Rõ ràng nàng - Lạc Dã Nhạn xuất thân từ tầng lớp tỳ nữ thấp hèn, trừ hình dáng trông cũng không tệ lắm, cùng với việc hầu hạ Nhân Chi bên ngoài, quả thật có thể dùng "Vô nhất thị xử" để hình dung. (Vô nhất thị xử là gì bà con nhể. Em chịu á)
Tại sao vị hoàng thượng cao cao tại thượng kia lại thích nàng, còn nói chỉ cần nàng làm hoàng hậu của hắn đây?
Sẽ không phải là bởi vì nàng biết hầu hạ người, ngay cả công phu nào đó bị hắn dạy cũng phải đặc biệt ưu tú, cho nên hắn mới muốn gắt gao dính chặt nàng, không để cho nàng đi thôi?
Nếu thật là nguyên nhân này, vậy nàng. . . . . . vậy nàng. . . . . .
Hầu hạ người vốn chính là mệnh lệnh ông trời của nàng, ở một phương diện đặc biệt sẽ hầu hạ người, cũng không phải là nàng như vậy a!
"Thế này không tốt?" Vị họa sĩ run run rẩy rẩy, lấy âm lượng so với con chuột còn nhỏ hơn hỏi thiếu nữ mập mạp trước mắt trông giống như là có thể ép ra mỡ.
"Có cái gì không tốt?" Nếu là trên đời này mập mạp cũng có bảng xếp hạng, khẳng định tiểu thư mập mạp này có thể vinh danh trên bảng xếp hạng trước mấy tên thiếu nữ khác.
Phó Ngọc Tinh hừ lạnh một tiếng."Bảo ngươi vẽ ngươi liền vẽ, vẽ ta nhìn càng gầy càng tốt, càng xinh đẹp càng tốt, biết không?"
Nàng vừa ra lệnh, vừa õng ẹo làm dáng trước mặt họa sĩ, ý đồ bày ra tư thế mê hoặc lòng người, chỉ là xem ra họa sĩ tựa như có lẽ đã bị mê hoặc đến mức cực kỳ muốn ói rồi.
"Tốt thì tốt. . . . . ." Họa sĩ chần chờ nhìn Phó Ngọc Tinh, không biết nói ra thế nào.
"Vậy thì vẽ đi! Còn do dự cái gì?" Phó Ngọc Tinh nóng nảy kêu lên.
"Này. . . . . . Hảo hảo hảo. . . . . ." Họa sĩ điên cuồng gật đầu, hoàn toàn bày ra phản ứng trong ngoài bất nhất (trong ngoài không thống nhất) ."Ta hiện tại liền vẽ! Ta hiện tại liền vẽ!"
Trời ơi! Nàng không biết đây là một việc rất gian khổ, nhiệm vụ rất khó khăn sao? Rõ ràng mập có thể so với heo mẹ, còn bắt hắn vẽ càng gầy càng tốt, càng xinh đẹp càng tốt!
Vậy hắn trực tiếp vẽ nữ nhân trong tưởng tượng còn tốt hơn, cần gì tới nơi này nhìn nàng để vẽ, làm mất hết khẩu vị?
"Ngươi không phải nói là muốn vẽ hả? Vậy sao còn giống như đầu gỗ đứng ở nơi đó làm cái gì?" Phó Ngọc Tinh nhìn thấy họa sĩ chậm chạp không động bút, lại bắt đầu nổi đóa.
"Ta. . . . . ." Họa sĩ ngẩn người, rốt cuộc tìm ra một lý do rất tốt. "Là như vậy, bình thường thời điểm ta đang vẽ tranh đều muốn có nhiều người đến xem ta vẽ, hơn nữa đều phải là nữ. Thói quen lạ hơn là ta sẽ không nhìn vào bức tranh hội họa, bởi vì ta đã đem bóng dáng của bức tranh khắc vào trong đầu rồi. Hiện tại chỉ có thể nhìn tiểu thư mà bên cạnh không có nữ nhân khác đến xem ta vẽ tranh, ta thật sự là vẽ không được. . . . . ." Họa sĩ mặt lộ vẻ khó khăn.
