giết người hoàn toàn không chớp mắt. Huống chi cô ta còn biết nhiều bí mật của hắn. Bây giờ hắn chỉ để cho cô ta biến đi chứ không giết chết cô ta nên cô ta vội vàng thức thời nhanh chóng đi.
Dáng dấp của cô ta xinh đẹp, tuổi cũng không lớn, nhưng trước sau cô ta cũng không dám chủ động rời khỏi người đàn ông già Phạm Kim Ngân đó, ngược lại phục vụ hắn càng thêm chu đáo, rất sợ anh có một chút mất hứng, nguyên nhân sâu xa không chỉ là bởi vì Phạm Kim Ngân hào phóng mà cũng bởi vì cô ta biết nhiều bí mật của Phạm Kim Ngân. Cô ta sợ sau khi hắn không có hứng thú đối với cô ta nữa thì trực tiếp giết cô ta.
Bởi vì dưới tình huống bình thường, phụ nữ biết nhiều bí mật của Phạm Kim Ngân giống như cô ta nữ nhân, nếu như Phạm Kim Ngân không cần cô nữa thì nhất định cô sẽ bị Phạm Kim Ngân bí mật xử tử. Cô sợ chết, rất sợ, cho nên mới phải tiếp tục nương thân vào Phạm Kim Ngân, an phận .
Cũng mặc kệ như thế nào, hiện tại Phạm Kim Ngân tốt bụng không giết chết cô ta, cô ta tin một phần nguyên nhân rất lớn là Phạm Kim Ngân đã lớn tuổi, bệnh hay quên nặng nên mới có thể để cho cô ta tự do nhiều thêm mấy ngày.
Cô ta không thể ngồi đó mà đợi bị đánh chết. Vì vậy, một mặt là cô ta thu gom chứng cớ phạm tội của Phạm Kim Ngân, còn mặt khác là tìm kiếm để nhờ cậy người đàn ông có quyền có thể bảo vệ tính mạng mẹ con họ.
Lại nói, ban đầu lúc cô ta làm người tình của Phạm Kim Ngân thì là qua lại với không ít người quen biết của Phạm Kim Ngân. Trong số những người đó có đủ mọi ngành nghề, không thiếu kẻ dốt nát, con nhà giàu, cũng có người có quyền cao chức trọng, tất cả đều là người tài giỏi. Ở đó có không ít đàn ông mơ ước vẻ đẹp của cô ta. Nếu như có giá trị lợi dụng, cô ta chỉ cần ném ánh mắt qua thì những người đó liền ngoan ngoãn mắc câu, cho nên do cô ta dùng lưới "mối tình ngắn ngủi" của cô ta mà giành được.
Qua lại nhiều lần thì cô ta nhập dây vào Mông La Anh.
Vốn là cô ta vẫn đang vui mừng, nói thế nào thì Mông La Anh cũng là Cục phó Cục Cảnh sát, một người như thế bảo vệ mạng sống của cô ta, nghĩ đến là biết dư dả. Lúc cần thiết thì vẫn có thể thuận lợi xích bỏ tù Phạm Kim Ngân. Nhưng mấy ngày trước cô ta mới phát hiện, thật ra thì Mông La Anh có quan hệ không nhỏ với Phạm Kim Ngân.
Trước kia cô cũng biết, ở cục cảnh sát Phạm Kim Ngân có tai mắt, nhưng cô lại vẫn không biết người nào, thật không nghĩ tới sẽ là người quyền cao chức trọng Mông La Anh! Sau đó nghĩ lại, cô thông qua người quen biết của Phạm Kim Ngân giới thiệu kim chủ mới cho cô, có thể không biết Phạm Kim Ngân sao!
Nói xem cô tới xin bảo vệ tính mạng, kết quả là phát hiện ‘bùa hộ mạng’ này thật ra chính là bùa đòi mạng, cô ta có thể không sợ sao.
