lùng mắt đối mắt hồi lâu. Cuối cùng Naka nói khẽ: “Tam đệ, cứ đi từ từ, tôi không tiễn”.
Sơ Vũ sau khi ra ngoài bị đưa đến một căn phòng gần phòng của Naka. Naka cử năm người, thay phiên nhau canh gác phòng cô cả đêm.
Sơ Vũ sau khi bị đẩy vào phòng hoàn toàn mất sức lực. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà, bó gối thu người đến mức nhỏ nhất có thể. Đầu óc cô hỗn loạn, không thể suy nghĩ một cách tử tế.
Trong đầu cô dần dần hiện lên cảnh tượng kể từ khi cô gặp Lục Tử Mặc đến khi trở thành người phụ nữ của anh. Trong khoảng thời gian đó, có lúc cô cảm thấy rất ngọt ngào, có lúc lại đau đớn như sát muối vào tim. Dòng nước mắt bất giác chảy dài trên khuôn mặt Sơ Vũ.
Cô quen biết anh không phải lâu lắm, trước sau tầm hơn hai năm. Vậy mà Sơ Vũ cảm thấy như vài trăm năm trôi qua.
Do xảy ra quá nhiều chuyện, quá nhiều biến cố nên giờ đây cô đã mất năng lực phán đoán.
Dù thế nào, Lục Tử Mặc rơi vào tình thế hiện tại, cô không thể bỏ mặc anh. Nếu không có sự giúp đỡ của Ba Dữ, có lẽ Lục Tử Mặc cũng không được như bây giờ. Thế nhưng, người duy nhất anh toàn tâm toàn ý tin tưởng lại không biết sống chết ra sao. Ba Dữ bị một nhát dao tàn nhẫn như vậy, Mawell không biết sẽ xử lý anh ta thế nào?
Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn trần nhà, cảm thấy nóng ruột vô cùng.
Sơ Vũ sờ lên ngực, nơi có trái tim cô. Trái tim vẫn đập bình thường, nhưng cảm xúc trong lồng ngực ngày càng nhạt nhòa. Không biết từ bao giờ, cô học được cách khống chế tình cảm của mình, cố rút khỏi sự mềm yếu, suy nghĩ đến những vấn đề của hiện thực.
Ba Dữ đi rồi. Người duy nhất Lục Tử Mặc có thể tin tưởng, người duy nhất có thể giúp đỡ anh chính là cô.
Sơ Vũ ép bản thân bình tĩnh, bắt đầu sàng lọc những thông tin cô có được, cố gắng nhìn ra toàn cục diện.
Văn Lai bắt tay với Rắn Độc.
Lục Tử Mặc từng bị Rắn Độc dụ dỗ đến uy hiếp anh phản bội lại Kim Gia nhưng không thành công. Dựa theo tâm tư của Rắn Độc, ông ta không thể chỉ đơn giản hạ thủ Lục Tử Mặc. Gặp được người có dã tâm như Naka, có thể thấy ván cờ này Rắn Độc đạt thành công bước đầu.
Nhìn từ góc độ về mối quan hệ giữa Naka và Văn Lai, có thể đoán Naka đã tiếp xúc với Rắn Độc từ lâu. Nhưng Naka không phải kẻ ngốc, hắn biết Rắn Độc muốn đào tạo một tên bù nhìn, chỉ giả bộ giúp hắn ngồi lên vị trí lão đại. Đến khi Kim Gia sụp đổ thật sự, chắc chắn Rắn Độc sẽ thừa cơ nuốt trọn địa bàn của Kim Gia. Có lẽ Naka nghĩ tới điều này, nên một mặt hắn và Rắn Độc lợi dụng lẫn nhau, mặt khác tự tìm đường thoát.
Thân phận đặc biệt của Lục Tử Mặc ở sơn trại như con dao hai lưỡi. Nếu lợi dụng tốt, có thể mượn tay Lục Tử Mặc tiêu diệt Kim Gia, thuận lợi ngồi lên ghế trên mà không lo xảy ra xung đột nội bộ.