"Còn có chuyện kỳ quái như thế sao. . . . . . Ta tại sao không có nghe nói?" Phó Ngọc Tinh buồn bực nhìn họa sĩ trước mắt.
Họa sĩ cười gượng hai tiếng. Nói nhảm, nàng dĩ nhiên không có nghe nói qua. Hắn cũng là vừa mới nghĩ ra được, nàng sao có thể nghe nói đến chuyện này?
"Được rồi, dù sao trong nhà nhiều nô tỳ như vậy, ta sẽ gọi toàn bộ các nàng ra xem ngươi vẽ tranh, như vậy ngươi hài lòng chưa?" Phó Ngọc Tinh rầu rĩ liếc họa sĩ một cái. Bởi vì muốn họa sĩ vẽ ra bức họa xinh đẹp nhất, để cho nàng trúng tuyển, trở thành tứ đại mỹ nhân được đưa vào nội cung, cho nên không thể làm gì khác hơn là làm theo lời họa sĩ .
“Làm phiền đại tiểu thư rồi." Họa sĩ lễ độ vái chào nàng, trong lòng thì cười thầm. Rốt cuộc hắn đã tránh được một kiếp. . . . . . Thật sự là quá tốt!
------------------
"Tại sao lại đi xem người vẽ tranh?" Lạc Dã Nhạn nghi ngờ nhìn Tiểu Linh ở một bên. "Hơn nữa còn muốn toàn bộ chúng ta đi vào trong?"
Đại tiểu thư là có dụng ý gì? Muốn bồi dưỡng hơi thở văn nghệ cho họ sao? Một người cho tới bây giờ cũng chưa có hơi thở văn nghệ như tiểu thư lại muốn những hạ nhân như bọn họ có hơi thở văn nghệ sao? Rất quái lạ!
"Ta cũng không biết. . . . . . Đi là được rồi, tiểu Lạc." Tiểu Linh kéo nàng đi vào trong sảnh, cũng không quên nhắc nhở nàng sau khi đi vào trong phòng cũng đừng nói thêm nữa.
"Được được được." Sau khi đi vào phòng khách, Lạc Dã Nhạn lập tức câm miệng.
Chỉ là mặc dù nàng ngoan ngoãn câm miệng đứng ở chôn chân ở bên ngoài, nhưng vẫn lọt vào đôi mắt tinh tường của họa sĩ.
"Ngươi, đi vào một chút."
"Ta?" Lạc Dã Nhạn chỉ chóp mũi mình, nhìn xung quanh. "Ta không có nói chuyện, tại sao muốn ta đi vào?" Trời ạ, không phải tiểu thư muốn chỉnh nàng chứ?
"Mau tới là được. Tiểu thư, ta muốn nàng đứng ở bên cạnh ta, nhìn ta vẽ tranh, như vậy ta sẽ có linh cảm, không thành vấn đề chứ?" Họa sĩ rất có lễ phép trưng cầu ý kiến Phó Ngọc Tinh.
"Không thành vấn đề, không thành vấn đề." Đến mức độ này, Phó Ngọc Tinh đâu còn quản được nhiều như vậy, bất luận cái gì đều nói tốt là được.
"A?" Không có bị chỉnh? Lạc Dã Nhạn kinh ngạc trừng lớn mắt đẹp, khó mà tin được số phận mình sẽ tốt như thế.
"Mau tới đây!" Họa sĩ hưng phấn nhìn Lạc Dã Nhạn, hai mắt tỏa sáng lấp lánh giống như đột nhiên phát hiện ra người cứu thế.
Hắc hắc, hiện tại hắn sẽ không sợ không vẽ được nữa —— bên cạnh không phải là đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành sao? Ngay cả tưởng tượng cũng không cần, thật tốt quá!
"Ách. . . . . ." Lạc Dã Nhạn nhìn họa sĩ vẽ tranh, cảm thấy nữ nhân trong tranh kia giống như rất quen mặt, giống như là. . . . . người mỗi ngày nàng nhìn thấy một lần trong gương.
"Ngậm miệng lại." Họa sĩ liếc ân nhân cứu mạng của hắn một cái.
