi vì đúng vào lúc này, một y tá đẩy xe nhỏ chất đầy thuốc men, bình nước muối đi vào.
Y tá kia cười cười với Hoàng Nghê Thường, "Tiểu thư Hoàng, đưa tay ra đi."
Hoàng Nghê Thường để điện thoại ở dưới gối, vươn tay, nới với y tá kia: "Ôi, số phòng bệnh của tôi là bao nhiêu thế?"
Y tá kia nói: "À, là phòng 623."
"Là tòa mấy ở khu nội trú vậy?"
Y tá kỳ quái liếc nhìn Hoàng Nghê Thường, không hiểu tại sao cô ta hỏi điều này.
Hoàng Nghê Thường nói: "Bạn tôi muốn qua thăm tôi, tôi không biết tôi ở nơi nào, ha ha."
Y tá nhớ tới lúc Hoàng Nghê Thường hôn mê mới được đẩy vào phòng bệnh này, cười gật đầu một cái, "Ha ha, tôi hiểu rồi, đây là tòa thứ ba trong khu nội trú, đây cũng là khoa phụ sản đấy."
Hoàng Nghê Thường gật đầu một cái, "Cám ơn nhiều."
Y tá kia thay Hoàng Nghê Thường treo xong bình truyền nước biển thì đi ra ngoài, Hoàng Nghê Thường lấy di động, tìm được sô lạ trong ghi chép trò chuyện rồi gửi một tin nhắn qua, "Em đang ở tòa thứ ba khu nội trú phòng 623. Nhớ, nhất định phải ngụy trang, nhưng cũng không cần làm quá để người khác chú ý, dù sao nơi này là bệnh viện quân khu." Gửi xong, Hoàng Nghê Thường an tâm.
Nhìn một giọt lại một giọt nước thuốc rơi xuống trên đỉnh đầu, Hoàng Nghê Thường sờ sờ bụng của mình, con trai, mẹ chờ con, con yên tâm, đợi đến khi con ra đời, mẹ nhất định cho con hoàn cảnh tốt nhất.
*
Trong phòng sinh
Đầu Tô Khả đầy mồ hôi, cắn một cái khăn lông sạch sẽ, lầm rầm gào thét, thật đau quá có được hay không, thật sự là quá đau khổ, cô hận không thể đứng lên run một cái, con liền oe oe chào đời.
Bác sĩ một bên vô cùng bình tĩnh mà cúi thấp đầu nhìn phía dưới Tô Khả một cái, sau đó nói câu mang tính khích lệ, "Cố gắng lên."
Tô Khả cắn răng, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, con gái ơi con gái, mỗi ngày mẹ con đều cho con ăn tổ yến vi cá, sao con không hiểu được tình thương của mẹ chút nào vậy, mau chạy ra ngoài, ra ngoài đi. . . . . .
Đang lúc Tô Khả cảm nhận được mình đau đến không còn cảm giác, bác sĩ kia nói: "Cố gắng lên, tôi nhìn thấy đầu đứa trẻ của cô rồi."
Ngoài phòng sanh
Tô Cẩm Niên đang đi tới đi lui bên ngoài, gương mặt lo lắng không thôi, thỉnh thoảng nhìn tình hình bên trong phòng sinh một chút. Doãn Lạc Hàm nghe tin mà đến, nhìn thấy Tô Cẩm Niên đi tới đi lui mãi thì không khỏi nói, "Sao vậy, con gái nuôi của em sinh chưa?"
Tô Cẩm Niên phất tay một cái, "Chưa, chưa nữa." Dứt lời lại đi tới rồi đi lui không ngừng, hoàn toàn không có được bình tĩnh thường ngày. Dù sao, đây là lần đầu tiên anh đích thân tới cửa phòng sinh chờ đợi vợ sinh con.
Trịnh Diệu Đông mặc áo khoác dài màu trắng, cầm trong tay ghi chép kiểm tra, nói với Tô Cẩm Niên: " Tô Khả đi vào đã bao lâu rồi?"
"Hai giờ rồi."
Trịnh Diệu Đông sờ sờ cằm, "Không lâu, cậu tiếp tục chờ đi, đằng nào thì lúc trước mình cũng từng như vậy."
Tô Cẩm Niên không tiếp tục nhìn Trịnh Diệu Đông nữa, chỉ quay lại tự mình đứng ở trước cửa phòng sinh, nhỏ giọng nỉ non: "Tiểu công chúa, bố đang chờ con đây, con có thể mau chạy ra đây không."
Còn bố của Tô Khả cùng bố mẹ Tô Cẩm Niên ngồi ở trên ghế bên cạnh chờ đợi, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ đeo tay một chút, thỉnh thoảng nhìn phòng sinh một chút.
Tiểu Bao Tử ngồi trên đùi Tần Phi, đôi mắt đen láy không nhúc nhích nhìn chằm chằm cửa phòng sinh.
Tần Phi nhìn Tiểu Bao Tử, "Tô Tô rất nhanh sẽ có thể làm anh rồi, có vui hay không."
Tiểu Bao Tử gật đầu, sau đó vừa nghĩ tới em gái nhà mình sắp gặp mặt mình, Tiểu Bao Tử liền vô cùng vui mừng.