Đáng tiếc, Lục Tử Mặc không có bất cứ điểm yếu nào để Naka uy hiếp. Vì vậy hắn và Văn Lai giăng bẫy, một người hát mặt trắng, một người hát mặt đen, tạo ra nhược điểm cho Lục Tử Mặc. Tự nhiên cô lại xuất hiện cứu Lục Tử Mặc. Lúc đó có lẽ vì muốn trả ơn cô, nên khi Naka và Văn Lai bố trí người đuổi giết cô, anh đã ra tay cứu cô. Sau đó, dưới cái bẫy vô cùng tinh vi của đối phương, cô và anh ngày càng xích lại gần nhau, khiến người giăng bẫy đạt được thành quả không ngờ tới.
Do Văn Lai bị Lục Tử Mặc bắt nên Naka buộc phải thay đổi kế hoạch. Hắn bắt Lục Tử Mặc trừ khử Kim Gia, hoàn thành tâm nguyện của hắn sớm hơn dự định.
Nếu Lục Tử Mặc giết chết Kim Gia ngay tại sơn trại, sơn trại tất nhiên sẽ đại loạn. Đến lúc đó Lục Tử Mặc mắc tội mưu phản, Naka sẽ thuận lợi ngồi lên ghế trên mà không lo người khác không phục, cũng không lo người trên giang hồ định tội hắn.
Có lẽ đây là tính toán của Naka. Bây giờ hắn đã thành công một nửa.
Nếu cô có thể suy đoán ra điều này này, chắc chắn Lục Tử Mặc cũng sẽ nghĩ tới. Sơ Vũ lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh sẽ làm thế nào để vượt qua nguy cơ?
Cô và anh hình như ngày càng lâm vào vũng lầy tăm tối, mà phía trước không xa sẽ là cái chết.
Thời gian chầm chậm trôi qua, trời đã sáng.
Sơ Vũ động đậy người. Ngồi ngủ trên nền nhà cả đêm, chân tay cô tê liệt. Theo mỗi cử động của Sơ Vũ, từng cơn đau nhức dội đến.
Vừa tỉnh dậy chỉ thấy tức ngực, giờ lại thấy đau buốt trong tim. Sơ Vũ giơ tay đỡ lồng ngực, đầu óc cô nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Thật kỳ lạ, tất cả đều chẳng có gì khác biệt. Mặt trời vẫn mọc từ đằng đông. Buổi sáng sớm không khí vẫn trong lành. Bên ngoài vẫn có tiếng tạp âm và tiếng người nói chuyện ở phía xa xa.
Sơ Vũ một tay bám lấy bờ tường từ từ đứng dậy. Cửa mở, Mawell dừng lại ở cửa, hắn đảo ánh mắt lạnh lùng đảo một vòng rồi ngoái đầu về phía sau: “Đi ra”.
Sơ Vũ không phản kháng, đi ra ngoài hành lang theo lời Mawell. Bên ngoài mặt trời chiếu nắng chói chang. Mới tầm bảy giờ sáng mà mặt trời đã như quả cầu lửa nóng bỏng tay, có thể dự đoán ngày nhiệt độ ngày hôm nay sẽ rất cao. Ánh mắt Sơ Vũ chạm phải Lục Tử Mặc ở đầu kia hành lang. Dưới cằm anh có vệt xanh mờ mờ, chắc là râu mới mọc. Lục Tử Mặc có lẽ cả đêm không ngủ. Khi đi ra khỏi phòng, toàn thân anh phảng phất mang theo cả bóng đêm lạnh lẽo.
Lục Tử Mặc im lặng nhìn Sơ Vũ. Hai người đứng ở hai đầu đoạn hành lang ngắn mà như cách xa nghìn trùng.
Sơ Vũ chưa bao giờ thấu hiểu sâu sắc tình cảnh của Lục Tử Mặc như bây giờ. Cuộc sống của anh mỗi ngày đều ở giữa ranh giới của sự sống chết, của những âm mưu, lừa lọc và sự phản bội. Vì vậy anh che dấu bộ mặt thật của mình không chút lơi là. Anh không thể để lộ tình cảm và suy nghĩ thật sự.