"Nhưng là. . . . . ." Lạc Dã Nhạn vẫn cảm thấy rất kỳ quái. Rõ ràng là vẽ tiểu thư, nhưng cô nương trong bức tranh nhìn không giống tiểu thư chút nào mà trông rất giống nàng. Là nàng nhìn lầm rồi sao?
"Không có nhưng nhị gì hết. Ngậm miệng lại." Họa sĩ nghiêm nghị nói.
"Nhưng là. . . . . ." Người trong tranh nhìn rất giống nàng? Hơn nữa hình như càng lúc càng giống nàng, càng lúc càng giống nàng. . . . . .
"Họa sĩ bảo ngươi ngậm miệng lại sao ngươi còn mở miệng, ầm ỹ cái gì?" Phó Ngọc Tinh hướng trên người Lạc Dã Nhạn rống như sư tử hà đông
Lần này Lạc Dã Nhạn không thể làm gì khác hơn là cái gì cũng không hỏi, miễn cho bị tiểu thư đánh vào mông, nàng sẽ chịu không nổi ha.
"Tại sao ta cảm thấy được bức tranh này vẽ không giống ta?" Phó Ngọc Tinh cầm bức tranh họa sĩ vữa vẽ xong, cẩn thận nghiên cứu kỹ càng.
"Không biết a! Nữ nhân trong bức họa kia vừa xinh đẹp vừa gầy, làm sao không giống đại tiểu thư đây?" Họa sĩ mở mắt nói mò, công lực đã từ bình thường nhanh chóng thăng cấp đến trình độ hỏa lực.
"Có thật không?" Phó Ngọc Tinh nhìn cô gái tuyệt mỹ xuất trần trong tranh, mặc dù vẫn còn rất hồ nghi, nhưng mà bị thổi phồng hết sức, khiến cho lòng nàng lâng lâng, cũng không có suy nghĩ tiếp đến tột cùng là thực hay là giả.
Vừa vui mừng lại đưa mắt nhìn một lát, đột nhiên nàng mở miệng, "Nhưng là, ta cảm thấy người trong tranh nhìn rất quen mặt nha, không biết đã nhìn thấy ở đâu. . . . ."
“Bởi vì chính là tiểu thư a, cho nên mỗi lần soi gương ngươi đều nhìn thấy." Ông trời, trong vòng một ngày hắn nói láo nhiều như vậy, chẳng lẽ sẽ bị Diêm Vương phái người tới bắt sao?
"Nói cũng phải." Phó Ngọc Tinh lại bắt đầu dương dương đắc ý. "Cám ơn ngươi. Ngươi có thể đi xuống lĩnh thưởng!"
A, nếu là cầm bức tranh này đi tham gia tuyển chọn, thì nàng nhất định sẽ là một trong Tứ đại mỹ nhân, rồi! Lúc này nàng nhất định phải làm hoàng hậu rồi!
"Thật tốt quá! Thật tốt quá!" Phó Ngọc Tinh huơ tay múa chân hoan hô, đối với việc mình được ưu ái chọn vào cung cảm thấy vô cùng đắc ý vui vẻ.
"Đúng vậy a, thật sự là quá tốt rồi. Chúc mừng đại tiểu thư, chúc mừng đại tiểu thư." Ở bên cạnh Phó Ngọc Tinh, nô tỳ đều phải huấn luyện cảm giác thăng bằng của mình, bởi vì mỗi khi Phó Ngọc Tinh quá mức kích động sẽ tạo thành một hồi trấn động giữa bầu trời, muốn sinh tồn không đến nỗi ngã trái ngã phải.
"Đã nói ta là đệ nhất thiên hạ mỹ nhân mà! Ha ha ha ha ha. . . . . ." Phó Ngọc Tinh lấy gương soi mình, càng soi càng đắc ý. "Ta rất xinh đẹp sao? Rất đẹp có đúng hay không?" Nàng đã túm một nô tỳ, mặt mong đợi hỏi.
"Đúng đúng đúng." Nô tỳ Giáp dùng sức gật đầu một cái, sau đó mặt ngượng nghịu theo sát Phó Ngọc Tinh nói: "Tiểu thư, thật xin lỗi, đột nhiên bụng nô tỳ có một chút không thoải mái, muốn lui xuống trước."