Vốn là cô ta còn định giao toàn bộ chứng cứ phạm tội của Phạm Kim Ngân cho Mông La Anh, kết quả không cẩn thận phát hiện Mông La Anh là người của Phạm Kim Ngân, hắn là một Cục phó Cục Cảnh sát cũng không đáng tin cậy, ai biết Cục trưởng có phải cũng không nhờ cậy được hay không. Cho nên cô ta kiềm nén sợ hãi trong lòng, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ có thể tạm thời xem như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục núp dưới cánh chim của Mông La Anh. Đồng thời cô ta suy nghĩ nhiều lần, rốt cuộc người nào có thể giữ được tính mạng của cô.
Cho đến khi gặp Tô Cẩm Niên.
Nhắc tới cũng khéo, ngày đó sau khi cô ta và Mông La Anh ăn cơm về, sắc mặt của Mông La Anh rất khó coi. Hắn hỏi cô ta có quen biết vợ Tô Cẩm Niên sao, cô ta gật đầu, nói là trước kia từng ở chung một tiểu khu, nhưng không quen lắm, quan hệ cũng không phải tốt như vậy.
Ngược lại Mông La Anh tự nói không ngừng với cô, ở thủ đô Tô Cẩm Niên là công tử nhà quyền quý, ở trên cử anh tới bắt trùm buôn thuốc phiện. Sắc mặt hắn đầy không vui đối với Tô Cẩm Niên, mà cô ta lại trùng hợp là tai mắt của Phạm Kim Ngân, cho nên chỉ nghe, nhưng cô ta không nói.
Hắn cũng hài lòng với thái độ của cô ta. Nhưng trong lòng của cô đang tính toán làm sao báo những này tin tức cho Tô Khả và Tô Cẩm Niên. Sớm ngày đưa chứng cứ phạm tội trong tay cho Tô Cẩm Niên, Phạm Kim Ngân sớm ngày sa lưới, cô sẽ sớm ngày an tâm. Đành chịu, cô ta cảm thấy như bị Mông La Anh bỏ tù, cũng không phải bởi vì Mông La Anh có khả năng dự đoán mà là Mông La Anh không hy vọng cô ta thường đi ra ngoài, nói là đụng phải người quen thì ảnh hưởng không tốt. Cho nên hễ là cô ta cách xa nhà hơn một tiếng thì buổi tối chờ cô ta sẽ là roi da cây nến.
Hôm nay cô ta gặp Tô Khả thì cô ta thật vui mừng, cảm thấy là ông trời cũng đang giúp cô ta, vì vậy, cô ta liền nói tất cả những chuyện này cô biết, toàn bộ nói hết cho Tô Khả, thậm chí ngay cả chỗ cô ta giấu chứng cứ phạm tội cũng nói cho cô.
Sau khi Tô Khả nghe xong những chuyện này thì có chút kinh ngạc.
Nói xem chồng cô cực khổ vất vả tra xét lâu như vậy mà mặt mày cũng không có, chớ nói chi là tiến triển, kết quả đột nhiên một người phụ nữ chạy tới nói, hoá ra là như vậy, là như thế này, chứng cớ ở chỗ này, ở chỗ này. . . . . .
Tô Khả có cảm giác bị sấm sét bổ tới.
Tạm biệt Lưu Hiểu Hiểu, cô đi ra khỏi quán cà phê, cả người vẫn là còn ngốc nghếch, cảm thấy rất không chân thật. Thế nên cô hoàn toàn quên mất nguyên nhân ra ngoài lúc đầu của cô, chỉ lo trở về để mau chóng nói tin tốt này cho Tô Cẩm Niên.
Chỉ là dọc theo đường đi, Tô Khả cũng khâm phục cảm giác thứ sáu của cô, cô thật sự là đoán chuyện như thần, nói gì chính là cái đó, sau này cảnh sát xử lý vụ án cũng không cần tìm chứng cớ, chỉ cần một mình cô tùy ý há miệng nói ai bại hoại là được rồi. Thật là không biết nói gì mà, dù sao chính cô cũng không nghĩ tới cô ‘liệu sự như thần’, cô hoàn toàn dựa vào cảm tính của cô để suy đoán vấn đề thôi.