Sống trong môi trường như vậy một thời gian dài, lớp mặt nạ cứng dày dần dần bọc kín lấy anh, che lấp bộ mặt thật của anh. Vậy mà anh vẫn phải giãy giụa để hít thở, vẫn phải ép buộc bản thân dù sống dưới địa ngục sâu thẳm.
Anh dường như nhìn cô rất lâu, Sơ Vũ lại cảm thấy như chỉ trong giây lát. Lục Tử Mặc bình thản quay người bước xuống cầu thang khách sạn. Bên dưới xe đã chuẩn bị sẵn, có thể khởi hành bất cứ lúc nào.
“Đi thôi!”
Naka bước đến bên Sơ Vũ, vỗ nhẹ lên cánh tay cô rồi chỉ tay về chiếc xe đỗ bên dưới: “Lên xe”.
Sơ Vũ quay sang nhìn Naka, ánh mắt của cô khiến hắn hơi khép mi. Người đàn bà của Lục Tử Mặc, nhìn bề ngoài có vẻ rất dịu dàng, chỉ e là một con mèo hoang có vuốt sắc nhọn. Người phụ nữ như vậy có vẻ rất thú vị. Naka nhếch môi cười nham hiểm, không bận tâm đến ánh mắt ghê tởm của Sơ Vũ. Hắn nhún vai đi sau Sơ Vũ xuống bên dưới.
Chuyến đi này Naka mang theo không ít đàn em. Tuy phần lớn thuộc hạ ở sơn trại vẫn là người của Kim Gia. Lục Tử Mặc chưa bao giờ phát triển thế lực riêng ở sơn trại. Mặc dù anh ngồi ở vị trí thứ ba, nhưng từ đầu đến cuối anh chỉ làm theo lệnh của Kim Gia. Có lẽ vì nguyên nhân này, Kim Gia mới tin tưởng và giao cho anh nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Naka gia nhập sơn trại lâu hơn Lục Tử Mặc, hắn lại là người có dã tâm nên đương nhiên sẽ tạo ra thế lực riêng ở sơn trại. Những việc hắn làm Kim Gia không phải không biết, tất nhiên ông ta sẽ đề phòng hắn. Là người thông minh, Naka không thể không cảm nhận được sự khác biệt trong cách đối xử của Kim Gia đối với Lục Tử Mặc và hắn. Hắn càng muốn nhiều hơn, Kim Gia càng phòng bị hắn. Vì vậy, Naka sẽ càng hận Lục Tử Mặc và Kim Gia. Kết quả, khi tham vọng đạt đến đỉnh điểm, hắn chọn cách ngả về Rắn Độc và nảy ra ý định trừ khử Kim Gia.
Cũng có người theo Naka xuống núi lần này là thuộc hạ thân tín của Kim Gia. Có điều, chắc Kim Gia cũng không thể ngờ thế lực của Naka lại lớn đến mức này. Đàn em của hắn trừ khử Ba Dữ ngay trong khách sạn mà không bị bất cứ ai phát hiện.
Ba Dữ từ trước đến nay luôn là cái bóng của Lục Tử Mặc. Việc anh ta đột nhiên biến mất, dù có người cảm thấy thắc mắc cũng sẽ không đi hỏi Lục Tử Mặc xem Ba Dữ đi đâu. Lục Tử Mặc lên chiếc xe đằng trước, nhìn qua kính chiếu hậu thấy Sơ Vũ bị Naka đẩy lên chiếc xe phía sau.
Naka tính toán rất giỏi. Người lái xe cho Lục Tử Mặc là Jaren. Jaren tuy hơi bất ngờ khi nhìn thấy Sơ Vũ lên xe của Naka nhưng hắn không phát biểu bất cứ ý kiến gì. Phụ nữ vốn chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi. Tuy trước đây có nhiều tin đồn về cô bác sỹ với Lục Tử Mặc, nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn. Ai biết tình cảm thật sự của Lục Tử Mặc. Tam ca đem tặng lại cho Nhị ca cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Chiếc xe Lục Tử Mặc dẫn đầu, đi từ từ trên con đường nhỏ bên ngoài khách sạn. Ra đến đường lớn, xe mới bắt đầu tăng tốc, đoàn xe phía sau bám sát. Lục Tử Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang chiếu xuống mặt đường loang loáng.