"Được được được, mau đi ra, mau đi ra." Phó Ngọc Tinh tâm tình đang tốt, đâu còn so đo nhiều như vậy. "Ta thật sự là rất xinh đẹp rồi, ngươi nói có đúng hay không?"
Lúc này đổi lại là nô tỳ Ất nói nàng ta muốn nôn mửa, phải rời khỏi phòng một chút.
"Kỳ quái, các ngươi là thế nào, ai cũng không ổn như vậy? Tại sao ai cũng đều đang bị bệnh, không giống ta khỏe mạnh thế này?" Phó Ngọc Tinh khẽ nhíu mày."Thôi, bản tiểu thư hiện tại tâm tình vừa đúng lúc, cũng không so đo với các ngươi. Các ngươi còn có ai không thoải mái?"
Bên trong phòng, nô tỳ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rồi sau đó đặc biệt cùng một ý chí, chậm chạp mà đem tay giơ lên cao cao.
"Tất cả đều không thoải mái? Tại sao? Chẳng lẽ ăn gì bị đau bụng sao? !" Phó Ngọc Tinh lông mày dầy tựa như sâu róm nhăn chặt hơn."Vậy tất cả đều đi xuống đi! Để mình ta ở nơi này soi gương cho thỏa nguyện!"
"Làm sao lại chạy nhanh như vậy?" Đang lúc đi qua cửa phòng của Phó Ngọc Tinh, Lạc Dã Nhạn cảm nhận được một hồi chấn động trời đất, buồn bực hỏi mấy nô tỳ từ bên trong trốn ra."Xảy ra chuyện gì? Cần ta giúp một tay sao?"
"Không cần, không cần. . . . . ." Một đám nô tỳ vội vàng kéo Lạc Dã Nhạn thiếu chút nữa tự động chịu chạy đi."Tiểu Lạc, chớ dại dột, mau mau theo chúng ta tới đây!"
"Nhưng là. . . . . ." Lạc Dã Nhạn còn muốn đi thăm dò tình hình tai nạn. "Địa chấn lắc rất nghiêm trọng, các ngươi không sợ chút nữa phòng ốc sẽ sụp đổ sao?"
"Sẽ không á! Chỉ cần tiểu thư không nhảy, phòng ốc cũng sẽ không sụp đổ. Yên tâm đi." Nô tỳ giáp giải thích cho nàng.
"À? Tiểu thư không nhảy?" Lạc Dã Nhạn lập tức hiểu."Là đại tiểu thư sao?" Nàng biết đại tiểu thư thường thường sẽ tạo thành chấn động, chỉ là lần này không phải quá nghiêm trọng chứ?
"Nếu không còn có ai?" Nô tỳ ất liếc xéo nàng một cái, trách cứ nàng hậu tri hậu giác, rồi giải thích nguyên nhân bên trong: "Đại tiểu thư đang cao hứng nàng đã trúng cử Tứ đại mỹ nhân năm nay, muốn vào cung đi hầu hạ hoàng thượng."
"À." Lạc Dã Nhạn dùng sức gật đầu một cái. "Ta hiểu rồi. . . . . ." Nàng dừng một chút, lại đột nhiên giống như nhớ tới cái gì nói: "Nhưng mà các ngươi không cảm thấy có vấn đề rất lớn sao? Tiểu thư. . . . . . Ách. . . . . ." Nàng mặt lộ vẻ khó khăn.
"Nàng ấy tự đại như vậy lại thích chỉnh người, nên cho nàngta một bài học a! Để cho mộng đẹp của nàng vỡ tan tành cũng rất tốt." Một đám nô tỳ không có lòng thương hại.
"Ách. . . . . . Ta lại cảm thấy, nếu như nàng thật sự giảm cân thành công, nói không chừng cũng là một mỹ nữ. . . . . ." Lạc Dã Nhạn thì thào mà nói ra.
Chỉ là nàng cũng không dám nói muốn tiểu thư giảm cân á..., thích chõ mũi vào chuyện người khác kết quả rất có thể bị bắt đi đánh dữ dội, vì không muốn bị đánh, nàng vẫn nên đóng chặt miệng một chút, yên lặng theo dõi biến hóa thôi.
-----------------------------
Dận Lệ mặc long bào, cả người phát ra khí thế phi phàm tôn quý, hắ