Đợi đến lúc về tới cửa nhà thì Tiểu Bao Tử đã ăn xong và ngồi ở trên ghế sa lon xem truyện tranh.
Tô Khả đi đến bên cạnh Tiểu Bao Tử, vuốt những sợi tóc nhỉ mềm mại, Tiểu Bao Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Tô Khả.
Tô Khả nói: "Còn hai ngày nữa là bảo bảo sẽ phải phẫu thuật, sợ không?"
Tiểu Bao Tử lắc đầu một cái, "Bệnh của con sẽ khỏi, tại sao sợ chứ."
Tô Khả cười, ôm chặt Tiểu Bao Tử, "Chú Thẩm Đường của con nói, tối hôm nay muốn mẹ đến bệnh viện, đi làm chút kiểm tra sức khoẻ trước."
Từ trước đến giờ một tháng thân thể Tiểu Bao Tử đều kiểm tra một lần, cho nên đương hồ sơ đều tương đối đủ hết.
Tiểu Bao Tử nghe Tô Khả nói như vậy thì dĩ nhiên cũng mỉm cười gật đầu.
Tô Cẩm Niên đi tới bên cạnh mẹ con họ, nhìn bọn họ mà tự nhiên ấm áp, trong lòng cũng ấm áp.
Lúc hai giờ chiều, Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử đang xem CD hoạt hình Anime, Thẩm Dường goi điện thoại tới cho Tô Khả lần nữa, ý là bên anh cũng đã chuẩn bị xong, Tiểu Bao Tử nên nhập viện rồi kiểm tra tỉ mỉ đi.
Dĩ nhiên là Tô Khả gật đầu .
Tô Khả thu dọn đồ xong thì đi bệnh viện, còn Tô Cẩm Niên bị một cuộc điện thoại của Cục cảnh sát gọi tới. Trước khi Tô Cẩm Niên ra khỏi cửa, Tô Khả mới nhớ tới rất nhiều câu nói mà Lưu Hiểu Hiểu nói với cô lúc ra ngoài buổi sáng.
Kết quả là cô vừa về tới nhà thì ‘vội đông vội tây’ cho nên quên đến sau đầu rồi, thiệt thòi cho cô lúc trở lại còn vô cùng hưng phấn đấy. Quả nhiên, trong lòng cô, con trai mới là quan trọng nhất.
Tô Khả kêu Tô Cẩm Niên đợi chút, Tô Cẩm Niên dừng bước, nghi ngờ nhìn Tô Khả, Tô Khả nói: "Em và con trái ở bệnh viện thành phố, làm xong công việc thì anh nhớ tới đấy."
Tô Cẩm Niên gật đầu, "Chắc chắn là em biết rõ."
Tô Khả lại cười nói, "Hơn nữa em biết rõ một bí mật sẽ làm ngươi vô cùng kích động, trở lại đi rồi em sẽ nói kỹ càng cho anh nghe."
Tô Cẩm Niên chớp mắt mấy cái, làm như không hiểu ý Tô Khả.
Tô Khả chỉnh sửa quần áo lại giúp Tô Cẩm Niên, "Cẩm Niên à, nhớ nè, tai mắt trong Cục Cảnh sát các anh có ba người, nhưng mà em lại chỉ biết một thôi, thông qua hắn thì nhất định anh có thể tìm được hai người khác."
Tô Cẩm Niên há hốc miệng, "Em còn biết cái gì không?"
Tô Khả cười gật đầu, "Tất nhiên là biết một chút." Hơn nữa cô còn biết chứng cớ, chỉ là trước mắt cô chưa lấy được chứng cớ vào tay thôi.
"Đó là. . . . . ."
"Cục phó Mông – Mông La Anh!" Tô Khả nói cho anh biết, "Người này chính là tai mắt lớn nhắt của trùm ma túy ở Cục Cảnh sát."
Tô Cẩm Niên giật mình, nhưng mà khôi phục lại bình thường rất nhanh, dù sao lần trước lúc Tô Khả nói với anh suy đoán của cô thì trong lòng anh cũng mơ hồ đã đoán được là người đàn ông này. Bởi vì suy đi nghĩ lại, khả năng cùng lợi ích của hắn là lớn nhất.