Lục Tử Mặc quay đầu lại, trên bàn lái có tờ báo mới nhất. Lục Tử Mặc cầm báo lên xem. Trên trang nhất đưa tin Văn Lai, sỹ quan cảnh sát cao cấp Thái Lan bị giết chết tại một ngôi nhà bỏ hoang. Bên dưới có ảnh chụp hiện trường và ảnh Văn Lai lúc sinh thời.
Lục Tử Mặc lặng lẽ đọc báo. Bài báo đưa tin ở khu nhà bỏ hoang xảy ra vụ cháy lớn. Cảnh sát phát hiện ba thi thể bị thiêu cháy ở hiện trường, những thi thể đó đều là cảnh sát. Một trong ba người là sỹ quan Văn Lai. Vụ án gây chấn động toàn Thái Lan. Phía cảnh sát tổ chức họp báo, tuyên bố sẽ cố gắng bắt giữ hung thủ. Sau đó, bài báo suy đoán hung thủ là một trong số tập đoàn tội phạm quốc tế, toàn là những tin tức vô giá trị.
Xem ra cảnh sát phong tỏa tin tức liên quan đến lô hàng cấm Văn Lai thu được. Hôm đó, Văn Lai dùng lực lượng quân đội và cảnh sát để tiến hành kế diệu hổ ly sơn. Sau đó, hắn ẩn nấp trong thùng xe của Sơ Vũ với mục đích trừ khử anh.
Văn Lai đột ngột bị giết chết, lô hàng nhiều khả năng lọt vào tay cảnh sát. Tuy nhiên từ báo chí, có thể thấy phía cảnh sát phong tỏa cẩn mật, không để lộ ra bất cứ tin tức gì.
Lục Tử Mặc gấp tờ báo lại ném lên bàn lái. Jaren ngồi bên cạnh liếc tựa đề bài báo, đột nhiên lên tiếng: “Lúc chia làm ba ngả đi tìm Tam ca, chúng tôi cũng đi qua khu vực này”.
Lục Tử Mặc hơi giật mình: “Vậy hả?”
“Chúng tôi từ quốc lộ chia ba đường. Tôi và Nhị ca đi theo đường rừng. Đi một đoạn phát hiện ra ngôi nhà hoang, lúc đó lửa vẫn chưa dập tắt. Tam ca…”, Jaren nhìn Lục Tử Mặc: “Là do anh làm?”
“Ừm”.
Lục Tử Mặc không phủ nhận chuyện anh giết Văn Lai như báo chí đưa tin. Jaren đột nhiên trở nên hưng phấn: “Anh làm tốt lắm! Tên cảnh sát chó chết đó bám nhẵng lấy chúng ta từ lâu lắm rồi. Hắn chết đáng đời”
Lục Tử Mặc lặng im, anh ngồi ngả vào ghế sau với dáng vẻ bình thản và an nhàn.
Đoàn người lên đường, đến tầm chiều đã tới địa phận Chiang Rai. Sự kiện mấy người cảnh sát bị giết hại trong một đêm gây chấn động rất lớn. Cảnh sát điều động lực lượng kiểm tra nghiêm ngặt xe cô qua lại trên phạm vi toàn quốc. Trong hoàn cảnh đó, đám người sơn trại đành phải bỏ đường lớn, đi bộ vòng vèo trên núi. Mặc dù đường rất khó đi nhưng có thể tránh những chốt khám xét của cảnh sát trên quốc lộ.
Ở khu vực này, mạng lưới đường mòn trên núi vừa dày đặc vừa phức tạp. Cảnh sát không có đủ nhân lực giám sát toàn bộ nên chỉ đặt chốt kiểm tra ở những cửa ngõ và con đường quan trọng. Chỉ cần vượt qua những chốt đó, đám người Lục Tử Mặc có thể trở về địa bàn của mình mà không ai hay biết.
Do địa hình vùng núi, đoàn người tản mạn hẳn. Lục Tử Mặc vẫn luôn dẫn đầu làm công tác phán đoán phương hướng và