"Làm sao em biết?"
Đang nói thì điện thoại Tô Cẩm Niên ở bên kia vang lên lần nữa, Tô Cẩm Niên vừa nhìn thấy điện thoại trong cục thì không khỏi cau mày, Tô Khả biết lần này Cục Cảnh sát đúng là xảy ra chút vấn đề lớn nên liền gật đầu để anh đi, "Nhớ đó, quan sát Cục phó Mông thật tốt đó, toàn bộ những thứ hắn đưa cho anh thì anh đều không nên đụng vào, còn nữa, trùm ma túy chính là ông già Phạm Kim Ngân đấy!"
Lúc này miệng Tô Cẩm Niên càng há to, nhìn điện thoại di động trong tay không ngừng rung động thì liền bấm cắt đứt, "Khả Khả, làm sao em biết?"
"Người tình trước đây của Phạm Kim Ngân chính là người tình hiện tại của Mông La Anh nói cho em biết! Chứng cớ đều trong tay cô ta, chỉ là cô ta muốn bảo vệ tính mạng, cho nên trước tiên thì bây giờ chúng ta không nên hành đọng thiếu suy nghĩ!"
Tô Cẩm Niên chậm chạp gật đầu, anh hoàn toàn không nghĩ tới, phương thức vạch lớp sương mù ra buồn cười như vậy, đơn giản như vậy.
Không tệ, như vậy không cần tốn nhiều sức lực cũng có thể vén bức màn lụa vắt ngang đám người cảnh sát kia, đúng là đơn giản, nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, thật ra thì vẫn không phải đơn giản. Dù sao những thứ đồ này đều là người phụ nữ Lưu Hiểu Hiểu âm thầm tốn thời gian năm, sáu năm ở thu thập được.
Lúc Lưu Hiểu Hiểu làm người tình của Phạm Kim Ngân thì đúng là không muốn khai Phạm Kim Ngân ra cho nên Phạm Kim Ngân mới có thể tin tưởng, từ đó thu thập nhiều chứng cớ hơn một chút, nếu đổi thành cảnh sát nằm vùng thì hoàn toàn không làm được.
Thứ nhất, bọn họ không biết rốt cuộc trùm ma túy sau lưng là ai, thứ hai, dù biết thì muốn ở năm sáu năm mà còn không lộ sơ hở, khả năng này có hơi thấp một chút, thứ ba, coi như năm sáu năm không lộ ra sơ hở thì cũng không bò tới vị trí mà Phạm Kim Ngân tin tưởng.
Nếu không phải Lưu Hiểu hiểu sợ cô ta bị giết thì cô ta cũng sẽ không nói chuyện cô ta biết cho Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên.
Cho nên nói đi nói lại thì đơn giản là vận sô hai người bọn hắn nghịch trời rồi.
Sau khi Tô Cẩm Niên hiểu rõ thì gật đầu rời khỏi cửa nhà. Nhưng mà tâm tình của anh tốt hơn lúc trước, một chút mặt mũi cũng không có, phải tốt lên rất nhiều.
Chỉ là theo như Tô Khả nói thì Phạm Kim Ngân có tổng cộng ba tai mắt ở Cục Cảnh sát, hai tai mắt là người ‘quyền cao chức trọng’, một là lính bình thường, như vậy ngoài một người là Mông La Anh thì hai người còn lại là ai đây?
Tô Khả nhìn Tô Cẩm Niên rời đi thì khóe miệng mới hơi nâng lên, xoay người ẳm con của cô đi ra ngoài tiểu khu.
Đang lúc Tô Khả ẳm Tiểu Bao Tử đi ngoài thì một chiếc BMW mini liền xuất hiện trước mặt của Tô Khả, Tô Khả không nhin được nói: Oan Gia Ngõ Hẹp.
Đột nhiên, ý tưởng trong đầu Tô Khả lóe lên, nghĩ đến lúc trước Hoàng Nghê Thường kêu gào bên tai cô: nhất định cô phải hối hận.